Thẻ Bài Mật Thất

Chương 507: Mê cung Quỷ thành – 36: Manh mối đồng đội để lại

Trước Tiếp

Sở Hoa Anh nhanh chóng tới nhà Hàn Ngưng Sương, nằm sấp trên nóc nhà, dỏng tai lên nghe động tĩnh bên trong.

Sau khi Tần Phong rời đi thì Hàn Ngưng Sương đã ngủ, nhưng có vẻ không lâu sau đó thì thị không ngủ được, bèn thay một bộ đồ màu đen lén lút ra ngoài. Sở Hoa Anh nheo mắt nhìn, lập tức bám theo.

Cơ thể Sở Hoa Anh được cường hóa, hành động nhanh như tia sét. Cô có thể theo dõi đối phương từ rất xa, mà đối phương thì hoàn toàn không hề hay biết. Cho dù Hàn Ngưng Sương có cảnh giác hơn nữa thì cũng khó mà phát hiện ra Sở Hoa Anh như một bóng ma ở phía sau mình.

Hàn Ngưng Sương rảo bước, rất nhanh thị đã ra khỏi trấn, đi vào rừng cây.

Ánh trăng bạc dịu dàng chiếu xuống rừng cây, rọi lên khuôn mặt nghiêm túc của Hàn Ngưng Sương, thị đi về phía bãi tha ma.

Cuối rừng cây là vách núi, trên đỉnh chính là bãi tha ma.

Hàn Ngưng Sương túm lấy dây leo, nhanh nhẹn trèo lên trên. Thị rõ ràng rất quen thuộc với địa hình ở đây, có thể giẫm chính xác vào những hố đặt chân bên cạnh dây thừng mà leo lên, linh hoạt như một con khỉ. Chớp mắt một cái, thị đã leo l*n đ*nh núi.

Hai tay Sở Hoa Anh có thể duỗi dài ra, chờ Hàn Ngưng Sương leo lên hơn nửa, cô mới duỗi dài hai tay ra, dùng những miệng hố trên vách núi lấy đà leo lên. Cô tung người một cái, nhẹ nhàng dừng chân trên đỉnh núi.

Sau khi Hàn Ngưng Sương bò lên tới đỉnh núi thì đi thẳng về phía bãi tha ma. Sở Hoa Anh không dám đi lại quá gần, luôn giữ một khoảng cách với cô. Sau một hồi lâu, Hàn Ngưng Sương dừng bước. Sở Hoa Anh vội lách mình tới sau một bia mộ.

Trong tầm mắt cô xuất hiện một bóng đen, gã tới trước Hàn Ngưng Sương, giọng nói khàn khàn: "Sao tỷ lại tới đây?"

Hàn Ngưng Sương nói: "A Nhiên, ta bất cẩn quá, trong lúc nói chuyện đã có lỗ hổng. Tần Phong đã biết người nhà họ Trần, họ Triệu mất tích có liên quan tới ta, hắn còn đoán được là ta thả diều sắm vai nữ quỷ."

Gã đàn ông khẽ "A" một tiếng, cười như không mà nói: "Tần Phong đúng là rất thông minh. Ta đã đoán được hắn sẽ biết. Dù sao thì có thâm thù đại hận với nhà họ Triệu, họ Trần cũng chỉ có mấy người chúng ta."

Gã nhún vai, nói: "Không sao cả, cho dù Tần Phong có biết thì cũng sẽ không ngăn cản. Chẳng lẽ hắn đã quên năm đó bà chết thế nào rồi sao? Hắn đã quên bà đã từng đối xử với hắn tốt đến thế nào hay sao?"

Hàn Ngưng Sương cắn răng nói: "Tần Phong hẳn sẽ không vạch trần ta, nhưng ta lo người trong trấn sẽ nhận ra ta."

Gã đàn ông đưa tay ra vỗ vai thị, nói: "Ngưng Sương, khi rời khỏi trấn Thanh Phong, tỷ mới 9 tuổi, bây giờ đã hơn 20 rồi. Người ta nói con gái mười tám tuổi sẽ thay đổi rất nhiều, năm đó tỷ cũng chỉ là một cô bé lấm lem, bây giờ đã là Tiết nhị tẩu bán đậu hũ. Ngoại trừ Tần Phong, những người khác đều không nhận ra tỷ, tỷ không cần lo lắng."

Hàn Ngưng Sương im lặng một lát, nói: "Ta không muốn dùng thân phận Tiết nhị tẩu ở lại trấn Thanh Phong này nữa."

Gã đàn ông khẽ thở dài, nói: "Thôi được, tỷ cứ nói với hàng xóm láng giềng là mình muốn tái giá về nơi khác. Tỷ thu dọn đồ đạc đi, nhưng chờ thêm một thời gian nữa hẵng đi, tránh người ta nghi ngờ. Lưu lão bá kia, tỷ cũng nên nghĩ cách xử lý. Tuy rằng lão ta già cả rồi, nhìn nhầm diều của tỷ là nữ quỷ, nhưng mà dù sao lão cũng ở gần tỷ quá, nhỡ lão ta nghĩ ra cái gì thì tỷ sẽ gặp phiền toái. Chỉ có người chết mới biết giữ bí mật mà thôi."

Hàn Ngưng Sương gật đầu: "Được. Chúng ta sẽ cùng nhau diệt sạch toàn bộ những dư nghiệt này trong trấn Thanh Phong."

Sở Hoa Anh càng nghe, càng kinh hãi.

Suy luận của mọi người quả nhiên là đúng. Hàn Ngưng Sương biết hung thủ, hơn nữa đã thương lượng xong xuôi kế hoạch báo thù.

Thị ở trong trấn thả diều để tạo lời đồn quỷ đòi mạng, gã đàn ông này là kẻ chủ mưu, dùng tà thuật dẫn người nhà họ Trần, họ Triệu tới bãi tha ma, sau đó ngược đãi họ đến chết.

Đúng lúc này, gã đàn ông kia quét ánh mắt sắc lạnh về phía sau bia mộ: "Kẻ nào ở đó?!"

Sở Hoa Anh tự tin mình có thể khống chế âm thanh rất tốt, không ngờ thính giác của kẻ này lại nhạy bén như thế. Chỉ là tiếng hít thở rối loạn đúng hai giây, vậy mà gã cũng nghe thấy, cô không thể để mình bị lộ được. Nghĩ đến đây, Sở Hoa Anh nhanh trí ném một cục đá ra xa.

Con quạ trên cây bị kinh động, kêu "quạ quạ" rồi bay đi mất. Sở Hoa Anh nhân cơ hội này rời đi, động tác của cô nhanh như gió, chớp mắt đã tới cạnh vách núi, leo xuống theo dây thừng.

Hàn Ngưng Sương thở phào một chút, nói: "Vài con quạ mà thôi."

Gã đàn ông nhíu mày: "Tỷ về trước đi, chờ ta sắp xếp."

Hàn Ngưng Sương bò xuống theo dây thừng cũng không phát hiện ra đôi mắt vẫn luôn dõi theo cô trong màn đêm đen đặc. Sở Hoa Anh núp trong bóng tối, chờ thị vào rừng cây rồi mới theo sau.

Hàn Ngưng Sương về tới nhà, lần này thì thực sự đi ngủ.

Sở Hoa Anh quay về khách đ**m, nói lại phát hiện của mình cho đồng đội: "Quả nhiên, Hàn Ngưng Sương và hung thủ đã hợp mưu với nhau. Kẻ kia là nam, cũng là một đứa trẻ được bà cụ nhận nuôi. Quan trọng là, trên mặt người này đeo mặt nạ màu đen."

Đường Từ giật mình, anh chợt nhớ tới một người: "Chẳng lẽ gã chính là tên đàn ông đã hẹn hò với tiểu thư Triệu Trạch Toại ở ngoài thành vào đêm Triệu Trạch An xuất giá kia?"

Lục Cửu Xuyên vỗ vỗ trán: "Không sai, chúng ta suýt nữa thì quên mất nhân vật quan trọng này!"

Quy Viễn Chương cũng nói: "Lúc trước, chúng ta đã loại bỏ nghi ngờ với gã đeo mặt nạ kia vì gã không đủ thời gian gây án. Khi Triệu Trạch Toại hẹn hò với gã, đoàn rước dâu của Triệu Trạch An đã mất tích trong rừng cây, sau đó trong trấn mới xuất hiện nữ quỷ. Chúng ta cho rằng gã không thể vừa hẹn hò với Triệu Trạch An, vừa vào trong trấn giả thần giả quỷ... Thế nhưng bây giờ, chúng ta đã biết nữ quỷ là Hàn Ngưng Sương làm giả, không liên quan gì tới gã, vậy thì gã đã có đủ thời gian để gây án."

Đường Từ nói: "Nói cách khác, gã đeo mặt nạ này dẫn đoàn rước dâu tới bãi tha ma trước, sau đó tới cửa trấn gặp Triệu Trạch Toại. Trong lúc đó, Hàn Ngưng Sương giả thần giả quỷ trong trấn. Sau khi gã đeo mặt nạ và Triệu Trạch Toại tách nhau ra, Triệu Trạch Toại giống như bị người ta câu hồn, đi tới bãi tha ma. Tiếng trống bỏi chính là do kẻ này tạo ra?"

Lục Cửu Xuyên thấp giọng hỏi: "Hoa Anh, cô biết gã tên gì không?"

Sở Hoa Anh nói: "Hàn Ngưng Sương gọi gã là A Nhiên, không biết tên đầy đủ, nhưng chúng ta có thể tìm mấy kẻ lang thang trong trấn hỏi thăm thử xem. Tôi nhớ ba năm sau có mấy tên ăn mày cũng từng trải qua nạn đói, hơn nữa còn sống sót. Có lẽ bây giờ họ vẫn còn ở trong trấn Thanh Phong."

Lục Cửu Xuyên gật đầu dứt khoát: "Được, vậy chờ trời sáng."

Y dừng một chút, quay sang nói với Đường Từ: "Đúng rồi, vừa rồi tôi và Tiểu Đường vừa hay bắt gặp cô con dâu trưởng của nhà họ Triệu tới bày linh đường. Vội quá, chúng tôi mới chỉ kịp lấy lại Máy bay không người lái, chứ bức thư kia vẫn còn ở đó. Không thì chúng ta tiếp tục bổ sung nội dung manh mối vào Máy bay không người lái cho Tiêu Lâu."

Đường Từ nói: "Ừ, nhỡ đâu thư giấy bị ẩm mốc thì rất dễ mất chữ, cứ chụp lại toàn bộ manh mối vào thẻ Máy bay không người lái, thẻ bài sẽ không hư hao. Sau đó, chúng ta để lại Máy bay không người lái cho Tiêu Lâu, để các cậu ấy tự suy luận dựa vào các manh mối này. Như thế mới đáng tin nhất."

Lục Cửu Xuyên đồng ý: "Suy nghĩ chủ quan của chúng ta sẽ ảnh hưởng tới Tiêu Lâu, nhỡ đâu chúng ta suy luận sai, dẫn dắt mạch suy nghĩ của tụi nó thì hỏng bét. Vẫn cứ nên chụp hết manh mối rồi giao lại Máy bay không người lái, để tụi nó tự phân tích đi."

Hiện tại.

Từ lá thư ba năm trước, nhóm Tiêu Lâu đã đoán được Tiết Nhị Tẩu, cũng chính là Hàn Ngưng Sương chính là người duy nhất nói dối.

Câu chuyện "tái giá" của thị không có bất cứ ai làm chứng, chỉ là do thị nói thế với dân làng.

Tiêu Lâu phân tích: "Có lẽ Tiết nhị tẩu đã bị lộ, cho nên mới lấy cớ là tái giá tới nơi khác để rời khỏi trấn Thanh Phong, ẩn mình tiếp tục gây án."

Ngu Hàn Giang nói: "Bức thư này chỉ cho chúng ta biết một chút manh mối thôi. Mấy người anh Cửu đã trở về ba năm trước rồi, có phải số manh mối này là hơi ít không?"

Tiêu Lâu suy nghĩ chút, lấy thẻ Máy bay không người lái ra.

Anh nghĩ, nếu mấy người Đường Từ thực sự để lại manh mối hoàn chỉnh thì dùng thẻ Máy bay không người lái tốt hơn dùng thư giấy nhiều. Giấy sẽ bị ảnh hưởng bởi môi trường bên ngoài, trong khi thẻ Máy bay không người lái sẽ không hư hỏng.

Quả nhiên, anh lấy thẻ Máy bay không người lái ra thì thấy bên trong có một đoạn video, nội dung vô cùng phong phú.

Hai chiếc trống bỏi trong nhà họ Trần, họ Triệu kia vậy mà lại do Tần Phong để lại.

Hàn Ngưng Sương có người giúp đỡ, chính là tên đeo mặt nạ kia!

Mọi người nhìn thấy nội dung trong Máy bay không người lái thì kích động vô cùng.

Lưu Kiều nói: "Xem ra hung thủ chính là tên đeo mặt nạ này rồi, đúng không ạ?"

Tiêu Lâu lắc đầu: "Anh cứ cảm thấy còn thiếu gì đó."

Lão Mạc nghi hoặc hỏi: "Manh mối chưa đủ hoàn chỉnh sao?"

Ngu Hàn Giang hiểu ý Tiêu Lâu rất nhanh. Hắn nói: "Còn thiếu phần của Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ. Hai người họ rất có thể đã bị đưa về 20 năm trước, những phần manh mối không đồng đều ở chỗ anh Cửu, rất có thể phải do sếp Thiệu và Diệp Kỳ tìm được."

Tiêu Lâu khẽ cau mày: "Vậy hai người sếp Thiệu sẽ giấu manh mối ở đâu đây?"

Dù sao cũng là suốt 20 năm, trong tay sếp Thiệu lại không có thẻ Máy bay không người lái, nếu như để lại thư thì rất dễ bị hư hỏng, hoặc là bị người ta phát hiện. Hơn nữa, hai mươi năm trước, nhà họ Trần, họ Triệu vẫn chưa phải hung trạch; người hai nhà này cũng chưa mất tích. Thậm chí, nói không chừng lúc ấy trấn Thanh Phong còn chưa có hai căn nhà này nữa...

Y sẽ giấu manh mối ở đâu đây?

Trước Tiếp