Thẻ Bài Mật Thất

Chương 283: Mê cung âm nhạc - 04

Trước Tiếp

Một giây khi tất cả mọi người bước chân vào phòng chơi đàn kia, cánh cửa phía sau lưng đột nhiên đóng sầm lại, phát ra một tiếng "kẽo kẹt" rõ ràng giữa không gian yên tĩnh. Long Sâm đi ở cuối cùng lập tức xoay người lại đẩy cửa, phát hiện ra cánh cửa này hoàn toàn không động đậy gì, anh chàng bất đắc dĩ mà nói: "Chúng ta bị khóa lại rồi, xem ra chỉ có tìm ra mật mã mới có thể ra khỏi căn phòng này thôi."

Khúc Uyển nguyệt đi qua, cẩn thận quan sát cánh cửa này: "Sao tôi lại không phát hiện ra chỗ nào để nhập mật mã nhỉ?"

Lão Mạc cũng đi tới cẩn thận lần sờ khắp cánh cửa một lần, chú không tìm thấy bất kỳ dấu vết của chốt mở hay khóa cửa nào cả. Chú nói với Tiêu Lâu: "Xem ra mật mã không nằm trên cửa, tìm ở chỗ khác đi thôi."

Tiêu Lâu đưa mắt nhìn quanh bốn phía, căn phòng này trống không, tường và sàn nhà đều bằng phẳng, không nhìn thấy bất kỳ dấu vết của ngăn kéo ẩn nào. Mà ngoại trừ chiếc đàn piano này ra, trong phòng cũng không có những ngăn tủ khác để cất giữ manh mối.

Trong escape room, cũng không phải chỉ có mật mã mới có thể mở cửa, còn có các loại công tắc dựa vào việc ấn, giẫm, đạp, trò chơi ghép hình, điều khiển bằng giọng nói,... nữa. Ví dụ như căn phòng đầu tiên chính là thiết bị điều khiển bằng giọng nói, dùng một bài hát Giáng Sinh để mở cửa. Nếu như không thể tìm thấy khóa mật mã trên cánh cửa trong căn phòng trước mắt này, vậy thì mấu chốt để thoát khỏi mật thất ở đây hẳn chính là chiếc đàn dương cầm ở chính giữa căn phòng này.

Nghĩ như vậy, Tiêu Lâu bèn nói: "Rất có thể cây đàn piano ở giữa phòng này có liên kết với một công tắc ẩn nào đó. Chỉ khi ấn xuống đúng phím đàn thì mới có thể mở cửa căn phòng này ra được."

Diệp Kỳ tán đồng nói: "Loại công tắc ấn nút này rất thường gặp trong các trò chơi escape room. Nếu như phím đàn piano này liên kết tới một công tắc ấn thì thứ tự nhấn phím đàn rất quan trọng, liệu có thể lại là một giai điệu bản nhạc nào không nhỉ?"

Tiêu Lâu nói: "Chúng ta tìm thử xem."

Anh đi lên một bước, cẩn thận quan sát người phụ nữ xinh đẹp đã bị giết này.

Người phụ nữ này bị một dao đâm chết, trước khi chết lại không hề giãy giụa nhưng biểu tình trên mặt lại vô cùng kinh hãi, hẳn là cô ấy bị người quen ra tay mà không hề phòng bị. Sau khi đi vào phòng, hung thủ đi tới trước mặt cô ấy, rồi đột nhiên lấy ra con dao nhỏ này, đâm thẳng vào ngực cô ấy đến chết.

Tiêu Lâu nói: "Nguyên nhân chết không có gì nghi vấn, chính là do một dao thẳng vào ngực này. Thân phận của cô ấy... liệu có thể là người vợ trong gia đình này không? Mẹ của Lucia ấy?"

Ngu Hàn Giang nói: "Có khả năng. Khách khứa thường sẽ không tới nơi như phòng chơi đàn thế này. Cô ta ngồi ở trước đàn dương cầm, còn đang chuẩn bị chơi đàn, có lẽ là vào party đêm Giáng Sinh đó đã có người yêu cầu cô ấy chơi một khúc nhạc."

Ngu Hàn Giang quan sát bốn phía xung quanh một chút, ngoại trừ đàn dương cầm, xung quanh không có đồ đạc gì cả. Xem ra cây đàn piano này đã là manh mối duy nhất.

Hắn quỳ một chân, khom người xuống kiểm tra dưới đàn dương cầm, sau đó ngoài ý muốn phát hiện phía dưới chiếc đàn này lại ẩn giấu một chiếc máy ghi âm xác tay dài khoảng 15cm, trên máy ghi âm còn có một chiếc loa nhỏ.

Ngu Hàn Giang lấy máy ghi âm ra nhìn kỹ. Đây là một chiếc máy ghi âm kiểu cũ, có thể dùng pin để khởi động, bên trong đặt một chiếc băng cassette. Lúc còn nhỏ, hắn cũng từng dùng loại máy ghi âm này để nghe nhạc.

Ngu Hàn Giang đưa máy ghi âm cho Diệp Kỳ, hỏi: "Biết dùng không?"

Diệp Kỳ gật đầu: "Có ạ."

Lúc này băng cassette đã chạy tới cuối, máy ghi âm đã tự động ngừng phát nhạc.

Diệp Kỳ ẩn nút đảo chiều, nhanh chóng cuộn băng lại vị trí ban đầu rồi lại ấn nút phát thêm lần nữa.

Sau vài giây trống, bên tai nhanh chóng vang lên một giai điệu dương cầm trong vắt êm tai, giai điệu quen thuộc, trong âm điệu nhuốm màu ưu thương. Rất nhiều người đã từng nghe qua giai điệu này, nhưng lại nhất thời không nghĩ ra tên của nó.

Từ nhỏ Diệp Kỳ đã được bố mẹ cho đi học nhạc cụ, những bản nhạc kinh điển thế này cậu nhóc đều biết cả, chỉ cần nghe đoạn mở đầu là có thể đoán được đây là bản nhạc nào: "Bản nhạc cho đàn piano này tên là "Hôn lễ trong mơ" (*), được hai nhà soạn nhạc nổi danh người Pháp soạn riêng cho nghệ sĩ dương cầm vĩ đại Richard Clayderman. Đằng sau bản nhạc này còn có một câu chuyện rất cảm động nữa."

Tiêu Lâu cảm thấy hứng thú mà hỏi: "Một câu chuyện? Em kể anh nghe xem nào."

Diệp Kỳ nghiêm túc kể lại câu chuyện ấy.

"Có một mùa đông nọ, trong một ngày tuyết rơi ngập trời, một thiếu niên đi tới Đất nước Mộng Mơ. Cậu ta rơi vào lưới tình ngay trong lần đầu tiên gặp mặt cô gái xinh đẹp nhất trong trường học, mà cô gái này chính là công chủa của Đất nước Mộng Mơ đó."

"Cậu thiếu niên chỉ có thân phận bình thường, cũng tự biết mình không có khả năng ở bên công chúa cao quý, cho nên cậu chỉ có thể đem tình yêu này giấu xuống tận đáy lòng. Thế nhưng cuối cùng, cậu ấy không thể chôn giấu tình cảm dưới đáy lòng này được nữa nên đã tới tỏ tình với công chúa. Sau khi bị từ chối, cậu đau lòng rời khỏi Đất nước Mộng mơ, nhưng sáu năm trôi qua, trong lòng cậu vẫn không thể quên đi tình cảm ấy. Vì vậy, cậu đã lên đường quay lại Đất nước Mộng Mơ để tìm công chúa, lại vừa lúc gặp được hôn lễ của công chúa."

"Công chúa đã kết hôn cùng với hoàng tử nước láng giềng, toàn bộ người dân của Đất nước Mộng Mơ đều đang chúc mừng cho nàng. Cậu thanh niên đứng ở giữa biển người, nhìn theo bóng hình công chúa mặc áo cưới theo hoàng tử nước láng giềng đi vào giáo đường. Đột nhiên, cậu xông ra ngoài. Vệ binh bên người công chúa cho rằng cậu muốn mưu hại nàng, lập tức rút kiếm ra chĩa về phía cậu. Nhưng mọi người không hề ngờ tới, cậu chẳng những hoàn toàn không làm hại gì tới công chúa, ngược lại còn dang rộng hai tay nhào tới trước mặt nàng, nói "ta sẽ bảo vệ em". Sau đó, mọi người chỉ thấy một mũi tên nhọn từ xa vọt tới, xuyên thủng ngực cậu ấy."

Diệp Kỳ nói tới đây không khỏi khẽ thở dài, nói:

"Kỳ thực, câu ấy đã thấy có người giương tên bắn giữa đám người đông đúc, muốn ám sát công chúa, cho nên cậu ấy mới xông tới trước mặt công chúa để bảo vệ nàng. Trước khi chết, cậu ấy mơ thấy công chúa mặc áo cưới cùng mình đi vào giáo đường, mỉm cười nói bằng lòng gả cho cậu ấy. Ca khúc này kể về câu chuyện bi kịch ấy, hôn lễ trong mộng của cậu thanh niên ấy mãi mãi không thể thành sự thực."

Nghe được câu chuyện mà Diệp Kỳ kể lại, vẻ mặt của đồng đội mỗi người một khác.

Trong phòng còn vang vọng tiếng dương cầm tấu khúc "Hôn lễ trong mơ", Khúc Uyển Nguyệt không khỏi nhẹ giọng nói: "Cậu thanh niên ấy thật ra rất si tình, vì công chúa mà đến mạng mình cũng không cần nữa. Đáng tiếc là thân phận quá khác biệt, bọn họ cuối cùng vẫn không thể ở bên nhau."

Thiệu Thanh Cách đùa giỡn: "Lá Con còn rất biết cách kể chuyện nữa cơ đấy."

Diệp Kỳ nhìn về phía Tiêu Lâu, nghiêm túc nói: "Nhưng em cảm thấy câu chuyện đằng sau bản nhạc này có thể sẽ liên quan tới vụ án giết người ở đây, cho nên mới kể cho mọi người nghe."

Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu liếc nhau.

Hôn lễ trong mộng mãi mãi không thể thành hiện thực, liệu có thể có liên quan tới vụ án giết người này không?

Khúc dương cầm trong băng cassette đã phát xong, trong phòng lại trở nên an tĩnh.

Ngu Hàn Giang thấp giọng nói: "Từ trong nhật ký của Lucia có thể suy đoán, người tới tham gia party đêm Giáng Sinh đó rất nhiều. Người vợ tới phòng đặt đàn để chơi dương cầm rồi bị người giết hại, hung thủ lại dùng bản nhạc piano đã chuẩn bị sẵn để che giấu sự thật là người phụ nữ ấy đã bị giết. Điều này chứng minh, hung thủ nhất định đã biết người vợ sẽ chơi bài gì, nếu không sẽ lộ tẩy."

Rất đơn giản, nếu như người vợ nói: "Tôi sẽ chơi tặng mọi người bản nhạc "Thư gửi Elise", kết quả máy ghi âm truyền ra lại là "Hôn lễ trong mơ", đương nhiên sẽ khiến cho những người khác hoài nghi. Nhưng nếu như bản nhạc đã ghi âm và bản nhạc mà người vợ muốn chơi là một, vậy thì chứng minh hung thủ đã chuẩn bị từ lâu.

Tiêu Lâu phỏng đoán nói: "Nói không chừng, việc chơi bản "Hôn lễ trong mơ" này cũng là do hung thủ đề nghị."

Có rất nhiều bản nhạc cho piano, lễ Giáng Sinh lại là một ngày vui sướng, vì sao lại muốn chơi một bản nhạc có giai điệu thiên về bi thương cơ chứ? Trừ khi có người cố ý đề nghị, lấy lý do như "Tôi thích nghe ca khúc này nhất" chẳng hạn, nhờ người vợ đi chơi nhạc.

Tiêu Lâu nhìn về phía Diệp Kỳ: "Lá Con, em có biết chơi bản nhạc này không?"

Diệp Kỳ gật đầu: "Em chơi được ạ."

Trong phòng vốn không phát hiện được bất cứ công tắc và khóa mật mã nào, cửa phòng cũng không thể mở ra, chỉ có thể thử dùng cây dương cầm này giải khóa.

Hiểu được ý của Tiêu Lâu, Ngu Hàn Giang liền bước lên dùng vẻ mặt bình tĩnh di chuyển thi thể sang một bên, để vị trí trống ra cho Diệp Kỳ.

DIệp Kỳ căng da đầu ra mà ngồi xuống nơi mà cái xác từng nằm, vươn đôi tay thon dài của mình ra, căn cứ vào trí nhớ mà bắt đầu chơi bản nhạc "Hôn lễ trong mơ". Kết quả, cậu nhóc vừa mới đánh xong đoạn thứ nhất, cánh cửa vốn bị khóa trước mắt lại đột ngột mở ra!

Diệp Kỳ vui vẻ reo lên: "Quả nhiên là dùng dương cầm để mở khóa mà!"

Phím đàn piano này liên kết với khóa mật mã ẩn giấu trong căn phòng này, chỉ cần ấn chính xác phím đàn thì cửa lớn sẽ mở ra. Suy đoán của Tiêu Lâu quả nhiên là đúng.

Căn phòng này đã không còn manh mối gì khác, mọi người liếc nhìn nhau rồi lập tức ra khỏi cửa.

Con mèo ngoài cửa đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa, hành lang tối om không có bất cứ ánh sáng gì. Ngu Hàn Giang cầm lấy Dạ minh châu, dẫn theo mọi người đi thêm vài bước, lại thấy một cánh cửa khác.

Mọi người đi vào bên trong cánh cửa.

Giống như vừa nãy, cửa lớn ở phía sau đóng sập lại, mọi người cần phải tìm được mật mã của căn phòng này thì mới có thể cởi bỏ được manh mối.

Cả đội tự giác mà tìm kiếm khắp nơi.

Đây là một phòng làm việc, phong cách trang trí thiên về màu xám lạnh.

Ở giữa nhà là một chiếc bàn làm việc, trên bàn đặt một chiếc khung ảnh, bên trong là ảnh chụp của một gia đình ba người. Tiêu Lâu cầm lên xem, thấy góc phải bên dưới viết: [Ảnh chụp chung của Wells, Sherry và con gái Lucia, sinh nhật 10 tuổi của bé].

Người đàn ông mặc tây trang màu xanh đen, anh tuấn mà phóng khoáng. Người phụ nữ mặc váy lễ phục màu trắng gợi cảm mà mỹ lệ. Cô con gái mặc váy công chúa màu hồng nhạt, hoạt bát đáng yêu. Hình ảnh một nhà ba người ở chung một chỗ vô cùng ấm áp.

Tiêu Lâu nhìn người phụ nữ trong ảnh chụp, nói: "Người chết vừa rồi quả nhiên là nữ chủ nhân của căn biệt thự này, Sherry."

Bên cạnh khung ảnh còn có một mô hình quả địa cầu. Tiêu Lâu cầm nó lên xem lại không thấy gì lạ thường cả, đành tạm thời cất nó về chỗ cũ.

Diệp Kỳ ngồi xổm xuống lục soát giá sách bên dưới ngăn kéo, tìm được một chồng thư mời đã đóng dấu. Cậu nhóc đưa thưa mời cho Ngu Hàn Giang, nói: "Hẳn là thư mời tới tiệc Giáng Sinh, thiết kế rất tinh tế."

Ngu Hàn Giang đảo qua những cái tên trên thư.

Người được mời tới party đêm Giáng Sinh tổng cộng có năm, bao gồm bác sĩ Dr. Simon, Mr. Jack, Mrs. Karen, Mrs. Martha và Mrs. Susan. (**)

Tiêu Lâu ghé qua nhìn chồng thư mời này, vừa ghi nhớ tên của năm người vừa phân tích: "Hai nam ba nữ, ngoại trừ Simon là bác sĩ ra thì bốn người khác chưa thể xác định được thân phận. Có thể tham gia tiệc tư nhân thế này, bốn người họ phải có quan hệ rất thân mật với hai người chủ của biệt thự."

Khúc Uyển Nguyệt phát hiện được rất nhiều thư từ trên giá sách, lấy ra nói: "Liệu nghề nghiệp của người vợ tên Sherry này có phải là nghệ sĩ dương cầm không? Hoặc cũng có thể là giảng viên Học viện Âm nhạc gì đó? Trên giá sách có rất nhiều sách chuyên ngành về đàn dương cầm.

Diệp Kỳ đang tìm kiếm trong ngăn kéo của bàn làm việc, phát hiện được một tờ bảng biểu có đóng dấu, còn có một hộp gỗ tinh xảo. Cậu nhóc cầm bảng biểu lên nhìn thoáng qua, hưng phấn mà nói: "Sherry đúng thật là nghệ sĩ dương cầm ạ, hơn nữa cô ấy còn rất nổi tiếng nữa. Em tìm được một bản kế hoạch lưu diễn của cô ấy."

Cậu nhóc đặt tờ bảng biểu lên mặt bàn, bên trên đó viết ——

[Ngày 25 tháng 11: Nhật Bản — Tokyo: Lễ hội âm nhạc.]

[Ngày 07 tháng 12: Na Uy — Oslo: Diễn xuất dương cầm.]

[Ngày 12 tháng 12: Đức — Frankfurt: Diễn xuất dương cầm.]

Tiêu Lâu hiểu rõ mà nói: "Khó trách trong nhật ký của Lucia lại nhắc tới việc gần đây cha mẹ quá bận, không ai chơi với cô bé. Hóa ra là vì mẹ của bé vẫn luôn phải ra nước ngoài biểu diễn."

Anh đi qua hỏi: "Hộp gỗ là cái gì?"

Diệp Kỳ mở hộp gỗ ra, phát hiện bên trong có một trò chơi ghép hình chữ số, xung quanh đều đã điền số xong, chỉ còn mấy số ở giữa là vẫn trống khong. Bên cạnh còn có một tờ giấy viết: "Quà Giáng Sinh tặng Sherry. Hoàn thành trò chơi ghép hình này, em sẽ nhận được nó nha. —— Yêu em, Wells."

Diệp Kỳ đưa hộp gỗ lại cho Tiêu Lâu: "Thầy Tiêu ơi, trò chơi ghép hình này hơi kỳ lạ, anh nhìn xem mật mã có thể là gì?"

Tiêu Lâu nhận lấy hộp gỗ, thấy trò ghép hình con số bên trong cũng không phải Sudoku. Toàn bộ trò chơi là một mặt caro 6x6, tổng cộng 36 ô vuông, trong đó đã điền được 24 ô, còn trống lại 12 ô. Những con số đã điền lại không thể tìm ra quy luật gì, cộng trừ ngang dọc đều không ra, dựa theo cách làm từ 1 tới 9 của Sudoku cũng không tìm ra được đáp án.

Tiêu Lâu nhìn trò chơi ghép hình mà nghiêm túc tự hỏi, nếu như là quà tặng mà chồng gửi cho vợ, vậy thì 12 chỗ trống này rất có thể phải liên quan tới người vợ. Hắn nhìn về phía bản kế hoạch sắp xếp lịch diễn tháng này của Sherry, rồi lại nhìn về mô hình quả địa cầu trên mặt bàn.

Hai mắt Tiêu Lâu chợt sáng bừng lên: "Lưu Kiều, em mau tìm mấy vị trí mà Sherry tới biểu diễn trên quả địa cầu kia đi!"

Lưu Kiều vừa lúc đang đứng ở bên cạnh quả địa cầu, nghe vậy lập tức xoay tròn mô hình, tìm vị trí của Tokyo — Nhật Bản, Oslo — Na Uy và Frankfurt — Đức.

Tiêu Lâu nói: "Tra luôn kinh độ và vĩ độ của mấy thành phố này đi."

Lưu Kiều nhanh chóng tra ra được kết quả trên quả địa cầu, nói: "Tokyo — Nhật Bản ở 35 độ vĩ bắc, 139 độ kinh đông. Oslo — Na Uy nằm ở 59 độ vĩ bắc, 10 độ kinh đông. Frankfurt — Đức nằm ở 50 độ vĩ bắc, 8 độ kinh đông..."

Tiêu Lâu điền ba vị trí vĩ độ 355950 vào sáu ô trống bên trên, rồi lại viết vị trí kinh độ của ba nơi này là 139108 vào những ô trống còn lại trên trò chơi ghép hình.

Quả nhiên, bên tai truyền tới một tiếng "cạch" rất nhỏ, công tắc ngăn kép của hộp gỗ được mở ra.

Diệp Kỳ nhịn không được mà cảm thán: "Hóa ra mô hình quả địa cầu là để tra kinh độ và vĩ độ sao!" — Vừa nãy cậu nhìn thấy mô hình quả địa cầu, còn nghĩ thầm rằng liệu có phải sẽ xoay vài vòng để giải khóa không đó.

Tiêu Lâu thấy lịch lưu diễn của người vợ có ghi tỉ mỉ địa danh biểu diễn, trên bàn lại vừa lúc đặt một quả địa cầu nên mới liên tưởng tới kinh độ và vĩ độ. Anh nghĩ chúng rất có thể sẽ tương ứng với những con số trong trò chơi ghép hình, cách "tư duy liên hệ" này là một trong những kỹ xảo quan trọng để chơi escape room.

Phía bên dưới hộp kép để một chiếc vòng cổ ngọc bích, còn có một tấm thiệp chúc mừng.

Trên thiệp chúc mừng viết ——

"Sherry yêu dấu,
Chúng ta kết hôn đã mười năm, mấy năm nay em vẫn luôn bận rộn đi lưu diễn ở khắp nơi trên thế giới, anh ở công ty cũng quá bận, chúng ta cứ mãi không thể rút ra quá nhiều thời gian làm bạn với nhau. Nhưng xin em hãy tin tưởng, cho dù em có đi tới nơi đâu, trái tim của anh vẫn luôn tồn tại ở bên cạnh em.
Sau lễ Giáng Sinh năm nay, chúng ta đều nghỉ ngơi một quãng thời gian nhé, có được không em?
Mang theo con gái bảo bối của mình đi vòng quanh thế giới. Anh nghĩ, đây mới là món quà tốt nhất mà mình có thể dành cho Lucia."

Tiêu Lâu đọc xong những lời này trên thiệp chúc mừng, nhìn về phía Ngu Hàn Giang nói: "Người trong gia đình này rất giàu có, người chồng là ông chủ một công ty, người vợ là nghệ sĩ dương cầm. Bọn họ ở trong một biệt thự lớn xa hoa, nhưng lại vì quá bận rộn mà không có thời gian chăm sóc cho con gái. Trong lúc con bé bị ốm, người chăm sóc bé cũng vẫn là bảo mẫu và bác sĩ gia đình."

Ngu Hàn Giang gật đầu: "Kế hoạch ban đầu của người chồng vốn là sau lễ Giáng Sinh, cả nhà sẽ cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới, cho nên mới mời rất nhiều người tới mở tiệc trong đêm Giáng Sinh. Chỉ là không ngờ, đêm Giáng Sinh này lại trở thành đêm mà tử thần giáng xuống."

Thi thể của người vợ nằm ở trong phòng đặt dương cầm, vậy người chồng thì sao?

_____________________________

(*) "Hôn lễ trong mơ " hay thực chất là Mariage d'amour (Tạm dịch: "Hôn lễ của tình yêu") là một bản độc tấu piano có nguồn gốc từ Pháp, được sáng tác bởi Paul de Senneville và Oliver Toussaint vào năm 1978, và được trình diễn lần đầu tiên bởi nghệ sĩ piano Richard Clayderman trong album "Lettre À Ma Mère" năm 1979.

Mình giữ nguyên tên tiếng Trung của bản nhạc này là vì sự đa nghĩa của cái tên "Hôn lễ trong mơ" này.

Bạn có thể hiểu được rằng đây là một "hôn lễ trong mơ" ngập tràn tình yêu và hạnh phúc mà mọi người đều mong muốn. Đây là nghĩa gốc mà Gary McCartney (một thành viên trong đội ngũ của Richard Clayderman) hướng đến, khi mà ông dịch "Mariage d'amour" sang tiếng Anh là "The Mariage of Love" hay"Hôn lễ của tình yêu". Ông giải thích, dẫu cho bản nhạc được viết ở giọng thứ để phù hợp với không khí thân mật, trìu mến và đắm say trong các đám cưới, nhưng vẫn có một số hợp âm được viết ở giọng trưởng, tức vẫn hướng đến một sự kiện hạnh phúc.

Hoặc cũng có thể hiểu rằng nó chỉ là một "hôn lễ trong mơ" như trong cách dịch tên tiếng Trung, thứ mà không bao giờ có thể có được ở hiện thực. Đây vẫn là điều gây tranh cãi ở cái tên của bản nhạc trong giới mộ điệu, khi mà hầu hết nó được viết dưới giọng thứ đượm buồn. McCartney giải thích về sự thay đổi trong khi dịch tên bản nhạc thường do công ty thu âm quyết định chứ không phải tác giả, cho nên bản nhạc này mới được biết đến với cái tên này ở Trung Quốc.

Ở đây, chị Điệp đã sử dụng nó với ý nghĩa thứ hai, như đã giải thích trong "câu truyện đằng sau" bản nhạc. Mình đã tìm đọc khá nhiều tài liệu tiếng Việt, tiếng Anh và cả tiếng Trung về bản nhạc này, và đã tổng kết lại được những ý nghĩa của cái tên như trên, song không tìm được tài liệu liên quan tới backstory của bản nhạc này như những gì chị Điệp viết, nên sẽ không chú thích gì thêm về câu chuyện tình đau khổ kia nữa nha.

Mọi người có thể nghe bài đó ở đây nè:

https://youtu.be/YCl-0lu0vHM

Còn bản "Fur Elise" được nhắc tới sau đó thì hẳn là khá nổi tiếng, mọi người có thể nghe ở đây:

https://youtu.be/sNQTyie5Ipw

(**) Bình thường mình sẽ dịch thoát ý chữ "tiên sinh" và "nữ sĩ" thành "anh", "ngài", "cậu" và "cô", nhưng xét tới bối cảnh châu Âu của Mật thất 9 Rô, mình sẽ để chỗ này là "Dr.", "Mr." và "Mrs".

Trước Tiếp