Thẻ Bài Mật Thất

Chương 402: Băng qua dải ngân hà - 01: Diệp Kỳ

Trước Tiếp

Khi Diệp Kỳ mở mắt ra, cậu nhóc phát hiện mình đang ở trong một gian phòng ngủ.

Ga giường kẻ caro màu xanh trắng, tủ quần áo giản dị và một tủ sách đã miêu tả xong bài trí của gian phòng ngủ này. Trên bàn đặt rất nhiều sách tham khảo kỳ lạ, nhóc đưa tay ra lấy đại hai cuốn lên nhìn —— "Kỹ thuật điều khiển cơ giáp", "Hệ thống cơ giáp – Lý luận".

Khi ngón tay chạm vào cuốn sách kia, vô số ký ức xa lạ tràn vào trong óc hệt như gió lốc. Diệp Kỳ nhắm mắt lại, hít một hơi dài cố nhịn cảm giác đau đầu, cẩn thận sắp xếp lại giả thiết của thế giới này.

Đế quốc, hành tinh Nam Thập Tự... Trường Quân đội số 9.

Cậu là sinh viên năm nhất, ngành Điều khiển cơ giáp của Trường Quân đội số 9.

Cha mẹ cậu đã hy sinh trong một chiến dịch xảy ra nhiều năm trước, cậu lớn lên trong cô nhi viện của Đế quốc từ nhỏ.

Năm 10 tuổi, có một vị thương nhân giàu có tới cô nhi viên tặng quỹ từ thiện rất thích nhóc, cho nên đã mang nhóc về nhà nuôi, cậu nhóc cũng vì thế mà có được cuộc sống của một thiếu gia nhà giàu.

Cô nhi không cha không mẹ...

Giả thiết này ngược lại lại khiến Diệp Kỳ thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thì cửa 10 kia, Thiệu Thanh Cách có một cặp cha mẹ yêu thương hết mực, kết quả mẹ nuôi lại biến thành trùm cuối đó còn gì? Không cha mẹ không người thân, ít nhất không cần lo lắng sẽ bị người thân đâm sau lưng như vậy.

Về phần thương nhân giàu có đã nhận nuôi nhóc kia...

Tên là Thiệu Thanh Cách.

Khi cái tên này xuất hiện trong đầu, Diệp Kỳ suýt chút nữa đã phun ra một búng máu.

Cậu đang cùng họ với Thiệu Thanh Cách, cho nên bây giờ tên là Thiệu Diệp Kỳ.

Cái! Giả thiết! Quần què! Gì vậy?!

Chẳng lẽ bây giờ nhóc nhìn thấy sếp Thiệu còn phải gọi "bố ơi" thật à?

Diệp Kỳ chỉ hận không thể bóp cổ người giữ cửa Cơ, lần nào cũng là chị ta phụ trách phần giả thiết thân phận, chị gái này có thù oán gì với nhóc đúng không? 8 Cơ cho đi làm hoa khôi thanh lâu, cửa 10 biến nhóc thành bé con 7 tuổi, bây giờ còn bắt cậu phải gọi Thiệu Thanh Cách là ba ba...

Diệp Kỳ đau đầu day thái dương, không biết phải đối mặt với sếp Thiệu như thế nào.

Đúng lúc này, bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa, có người nói: "Diệp Kỳ, sắp thi rồi, nhanh lên nhanh lên!"

Diệp Kỳ ứng một tiếng. Bây giờ đã là tuần đầu tháng 7, các trường đại học ở Đế quốc đều đang lục tục khua chiêng gõ mõ cho sinh viên thi cuối kỳ. Thân là sinh viên ngành Điều khiển cơ giáp của Trường Quân đội số 9, Diệp Kỳ cũng cần phải tham gia thi cuối kỳ.

Chế độ thi cử của Trường Quân đội số 9 vô cùng nghiêm khắc. Thành tích được tính với các mốc điểm A (từ 90 điểm trở lên), B (75 - 90 điểm), C (60 – 75 điểm), D (thấp hơn 60 điểm). Thi cuối kỳ cần phải đảm bảo mỗi môn đều phải đạt điểm B trở lên, môn nào điểm thấp hơn B có thể xin thi lại; nhưng nếu hai môn thấp hơn điểm B thì sẽ bị lưu ban.

Diệp Kỳ đã thi lý thuyết xong, chiều nay phải thi thao tác thực chiến trên cơ giáp.

Thi kiểu gì đây?

Diệp Kỳ vò đầu, nội tâm mù mịt. Đừng nói là điều khiển cơ giáp, ở hiện thực đến xe máy nhóc còn chẳng biết đi, cùng lắm chỉ biết chạy xe đạp mà thôi. Thao tác thực chiến trên cơ giáp? Cậu nhóc vội vàng tìm kiếm những kiến thức liên quan tới phương diện này trong đầu, chỉ tiếc là ký ức bị nhét vào đầu nhiều quá, Diệp Kỳ chỉ cảm thấy càng nghĩ càng đau.

Bạn cùng phòng vẫn còn đứng ngoài thúc giục, Diệp Kỳ đành phải tới trước gương nhanh chóng sửa sang quần áo.

Trên người nhóc là quân phục màu xanh nước biển, đây là đồng phục của Trường Quân đội số 9. Diệp Kỳ nhìn chính mình trong gương, không khỏi ngẩn ra. Cậu nhóc vốn dĩ cũng 18 tuổi, giả thiết ở thế giới này cũng là sinh viên năm nhất vừa tròn 18, thế nhưng trước nay nhóc chưa mặc quân phục bao giờ.

Quân trang thẳng thớm màu lam trên người khiến cậu nhóc thêm vài phần anh dũng.

Đẹp ra trò.

Diệp Kỳ thuận tay cầm chiếc mũ ở bên cạnh lên, sau đó đi bốt màu đen cùng bộ vào.

Ra ngoài, cậu nhóc liền gặp được bạn cùng phòng kia. Nhìn thấy gương mặt này, trong đầu Diệp Kỳ tự động hiện lên ký ức về người này. Cậu bạn này tên Lưu Kiện, trông khá cao ráo đẹp trai. Thấy Diệp Kỳ, cậu ta cười cười đi tới, nói: "Cậu rề rà gì mãi thế? Không đi là muộn đấy, huấn luyện viên nhất định sẽ mắng cho một trận."

Diệp Kỳ ứng phó mấy câu "Đây đây." ngoài miệng, thực tế trong lòng chột dạ biết bao. Tham gia thi điều khiển cơ giáp? No no no, cảm giác này khác gì đang áp tải nhóc ra pháp trường đâu...

Cậu nhóc theo bạn cùng phòng ra ngoài. Trên đường, Diệp Kỳ nhìn khắp bốn phía xung quanh, phát hiện những tòa nhà ở đây đều được sơn màu xám đậm, cả ngôi trường theo phong cách "lạnh lẽo", nghiêm túc tới mức Diệp Kỳ không dám lớn tiếng nói chuyện.

Học sinh xung quanh đều mặc quân phục, ai ai cũng oai hùng tỏa sáng, đứng yên thì ưỡn ngực hóp eo, động tác đi đường cũng đoan chính, mắt mày thẳng tắp một đường. Diệp Kỳ nhìn xung quanh mãi cũng ngại, chỉ đành rảo bước theo Lưu Kiện nhanh chóng đi vào tòa nhà Khoa học kỹ thuật.

Hai người vào thang máy, khi tới tầng cao nhất đã thấy hành lang có không ít học sinh xếp hàng chờ đợi.

Trong phòng vọng ra tiếng huấn luyện viên: "Số 7, Diệp Kỳ đi lên kiểm tra."

Diệp Kỳ lo lắng đi vào gian điều khiển cơ giáp, dưới chỉ thị của huấn luyện viên Kylie, ngồi vào khoang điều khiển cơ giáp mô phỏng.

Trước mặt là bàn điều khiển phức tạp, bên trên có rất nhiều các nút bấm màu đỏ, vàng, xanh lá, xanh lam, hai bên sườn còn có mấy tay cần điều khiển. Cậu nhanh chóng nhớ lại kiến thức điều khiển cơ giáp trong đầu, nhưng còn chưa kịp nhớ toàn bộ thì huấn luyện viên đã nói: "Bắt đầu sát hạch."

Màn hình trước mắt xuất hiện một vùng núi.

Hiệu quả VR rất thật khiến Diệp Kỳ cứ ngỡ như bản thân đang điều khiển cơ giáp bay giữa một vùng núi. Bất chợt, trước mắt đột nhiên xuất hiện một ngọn núi tuyết chặn đứng đường bay của cơ giáp. Không biết vì sao, tay chân Diệp Kỳ phản ứng còn nhanh hơn não, cậu cầm lấy cần điều khiển bên phải kéo ngược lên trên, đồng thời giữ chắc tay cần bên trái...

Cơ giáp giống như đại bàng giương cánh vút bay lên không trung, thoát khỏi núi tuyết chỉ trong gang tấc.

Những kiến thức về cơ giáp trong đầu Diệp Kỳ đã khôi phục toàn bộ. Cậu nhớ ra mình là học sinh ưu tú có thành tích cao nhất trong ngành Điều khiển cơ giáp này, thường xuyên được thầy cô khen ngợi. Nghe nói trong những năm gần đây, thiên tài trong ngành Điều khiển cơ giáp có hai người, một là Đường Từ khóa 2993, người còn lại chính là Thiệu Diệp Kỳ của khóa 3000...

Đường Từ? Anh Đường cũng học ngành cơ giáp sao?

Diệp Kỳ chỉ vừa mới phân tâm, trước mặt đã có ba viên pháo điện từ bắn thẳng về phía cơ giáp của cậu!

Góc độ của ba viên pháo điện từ này cực kỳ xảo quyệt, ngay khi một viên chuẩn bị nổ tung cơ giáp của mình, Diệp Kỳ tiếp tục dùng tay trái giữ hệ thống cân bằng, những ngón tay thon dài của tay phải lướt nhanh, liên tục ấn xuống vài phím.

Cậu điều khiển cơ giáp linh hoạt như cá bơi dưới nước, di chuyển ngược chiều kim đồng hồ rồi lại nghiêng phải né tránh, liên tục tránh thoát ba viên pháo đang đánh úp thẳng mặt!

Huấn luyện viên Kylie vừa lòng gật đàu, cho điểm A+ vào hạng mục kiểm tra thứ nhất.

-

Những hạng mục sát hạch tiếp theo cũng rất thuận lợi. Khi Diệp Kỳ xuống khỏi khoang điều khiển thì đã mồ hôi đầy đầu. Cậu thậm chí còn không thể tin nổi, một tên lái xe đạp cũng tay mơ như mình mà cũng có thể điều khiển được cơ giáp thông minh tiên tiến đến vậy sao!? Những ký ức cơ thể vừa rồi, nhất định là người giữ cửa đã "cài đặt" cho cậu dựa vào thiết lập nhân vật.

Huấn luyện viên Kylie lộ ra một nụ cười khó gặp: "Kết quả sát hạch đã có, ba hạng mục thực chiến cơ giáp của em đều đạt A+, kết quả các môn lý thuyết cũng đều là A+. Nếu như không có gì bất ngờ, năm nay em cũng có thể xin được học bổng học sinh ưu tú."

Diệp Kỳ chào cô bằng quân lễ tiêu chuẩn: "Cảm ơn huấn luyện viên!"

Kylie nói: "Nghe nói bố em đã tới hành tinh Nam Thập Tự, thi xong em có thể về nhà nghỉ ngơi rồi."

Diệp Kỳ: "....... Dạ."

Bố em?

Nhóc cũng không muốn nhận người bố này.

Tuy rằng trong lòng Diệp Kỳ vẫn cứ oán trách sự sắp xếp này của người giữ cửa, nhưng cậu vẫn nên nhanh chóng tới tụ họp với Thiệu Thanh Cách.

Nghĩ vậy, Diệp Kỳ liền muốn dùng máy truyền tin liên lạc với Thiệu Thanh Cách. Đúng lúc này, máy truyền tin quấn quanh cổ tay của nhóc hiện lên tin nhắn. Dòng tin nhắn kia hiện lên giữa không trung: [Ba đợi con ở cổng trường.]

Người gửi được ghi chú là "Ba ba", đương nhiên cũng chính là Thiệu Thanh Cách. Diệp Kỳ vô cùng sốt sắng chạy ra khỏi tòa nhà Khoa học kỹ thuật, phăm phăm chạy tới cổng trường.

Lúc này, Thiệu Thanh Cách đang đứng đối diện cổng trường. Y mặc thường phục màu trắng, hai tay đút túi quần, nheo mắt nhìn về phía cổng trường, cả người lộ ra vẻ nhàn nhã thong dong. Mấy cô nữ sinh ở cổng trường đã nhìn y mấy lần, len lén bàn tán:

"Ai vậy nhỉ, đẹp trai ghê luôn ấy!"

"Không phải huấn luyện viên trường mình chắc luôn."

Đúng lúc này, một bóng dáng nhanh chóng vọt ra khỏi cổng trường.

Nhìn thấy Diệp Kỳ trong bộ quân phục, Thiệu Thanh Cách khẽ cong môi. Y băng qua đường cái, đi về phía Diệp Kỳ.

Xung quanh có rất nhiều bạn cùng trường, Diệp Kỳ đành phải ngượng ngùng mà gọi một tiếng: "...... Ba ba."

Nụ cười trên mặt Thiệu Thanh Cách càng tươi hơn, y ghé sát vào tai Diệp Kỳ rồi hạ giọng, giọng nói đầy vẻ trêu tức: "Ngoan, ba ba đón con về nhà."

Dứt lời, y nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay Diệp Kỳ, dẫn người về phía trước.

Diệp Kỳ mặt đỏ tai hồng đi sau y, nhóc cảm thấy mỗi một tấc da trên người mình đều đang kháng nghị loại quan hệ kỳ quái này.

Thiệu Thanh Cách còn rất trẻ, tuy Diệp Kỳ là con nuôi trên danh nghĩa của y, nhưng thực tế hai người cũng chỉ hơn kém nhau mười mấy tuổi. Dựa vào ký ức, lúc Thiệu Thanh Cách nhận nuôi Diệp Kỳ cũng chỉ mới ngoài 20, bây giờ cũng mới 30 tuổi.

Bình thường Diệp Kỳ hay treo câu đùa Thiệu Thanh Cách là ba đường bên miệng, nhưng lần này bọn họ thật sự biến thành quan hệ bố nuôi con nuôi... Diệp Kỳ còn phải gọi y là "ba ba", cứ cảm thấy chỗ nào trong lòng cũng là cảm giác thẹn thùng đến lạ.

Thiệu Thanh Cách nắm tay "con trai" đang ửng hồng gò má lên xe bay.

Trong xe chỉ có hai người, Diệp Kỳ giật tay ra khỏi tay y: "Bỏ em ra."

Thiệu Thanh Cách buông Diệp Kỳ ra, cười như không mà đánh giá: "Lá Con nhà chúng ta mặc quân phục đẹp trai thế nhở?"

Mặt Diệp Kỳ đỏ như sắp phụt máu ra đến nơi, nhỏ giọng lầm rầm: "Ai là nhà anh hả!"

"Theo họ Thiệu rồi còn không phải nhà tôi hả?" — Thiệu Thanh Cách cười khẽ, cởi mũ quân đội trên đầu nhóc xuống, đưa tay lên thân mật xoa đầu Diệp Kỳ rồi nói: "Vừa rồi không phải gọi ba ba đến là thuận miệng hả?"

"......" — Diệp Kỳ không còn lời nào để nói.

Đến đồ nữ còn mặc rồi, hình như làm con trai Thiệu Thanh Cách một lần cũng không khó tiếp nhận đến vậy nhỉ? Dù sao vẫn tốt hơn làm gái lầu xanh như cửa 8 Cơ mà?

Diệp Kỳ hít sâu, ngẩng đầu lên nhìn Thiệu Thanh Cách, lại thấy mình soi vào một đôi mắt sâu thẳm dịu dàng.

Bị đôi mắt kia nhìn chăm chú tới chậm nửa nhịp tim, Diệp Kỳ vội vàng quay đầu đi tránh ánh mắt của y. Nhóc ho nhẹ một tiếng, ra vẻ bình tĩnh mà nói sang chuyện khác: "Lý thuyết và thực chiến của em đều đạt A+. Huấn luyện viên nói với em, em có thể về nghỉ, cho nên bây giờ mình về nhà luôn sao?"

Thiệu Thanh Cách rút tay lại, thoải mái dựa vào sofa, lười biếng nói: "Ừ, về nhà."

Diệp Kỳ ngồi đối diện y, tò mò hỏi: "Mọi người đâu rồi ạ, anh có manh mối gì không? Em chỉ biết Đường Từ là sinh viên ngành Điều khiển cơ giáp khóa 2933, xem như là đàn anh của em. Sau khi tốt nghiệp, anh ấy tới Quân đoàn Mũi Tên Nhọn."

Thiệu Thanh Cách nói: "Lục Cửu Xuyên là Thiếu tướng của Quân đoàn Mũi Tên Nhọn."

Diệp Kỳ trầm trồ: "Vậy thì là diễn đúng vai rồi, anh Cửu trước đây cũng là lính mà... đội trưởng Ngu và thầy Tiêu thì sao ạ?"

Thiệu Thanh Cách khẽ nheo nheo mắt, giống như đã biết được chuyện gì thú vị lắm: "Ngu Hàn Giang là Đội trưởng Đội hộ vệ Hoàng Gia, chủ yếu phụ trách việc bảo vệ sự an toàn của vương thất Đế quốc. Tiêu Lâu lại là Hoàng tử điện hạ cao quý nhất kìa."

Diệp Kỳ suýt nữa thì sặc nước miếng: "Hoàng tử điện hạ?"

Thiệu Thanh Cách cười đến là ý vị, ngón tay thon dài nghiền ngẫm vuốt cằm: "Hộ vệ và Hoàng tử sao, thú vị thật đấy."

Diệp Kỳ: "???"

Thấy vẻ mặt mịt mờ của Diệp Kỳ, Thiệu Thanh Cách không cười nữa, chỉ thuận tay sờ sờ đầu Diệp Kỳ một cái: "Ba ngày nữa là tiệc sinh nhật của Hoàng tử Đế quốc, tôi cũng sẽ tham dự."

Hai mắt Diệp Kỳ lóe sáng: "Mang em theo với, như thế là em cũng được gặp đội trưởng Ngu và thầy Tiêu rồi!"

Thiệu Thanh Cách: "Gọi ba đi."

Diệp Kỳ không do dự chút nào: "Ba ơi!"

Thiệu Thanh Cách: "...... Nguyên tắc của nhóc đâu?"

Diệp Kỳ ăn ngay nói thật: "Đại trượng phu co được dãn được. Đừng nói là ba ba, anh bảo em gọi anh là ông nội em cũng gọi!"

Thiệu Thanh Cách bị cậu nhóc trêu đùa tới bật cười.

Không gần gọi ba, cũng chẳng cần gọi ông nội. Về sau có xưng hô khác, để nhóc ngày nào cũng gọi không ngừng.

_____________________________

Người đàn ông này đáng sợ quá, tôi đòi con tôi lại được không? Kiểu, cháu nó còn trẻ người non dạ ý?

Trước Tiếp