Thẻ Bài Mật Thất

Chương 52: Khủng hoảng tài chính - 12: Mật thất Ác mộng

Trước Tiếp

Cậu nhóc sợ hãi đến run rẩy, giống như một con thỏ con đột nhiên lạc vào hang sói.

Tự nhiên biến thành sói khiến Tiêu Lâu dở khóc dở cười, tiến lên một bước nhẹ nhàng nói: "Cậu không cần sợ, chúng tôi sẽ không làm hại cậu, tôi chỉ muốn biết rõ mục đích cậu đặt máy nghe trộm trong túi của chúng tôi thôi."

Thiệu Thanh Cách nheo nheo mắt, như cười như không nói: "Xem ra thẻ Tốc biến không thể di chuyển vuông góc nhỉ?"

Cậu nhóc hoảng loạn tránh đi, rõ ràng là bị nói trúng rồi.

Tiêu Lâu mỉm cười nói: "Cậu nghe lén chúng tôi nói chuyện, hẳn đã biết đây là cảnh sát Ngu là cảnh sát hình sự chuyên bắt tội phạm, cậu cũng không muốn bị anh ấy thẩm vấn bằng bạo lực đâu nhỉ?"

Thấy hai người kia kẻ xướng người hoạ mà diễn kịch, Ngu Hàn Giang cũng đành lạnh mặt phối hợp, hắn dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cậu nhóc mặt mũi đầy tro bụi kia, lạnh lùng nói: "Nói đi, tôi không muốn động thủ."

Cậu nhóc bị hắn nhìn chằm chằm đến cứng cả người, cúi đầu run run nói: "Em... em nói là được mà..."

Ngu Hàn Giang hỏi: "Nghe lén là muốn phỏng theo chiến lược của chúng tôi để qua cửa mật thất này sao?"

Cậu nhóc vội vàng lắc đầu giải thích: "Không.. không phải ạ, em không có bắt chước các anh đâu. Em vốn đã muốn đặt đồ vật ở kho hàng và dùng công trường này làm nơi ẩn thân... chỉ là vừa khéo giống với suy nghĩ của các anh thôi ạ."

Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang nhìn nhau, rõ ràng không tin cho lắm.

Thiệu Thanh Cách nhướng mày nói: "Vừa khéo? Trùng hợp nhiều như vậy, cậu lừa ai thế?"

Cậu nhóc nhỏ giọng giải thích: "Là thật mà... bởi vì em không phải lần đầu tiên đến Mật thất 3 Bích này."

Câu trả lời này làm cả ba người đồng thời sửng sốt.

Không phải lần đầu tiên?

Tiêu Lâu lập tức hỏi: "Ý của cậu là cậu đã từng đến Mật thất 3 Bích một lần rồi sao?"

Cậu nhóc gật gật đầu, giống như nhớ tới một trải nghiệm không tốt nào đó, đôi môi cậu bé trắng bệch, trong mắt cũng đầy đau đớn: "Lần trước em không thể qua cửa, chỉ sống được đến ngày thứ năm đã bị đào thải rồi."

Ngu Hàn Giang lập tức hỏi: "Người bị đào thải ở thế giới mật thất không phải sẽ bị giết sao?"

Sắc mặt cậu bé càng tái hơn, giọng nói bé như con muỗi: "Các anh... các anh đã nghe về Mật thất Ác mộng chưa?"

Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang nhìn nhau, người giữ cửa đã nhấn mạnh nhiều lần rằng, bị đào thải trong mật thất sẽ bị đưa đến Mật thất Ác mộng nhận sự trừng phạt. Tỉ lệ tồn tại ở đó chưa đến 0.1%, cho nên cậu nhóc này chẳng lẽ có thể sống sót trở về từ Mật thất Ác mộng?

Giống như muốn xác minh suy nghĩ của Tiêu Lâu, cậu nhóc lập tức nói tiếp: "Sau khi em sống sót ở Mật thất Ác mộng thì lại trở về Mật thất 3 Bích lần nữa."

Tiêu Lâu không ngờ bí mật trên người cậu nhóc này lại nhiều như vậy.

Nếu như cậu nhóc này có tin tức liên quan đến Mật thất Ác mộng thì không thể không nói, đây là tình báo cực kỳ quan trọng đối với cả ba người. Dù sao thì cả ba bọn họ chưa từng trải nghiệm Mật thất Ác mộng sau khi bị đào thải bao giờ, có thể biết trước được tình hình ở đó để nhỡ đâu bị đào thải cũng có chỗ hữu dụng.

Ngu Hàn Giang liếc mắt ra hiệu với Tiêu Lâu, thấp giọng nói: "Trói cậu ta lại, cẩn thận hỏi rõ ràng."

Tiêu Lâu hiểu ý, lấy Com-pa ra nhanh chóng vẽ mấy vòng tròn lớn nhỏ khác nhau, nhẹ nhàng vẩy ngón tay, lại thấy hai chân và hai tay đặt bên eo của cậu nhóc bị mấy vòng tròn quấn lại, cả người bị trói như bánh tét.

Cậu nhóc thấy mình bị mấy vòng tròn trói lại thì trợn mắt, hoảng sợ: "Các anh muốn làm gì! Đừng... đừng giết em mà..."

Tiêu Lâu hơi mỉm cười: "Yên tâm, chỉ để phòng cậu chạy trốn mà thôi. Bây giờ cậu có thể từ từ nói, nếu như thông tin của cậu làm chúng tôi vừa lòng thì bọn tôi sẽ bỏ qua cho cậu."

Cánh tay cậu nhóc giật giật, phát hiện cả người mình đã bị vòng tròn bó lại, không thể nhúc nhích được tí nào khiến cậu khóc không ra nước mắt. Cậu nhìn về phía Tiêu Lâu đầy vẻ mong ngóng: "Có thể cởi trói cho em trước không? Em sẽ trả lời thật mà..."

Tiêu Lâu khẽ cười: "Không được. Thẻ bài kỳ lạ trên người cậu nhiều lắm, nhỡ đâu cậu chạy mất, đến đội trưởng Ngu cũng không đuổi kịp được."

Ngu Hàn Giang gật đầu: "Nói đi."

Cậu nhóc xấu hổ nhìn Ngu Hàn Giang, lại thấy sắc mặt người đàn ông này lạnh băng, ánh mắt như viên đạn muốn bắn xuyên qua người cậu, chỉ có thể nhanh chóng trả lời: "Các Mật thất Ác mộng khác như thế nào thì em không rõ lắm, em chỉ biết người bị đào thải ở Mật thất 3 Bích sẽ bị ném tới một thành phố xa lạ khác, không cho một đồng, yêu cầu người khiêu chiến phải sống sót hết mười bốn ngày."

Tiêu Lâu kinh ngạc: "Không xu dính túi, sống đủ mười bốn ngày?"

Độ khó này cao hơn mật thất "khủng hoảng kinh tế" này quá nhiều, tuy rằng mật thất này giá hàng tăng nhanh đến phát điên nhưng mỗi người khiêu chiến đều có 100,000 kim tệ làm vốn, người khiêu chiến có thể mua hàng hoá dự trữ, chỉ cần giữ được đồ vật thì kỳ thực không khó để qua cửa.

Nhưng nếu không xu dính túi, ăn ở đều trở thành vấn đề, còn muốn sinh tồn trong mười bốn ngày? Cậu nhóc này đã sống sót như thế nào vậy?

Thiệu Thanh Cách hiếu kỳ hỏi: "Vậy mười bốn ngày này nhóc sống như thế nào?"

Cậu nhóc cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Người ở thành phố kia lạnh nhạt vô cùng, nhìn thấy ăn mày cũng không cho một xu, hơn nữa người khiêu chiến không thể đi tìm việc. Cũng may em biết hát, ở đầu đường hát nhạc thiếu nhi, có mấy đứa nhỏ thích bài hát của em sẽ cho em một ít đồ ăn vặt. Em giả trang thành người thu gom rác, mỗi ngày ngủ trên đường, đến tiệm bánh mì nhặt mấy cái bánh hết hạn, nước cũng chỉ được uống nước máy đun sôi thôi..."

Bờ vai cậu nhóc run rẩy, rõ ràng không muốn nhớ lại đoạn thời gian ác mộng đó: "Vào lúc khó khăn nhất, ba ngày em chỉ có thể ăn một mẩu bánh mì nhỏ, đói đến mức đi không nổi. Về sau mấy ngày liền không có đồ ăn, em đã ăn rất nhiều lá cây... Em đã thấy rất nhiều người đói đến chết, Mật thất Ác mộng kia cuối cùng chỉ có mình em sống sót."

Đói khát đến đáng sợ sẽ tra tấn tinh thần người ta, phá huỷ toàn bộ ý chí.

Bản tính của con người muốn được ăn, phải trải qua việc mấy ngày bị đói liên tục thế nào đây? Người từ thế giới thực phỏng chừng rất khó lý giải điều này, dù sao thì điều kiện sống rất tốt, mỗi ngày đều có thể ăn thịt, cá chứ đừng nói đến đói bụng.

Nhưng dưới tình huống cả người không có một đồng, cậu nhóc này lại có thể ăn bánh mì quá hạn, hát rong đổi đồ ăn, thậm chí ăn lá cây ven đường gian nan mà sống qua mười bốn ngày.

Quả thực là vô cùng ngoan cường mà sống sót.

Ban đầu, Tiêu Lâu chỉ cảm thấy cậu nhóc này cẩn thận hệt như một con thú nhỏ đầy cảnh giác, hiện tại lại không thể không bội phục ý chí của cậu —— ở nơi rừng rậm ngập tràn mãnh thú này, động vật nhỏ có thể sống sót đúng là không đơn giản.

Trải qua thế giới đáng sợ như vậy, khó trách cậu lại giả trang làm người thu rác, đặt đồ vật vào trong xe rác, còn làm mặt mũi mình cũng bẩn thỉu như vậy... Vì sinh tồn, cậu có thể chịu đựng được hoàn cảnh gian khổ cực đoan nhất.

Thái độ của Tiêu Lâu đối với cậu nhóc ôn hoà hơn nhiều, hỏi: "Cậu bi loại ở Mật thất 3 Bích rồi đưa đến Mật thất Ác mộng, vượt qua Mật thất Ác mộng xong lại bị đưa về Mật thất 3 Bích sao?"

Cậu nhóc gật đầu: "Quy tắc là như vậy ạ."

Tiêu Lâu thu lại hết vòng tròn trên người cậu, đi qua nhẹ nhàng vỗ vai cậu nhóc, nói: "Có thể trở lại từ Mật thất Ác mộng đúng là không dễ dàng, tôi đã nghe người giữ cửa nói, xác suất tồn tại của Mật thất Ác mộng chỉ có 0.1%."

Cậu nhóc cười khổ: "Cũng may em biết hát, dựa vào việc này xin một chút đồ ăn vặt của mấy bạn nhỏ, bằng không có lẽ cũng đã chết đói rồi."

Ngu Hàn Giang lại chú ý đến một vấn đề khác: "Nếu như đến Mật thất Ác mộng cậu còn có thể sống sót thì sao lại bị đào thải ở Mật thất 3 Bích này?"

Cậu nhóc mặt mày buồn bã, cúi đầu nói: "Ở Mật thất 3 Bích em được ghép đôi đồng đội ngẫu nhiên, người kia vừa lúc học chung đại học với em, em rất tin tưởng anh ta, bọn em cùng nhau mua đồ xong thì đến nhà trọ Sơn Thuỷ ở lại. Tối hôm sau, đồ đạc của tụi em bị trộm mất tám phần, chỉ còn một thùng mì ăn liền và một can sữa bò thôi, tuy rằng hơi ít một chút nhưng nếu tiết kiệm thì vẫn có thể sống sót."

Cậu nhóc dừng một chút, nói tiếp: "Nhưng em không ngờ anh ta vì có thể sống sót lại vứt bỏ em, đêm đó liền mang theo chỗ đồ ăn kia chạy trốn."

Tiêu Lâu: "........."

Lại là một kẻ bán đồng đội ở thời điểm mấu chốt nữa.

Ở thế giới này, tin tưởng bỗng trở thành thứ rẻ rúng nhất.

Cậu nhóc nói: "Cũng may em gặp một chị gái tốt bụng lắm, chị ấy chia cho em ít đồ ăn, kiên trì được đến ngày thứ tư. Nhưng người khiêu chiến ở nhà trọ Sơn Thuỷ liên tục bị trộm đồ, mọi người bắt đầu hoài nghi bên trong người khiêu chiến có nội gián. Giữa chúng em có một luật sư rất lợi hại, ông ấy quyết định tập trung toàn bộ người khiêu chiến đến công trường này, cho nên tụi em dọn hết đồ đạc đến đây."

"Mọi người mang số đồ ăn còn lại gom vào rồi thống nhất phân chia, sống đến ngày thứ bảy cũng không thành vấn đề."

"Nhưng đến ngày thứ năm, toàn bộ thành phố A này rơi vào hỗn loạn, một lượng lớn tù nhân vượt ngục từ nhà giam, bọn họ cầm vũ khí cướp đoạt toàn thành phố, giết người phóng hoả khắp nơi. Trong số tụi em có người không nghe chỉ huy, nửa đêm nhóm lửa nấu mì. Ánh lửa đó dẫn đám tù nhân đến đây... cuối cùng người khiêu chiến tất cả đều bị giết."

Ba người nghe đến đó, trong lòng chấn động!

Ngu Hàn Giang đã đoán được bên ngục giam sẽ xảy ra vấn đề, nhưng không ngờ tù nhân sẽ vượt ngục, phóng hoả giết người khắp nơi. Đây không chỉ là mật thất tài chính, rõ ràng chính là tận thế hỗn loạn.

Tiêu Lâu nghi hoặc: "Nếu như cậu đã trải qua Mật thất 3 Bích này một lần, biết cốt truyện rồi cậu hoàn toàn có thể tự nghĩ cách qua cửa mà. Mục đích cậu đặt máy nghe trộm ở chỗ chúng tôi là gì?"

Cậu nhóc nói: "Em không chỉ đặt ở chỗ các anh đâu, mỗi người khiêu chiến em đều đặt một cái... Thẻ bài này có thể đặt ba máy nghe trộm cùng một lúc, em đã nghe lén gián đoạn từng cuộc đối thoại của từng nhóm người khiêu chiến là muốn tìm ra tên nội gián kia."

Ngu Hàn Giang lập tức phản ứng lại: "Cậu đang nói tên trộm đã giết đồng đội chạy trốn mà chúng tôi đi bắt tối nay rất có thể là nội gián trong số người khiêu chiến?"

Cậu nhóc gật đầu: "Mãi đến lúc bị loại chúng em mới biết tên nội gián kia vẫn luôn ở trong nhóm, đồ ăn đều là hắn trộm đi, mà thân phận chân chính của hắn cũng không phải người khiêu chiến, mà là người tự do ở thế giới này, muốn dựa vào cuộc khủng hoảng này để kiếm lợi nhuận kếch xù."

Tiêu Lâu tổng kết: "Cho nên ở Mật thất 3 Bích này không chỉ có khủng hoảng tài chính, mà còn có một boss ẩn cần xử lý nữa? Nếu như người khiêu chiến không đủ cảnh giác, dù luôn bị trộm mất đồ ăn nhưng lại không ý thức được có nội gián trong đội ngũ thì có thể cuối cùng sẽ chết hết sao?"

Cậu nhóc nói: "Đúng ạ, người này biết rất nhiều chuyện liên quan đến người khiêu chiến, hắn gọi chúng ta là —— người xứ khác."

Chỗ khó chân chính của Mật thất 3 Bích không chỉ là khủng hoảng tài chính.

Ban đầu Tiêu Lâu đã cảm thấy là lạ, nếu như trước khi cuộc khủng hoảng tài chính nổ ra, mỗi người khiêu chiến đều có 100,000 kim tệ làm vốn, tương đương với 1000 nhân dân tệ (khoảng 3 triệu 6), số tiền ấy đi siêu thị mua đồ ăn trong vòng một tuần hoàn toàn không có vấn đề gì.

So với người dân thành phố này đột nhiên gặp khủng hoảng kinh tế không kịp chuẩn bị cái gì, người khiêu chiến từ ngoài đến như họ đã biết cuộc khủng hoảng này sẽ bùng nổ có thể đi dự trữ lương thực trước, muốn sống sót qua bảy ngày không phải là chuyện khó.

Hơn nữa, người học kinh tế chuyên nghiệp giống như Thiệu Thanh Cách không chừng còn thể kiếm tiền trong mật thất này.

Nhưng Át Bích và Át Nhép sẽ tốt bụng như vậy sao?

Hiện giờ có thể thấy, người vị người giữ cửa này đã đào một đống hố to chờ mọi người nhảy vào rồi.

Lương thực của người khiêu chiến bị trộm không phải là sự kiện ngẫu nhiên, mà là chuyện tất yếu.

Át Bích đã bài bố một người tự do nguỵ trang thành người khiêu chiến chuyên đi trộm đồ của mọi người ở đây, nếu như mọi người không đủ cảnh giác để ý thức được việc này thì rất dễ dàng bị trộm hết đồ ăn rồi bị đào thải.

Chỉ có người cẩn thận tách đồ vật ra đặt ở chỗ khác như Ngu Hàn Giang mới có khả năng sống sót ở Mật thất 3 Bích.

Cậu nhóc này đặt máy nghe trộm cũng không phải muốn sao chép cách qua cửa, mà là vì cậu đã trải qua quá nhiều chuyện —— đồng đội phản bội, liên minh tạm thời của người khiêu chiến bị diệt sạch, đói khát đến đáng sợ ở Mật thất Ác mộng, ăn đồ ăn quá hạn và lá cây mà sống hết mười bốn ngày.

Đổi thành người bình thường, phỏng chừng tâm lý đã sớm hoàn toàn suy sụp.

Cậu không thể tin tưởng bất kỳ người khiêu chiến nào khác, cho nên khi lại bước vào Mật thất 3 Bích không nhận ghép đồng đội ngẫu nhiên nữa. Cậu đặt máy nghe trộm trong ba lô của tất cả người khiêu chiến cũng chỉ vì muốn tìm ra kẻ cắp giữa bọn họ, tránh né kẻ ăn trộm này, một mình lặng lẽ qua cửa mà thôi.

Mà cách nghĩ của Ngu Hàn Giang lại đúng là phương pháp khiêu chiến chính xác, đúng lúc không mưu mà hợp với suy nghĩ của cậu nhóc này.

Tiêu Lâu nhìn cậu nhóc mặt mày bẩn thỉu này, nói: "Cậu dám nói bí mật này cho chúng tôi biết, không sợ chúng tôi giết người diệt khẩu à?"

Cậu nhóc cười khổ, nói: "Các anh một người là cảnh sát, một người là giáo sư đại học, một người khác là giám đốc công ty tự khởi nghiệp. Nếu như đến các anh cũng phải dựa vào việc giết người để qua cửa thì thế giới này còn có nhân tính sao? Không chừng em cũng chẳng đi được bao xa, bị đào thải sớm chừng nào liền có thể chịu khổ ít chừng ấy."

Nhìn thấy sự mất mát trong mắt cậu, Tiêu Lâu không khỏi đau lòng —— đứa nhỏ này cũng chỉ mới 17 18, bị ném vào thế giới tàn khốc thế này, còn phải trải qua nhiều trắc trở như vậy, thật là không dễ dàng gì.

Rất khó có thể tưởng tượng mười mấy ngày ăn lá cây để sống sót là thế nào.

Tiêu Lâu khẽ thở dài, nói: "Em nói đúng, bọn anh đúng là muốn qua cửa, chỉ cần những người khiêu chiến khác không ra tay với chúng ta, bọn anh không thể đi giết người. Rốt cuộc thì... Thế giới này điên rồi, nhưng chúng ta còn chưa điên đâu."

Nhưng lời cuối của Tiêu Lâu khiến cậu nhóc nao nao, đôi mắt cũng đỏ lên.

Rõ ràng là cậu nhóc đã nghĩ đến việc bản thân từng bị phản bội.

Đồng đội ghép ngẫu nhiên ở Mật thất 3 Bích lúc ấy trùng hợp là bạn cùng trường của cậu. Có thể vừa khéo gặp đàn anh cùng trường trong thế giới xa lạ này khiến cậu cao hứng muốn chết, thực tin tưởng mà đem toàn bộ kim tệ của mình đưa cho đối phương để cùng tiêu, nghe lời anh ta trọ lại nhà trọ Sơn Thuỷ, cũng đem toàn bộ đồ ăn đều giấu ở dưới gầm giường.

Lúc đồ ăn bị trộm, cậu còn lạc quan nói: "Em ăn ít lắm, về sau mỗi ngày em chỉ ăn một gói mì và một hộp sữa thôi, đàn anh ăn nhiều một chút ạ. Nếu như không thể trả được tiền phòng, chúng ta ra ngoài ngủ cũng được. Chỉ cần giữ được hai thùng đồ ăn này, chúng ta vẫn có thể miễn cưỡng sống bảy ngày mà."

Đàn anh kia ngoài mặt thì đồng ý, kết quả sáng hôm sau ngủ dậy, trong phòng chỉ còn lại một mình cậu.

Cậu còn tưởng đàn anh gặp chuyện, trong lòng vô cùng lo lắng, đi tìm khắp nơi lại không thấy người đâu. Sau đó, chị gái phòng bên nói cho cậu biết, đàn anh sáng sớm nay đã đeo ba lô rời khỏi nhà trọ rồi, lúc này cậu mới hiểu —— bản thân đã bị vứt bỏ.

Số đồ ăn còn lại căn bản không đủ cho hai người. Nhưng nếu là một người ăn thì dư dả.

Lúc đó, cậu đã nản lòng, hoàn toàn tuyệt vọng. Nhưng cũng may chị gái phòng bên rất tốt bụng, tuy rằng đồ ăn không nhiều lắm nhưng vẫn đồng ý chia cho cậu một ít. Trong nhà trọ có vị luật sư bình tĩnh nhất kia quyết định tập hợp người khiêu chiến lại, tất cả mọi người dọn đến công trường, mỗi ngày dựa vào bánh mì và sữa bò để bổ sung năng lượng.

Nhưng chính là vì cái tên ngốc không nghe lời kia không muốn ăn bánh mì mỗi ngày, đến đêm trộm nhóm lửa nấu mì gói, còn bóc cả thịt nguội ra cho vào mì nữa.

Ánh lửa và mùi hương giữa đêm đã dẫn lũ tội phạm đến.

Những người kia tay mang vũ khí, cậu nhìn thấy từng người khiêu chiến một bị chém, máu tươi chảy đầy đất.

Chị gái chia mì gói cho cậu bị đâm thủng ngực, cậu muốn cứu người cũng không được, dùng thẻ Tốc biến chạy trốn chung quy vẫn không trốn thoát một đám côn đồ bao vây xung quanh.

Cậu bị một súng bắn chết.

Những ngày ở Mật thất Ác mộng đều mơ mơ hồ hồ, nếu như không phải có d*c v*ng cầu sinh mãnh liệt chống đỡ, hơn nữa cậu có xíu tài lẻ, hát rong cho mấy bạn nhỏ xin đồ ăn vặt, có lẽ cậu cũng sớm đã chết vì đói rồi.

Trước Tiếp