Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi khuôn mặt dán chặt lên khuôn ngực rắn chắc của người đàn ông, Tiêu Lâu nghe thấy tiếng tim mình đập lên rộn rã. Trong nháy mắt kia, anh thậm chí còn đánh rơi nhịp thở. Cả người anh cứng đờ, giọng nói cũng bởi vì căng thẳng mà run rẩy: "Anh... anh làm gì..."
Ngu Hàn Giang siết lấy người trong lòng, âm sắc trầm thấp chợt khàn đặc: "Vừa rồi ở sân vận động kia, tôi thật sự sợ em bị thương."
Khi đám người kia bất chợt dồn đến, Ngu Hàn Giang gần như theo bản năng mà ôm lấy Tiêu Lâu, bảo vệ anh trong lồng ngực.
Bên tai truyền đến từng tiếng hét chói tai, khắp nơi hỗn loạn vô cùng, trong đầu Ngu Hàn Giang lúc ấy chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất.
Hắn không thể để Tiêu Lâu bị thương.
Nếu chẳng may Tiêu Lâu bị kéo ngã, bị đám đông giẫm đạp dưới chân, hắn nhất định sẽ phát điên.
Cũng may cả hai người họ đều không có việc gì.
Sống sót sau tai nạn khiên Ngu Hàn Giang càng thêm hiểu rõ, đối với hắn Tiêu Lâu quan trọng đến mực nào.
Kỳ thực, ngay khi sắm vai vợ chồng với Tiêu Lâu ở cửa 8 Cơ kia, hắn đã hiểu được lòng mình, thậm chí còn tới hỏi anh Cửu trong lúc mê man. Trong khoảng thời gian từng mật thất cứ lần lượt nối nhau này, hắn không tìm được cơ hội thích hợp để nói rõ với Tiêu Lâu, huống chi trước đó hắn cũng không xác định được cảm tình của Tiêu Lâu đối với mình.
Mãi cho tới mật thất trước, hắn trúng đạn ở bụng, Tiêu Lâu vì cứu hắn nên đã làm hô hấp nhân tạo.
Đối với một bác sĩ mà nói, chuyện làm hô hấp nhân tạo cho bệnh nhân vốn là chuyện rất bình thường. Nhưng Ngu Hàn Giang phát hiện, khi bản thân nhắc tới chuyện này, Tiêu Lâu vậy mà sẽ lo lắng bồn chồn, đỏ mặt, lại còn nghiêm túc giải thích cái gì mà "nhất thời sốt ruột nên em đã hô hấp nhân tạo mấy lần cho anh theo hướng dẫn trong sách giáo khoa... Lúc ấy không nghĩ tới việc dùng túi hơi, anh không để ý đâu đúng không?"
Lúc ấy, hai người vẫn nối truyền "ý hợp tâm đầu".
Khi giải thích điều này, vẻ mặt Tiêu Lâu thấp thỏm bất an, ánh mắt vẫn luôn lảng tránh tầm mắt của Ngu Hàn Giang, trong đầu cũng không dám suy nghĩ linh tinh gì cả. Nếu như lòng anh thực sự phẳng lặng, vậy thì đây chẳng qua chỉ là một lần hô hấp nhân tạo của bác sĩ đối với bệnh nhân của mình mà thôi, đâu cần phải giải thích làm gì.
Anh giải thích, ngược lại biến thành giấu đầu hở đuôi, lộ ra mình đang chột dạ.
Ngu Hàn Giang vốn định nói toạc ra ngay lúc ấy, nhưng vụ án cửa thứ mười lúc ấy vẫn chưa có manh mối, hắn lại bị thương nặng phải nằm viện, đành phải kiềm chế xúc động muốn chọc thủng tầng giấy này.
Hắn muốn tìm một cơ hội thích hợp để nói rõ với Tiêu Lâu.
Bây giờ, chính là thời cơ thích hợp ấy.
Sách Khế ước đã ký kết thêm lần nữa, đội ngũ mới, nhiệm vụ tuần sắp bắt đầu, cùng với những Mật thất cấp S vô cùng khó khăn chuẩn bị đến. Phải biết rằng, đội ngũ của anh Cửu suýt chút nữa đã chết hết ở Mật thất cấp S này.
Nếu như còn không nắm chắc, nói không chừng sau khi bước mà Mật thất cấp S, hắn sẽ mãi mãi không nói nên lời được nữa.
-
Ngu Hàn Giang khẽ thở dài, dịu dàng lùa tay vào mái tóc ướt nhẹp của Tiêu Lâu, thấp giọng nói: "Chuyện ngày hôm nay đã qua đi, em đừng suy nghĩ nhiều nữa. Nhưng mà, có một vài lời nếu chẳng nói ra, tôi sợ rằng bản thân sẽ hối hận."
Tiêu Lâu giật mình. Chiếc ôm này của Ngu Hàn Giang quá ấm áp, khiến anh nhất thời chẳng nỡ buông ra.
Nhưng hai người đàn ông lớn tướng cả rồi, cứ ôm như vậy hình như không đúng lắm đâu?
Hai tai Tiêu Lâu hơi ửng lên, duỗi tay đẩy hắn ra: "Đội trưởng Ngu..."
Ngu Hàn Giang lại không buông tay, chợt chuyển sang chuyện khác: "Phòng cấp cứu cửa thứ mười, lúc ấy bụng tôi trúng đạn rơi vào hôn mê sâu, khi em hô hấp nhân tạo cho tôi tôi đã không còn ý thức, cũng không nhớ gì về chuyện này cả."
Tiêu Lâu xấu hổ nói: "Em đã giải thích rồi mà, lúc ấy em nhất thời sốt ruột nên mới không dùng túi hơi cho anh... Không phải anh đã nói mình không ngại à?"
Ngu Hàn Giang buông Tiêu Lâu ra, nghiêm túc nhìn chăm chú vào đôi mắt anh, nói: "Đương nhiên là tôi không ngại, chỉ là trong lòng có hơi tiếc nuối. Dù sao thì đó cũng là lần đầu tiên em hôn tôi, vậy mà tôi lại chẳng có ấn tượng gì cả. Cho nên, tôi muốn thương lượng với em một chút... Chúng ta ôn lại một lần nữa, được không em?"
Hai mắt Tiêu Lâu tròn ngơ ngác.
Ôn lại?
Anh hoàn toàn không nghĩ tới Ngu Hàn Giang có thể nói ra những lời thế này.
Ôn lại một lần nữa? Là muốn... hôn anh ấy hả?
Trái tim Tiêu Lâu suýt nữa thì đình công, khuôn mặt ráng hồng như lửa đốt. Anh nhanh chóng né tránh ánh mắt của Ngu Hàn Giang, nhưng ngay sau đó, Ngu Hàn Giang lại đưa tay ra nâng cằm anh lên, khiến anh nhìn thẳng vào mắt mình.
Giọng nói của người đàn ông dịu dàng như hơi thở, từng câu từng từ mà nói: "Tiêu Lâu, tôi thích em mà, chẳng lẽ em hoàn toàn không cảm nhận được sao?"
Tiêu Lâu: "............."
Thấy đối phương không trả lời, Ngu Hàn Giang dứt khoát cúi đầu xuống, hôn thẳng lên môi Tiêu Lâu.
Tiêu Lâu khiếp sợ tới mức cả người cứng đờ như tượng.
Ngu Hàn Giang duỗi tay giữ lấy đầu anh, dịu dàng làm sâu hơn nụ hôn này.
Môi lưỡi kề cận, cảm giác này còn tốt đẹp hơn trong tưởng tượng cả ngàn vạn lần. Môi Tiêu Lâu rất mềm, giống như kẹo ngọt từng ăn khi còn nhỏ. So với "hô hấp nhân tạo" gì gì đó, hôn môi chính thức thế này càng khiến người ta lưu luyến quên đường về, nhớ mãi về sau.
Ánh mắt Ngu Hàn Giang dần trở nên sâu thẳm.
Ngón tay thon dài của hắn giữ chặt đầu Tiêu Lâu, một tay khác ôm lấy eo Tiêu Lâu, một lần nữa kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Tiêu Lâu bị người đàn ông này ôm vào trong ngực hôn môi, đầu óc đã hỗn loạn từ lâu.
Anh bối rối mà nắm lấy bờ vai Ngu Hàn Giang để tìm điểm tựa. Nhiệt độ ấm nóng trên môi khiến hai tai anh cũng nóng như đang bốc cháy. Đôi môi anh bị Ngu Hàn Giang ngậm lấy hôn mãnh liệt, không thể khống chế mà bắt đầu phát ra những âm thanh ái muội.
"A... ha..."
Não bộ của Tiêu Lâu.exe đã dừng hoạt động. Hoàn toàn.
-
Chẳng biết đã qua được bao lâu, Ngu Hàn Giang mới chưa đã thèm mà buông anh ra.
Tiêu Lâu bị hắn hôn tới đỏ bừng cả mặt, thậm chí chân cũng sắp mềm nhũn cả ra ——
Ngu Hàn Giang này đúng là chỉ quen đánh bóng thẳng, nào có ai vừa tỏ tình xong, không đợi đối phương đáp lại đã hôn người ta rồi cơ chứ! Hơn nữa, sao mới hôn lần đầu tiên mà đã lâu đến vậy rồi! Tiêu Lâu đúng là... xấu hổ đến không muốn nói chuyện nữa.
Sau khi hôn xong, dường như lúc này Ngu Hàn Giang mới nhớ ra phải hỏi ý kiến Tiêu Lâu. Hắn thấp giọng nói: "Em cũng thích tôi mà, đúng không?"
Tiêu Lâu: "................."
Hôn cũng đã hôn rồi, bây giờ mới hỏi à? Trình tự logic của anh đâu? Hả?
Tiêu Lâu mặt đỏ tai hồng, dưới ánh mắt sâu thẳm chăm chú của đối phương, đỏ mặt gật gật đầu.
Anh không thể không thừa nhận mình đúng là thích Ngu Hàn Giang. Vừa rồi khi bị hôn, trái tim anh cũng sắp vọt cả ra ngoài. Đây là nụ hôn đầu tiên của anh, ngay cả trong giấc mơ thưở thiếu niên cũng không tốt đẹp được bằng hôm nay.
Ngu Hàn Giang cười khẽ, nắm lấy tay Tiêu Lâu: "Tôi biết trực giác của mình không sai được. Dắt tay em, em cũng không rút tay về mà."
Tiêu Lâu giật mình: "Anh cố ý à?"
Vẻ mặt Ngu Hàn Giang thản nhiên lắm: "Trước giờ tôi có dắt tay ai đâu, em là người đầu tiên khiến tôi muốn chủ động đến gần mà. Ừ, có thể nói là cố ý đấy. Tôi chỉ muốn thử một chút, xem liệu em có chán ghét tôi hay không."
Tiêu Lâu: "......"
Hóa ra, bọn họ vẫn luôn cẩn thận mà thử lẫn nhau như vậy.
Cẩn thận nhớ lại thì, lần đầu tiên hai người nắm tay nhau là khi đến xưởng ngầm của Đường Từ. Thang máy bất chợt rơi xuống khiến Tiêu Lâu hoảng sợ tìm tới Ngu Hàn Giang, Ngu Hàn Giang lập tức nắm lấy tay anh. Một giây kia tim anh đập nhanh muốn chết, nhưng vẻ mặt Ngu Hàn Giang lại quá là trấn định, cho nên anh cũng chẳng dám nghĩ nhiều.
Sau này tới Mật thất 8 Cơ đóng vai vợ chồng, hai người chẳng những dắt tay, còn chung chăn chung gối rất nhiều năm. Tiêu Lâu còn tưởng rằng Ngu Hàn Giang diễn sâu quá, bây giờ mới biết... hóa ra người đàn ông này cũng không phải đang diễn kịch, mà là thực sự đang ở trong vai đó.
Người mình thích, hóa ra cũng đã yên lặng thích mình lâu đến vậy sao?
Trong lòng Tiêu Lâu chợt dâng lên nỗi ngọt ngào, anh nhịn không được mà mỉm cười, nghiêm túc nhìn Ngu Hàn Giang, nhấn mạnh từng từ mà nói: "Hàn Giang, anh cũng là người đầu tiên khiến em động lòng."
Mối tình đầu, nụ hôn đầu tiên, mọi thứ đều dành cho anh cả.
Trong thế giới nguy cơ bốn phía này, có lẽ đây là sự ấm áp duy nhất trong lòng bọn họ.
Ngu Hàn Giang nghe được lời này, lập tức vươn cả hai tay mà ôm lấy Tiêu Lâu thật chặt.
Tiêu Lâu cũng rất ăn ý mà ôm lại đối phương.
Anh nghe thấy bên tai vang lên giọng nói trầm thấp mà dịu dàng của hắn: "Tiêu Lâu, có thể gặp được em ở đây, thật tốt."
Hốc mắt Tiêu Lâu nóng lên, nhẹ giọng nói: "Em cũng vậy mà, thật may vì có anh ở đây."
Nếu như bên người không có hắn, anh thật sự không biết mình có thể kiên trì đến lúc nào.
Khóe môi Ngu Hàn Giang khẽ cong lên. Hắn đan mười ngón tay của mình với Tiêu Lâu, ghé sát vào tai anh, từng câu từng chữ mà nói: "Về sau cho dù có gặp phải chuyện gì, tôi sẽ mãi mãi ở bên cạnh em. Nếu như có thể sống sót, mình cùng nhau sống sót quay về. Nếu không thể... tôi sẽ chết cùng em."
Sinh tử gắn bó.
Hứa hẹn như vậy rung động lòng người hơn bất cứ lời âu yếm nào.
Có người đàn ông này bằng lòng đồng sinh cộng tử với mình, anh còn sợ hãi gì nữa đây?