Thẻ Bài Mật Thất

Chương 525: Ai là đồng đội – 02: Quen thuộc mà xa lạ

Trước Tiếp

Khi Diệp Kỳ tỉnh lại, cậu nhóc phát hiện khung cảnh xung quanh sao mà quen đến lạ. Cậu đang nằm trên đệm giường trong phòng xa, cạnh tường còn dán poster ca sĩ mà cậu thích nhất. Người anh em dường đối diện đang mở máy tính chơi l*l, cậu bạn béo giường bên cạnh vừa nghe nhạc vừa rung đùi đắc chí, chỉ có một đứa đang nghiêm túc làm bài, mở máy xem tài liệu luyện thi mà giảng viên đã gửi.

Diệp Kỳ lộn mèo một cái ngồi dậy trên giường, tròn mắt nhìn bạn cùng phòng xung quanh. Cậu chỉ sợ những người này đều là kẻ săn giết, sau đó lập tức bao vây mình lại.

Nhưng mà, mấy phút trôi qua rồi mà vẫn chẳng có gì xảy ra cả.

Bạn cùng phòng đều tập trung làm việc của mình, không ai phát hiện ra Diệp Kỳ là lạ cả.

Chẳng biết bao lâu sau, ông bạn béo đứng dậy đi vệ sinh. Cậu ta thấy Diệp Kỳ nhìn mình thì ngơ ngác hỏi: "Diệp Kỳ, ông nhìn tôi chằm chằm làm gì? Mà ông ngủ say vãi, giữa trưa rồi đấy, có muốn xuống dưới ăn cơm không?"

Diệp Kỳ sực tỉnh, hỏi: "Tiểu Phan, hôm nay là ngày bao nhiêu thế?"

Bạn cùng phòng — Phan Vân nói: "Ngày 24 tháng 12, ông ngủ ngu người luôn rồi hả, hôm nay là ngày nào cũng không nhớ."

Dứt lời, cậu ta liền đưa tay ra muốn sờ trán Diệp Kỳ, giống như nghi ngờ Diệp Kỳ có phải bị sốt rồi không vậy.

Diệp Kỳ biến sắc, nhanh chóng né tránh tay cậu ta, nhanh nhẹn mặc quần áo xuống giường. Cậu thuận tay vớ lấy điện thoại mình trên bàn rồi lao ra khỏi ký túc xá như một cơn gió, để lại ba thằng bạn cùng phòng ngơ ngác nhìn nhau.

Bây giờ đã là giữa trưa, mặt trời treo cao giữa đỉnh đầu, rất nhiều sinh viên trong trường đều đang đi về phía nhà ăn. Trong trường người qua kẻ lại vô cùng náo nhiệt, còn có không ít các cặp đôi thân mật rúc vào nhau. Xung quanh đều là những gương mặt quen thuộc, chuyện này khiến Diệp Kỳ nhất thời hơi hoảng hốt.

Hai cô sinh viên thấy Diệp Kỳ liền đi về phía cậu.

Lớp trưởng buộc tóc gọn gàng nói: "Diệp Kỳ, nghe nói cậu sẽ tham gia cuộc thi Ca Sĩ kia nhỉ?"

Cô bé tóc xoăn bên cạnh cười ngọt ngào: "Bọn tớ sẽ tới tận nơi cổ vũ cho cậu, cố lên nhé!"

Diệp Kỳ tâm tình phức tạp lắm. Cậu vẫn nhớ, trưa ngày 24 tháng 12 đó, khi xuống nhà ăn, cậu đúng là có gặp hai cô bạn này. Hai người này là bạn tốt của cậu ở đại học, lúc ấy, hai cô cũng nói với cậu đúng hai câu này.

Tình cảnh này rất giống như chuyện cũ tái hiện lại.

Diệp Kỳ hít một hơi để mình bình tĩnh lại, cậu cố sức bình thản nói: "Cảm ơn nhé. Tớ đang muốn tới nhà ăn ăn trưa đây, các cậu đi cùng không?"

Cô bạn nói: "Được, bọn tớ cũng đang muốn tới nhà ăn nè."

Diệp Kỳ cảnh giác đi theo hai cô, đi thẳng vào nhà ăn.

Trong nhà ăn đông nghịt của trường đại học, dòng người xếp hàng vào giờ cao điểm dài như rồng rắn lên mây. Mùi đồ ăn trong trí nhớ, rồi cả những cô chú chia cơm quen thuộc kia nữa...  Tất cả những điều này khiến Diệp Kỳ cho rằng mình đã quay về trường học trong hiện thực.

Cậu thuận tay sờ sờ túi quần, phát hiện không thấy bao đựng thẻ của mình đâu.

Trong lòng Diệp Kỳ sốt sắng muốn chết, ngoài mặt vẫn mỉm cười theo hai cô bạn đi xếp hàng đợi cơm.

Nhận cơm xong cậu cũng không vội dùng ngay, dù sao thì đồ ăn trong Mật thất Bích có độc cũng chẳng phải lần một lần hai. Diệp Kỳ vờ như không muốn ăn lắm, vừa khảy khảy đĩa đồ ăn, vừa hỏi hai cô bạn mấy câu để đối chiếu tình hình: "Đúng rồi, lớp của thầy Chu hôm nào thì thi vậy?"

Lớp trưởng đáp: "Ngày 15 tháng 1 nhé, vẫn còn nửa tháng để ôn tập."

Diệp Kỳ nói: "Vậy thì may quá. Tiết đầu chiều nay là tiết của thầy ấy nhỉ, lớp trưởng xin nghỉ giúp tớ nha?"

Lớp trưởng ngẩng lên, nghi hoặc nhìn cậu: "Ủa cậu nhớ nhầm à? Chiều nay làm gì có tiết."

Diệp Kỳ giả vờ đau đầu mà day day thái dương: "Mới vừa tỉnh ngủ, ngủ lâu quá đầu cứ choáng choáng... Ai u, bụng tớ không thoải mái lắm, đi trước đây, hai cậu cứ ăn từ từ nhé."

Cậu nhanh chóng đứng dậy rời đi. Vốn còn tưởng hai cô này sẽ đuổi theo tấn công, nhưng lạ làm sao, hai người họ cũng không động đậy gì, ngược lại còn ra chiều thông cảm. Hai cô cúi đầu tiếp tục ăn cơm, thấp giọng thảo luận một ít drama trong trường.

Diệp Kỳ ôm nghi hoặc mà xuống tầng.

Chẳng lẽ những người này đều không phải kẻ săn giết sao? Nhiệm vụ của mật thất này rốt cuộc là gì?

Đồng đội đều không ở bên cạnh, Diệp Kỳ nghĩ tới nghĩ lui, quyết định liên lạc với Thiệu Thanh Cách trước. Ám hiệu sếp Thiệu nói cho đồng đội vừa hay có một dãy số, chắc là số điện thoại tư nhân của anh ấy, không nhiều người biết, rất khó bị giả mạo.

Diệp Kỳ bấm dãy số kia theo trí nhớ, sau vài tiếng "tít tít", bên tai liền truyền tới giọng nói lười biếng của Thiệu Thanh Cách: "Alo, ai đấy?"

Diệp Kỳ kích động nói: "Sếp Thiệu, là em nè!"

Giọng Thiệu Thanh Cách nghi hoặc: "'Em' là ai?"

Diệp Kỳ cho rằng y không nghe ra giọng mình, vội vàng nói: "Em là Lá Con nè!"

Thiệu Thanh Cách lười biếng đáp: "Tiểu Diệp? À... là thiếu gia ở hộp đêm mà lão Trần nhét cho tôi hôm qua đấy à? Tôi lại không động vào cậu, làm sao, cậu gọi vào điện thoại tư của tôi, muốn tiền à?"

Diệp Kỳ: "????"

Diệp Kỳ sững sờ tại chỗ, nhất thời không biết đáp lại thế nào. Một lát sau, cậu mới nghi hoặc nói: "Thiếu gia gì? Tối qua anh còn đi hộp đêm á? Cuộc sống cá nhân của anh sao lại không biết kiềm chế như vậy?!"

Thiệu Thanh Cách nhướng mày: "Có phải cậu hơi nhiều chuyện rồi không thế, hửm?"

Diệp Kỳ càng nghe càng rối loạn. Cậu hít sâu, nghiêm túc nói: "Sếp Thiệu, bây giờ không phải lúc nói đùa, anh đang ở đâu? Em tới tìm anh, chúng ta phải nhanh chóng tập hợp lại với mọi người! Thế giới này kỳ lạ quá..."

Thiệu Thanh Cách cười khẽ ra tiếng: "Cậu đang nói gì thế? Tập hợp làm gì?"

Hai người ông nói gà bà nói vịt một hồi, Diệp Kỳ chợt phản ứng thấy không đúng lắm.

Tuy rằng bình thường sếp Thiệu thích trêu cậu, nhưng thời điểm mấu chốt y luôn phân rõ nặng nhẹ đúng sai. Bây giờ đến "tập hợp với đồng đội" mà Thiệu Thanh Cách cũng không hiểu, vậy khả năng duy nhất chính là, y không hề đùa cậu. Thiệu Thanh Cách ở đầu dây bên kia, không phải là sếp Thiệu mà cậu biết.

Ý thức được điểm này, Diệp Kỳ lập tức thấy lạnh sống lưng, dứt khoát cúp điện thoại.

Cậu nhanh chóng rời khỏi trường, men theo lối đi bộ mà đi về hướng tây.

Học viện Âm nhạc Giang Châu vừa hay nằm trong khuôn viên làng đại học mà chính phủ vừa xây mấy năm gần đây, cùng một chỗ với Đại học Y Giang Châu. Lưu Kiều là sinh viên Trung Y trong trường, mà Tiêu Lâu lại chính là giảng viên khoa Pháp y.

Nếu Thiệu Thanh Cách không phải là người thật, vậy Diệp Kỳ muốn tới Đại học Y thử xem có thể tìm thấy đồng đội khác hay không.

Hai trường cách nhau chưa tới một cây số, Diệp Kỳ nhanh chóng tới được cổng trường Đại học Y.

Đã gần cuối học kỳ, sinh viên Đại học Y bận rộn hơn hẳn. Ai nấy đều đeo cặp sách, đạp xe về phía khu giảng dạy và thư viện.

Một anh sinh viên nhã nhặn đeo kính, mặc áo blouse trắng đang lại gần, có vẻ như anh ta vừa mới ra khỏi tòa Thực nghiệm, trong tay còn xách theo một chiếc lồng chuột bạch.

Diệp Kỳ lễ phép hỏi: "Đàn anh ơi, cho em hỏi ký túc xá của học sinh khoa Trung Y ở đâu vậy ạ?"

Anh chàng đẹp trai này đẩy mắt kính lên, nói: "Cậu tìm ký túc xá nam hay nữ?"

Diệp Kỳ khẽ ho một tiếng: "Nữ ạ."

Anh sinh viên chỉ về phía trước: "Tới ngã ba thứ hai rẽ phải, chính là khu ký túc màu đỏ đó."

Diệp Kỳ cảm ơn xong thì đi về phía trước, nhanh chóng tìm thấy tòa ký túc xá màu đỏ mà anh ta nói. Vừa hay thấy có hai cô sinh viên đang từ nhà ăn về ký túc, Diệp Kỳ rảo bước tới ngăn hai cô lại, mỉm cười hỏi: "Chào hai bạn, xin hỏi hai bạn có biết Lưu Kiều năm nhất khoa Trung Y ở phòng nào không? Tôi có việc tìm bạn ấy."

Hai cô sinh viên tò mò đánh giá cậu một chút, phải gọi là quét từ đầu tới chân, khiến Diệp Kỳ không thoải mái lắm. Cậu căng da đầu tiếp nhận ánh mắt như laser của hai cô gái, trên mặt là nụ cười gượng gạo.

Một lát sau, một cô mới cười nói: "Cậu đợi ở đây đi, Lưu Kiều là bạn cùng phòng của tôi, để tôi lên gọi cô ấy."

Không ngờ cậu lại may mắn thế, vừa hay gặp trúng bạn cùng phòng của Tiểu Lưu.

Diệp Kỳ vội nói: "Cảm ơn bạn."

Hai cô gái lên tầng, mở cửa phòng ký túc xá, thò đầu vào trong nói với Lưu Kiều đang đọc sách: "Lưu Kiều, dưới tầng có một anh đẹp trai tìm bà kia. Thành thật khai báo, có phải bạn trai bà không?"

Lưu Kiều mặt liệt: "Đừng có đùa, tôi có quen anh đẹp trai nào đâu."

Cô gái lôi Lưu Kiều tới cửa sổ, chỉ tay xuống dưới tầng: "Kìa, cậu kia đó. Nói đích danh tìm Lưu Kiều năm nhất khoa Trung Y. Bà nói mau, khoa Trung Y tụi mình ngoài bà ra thì còn có Lưu Kiều nào nữa?"

Lưu Kiều nhướng mày, sau đó liền thay quần áo nói: "Để tôi xuống xem."

Mấy cô bạn cùng phòng khẽ cười trộm, còn ghé tai nhau nói nói. Lưu Kiều quay đầu lại, lạnh lùng liếc hai cô: "Đừng có nghĩ lung tung, cũng đừng nói bậy, tôi không hề quen cái cậu này."

Cô bé xoay ngườì ra khỏi phòng, để hai cô bạn ngơ ngác nhìn nhau.

Sau khi xuống dưới, Lưu Kiều lạnh nhạt nhìn Diệp Kỳ trước mặt. Thì bạn cùng phòng nói cũng không sai, đúng là một anh đẹp trai, trông có vẻ mi thanh mục tú, mặt mày trắng trẻo. Quần áo hưu nhàn phối với giày thể thao màu trắng, thoạt nhìn cứ như thiếu niên mười bảy tuổi ngập tràn sức trẻ, tinh thần phơi phới.

Lưu Kiều đi tới trước mặt Diệp Kỳ, lạnh nhạt nói: "Bạn học, bạn tìm tôi à?"

Tiếng "Tiểu Lưu" sắp vuột ra khỏi miệng nghẹn ứ trong cổ họng, Diệp Kỳ gian nan mà nuốt ngược xưng hô này vào bụng. Cậu bèn thử thử: "Lưu Kiều? Bồ không biết mình à?"

Lưu Kiều mặt lạnh như tiền, lạnh lùng nói: "Tôi phải biết cậu à? Tôi không biết chúng ta từng gặp nhau đấy."

Diệp Kỳ: "..............."

Thấy nụ cười trên mặt cậu thiếu niên này nhanh chóng biến mất, thậm chí bắt đầu kinh ngạc tròn mắt, Lưu Kiều nhướng mày, nói: "Bạn học, có phải bạn tìm nhầm người rồi không? Khoa chúng tôi còn có một người tên Lưu Tình, Tình trong "trời nắng" ấy. Cậu tìm cô ấy sao?"

Diệp Kỳ cười khổ lắc đầu: "Không có gì, chắc là mình nhận lầm thật."

Cậu xoay người rời đi, vẻ mặt có hơi mất mát. Mới đi được hai bước, cậu lại quay đầu hỏi: "Bạn có biết giáo sư Tiêu không?"

Lưu Kiều hỏi: "Giáo sư Tiêu nào?"

Diệp Kỳ: "Giáo sư Tiêu của khoa Pháp y ấy."

Lưu Kiều gật đầu: "Biết, giáo sư Tiêu nổi tiếng lắm, bao nhiêu người muốn cướp được slot môn tự chọn của thầy ấy đấy. Tôi cũng từng qua đó học ké rồi."

Diệp Kỳ hỏi: "Bạn biết bao giờ thầy ấy có tiết không? Tôi cũng muốn qua học ké."

Lưu Kiều nghi hoặc nhìn cậu: "Cậu học ngành nào?"

Diệp Kỳ thuận miệng nói bừa: "Khoa Lâm sàng."

Lưu Kiều nói: "Tiết một chiều nay, phòng 302 có tọa đàm công khai của thầy ấy. Giờ cậu có thể đi chiếm chỗ trước."

Diệp Kỳ nói cảm ơn rồi nhanh chóng rời đi.

Đã hai người liên tục không biết cậu là ai, chuyện này khiến trong lòng Diệp Kỳ càng thêm hoang mang. Chẳng lẽ mọi người đều mất trí nhớ cả sao? Ê, đừng có máu chó như thế chứ! Hơn nữa, nếu như mọi người đều mất trí nhớ cả, vậy thì vì sao mình vẫn còn nhớ như in?

Thế giới này không đúng, Thiệu Thanh Cách, Lưu Kiều đều không thích hợp.

Hai rưỡi chiều nay Tiêu Lâu có một tiết giảng công khai, bây giờ đã là một giờ. Diệp Kỳ nhân lúc nghỉ trưa liền tìm tới đội cảnh sát Thành phố Giang Châu. Viên cảnh sát phụ trách tiếp dân hỏi cậu có gì cần hỗ trợ, Diệp Kỳ nói thẳng: "Em có manh mối quan trọng, muốn tìm đội trưởng Ngu của các chị."

Cô cảnh sát dứt khoát gọi vào đường dây nội bộ. Một lát sau, Ngu Hàn Giang từ văn phòng đi ra.

Bấy giờ Ngu Hàn Giang vừa hay đang mặc đồng phục cảnh sát, vẻ mặt nghiêm túc lại lạnh lùng. Thấy đôi mắt sắc bén kia của hắn, đáy lòng Diệp Kỳ không khỏi ớn lạnh. Cậu căng da đầu đón nhận ánh mắt của Ngu Hàn Giang.

Ngu Hàn Giang ngồi xuống bàn làm việc, hỏi: "Chào cậu. Cậu muốn cung cấp manh mối gì."

Ngu Hàn Giang này vừa nhìn đã thấy là không quen mình rồi. Diệp Kỳ cái khó ló cái khôn, hạ giọng nói: "Em bị người ta uy h**p! Hôm qua có người tên Lục Cửu Xuyên gửi chuột chết tới ký túc xá của em, bảo em cướp bạn gái của hắn, hắn muốn giết em! Em từng thấy Lục Cửu Xuyên rồi, hắn làm ở quán bar, tay xăm kín đen, eo còn đeo dao nữa, đáng sợ vô cùng... Em có thể xin cảnh sát bảo vệ mình không ạ? Em sợ hắn giết em mất..."

Ngu Hàn Giang nhíu mày cắt lời cậu: "Lục Cửu Xuyên?!"

Diệp Kỳ gật đầu: "Đúng vậy, hắn tên là Lục Cửu Xuyên."

Ngu Hàn Giang im lặng một chút, nói: "Giao chứng cứ liên quan cho cảnh sát, chúng tôi sẽ xử lý."

Diệp Kỳ vội vàng đứng lên: "Vừa rồi tới đây em lo quá, chưa kịp mang theo, để em quay về lấy..."

Dứt lời, cậu liền ba chân bốn cẳng chạy mất.

Sau khi chạy như bay ra khỏi đội cảnh sát, Diệp Kỳ đỡ cây mà thở hồng hộc. Trong đầu cậu rất rối loạn, nhưng sau vài lần hít sâu lấy lại bình tĩnh, có một suy đoán dần dần hiện ra trong đầu...

Thiệu Thanh Cách, Lưu Kiều và cả Ngu Hàn Giang đều không biết cậu.

Khả năng mọi người đều mất trí nhớ, chỉ mình cậu còn ký ức là bằng không, như vậy thì mật thất này không công bằng với những người khác. Nghĩ lại biểu hiện của bạn cùng phòng khi cậu vừa tỉnh lại, cùng với việc Phan Mập vừa bảo hôm nay là ngày 24 tháng 12...

Thời gian này là điểm mấu chốt!

Cậu gặp chuyện vào ngày 3 tháng 2, là chiều mùng bảy Tết.

Nhưng bây giờ mới là tháng 12, nói cách khác, bây giờ cậu còn chưa gặp chuyện ngoài ý muốn mà bị kéo vào Thế giới thẻ bài. Cho nên, Thiệu Thanh Cách và Lưu Kiều của ngày 24/12 không quen Diệp Kỳ là chuyện bình thường, mà cảnh sát Ngu Hàn Giang càng không thể biết một thằng nhóc sinh viên không có danh tiếng gì như cậu.

Giả sử những người này đều không phải kẻ săn giết, vậy thì khả năng cao hơn nữa chính là... cậu đã quay về quá khứ.

Nhưng phải làm sao tìm được đồng đội tương lai trong quá khứ đây?

Diệp Kỳ rơi vào trầm tư, nhất thời cậu chưa thể nghĩ ra cách gì tốt nhất, chỉ có thể bắt xe quay lại Đại học Y.

Về tới trường vừa hay đã hai giờ chiều, Diệp Kỳ tới khu giảng dạy tìm phòng học mà Lưu Kiều đã nói để giữ chỗ. Chiều nay Tiêu Lâu có buổi tọa đàm công khai, cậu muốn thử vận may một chút, xem phản ứng của Tiêu Lâu thế nào.

Thầy Tiêu đúng là rất được hoan nghênh, còn chưa tới giờ vào tiết mà trong phòng đã có rất nhiều người.

Hai rưỡi chiều, một thanh niên anh tuấn mặc áo sơ mi trắng tinh tươm bước vào phòng học. Anh hơi mỉm cười với khán đài bên dưới, khí chất phong độ nhẹ nhàng, ưu nhã thong dong lập tức thu hút toàn bộ ánh mắt của sinh viên dưới khán đài.

Tiêu Lâu mở file trình chiếu, nói: "Chào các bạn, buổi tọa đàm công khai ngày hôm nay, tôi muốn giới thiệu sơ bộ về kiến thức cơ bản trong giám định pháp y..."

Tiết học này nói về điểm khác nhau giữa dấu vết treo cổ và bị siết cổ trong giám định pháp y, còn có các trường hợp đặc thù trong số đó. Tiêu Lâu đứng trên bục giảng, đĩnh đạc giảng bài, sinh viên bên dưới nghe mà say mê. Diệp Kỳ ngồi trong góc, cố gắng làm mình thật là mờ nhạt. Mãi cho tới khi tan học, cậu mới theo đuôi Tiêu Lâu đi tới phòng nghỉ của giảng viên.

Diệp Kỳ gõ cửa phòng: "Giáo sư Tiêu, em có một câu hỏi, không biết bây giờ thầy có tiện không ạ?"

Trong phòng vọng ra giọng nói ôn hòa: "Em vào đi."

Diệp Kỳ vào phòng, Tiêu Lâu thấy là cậu thì khẽ mỉm cười: "Tiểu Diệp? Sao em lại tới đây tìm anh thế?"

Lần nào cũng bị đồng đội dùng ánh mắt và giọng nói của người xa lạ đáp lại, bây giờ thấy được đôi mắt ôn hòa của Tiêu Lâu, trong lòng Diệp Kỳ mừng lắm. Cậu lập tức đi qua: "Thầy Tiêu, anh còn nhớ em à?"

Tiêu Lâu nói: "Đương nhiên, sao em lại hỏi thế? Chẳng lẽ những người khác không nhớ em là ai sao?"

Diệp Kỳ cười cười, gãi đầu gãi tai nói: "Khụ, em kích động quá, nói sai rồi! Những người khác... em còn chưa tìm thấy. Đúng rồi, lúc trước anh nói nếu như Mật thất Song Vương là thế giới hiện đại thì mình tới đài phun nước lớn nhất trong thành phố tập hợp, nói không chừng mọi người đều đang ở đó. Hay là mình qua đó thử xem sao?"

Tiêu Lâu gật đầu: "Được, để anh chở em qua, hôm nay vừa hay anh lái xe tới đây."

Một giây khi nghe thấy đáp án kia, Diệp Kỳ mặt ngoài tỏ ra bình tĩnh, nhưng ngón tay giấu trong túi áo chợt siết chặt lại.

Đồng đội thì không quen biết cậu, cuối cùng cũng tìm được một người nhận ra mình, hơn nữa vẫn còn là thầy Tiêu mà Diệp Kỳ kính nể nhất... Nhưng tất cả những kích động, vui sướng ban đầu giờ đây đã biến thành một xô nước lạnh, đổ thẳng lên đầu Diệp Kỳ.

—— Ám hiệu của Tiêu Lâu hoàn toàn không phải là đài phun nước, mà là tiệm đồ Tây lớn nhất trong thành phố.

—— Tiêu Lâu trước mắt nhất định là kẻ săn giết!

Trước Tiếp