Thẻ Bài Mật Thất

Chương 537: ♥️ SS: VỤ ÁN ĐẠI HỌC Y. Chương 537. Vụ án ở Đại học Y – 01: Nhiệm vụ tiếp sức — Vòng thứ hai

Trước Tiếp

Việc đầu tiên Lưu Kiều làm khi tỉnh lại là xác nhận tình hình xung quanh. Cô bé phát hiện ra mình đang ngủ trong ký túc xá quen thuộc ở trường đại học, ba cô bạn cùng phòng vừa xuống nhà ăn lấy cơm, trong phòng còn đầy mùi thức ăn thơm nức.

Lưu Kiều bật người dậy khỏi giường, nhanh chóng mặc quần áo rồi xuống dưới, giả vờ bình tĩnh hỏi: "Mấy giờ rồi?"

Bạn cùng phòng vừa ăn cơm vừa nói: "Một giờ trưa rồi đấy."

Lưu Kiều nhíu mày cầm lấy điện thoại trên bàn, nhìn thời gian: Ngày 31 tháng 12, 13 giờ đúng.

Bạn cùng phòng Tuệ Tuệ vừa mua một bát mì chua cay siêu cấp về, vừa ăn vừa suýt xoa uống nước. Hai cô bạn còn lại ăn cơm, mang về rau muống xào tỏi, đậu Hà Lan xào, khoai tây sợi sốt chua cay và thịt kho tàu.

Bạn cùng phòng Tiểu Tình nói: "Nửa tháng ăn chay cũng không giảm được bao nhiêu cân, không bằng tối nay mình ra ngoài ăn gì ngon đi, chúc mừng năm mới."

Tuệ Tuệ nói: "Tớ cũng nghĩ vậy á, bốn người chúng ta cùng chia tiền, đi liên hoan đi. Nghe nói gần đây có một tiệm lẩu ngon phết á!"

Lưu Kiều: "......"

Cho dù là món ăn, cho tới nội dung cuộc trò chuyện của mọi người đều giống như đúc trong trí nhớ.

Chuyện cũ tái hiện khiến Lưu Kiều nhất thời hơi hoảng hốt, nhưng cô bé bình tĩnh lại rất nhanh thấp giọng nói: "Mọi người ăn trước đi, mình xuống dưới mua chút đồ đã."

Mới vừa ngủ dậy nên tóc cô bé hơi rối, Lưu Kiều tiện tay lấy dây chun trên bàn buộc gọn hết tóc lên, vào nhà tắm đánh răng rửa mặt rồi đổi sang một bộ đồ gọn gàng dễ hành động. Cô bé vừa đi, vừa mở điện thoại ra xem tin tức mới nhất... Mọi thứ đều giống như trong trí nhớ, ngay cả việc trang nhất đưa tin cô minh tinh nào vừa sinh đôi cũng vậy.

Lần tay vào túi thấy bao đựng thẻ vẫn ở đây, Lưu Kiều khẽ thở phào một hơi.

Cô bé mở app nội bộ trường tra cứu thời khóa biểu. Chiều nay vừa hay Tiêu Lâu có một tiết, giảng đúng chuyên ngành Pháp y. Lưu Kiều tìm phòng, chiếm chỗ ngồi trước. Cô bé còn chưa ăn cơm trưa, trong bụng rỗng tuếch, nhưng giờ không phải lúc để lo mấy chuyện này. Cô bé cần phải tìm được thầy Tiêu trước đã.

Càng gần giờ lên lớp, càng có nhiều học sinh đi vào trong phòng học.

Khoa Pháp y chỉ có 40 người, thấy "gương mặt mới" là Lưu Kiều, không ít người lộ ra vẻ tò mò. Có cậu sinh viên bạo gan thấy cô bé xinh xắn còn ân cần qua hỏi: "Đàn em học ngành nào đấy? Tới học ké khóa thầy Tiêu sao?"

Lưu Kiều lạnh nhạt đáp: "Đúng."

Cậu sinh viên kia tự thấy mất mặt, hậm hực ngồi sang một bên.

Lưu Kiều mặt lạnh quan sát xung quanh, thấy học sinh túm năm tụm ba thành từng nhóm trò chuyện với nhau, không có gì khác lạ rõ ràng cả. 2 giờ 25 phút, Tiêu Lâu đúng giờ lên lớp. Anh vừa vào, toàn bộ phòng học lập tức yên tĩnh hẳn.

Đây là lần đầu tiên Lưu Kiều tới học lớp thầy Tiêu. Trước kia cô bé chỉ nghe nói lớp của thầy Tiêu rất được hoan nghênh, vừa có lớp là học sinh đăng ký kín luôn. Bây giờ cô bé tới học, thấy Tiêu Lâu trên bục giảng đúng là khí chất xuất thần, sơ mi trắng với quần tây, phối với một chiếc cà vạt sọc nghiêng màu xanh lam, giản dị mà nhã nhặn. Hơn nữa anh còn tuấn tú, luôn luôn mỉm cười thân thiện, quả thực đúng là nam thần hoàn mỹ trong cảm nhận của mọi học sinh.

Tiêu Lâu nhìn xuống dưới đài, ánh mắt tạm dừng ở Lưu Kiều ngồi ngay hàng ghế đầu tiên một giây: "Ồ, sao trước đây thầy chưa thấy bạn học này nhỉ?"

Lưu Kiều đứng lên, bình tĩnh nói: "Thưa thầy Tiêu, em là sinh viên khoa Trung Y, nghe danh thầy đã lâu nên muốn tới nghe giảng ạ. Không biết lớp của thầy có cho học sinh khoa khác dự thính không ạ? Nếu không được thì em xin phép ra ngoài ạ."

Tiêu Lâu hơi mỉm cười: "Không sao đâu, em ngồi đi."

Anh bắt đầu giảng bài như thường lệ. Tiết này dạy về tình trạng trương phình của xác chết, Tiêu Lâu đĩnh đạc giảng bài trên bục giảng, học sinh bên dưới hẳn đã quá quen với các hình ảnh xác chết trong bản trình chiếu nên nghe giảng rất nghiêm túc.

Một tiết học nhanh chóng qua đi, Tiêu Lâu rời khỏi phòng học, tới phòng nghỉ của giảng viên. Lưu Kiều lập tức đuổi theo anh, tới gõ cửa phòng nghỉ.

Trong phòng vọng ra tiếng Tiêu Lâu: "Mời vào."

Lưu Kiều vào trong. Thấy đôi mắt dịu dàng của Tiêu Lâu, cô bé vừa định nói chuyện thì thấy đối phương bình tĩnh nói: "Em cứ theo vào như thế, không sợ anh là kẻ săn giết giả trang à?"

Lưu Kiều hơi sửng sốt rồi nói: "Cho dù anh có là kẻ săn giết đi chăng nữa thì em cũng có thể trốn thoát bất cứ lúc nào. Anh hẳn là biết Khăn Quàng Đỏ và em có thể tráo đổi vị trí cho nhau, trước khi tới tìm anh em đã đặt Khăn Quàng Đỏ ở nơi an toàn rồi. Huống hồ, nếu như anh thật sự là kẻ săn giết thì đã chẳng hỏi em câu hỏi này rồi."

Tiêu Lâu mỉm cười gật đầu: "Phân tích không tệ."

Lưu Kiều nhìn thẳng vào mắt Tiêu Lâu mà nói: "Hôm nay em tới tầng 3 thư viện, mượn cuốn 'Bản thảo cương mục', xem chừng hai tháng nữa đọc xong sẽ trả lại. Thầy Tiêu ăn cơm chưa ạ, hay là em mời anh đi ăn lẩu nhé?"

Tiêu Lâu nói: "Anh thích ăn đồ Tây hơn."

Ám hiệu đối đáp thuận lợi khiến Lưu Kiều thở phào một hơi. Cô tới bên cạnh Tiêu Lâu, nhỏ giọng hỏi: "Thầy Tiêu, chúng ta đã quay về quá khứ ạ?"

Tiêu Lâu khẽ cau mày, nói: "Không đúng lắm. Lúc đầu anh cho rằng mình bị đưa vào mê cung ký ức trong quá khứ của mình, bởi vì tất cả mọi chuyện đều xảy ra giống hệt trong trí nhớ của anh. Hàn Giang tới Trung tâm Giám định Pháp y tìm anh, mẹ anh cũng gọi điện thoại tới, ngay cả biển số xe của chiếc taxi anh vẫy trên đường cũng giống hệt..."

Anh dừng một chút, nhìn về phía Lưu Kiều: "Cho tới khi em xuất hiện, anh mới có thể phủ định suy đoán này."

Lưu Kiều nghi hoặc: "Ý anh là sao ạ?"

Tiêu Lâu nói: "Nếu đây là mê cung ký ức thì hôm nay em sẽ không tới tìm anh. Trong quá khứ, anh cũng không biết sinh viên nào tên Lưu Kiều. Nhưng em đã ở đây rồi, chứng minh đây là một thế giới mật thất tồn tại độc lập, hơn nữa cũng có đồng đội xuyên tới thế giới này. Chẳng qua, phần lớn cốt truyện ở thế giới này đều giống trong trí nhớ của chúng ta mà thôi."

Lưu Kiều nắm được điểm mấu chốt trong lời anh vừa nói: "Có đồng đội khác nữa sao? Thầy Tiêu gặp đội trưởng Ngu chưa ạ?"

Tiêu Lâu cười khổ, day day thái dương rồi đáp: "Anh gặp rồi, nhưng mà không phải Ngu Hàn Giang mà mình biết đâu."

Lưu Kiều nghe Tiêu Lâu nói mà đau đầu: "Không phải đội trưởng Ngu ạ?"

Tiêu Lâu đáp: "Có thể hiểu thế này, đây là một thế giới phiên bản quá khứ đã được phục chế lại, ngoại trừ người khiêu chiến như em và anh xuyên tới đây thì những người khác vẫn giữ nguyên ký ức và suy nghĩ tại thời điểm đó. Cho nên, thái độ của Ngu Hàn Giang với anh rất xa lạ, Thiệu Thanh Cách thậm chí còn không biết anh là ai."

Lưu Kiều cuối cùng cũng hiểu: "Nói cách khác, chúng ta lại bị tách ra nữa. Đội trưởng Ngu và sếp Thiệu không chung phó bản này với chúng ta."

Tiêu Lâu gật đầu: "Đúng thế. Về phần còn có người khác hay không thì mình phải nhanh chóng xác nhận, đương nhiên, cũng phải phòng ngừa việc kẻ săn giết lại đục nước béo cò, giả mạo đồng đội của chúng ta."

Anh nhìn về phía Lưu Kiều, hỏi: "Đúng rồi, bao đựng thẻ vẫn ở trên người em chứ?"

"Có ạ." — Lưu Kiều đáp.

"... Ừm, vậy là tốt rồi." — Tiêu Lâu không nhiều lời thêm, anh tới cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài nói: "Cách chúng ta gần nhất là Diệp Kỳ ở Học viện Âm nhạc bên kia, chúng ta tới tìm Diệp Kỳ trước đã."

"Dạ, em cũng nghĩ thế." — Lưu Kiều nhanh chóng đi theo.

Hai người ra khỏi Đại học Y, vòng quanh làng đại học một vòng, nhanh chóng tìm được cửa vào Học viện Âm nhạc. So với Đại học Y, Học viện Âm nhạc Thành phố Giang Châu có phong cách phóng khoáng hơn nhiều, có rất nhiều sinh viên nhuộm tóc sáng màu thời thượng.

Lưu Kiều hỏi thăm một bạn học nữ: "Chào bạn, cho hỏi bạn có biết Diệp Kỳ không?"

Cô sinh viên kia cười nói: "Biết chứ! Diệp Kỳ vừa lọt top 10 cuộc thi hát trong trường chúng tôi đấy. Tối nay vừa hay là đêm chung kết, hai người tới xem thi đấu à?"

Tiêu Lâu và Lưu Kiều liếc nhau, không ngờ Lá Con ấy vậy mà lại là người nổi tiếng trong trường đấy.

Hai người hỏi vị trí diễn ra trận chung kết, sau đó tìm tới sân vận động rộng rãi theo lời cô bạn kia. Lúc này trong sân vận động đã dựng xong sân khấu lớn, không ít nhân viên công tác bận tới bận lui.

Lưu Kiều liền đi lên hỏi thăm, đối phương trả lời: "Diệp Kỳ chắc là đang đi ăn cơm cùng bạn rồi. Thi đấu sẽ bắt đầu lúc 7 giờ, lúc đó mọi người có thể tới hậu trường tìm cậu ấy."

Tiêu Lâu bất đắc dĩ, đành cùng Lưu Kiều ra khán đài ngồi xuống, chờ thi đấu bắt đầu.

7 giờ tối, trận chung kết cuộc thi ca sĩ trong Học viện Âm nhạc chính thức bắt đầu. Người chủ trì lên sân khấu, dõng dạc đọc diễn văn hùng hồn xong, các ca sĩ cũng bắt đầu lần lượt lên sân khấu biểu diễn.

Bình thường Tiêu Lâu rất ít khi xem mấy cuộc thi đấu giữa sinh viên với nhau này, hôm nay vì tìm Diệp Kỳ mới nán lại xem. Tiêu chuẩn của Học viện Âm nhạc rất cao, dù mới là sinh viên nhưng kỹ thuật của họ cũng đã rất điêu luyện. Diệp Kỳ có thể tiến vào trận chung kết, thực lực quả đúng là không tầm thường.

MC: "Các bạn ơi, chúng ta hãy nhiệt liệt vỗ tay cho ca sĩ số 7, Diệp Kỳ nào!"

Một thiếu niên mặc quần jean rách phối với áo thun có họa tiết ấn tượng đi lên sân khấu. Diệp Kỳ trên sân khấu như được ánh sáng ôm trọn lấy rồi phát sáng vậy. Nụ cười của cậu nhóc còn tươi hơn cả mặt trời, giọng hát trong trẻo, vừa hát vừa nhảy ngập tràn sức sống. Thỉnh thoảng cậu nhóc còn thêm vào một đoạn nhảy free-style ngắn, thậm chí còn vẫy tay với khán giả:

"Mọi người ơiiiiii, điêng lên nàooooo! Tay đâu, tay đâu, tay đâu! Tay đâu, tay đâu, tay đâu!"

Tiêu Lâu và Lưu Kiều: "......"

Diệp Kỳ lúc này máu lửa ghê, hoàn toàn khác trong ấn tượng của họ. Tiêu Lâu khó mà liên hệ được thiếu niên ngập tràn sức sống trước mắt này, với thằng nhóc lén lút như ăn trộm, len lén đẩy xe rác trong lần đầu tiên gặp mặt kia.

Thế giới thẻ bài đã thay đổi một người quá nhiều.

Tiêu Lâu tâm tình phức tạp nói: "Đây không phải là Lá Con nhà mình rồi."

Lưu Kiều nhíu mày nói: "Vừa rồi nhìn thấy chúng ta, đúng là trông cậu ấy chẳng giống như quen mình gì cả."

Tiêu Lâu nhẹ nhàng lắc đầu: "Đợi thi đấu kết thúc, mình vào hậu trường hỏi xem thử."

Diệp Kỳ hát xong, bên dưới vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Từng tiếng thét "Diệp Kỳ, Diệp Kỳ!" vang lên, khiến Tiêu Lâu có cảm giác như mình đang tham gia concert của ngôi sao lớn vậy. Có thể thấy, Lá Con nhà mình ở trường được hoan nghênh đến mức nào.

Tiêu Lâu và Lưu Kiều đi vào hậu trường, tìm thấy Diệp Kỳ đang uống nước.

Lưu Kiều đi qua nói: "Chào bồ, Diệp Kỳ."

Diệp Kỳ nghi hoặc mà nhìn họ: "Hai người là?"

Tiêu Lâu đáp: "Fan của em, tới xem trận chung kết. Em hát rất hay."

Diệp Kỳ thoải mái cười hề hề, nói: "Em cảm ơn ạ!"

Tiêu Lâu thấy vẻ mặt cậu nhóc không có gì khác lạ liền liếc Lưu Kiều một cái.

Lưu Kiều lấy light stick ra đưa cho Diệp Kỳ, nói: "Chúc bồ đoạt giải quán quân. À, cả cuộc thi Ca sĩ của đài truyền hình Giang Châu sau này nữa, cố lên nhé."

Diệp Kỳ nghi hoặc: "Hế? Sao bạn biết mình đã đăng kí tham gia chương trình Ca sĩ của đài truyền hình rồi vậy?"

Lưu Kiều đáp: "Vì mình là fan bồ chứ sao."

Diệp Kỳ nghe mà vui lắm, lăm le cây light stick muốn chụp ảnh chung với Lưu Kiều. Tiêu Lâu lấy điện thoại ra, Lưu Kiều mặt lạnh te chụp cùng cậu nhóc một tấm. Xong xuôi, hai người mới rời khỏi Học viện Âm nhạc.

Ngay khi hai người vừa rời khỏi hội trường tổ chức trận chung kết, phía xa chợt vang lên một tiếng hét chói tai: "A a ——"

Tiêu Lâu và Lưu Kiều liếc nhau, nhanh chóng chạy về phía vừa phát ra tiếng hét.

Trên con đường rợp bóng cây trong trường, một cô gái mặt mày tái nhợt đang bấu chặt lấy thân cây bên cạnh. Chiếc xe đạp đổ rạp dưới chân cô.

Tiêu Lâu không có thẻ bài trong người nên chạy khá chậm, Lưu Kiều lại dùng thẻ Khinh công vọt thẳng tới bên cạnh cô gái kia, thấp giọng hỏi: "Làm sao thế?"

Cô gái run rẩy chỉ vào giữa hồ nước, nói: "Trong hồ.. trong hồ có gì đó! Hình như tôi vừa thấy mặt người!"

Lúc này, Tiêu Lâu cũng đã đến bên hồ.

Con đường tản bộ này chạy quanh hồ Lưu Quang nổi tiếng nhất Học viện Âm nhạc. Một phần đèn đường xung quanh đã bị hỏng khiến tầm nhìn không rõ lắm, nhưng ánh trăng vừa hay rọi xuống mặt hồ, chiếu thẳng lên thứ đang trôi nổi trên mặt nước.

Thứ trên mặt hồ ba chìm bảy nổi, Tiêu Lâu nheo mắt lại nhìn kỹ. Khi nước dâng thứ kia nổi lên, Tiêu Lâu nhìn thấy một khuôn mặt người tái nhợt và sưng phồng.

Tiêu Lâu hít sâu, nói: "Báo cảnh sát đi."

Anh đã hiểu nhiệm vụ của mật thất này. Chuyện gặp thi thể ở đây đương nhiên cũng không phải là trùng hợp. Diệp Kỳ, Ngu Hàn Giang đều không phải là đồng đội mà anh quen biết, ký ức của họ đều dừng lại ở quá khứ.

Anh và Lưu Kiều cần phải mượn sức Ngu Hàn Giang và Diệp Kỳ đến từ quá khứ để phá giải câu đố này.

Trước Tiếp