Thẻ Bài Mật Thất

Chương 69: Đoàn tàu cao tốc - 02 : Áo tình nhân

Trước Tiếp

Mật thất 3 Cơ có cảnh sát trợ giúp, nếu như người khiêu chiến thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì có thể theo chân cảnh sát tìm manh mối, tuy rằng làm như vậy thì điểm khiêu chiến không được cao, nhưng ít nhất vẫn có thể qua cửa.

Nhưng cửa 4 Cơ không có cảnh sát hỗ trợ, người khiêu chiến phải tự mình điều tra và suy luận, độ khó rõ ràng đã tăng lên.

Thân phận tiếp viên trên tàu cũng coi như là một sự trợ giúp lớn cho người khiêu chiến. Bọn họ có thể kiểm tra vé tàu của hành khách bất cứ lúc nào để xác nhận tên tuổi đối phương, một khi án mạng xảy ra, bọn họ cũng có thể dò hỏi hành khách rồi tiến hành phân tích và suy luận.

Tiêu Lâu rất giỏi nhận mặt người, ghi nhớ toàn bộ tên họ những người này đối với anh mà nói thì không khó.

Tiêu Lâu vừa tra vé, vừa nhìn kiểu tóc, chiều cao, ngoại hình đặc thù,... kết hợp với tên gọi và số ghế, tập trung ghi nhớ một số đặc điểm riêng biệt của những người quan trọng.

Trong gia đình năm người, bạn nhỏ tên là Dụ Hân Hân, khoảng 6 tuổi, mỗi khi nhìn thấy Tiêu Lâu sẽ dùng giọng trẻ con đáng yêu gọi "Chú ơi, chú ơi". Trẻ con lễ phép như vậy rõ ràng là người nhà dạy dỗ không tệ, cha mẹ lúc nào cũng mỉm cười, ông bà lại hiền từ tốt bụng. Họ "Dụ" này cả toa chỉ có mình nhà bọn họ, cho nên rất dễ nhớ. Tiêu Lâu cho rằng xác suất hung thủ giết người ở gia đình không lớn lắm, một nhà ấm áp hòa thuận như vậy không có lý do để giết người.

Trong hai đôi trai gái, hai người thanh niên lần lượt tên là Chu Quyền, Chu Chính, cũng không biết có phải anh em hay không.

Bạn gái Chu Quyền (Chou Quan) tên là Nhạc Tiểu Tuyền (Yue Xiao Quan), trong tên cả hai đều có một chữ "Quan" đồng âm nên không dễ nhầm lẫn. Giọng nói của cô gái rất dễ nghe, khi cười rộ lên còn có hai lúm đồng tiền nhỏ ở khóe miệng. Cô có mái tóc dài màu đen, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong veo sáng ngời, cả người toát lên vẻ dễ chịu khiến người ta ưa thích, là một cô gái xinh đẹp tươi tắn.

Chu Quyền và Nhạc Tiểu Tuyền đều mặc áo thun màu xanh da trời, bên trên in một chú mèo nhỏ dễ thương.

Bạn gái Chu Chính tên là Mạc Giai Nhiên, là cô gái kỳ thị anh chàng lôi thôi nên mới đổi chỗ lúc trước. Móng tay của cô nàng sơn sửa xinh đẹp, vòng cổ, lắc tay, hoa tai đủ bộ, mái tóc màu nâu xoăn sóng nhẹ. Cô mặc áo thun tình nhân với bạn trai, bên dưới mặt váy ngắn khoe chân dài, hiển nhiên là một cô gái thích ăn diện.

Áo đôi của hai người màu trắng, trước ngực in hình một chú cún đáng yêu.

Hai đôi trai gái mặc áo đôi hình mèo hình chó này đều là trai xinh gái đẹp, thoạt nhìn rất xứng đôi.

Cả bốn người bọn họ mua vé sinh viên, được giảm nửa giá.

Tiêu Lâu nhìn thấy cái này, thuận miệng nói: "Cho phép tôi được kiểm tra thẻ sinh viên của bốn vị."

Bốn người phối hợp, lấy thẻ sinh viên ra.

Chu Quyền, Chu Chính đều là sinh viên khoa học và công nghệ của Đại học Bách khoa, người trươc là sinh viên khoa Máy tính, người sau học Vật lý vật liệu. Ngày sinh ghi trên thẻ sinh viên của hai người vậy mà cùng một ngày.

Tiêu Lâu giả như rất hứng thú, thuận miệng hỏi: "Sinh nhật hai người cùng một ngày, là anh em sinh đôi à?"

Chu Quyền gật đầu: "Đúng vậy, tôi là anh trai, A Chính là em trai. Chúng tôi sinh đôi khác trứng."

Tiêu Lâu cười cười, tỏ vẻ hiểu rõ: "Khó trách hai người không giống nhau lắm."

Nhạc Tiểu Tuyền và Mạc Giai Nhiên đều học ở Học viện Y, người trước học Y học lâm sàng, người sau học Hộ lý. 

Tiêu Lâu có hơi bất ngờ mà nhìn bộ móng tay màu đỏ của Mạc Giai Nhiên. Cô gái này học chuyên ngành Hộ lý, rất nhiều môn thực hành cần phải tự thực hiện, chẳng hạn như tiêm, băng bó, thay băng, đổi thuốc,... sinh viên nữ để móng tay dài, còn sơn đỏ như thế này nhất định sẽ bị giáo viên mắng. Cho nên hẳn là cô nhân ngày nghỉ tranh thủ làm móng giả, càng chứng minh mức độ yêu cái đẹp của cô gái này.

Bốn người trạc tuổi nhau, đều đang học năm cuối.

Quan hệ của bọn họ vô cùng thân mật, đổi chỗ xong thì hai cô gái ngồi cạnh nhau, hai người vẫn luôn chụm đầu lại thì thầm với nhau gì đó.

Tiêu Lâu đã biết được tình hình đại khái, liền mỉm cười trả lại thẻ sinh viên cho bọn họ.

Bốn người cất thẻ sinh viên xong, Tiêu Lâu lại tiếp tục hỏi cậu thanh niên ngồi ghế 8F: "Phiền anh cho tôi kiểm tra vé tàu."

Cậu thanh niên đến muộn này tên là Kinh Vĩ Quang, họ "Kinh" này tương đối hiếm nên cũng rất dễ nhớ. Bởi vì vội lên tàu nên quần áo lộn xộn, cậu ta vẫn luôn cúi đầu chỉnh lại bộ quần áo nhàu nát, mãi đến khi Tiêu Lâu đến soát vé thì mới cuống quýt tìm vé trong túi áo, mất một lúc lâu mới thấy, đỏ mặt nói: "Ngại quá, đây ạ, xin lỗi anh."

Tiêu Lâu mỉm cười, ôn hòa nói: "Không sao đâu, tôi cũng không vội mà."

Số căn cước trên vé tàu đã bị làm mờ, nhưng ngày sinh thì vẫn thấy rõ ràng.

Ngược lại với mấy cô cậu sinh viên kia, "cậu thanh niên" này thậm chí còn sinh sớm hơn họ 6 năm, hẳn là khoảng 26 tuổi. Chẳng qua anh ta có khuôn mặt búng ra sữa, nhìn qua rất là non cho nên Tiêu Lâu mới nhầm là học sinh. Hiện tại xem ra, Kinh Vĩ Quang 26 tuổi này hẳn là đã đi làm, lần lên tàu vội vã này chắc là đi công tác.

Tiêu Lâu trả lại vé xe cho anh ta, tiếp tục soát vé mấy người phía sau.

Nhóm năm cô gái thấy Tiêu Lâu mỉm cười suốt cả một đường đi soát vé, nhịn không được ghé vào nhau thầm thì.

"Ui mạ ơi anh trai soát vé đẹp trai quá trời!"

"Tui thích nhất mấy anh trai ấm áp hay cười như ảnh á, cười rộ lên thật là đẹp trai!"

"Hỏi xin số điện thoại ảnh được không ta?"

"Không hay lắm đâu..."

"Thấy trai đẹp muốn tới gần thôi mà, có phạm pháp gì đâu mà không hay."

"Bồ nói hay đấy, thế bồ lên đi."

Tuy Tiêu Lâu không nghe rõ mấy cô ấy đang nói gì, nhưng mấy cô gái này cứ thỉnh thoảng lại nhìn anh một cái, anh đại khái cũng đoán được là mấy cô đang nhắc tới mình. Tiêu Lâu cũng không ngại, mấy cô gái cũng vừa lúc ngồi ở hàng ghế cuối cùng, Tiêu Lâu soát xong vé ở phía trước rồi mới qua đó, mỉm cười nói: "Làm phiền các vị, cho phép tôi kiểm tra vé."

Mấy cô gái nhanh chóng đưa vé xe đã chuẩn bị sẵn ra.

Lưu Hiểu Yến, Trương Hiểu Ninh, Ngô Hiểu Phi, Tống Hiểu Vũ, Trình Hiểu Lệ.

Tiêu Lâu: "......"

Tên cũng thống nhất ghê ha!

Rồi không biết bố mẹ năm cô gái này có quen biết nhau hay không mà tên con cũng đặt vừa khéo thế này, mỗi người một chữ "Hiểu".

Cũng may năm cô gái này để tóc không giống nhau, mặc váy khác màu, cao thấp béo gầy không đồng nhất, cho nên nhớ kiểu tóc, dáng người và quần áo là có thể phân biệt được.

Tiêu Lâu vừa soát vé vừa đùa: "Tên các cô giống nhau thế, nếu cùng một họ thì chắc chắn tôi sẽ cho rằng mọi người là chị em."

Cô gái ngồi gần lối đi nói: "Bọn em lớn lên cùng nhau, cũng y hệt như chị em gái vậy."

Tiêu Lâu giả vờ lơ đãng hỏi: "Vậy mọi người tổ chức đi du lịch theo nhóm à?"

Cô gái nói: "Đúng ạ, mỗi năm bọn em đều sẽ cùng nhau ra ngoài chơi vào dịp nghỉ đông."

Ba người còn lại không nói chuyện, nhưng ánh mắt cũng nhìn Tiêu Lâu, tủm tỉm cười thân thiện. Tiêu Lâu cũng không thể nói chuyện với các cô quá lâu, đưa trả lại vé tàu cho mọi người rồi dặn dò: "Mấy cô gái các cô hẹn nhau ra ngoài chơi, mọi người phải chú ý an toàn nhé."

Năm người đều gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Đoàn tàu từ từ lăn bánh.

Màn hình LCD phía đầu toa tàu hiển thị thời gian hiện tại, 18 giờ 30.

Vừa rồi, chuyến tàu khởi hành lúc 18 giờ 00, Tiêu Lâu mất nửa giờ mới soát xong vé. Anh kiểm tra rất cẩn thận, chú ý ghi nhớ tình hình của một số hành khách quan trọng: Kinh Vĩ Quang đến muộn ngồi ghế 8F; Chu Quyền, Nhạc Tiểu Tuyền, Chu Chính, Mạc Giai Nhiên là hai đôi người yêu ngồi 4 ghế còn lại của hàng số 8; cùng với nhóm bạn gái năm người tên "X Hiểu X" cuối toa.

Đúng lúc này, Tiêu Lâu nghe thấy bên tai vang lên tiếng thông báo của tàu, giọng nữ MC nhẹ nhàng nói: "Kính thưa quý khách, đã đến giờ ăn tối, toa ăn của chúng tôi đã chuẩn bị thực đơn phong phú bao gồm rau xào, khoai tây sợi chua cay, thịt bò xào cần, sườn non kho tàu,..."

Cô MC đọc một danh sách các món ăn, tiếp theo lại nói: "Quý khách có thể đến toa thứ 5 của đoàn tàu để dùng bữa. Ngoài ra, chúng tôi cũng có các phần ăn phục vụ tại chỗ gồm cơm gà 5000 kim tệ, cơm thịt bò 5500 kim tệ. Quý khách có nhu cầu đặt phần ăn xin hãy đăng ký với tiếp viên ở toa của mình, chúng tôi sẽ phục vụ bữa tối tại ghế ngồi của quý khách."

Tiêu Lâu nghe mà cũng thấy đói.

Mỗi ngày ở Mật thất 3 Cơ đều phải ăn mì gói, xem ra đồ ăn ở Mật thất 4 Cơ đã được cải thiện hơn nhiều. Không biết nhân viên trên tàu như họ có được dùng đồ ăn miễn phí không nữa.

Các hành khách trên xe nghe thấy quảng cáo cũng thấy ch** n**c miếng.

Tuy nhiên, đồ ăn trên tàu khá đắt, phần lớn khách hàng không có ý định mua đồ ăn trên tàu mà sẽ chuẩn bị sẵn đồ ăn trong ba lô của mình trước, có người đã mua sẵn mì gói, xin nước ấm trên toa là có thể úp mì ăn.

Hai đôi người yêu ghé vào thương lượng một lúc rồi tìm Tiêu Lâu, đặt hai phần cơm gà, hai phần cơm thịt bò.

Năm cô gái lấy ra bao lớn bao nhỏ toàn đồ ăn vặt, mấy cô thường xuyên đi du lịch, chuẩn bị đầy đủ vô cùng.

Kinh Vĩ Quang ngồi ở ghế 8F lấy ra một hộp mì ăn liền từ trong túi ra, sau đó nói với Chu Chính ngồi ở bên cạnh: "Làm phiền cậu một chút."

Chu Chính không vui cau cau mày, nhưng cũng không nói thêm gì mà nghiêng người để anh ta đi ra ngoài.

Chờ Kinh Vĩ Quang đi một đoạn xa, bạn gái Chu Chính là Mạc Giai Nhiên mới lạnh lùng nói: "Ông con này lôi thôi quá đi mất, lại còn hôi hôi nữa, không thể chịu được."

 Vừa rồi Kinh Vĩ Quang lên tàu muộn, lúc ở cửa Tiêu Lâu cũng từng đứng sát cạnh anh ta nhưng không hề thấy có mùi hôi gì cả, chỉ là quần áo nhăn nhúm nên trông không được gọn gàng đẹp mắt. Cô gái này hẳn là thấy anh ta lôi thôi lếch thếch nên mượn chuyện ghét bỏ người ta.

Chu Chính ôn hòa dỗ cô: "Nhiên Nhiên đừng giận, trên tàu loại người nào cũng có mà. Về sau đi chơi chúng ta mua vé giường nằm, bốn người chúng ta ở một phòng riêng thì sẽ không bị ai làm phiền nữa."

Nhắc tới chuyện này, Mạc Giai Nhiên liền buồn bực, cô quay lại lườm bạn trai một cái, nghiến răng nghiến lợi nói: "Em đã bảo anh rồi còn gì, bảo anh mua vé từ nửa tháng trước rồi đấy, mua trước không phải là bây giờ không cần vội vội vàng vàng à. Kết quả thì sao, cuối cùng không mua được vé nằm, mọi người đều phải ngồi ghế cứng 3 ngày liền. Ngồi 72 tiếng liên tục eo em cũng muốn gãy luôn, từ nhỏ đến giờ em chưa phải chịu tội thế đâu đấy. Anh nói xem anh có bị ngốc không hả, mua vé cũng không biết đi đặt trước, 20 tuổi đầu rồi anh đáng tin một chút đi có được không hả?"

Giọng nói của cô rất lớn, không ít người tò mò nhìn qua.

Tiêu Lâu lập tức cảnh giác quay lại nhìn về phía bọn họ.

Chu Chính lại cẩn thận nịnh nọt: "Xin lỗi em, đều là do anh. Anh cũng không ngờ bây giờ không phải mùa du lịch mà vé giường nằm lại hết sạch nhanh như vậy."

Mạc Giai Nhiên tức đến trợn tròn mắt: "Không ngờ cái gì mà không ngờ! Trong đầu anh có phải chỉ toàn công thức vật lý hay không hả? Năm ngoái sinh nhật rồi quà của em đâu? Anh làm thí nghiệm làm đến quên cô bạn gái này luôn. Anh tìm bạn gái làm gì hả, sao anh không cưới cái bảng mạch điện luôn đi cho rồi?"

Mọi người xung quanh nghe vậy đều không nhịn được mà cười ra tiếng.

Chu Chính bị mắng đến mặt xanh mặt đỏ.

Chu Quyền ở bên cạnh thấp giọng khuyên can: "Thôi hai đứa đừng cãi nhau, để anh tìm nhân viên trên tàu hỏi một chút, xem có thể trả thêm tiền đổi lên vé giường nằm không."

Cậu ta đứng lên đi tới trước mặt Tiêu Lâu, lễ phép hỏi: "Chào anh, xin hỏi tàu mình có còn giường trống không ạ? Chúng tôi có thể bù tiền để đổi lên vé giường nằm hay không?"

Tiêu Lâu cũng không biết, nhưng anh vẫn phải tẫn trách để nhập vai tiếp viên trên tàu, vì thế anh mỉm cười nói: "Xin anh đợi một chút, tôi đi hỏi lại nhé." — Tiêu Lâu cầm bộ đàm lên, trực tiếp gọi lên trưởng tàu hỏi còn dư giường không, bên kia trả lời đã kín chỗ, anh đành phải nói: "Xin lỗi cậu, đã hết chỗ rồi."

Chu Quyền cau mày nói một câu cảm ơn rồi quay người về chỗ.

Mạc Giai Nhiên quay đầu lại nhìn ra cửa sổ, đôi mắt đỏ hoe như là tức giận muốn khóc đến nơi rồi; mà bạn trai cô bị mắng ngay mặt như thế thì sắc mặt cũng hơi khó coi, không muốn tiếp tục dỗ cô nàng nữa.

Chu Quyền bất đắc dĩ nói đỡ một hai câu: "Hết giường mất rồi, Nhiên Nhiên em đợi một chút vậy. Ngồi ghế cứng 72 giờ đúng là rất mệt mỏi, nếu như ngồi không nổi thì em cố gắng đi lại trong xe một lúc. Để đến mai không chừng sẽ có người xuống tàu, nếu như khoang giường nằm có ghế dư thì chúng ta lập tức chuyển qua đó."

Lúc này Mạc Giai Nhiên mới gật đầu, nhưng bạn trai cô nàng là Chu Chính vẫn không nói câu gì, tựa như đã chìm vào thế giới riêng. Bởi vì đôi người yêu này đột nhiên cãi nhau nên mọi người mới hóng chuyện, hai người họ ngừng cãi nhau thì toa tàu cũng lập tức trở nên vô cùng yên tĩnh. 

Kinh Vĩ Quang bưng hộp mì quay lại, đến cạnh Chu Chính nói: "Cậu gì ơi, phiền cậu nhường một chút."

Chu Chính vừa cùng bạn gái cãi nhau, vốn đang phiền lòng, vẻ mặt nhìn anh ta đương nhiên không thoải mái lắm. Kinh Vĩ Quang còn tưởng rằng đối phương khó chịu vì mình cứ ra ra vào vào, xấu hổ cười cười, bưng hộp mì lách qua trước chân cậu ta.

Kết quả, dây giày của Kinh Vĩ Quang buộc chưa chặt, anh ta giẫm phải dây giày của mình, hộp mì trên tay đổ thẳng xuống, nước dùng, sa tế và mì sợi toàn bộ đổ vào ngực Chu Chính, khiến áo thun trắng của cậu ta sắc màu sặc sỡ luôn.

Một hộp mì ăn liền, toàn bộ đút cho chú cún nhỏ trên áo thun của Chu Chính.

Chu Chính nhảy dựng lên như bị điện giật, chửi ầm lên: "CMN ANH MÙ À?"

Cả mặt Kinh Vĩ Quang đều là vẻ áy náy: "Xin lỗi cậu, xin lỗi cậu! Tôi giặt giúp cậu. Không thì tôi đền cho cậu cái áo này được không?"

Một bụng tức anh ách của Chu Chính cuối cùng cũng tìm được chỗ phát tiết, túm lấy cổ áo của Kinh Vĩ Quang, gầm lên: "Áo này của tôi là bản limited, muốn đền cũng được thôi, một cái mười vạn kim tệ."

Hành khách đang hóng drama ở xung quanh nghe vậy cũng kinh ngạc vô cùng, áo thun in hình vẽ con cún này đắt như vậy sao?

Tiêu Lâu cũng không tin lắm, 100,000 kim tệ, tương đương với 1000 nhân dân tệ, một chiếc áo limited đắt như vậy cũng không chân thực. Không có nhãn mác gì khác, chỉ in một con cún thôi mà.

Cô bé con Dụ Hân Hân ngồi ở hàng trước đang nhìn xem đột nhiên nói: "Mẹ ơi, cái áo này con thấy rồi á! Không phải trong siêu thị bán có 1000 kim tệ sao ạ?"

Mọi người: ".........."

Không khí trong toa tàu lập tức trở nên vô cùng xấu hổ.

Người mẹ lập tức che miệng cô bé lại, nói: "Ngoan, con đừng nói lung tung."

Rất rõ ràng, con trẻ không biết nói dối. Trong lòng Chu Chính bực tức vì bạn gái làm mình mất mặt trước mọi người, cho nên cố ý làm khó Kinh Vĩ Quang vừa đổ mì lên áo cậu ta. Kinh Vĩ Quang đương nhiên không phải thằng ngốc, đổ mì gói làm bẩn áo người khác là lỗi của anh ta, nhưng người ta đòi bồi thường gấp 100 lần thì cũng quá đáng thật sự. Nhất thời, cục diện lâm vào thế giằng co.

Cuối cùng vẫn là Chu Quyền đang ngồi bên cửa sổ đứng lên nói: "Được rồi A Chính, anh ấy cũng không phải cố ý. Lần này em mang theo nhiều quần áo như vậy, theo anh đi thay một cái mới là được rồi."

Cậu ta quay lại nhìn về phía Kinh Vĩ Quang, nói: "Ngại quá, em trai tôi tâm tình đang không được tốt, nó cũng không phải cố ý khó dễ anh đâu."

Kinh Vĩ Quang lập tức xua xua tay, nói: "Không sao không sao, cũng là tôi không đúng trước mà. Tôi không cẩn thận làm bẩn áo em trai cậu, cậu ấy không bị bỏng là tốt rồi. Tiền áo kia tôi đền cho cậu."

Chu Chính tức giận: "Không cần!"

Dứt lời cậu ta xoay người đi luôn, anh trai Chu Quyền lấy ba lô của cậu ta từ trên khoang hành lý xuống, lấy một chiếc áo khác rồi đi theo.

Mạc Giai Nhiên lạnh lùng nhìn "đầu sỏ" là Kinh Vĩ Quang, nói: "Mì đổ đầy đất kinh quá, anh mau dọn đi, cả toa tàu đều là mùi mì gói của anh rồi đấy."

Kinh Vĩ Quang vội nói: "Rất xin lỗi, tôi sẽ dọn ngay bây giờ."

Anh ta đi tới chỗ Tiêu Lâu, hỏi: "Chào anh, không biết mình có chổi hoặc là cây lau sàn không ạ? Tôi làm bẩn sàn ở bên kia rồi, để tôi dọn dẹp một chút."

Quét dọn vệ sinh là trách nhiệm của tiếp viên, Tiêu Lâu đã nhập vai lập tức mỉm cười đầy chuyên nghiệp: "Để tôi dọn cho ạ."

Kinh Vĩ Quang nói: "Không không không, không làm phiền anh đâu, để tôi tự dọn."

Anh ta đoạt lấy cây lau nhà, xoay người cầm đến bên kia lau dọn.

Mùi hương trong tòa tàu đúng là không dễ ngửi lắm, cũng may đoàn tàu này đủ cao cấp, có bộ phận lọc không khí, Tiêu Lâu chủ động mở hệ thống lọc không khí ra.

Kinh Vĩ Quang đi nấu hộp mì thứ hai, hai anh em đi thay quần áo kia cũng đã quay trở lại.

Chu Chính đã thay chiếc áo cặp ra, mặc vào một chiếc áo thun màu đen in họa tiết chữ, Mạc Giai Nhiên lạnh lùng nhìn cậu ta một cái, không nói lời nào.

Kinh Vĩ Quang lại bưng một hộp mì quay lại, Chu Chính dứt khoát đứng ra lối đi bên ngoài, để anh ta bưng mì vào trước, mở bàn gấp ra ổn định xong xuôi, cậu ta mới đen mặt phủi phủi quần áo rồi ngồi vào bên cạnh.

Tiêu Lâu trầm ngâm nhìn hai đôi trai gái này, có điều suy tư.

Vừa rồi, Mạc Giai Nhiên và Chu Chính cãi nhau lớn tiếng đến mức gần như cả toa đều nghe được, vậy mà Nhạc Tiểu Tuyền đeo tai nghe ngồi bên cạnh lại có vẻ mặt trấn định vô cùng, cô cầm điện thoại di động, vừa nghe nhạc vừa lướt, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của chính mình, thái độ không quan tâm tới chuyện của người khác.

Chu Quyền là anh trai Chu Chính, thấy em trai và bạn gái cãi nhau cũng nhìn không nổi, đi ra giảng hòa. Mà khi em trai và hành khách khác xảy ra mâu thuẫn, còn bị trẻ con vô tình vạch trần không xuống nước được, cậu ta lại đứng ra thu xếp tình huống, đưa em trai đi thay quần áo, còn lễ phép xin lỗi Kinh Vĩ Quang.

Hiển nhiên, trong nhóm bốn người này, người làm anh như Chu Quyền có tính cách trầm ổn, khi làm việc cũng suy xét tương đối "chu toàn". Bạn gái Nhạc Tiểu Tuyền của cậu ta không lo việc bao đồng, bên ngoài có cãi nhau cũng không ảnh hưởng tới việc đọc sách của cô, cô không hề để ý đến.

Mạc Giai Nhiên là cô gái có tính công chúa điển hình, gia cảnh hẳn là khá tốt. Bạn trai cô đúng là làm việc không quá đáng tin, đã nói mua vé giường nằm nhưng lại không mua được, báo hại mọi người phải ngồi ghế cứng liên tục ba ngày, đổi thành ai thì phần lớn mọi người đều bực bội cả. Nhưng cô cũng không biết phát giận đúng lúc, trước mắt rất nhiều người lớn tiếng mắng bạn trai, vuốt mặt không nể mũi, tổn thương đến lòng tự trọng của Chu Chính nên cậu ta mới cúi đầu giận dỗi như vậy.

Chu Chính ở trước mặt bạn gái cứ như con cháu lạy tổ tông, không ngừng cúi đầu xin lỗi, rõ ràng người chiếm thế thượng phong tuyệt đối trong mối quan hệ này là cô bạn gái.

Mới bị bạn gái mắng mỏ trước mặt một đống người, vừa khéo thế nào lại bị Kinh Vĩ Quang đổ cả hộp mì lên người, với cậu ta mà nói chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa. Nhưng nếu chỉ vì chút chuyện này mà giết người thì lại quá khoa trương, dù sao trước đây hai người không hề quen biết, tức thì tức, áo thun bị mì đồ vào kia cũng chỉ có mấy đồng tiền, giặt sạch sẽ thì vẫn có thể mặc được, hẳn là không đến mức phải giết người.

Nhưng giữa bốn người này nhất định có vấn đề.

Đặc biệt là khi áo cặp bị nước mì làm bẩn, Chu Chính buộc phải thay áo cặp với bạn gái ra, cứ giống như điềm báo cặp đôi này sẽ chia tay vậy.

Trước Tiếp