Thẻ Bài Mật Thất

Chương 237: Cạnh tranh điểm số - 03

Trước Tiếp

Vòng đấu thứ hai của trò chơi bắt đầu. Thứ tự thi đấu cũng được đổi lại, bắt đầu từ đội đỏ và đội vàng đấu trước.

Ông chú để râu và người phụ nữ tóc dài của đội vàng vừa nãy đã thau Cao Tiểu Diệc và Lâm Vũ Hàng nên đã bị loại trừ. Lần này đội vàng phái ra hai cô gái, một cô để tóc ngắn gọn gàng màu đen, một người khác buộc tóc đuôi ngựa. Cả hai cô đều đeo mặt nạ nên không rõ mặt mày, chỉ dựa vào đôi mắt thì Diệp Kỳ cũng không đoán được ra là ai, dù sao thì trong mật thất trước cũng không giao lưu nhiều gì với đội của ông chú để râu.

Cô gái tóc ngắn ngồi vào vị trí số 1 trên bàn, tiếp theo là Diệp Kỳ số 2, cô gái tóc đuôi ngựa ngồi vào ghế số 3, còn lại số 4 là của Thiệu Thanh Cách.

Bốn người ngồi xuống bàn đánh bài xong xuôi, thiếu niên Nhép đeo bao tay trắng bắt đầu xào bài.

Vòng đấu đầu tiên Long Sâm quá xui xẻo, vừa lên đã bị đá ra. Trước khi vào vòng đấu này Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ đã phối hợp tự cắm flag lên đầu mình, chẳng biết có thể bớt xui hơn không nữa?

Diệp Kỳ nhìn người giữ cửa mà tâm tình thấp thỏm.

Át Nhép mang đôi găng tay trắng tinh, động tác xào bài của cậu ta vô cùng chuyên nghiệp. Âm thành sột soạt vang lên, bài Poker qua lại giữa những ngón tay cậu ta chỉ còn là bóng mờ.

Rất nhanh, cậu ta đã xào bài xong xuôi. Cậu vừa bắt đầu chia bài từ số 1, vừa bình tĩnh nói: "Người chơi rút được quân 3 Cơ trước mời giơ lên luôn, sau khi trò chơi bắt đầu sẽ được quyền ưu tiên ra bài. Trong vòng thứ nhất cần phải đánh xuống quân 3 Cơ này."

Bởi vì hai bộ bài sẽ có hai quân 3 Cơ, cho nên người có được nó trước sẽ là người may mắn được ra bài trước nhất.

Bài chia tới lượt thứ hai, cô gái buộc tóc cao bên phải Diệp Kỳ có được một quân 3 Cơ, cho nên ván này cô ta sẽ đánh trước. Thứ tự ra bài thật ra cũng chẳng quan trọng lắm, Diệp Kỳ và Thiệu Thanh Cách đều không quá để ý. Có bài chất lượng trong tay mới là điều quan trọng nhất.

Thiếu niên Át Nhép chia bài rất nhanh, chốc lát đã phát xong hai bộ bài.

Người không biết chơi bài mà nhận được tới 27 lá, thời gian để sắp xếp, sửa sang lại bộ bài sao cho được các tụ tối ưu cũng phải mất nhiều giây. Vậy mà lúc người giữ cửa chia bài xong, Thiệu Thanh Cách cũng đã sắp xếp xong hết bài trong tay mình. Y hơi mỉm cười, úp toàn bộ bài trong tay xuống mặt bàn, không cần phải xòe ra thành quạt mà cầm trong tay như những người chơi khác.

Tiêu Lâu ghé vào tai Ngu Hàn Giang hỏi nhỏ: "Sếp Thiệu úp hết bài lên bàn thế kia là đã nhớ được toàn bộ bài trên tay mình rồi, xem cũng không cần nữa sao?"

Ngu Hàn Giang gật đầu: "Anh ấy bình thường hay chơi bài, năng lực nhớ bài hẳn là rất mạnh."

Thiệu Thanh Cách đúng là đã nhớ kỹ toàn bộ bài trên tay. Đối với y mà nói, nhớ 27 quân bài cũng không quá khó. Ngày mới bắt đầu khởi nghiệp kia áp lực quá nhiều, lúc nhàn hạ y thường cùng anh em chí cốt uống rượu đánh bài, đôi khi còn đổ cả 4 bộ bài vào xào chung với nhau. Năng lực nhớ bài của y giống hệt như mấy cao thủ mạt chược có thể tính ra được đối thủ sắp hồ cái gì vậy.

Lúc này, 27 quân bài của y đã được sắp xếp thành các tụ tốt nhất, bao gồm 2 quân "Độc nhất", bốn tụ "Bộ hai", hai tụ "Sảnh" lớn, một tụ "Bộ ba", một tụ "Tứ quý", vận may đúng là không tệ lắm.

Át Nhép nói: "Trò chơi bắt đầu."

Người chơi có quân 3 Cơ ra bài trước.

Cô gái tóc đuôi ngựa này vừa lúc là nhà trước Thiệu Thanh Cách, dựa theo chiều ngược kim đồng hồ thì sau khi cô ta ra bài sẽ đến Thiệu Thanh Cách, sau đó là cô gái tóc ngắn, cuối cùng mới tới Diệp Kỳ.

Bởi vì vòng thứ nhất này cần phải đánh xuống quân 3 Cơ, cô gái tóc đuôi ngựa trong tay vừa lúc có hai quân 3 nên đã ném Một đôi 3 xuống bàn.

Thiệu Thanh Cách đánh ra một "Đôi 4", cô gái tóc ngắn đánh ra tụ "Đôi 9".

Đến lượt Diệp Kỳ, cậu nhóc trấn định mà nói: "Bỏ bài."

Thiệu Thanh Cách hơi ngạc nhiên mà nhìn cậu một cái. 27 quân bài, không thể không có một tụ "Bộ hai" nào cả. Trong tay Diệp Kỳ có thể là "Bộ hai" nhỏ hơn 9 nên không thể đánh ra, hoặc là có bài tốt hơn nên không muốn hủy tụ tốt lấy tụ "đôi" này.

Cô gái số 3 không muốn ăn bài của đồng đội, thấy số của bạn mình lớn rồi liền nói: "Bỏ bài."

Thiệu Thanh Cách híp mắt, dứt khoát ném "Bộ hai" ra mặt bàn —— Đôi K.

Hai cô gái lập tức bối rối.

K là quân tính điểm, Thiệu Thanh Cách đánh ra "Đôi K" này sẽ được tính vào điểm trên bàn. Muốn lớn hơn "Đôi K" thì phải đánh ra "Đôi Át" hoặc "Đôi 2", hoặc là lập tức bỏ "Tứ quý xuống. Trong tay các cô đều không có "Đôi Át" hoặc là "Đôi 2", cô gái tóc ngắn nhà sau Thiệu Thanh Cách cắn răng mà nói: "Tứ quý!"

Cô ta vứt ra bốn quân 8 chỉnh tề, một tụ "Tứ quý".

Diệp Kỳ nói: "Bỏ bài."

Cô gái nghe thấy Diệp Kỳ bỏ bài thì vui vẻ trong lòng, vốn cho rằng sẽ thuận lợi lấy được 20 điểm này. Kết quả, Thiệu Thanh Cách đột nhiên ném xuống bốn quân Át thẳng tắp, mỉm cười nói: "Bốn quân Át nhé."

Mọi người: "..............."

Ấy vậy mà sếp Thiệu sờ được hẳn bốn quân Át, son quá là son!

Tụ lớn "Tứ quý Át" cũng chỉ có "Tứ quý 2" hoặc là "Tứ Vương". Hai cô gái này rõ ràng là không có "Tứ Vương", đành phải bất đắc dĩ bỏ bài.

Thiệu Thanh Cách ăn được 20 điểm, đến lượt y ra bài.

Y rút bốn quân từ đám bài đang úp trên mặt bàn ra: "Ba mang một".

JJJ mang theo một quân 10, người khác muốn lớn hơn y cũng cần phải đánh ra được tụ "Ba mang một" lớn hơn, hoặc là lại dùng "Tứ quý"; nhưng hai cô gái trước sau "bỏ bài", đều không muốn đè tụ bài này của Thiệu Thanh Cách. Dù sao lần này cũng chỉ có 10 điểm, cho dù trong tay có "Tứ quý" cũng không cần phải lấy ra đòn sát thủ chỉ vì 10 điểm này.

Hai cô kia đều đã bỏ bài, Diệp Kỳ đương nhiên cũng không xuống bài để đè Thiệu Thanh Cách.

Thiệu Thanh Cách tiếp tục có được quyền ra bài trước: "Sảnh."

Y đánh ra 3, 4, 5, 6, 7 tạo thành một "Sảnh". Giữa các tụ "Sảnh" thì đây là tụ nhỏ nhất, cô gái nhà tiếp theo lập tức bỏ xuống một "Sảnh" 6, 7, 8, 9, 10 để đè hắn, Diệp Kỳ theo sát vứt xuống 9, 10, J, Q, K!

"Sảnh" của Diệp Kỳ là lớn nhất, chỉ tiếc là cô gái nhà sau Diệp Kỳ lại đột nhiên vứt ra một tụ "Tứ vương": "Nổ nhé!"

Điểm trên bàn của vòng này có 5, 10, 10, K tổng cộng 35 điểm. Hai cô gái lấy được 35 điểm, trong mắt đều ngập tràn vẻ vui sướng.

Cô gái tóc đuôi ngựa vừa đánh tụ "Tứ Vương" kia bắt đầu ra bài.

Cô đánh ra một "Đôi 4", Thiệu Thanh Cách bỏ một "Đôi 6", Diệp Kỳ tiếp tục không ra bài. Cô gái tóc ngắn đánh ra một "Đôi 7, Thiệu Thanh Cách đánh "Đôi 9", cô gái tóc ngắn một "Đôi J", Thiệu Thanh Cách lại thả một "Đôi 2" xuống.

Liên tục từng đôi, loại tụ bài này rất thường thấy. Tụ "Bộ hai" có xác suất xuất hiện trong 27 quân bài là rất cao.

Hai bên người tới ta đi một vòng, cuối cùng Thiệu Thanh Cách dùng một "Đôi 2" giành thắng lợi.

Lúc này, trên tay Thiệu Thanh Cách chỉ còn lại 6 quân bài. Hai cô gái kinh ngạc phát hiện, bất tri bất giác, người đàn ông này vậy mà đã xuống được gần hết bài trong tay rồi sao? Trong tay y chỉ còn 6 quân, có khi nào đều là "Bộ hai" không nhỉ? Hai người đều thấp thỏm mà nhìn chằm chằm số bài còn lại trong tay Thiệu Thanh Cách.

Thiệu Thanh Cách khẽ mỉm cười, vậy mà lại đánh ra một "Sảnh" lớn —— 9, 10, J, Q, K!

Hai cô gái: "................."

Trong mấy vòng ganh đua kịch liệt lúc trước, các cô dùng hết "Tứ quý" rồi. Bây giờ Thiệu Thanh Cách lại đánh ra một "Sảnh", tất cả mọi người đều không làm gì được y. Mà khiến người ta tuyệt vọng hơn nữa là khi trong tay y chỉ còn lại một quân bài duy nhất.

Ba người đều không đè nổi, Thiệu Thanh Cách liếc nhìn Diệp Kỳ một cái, lật quân bài cuối cùng của mình lên bàn.

Đó là một quân 3 Bích.

3 Bích này là một tụ "Độc nhất", trong trò chơi này rút được bài đơn thì không dễ xử lý. Bởi vì mục tiêu của trò chơi là xuống hết được bài trong tay, đánh một "Sảnh" xuống được 5 quân, chứ đánh "Độc nhất" rất dễ dàng bị đối thủ ăn mất.

Thiệu Thanh Cách có hai quân "Độc nhất", một quân 10 đã xuống khi ra tụ "Ba mang một", y để là quân 3 nhỏ nhất này đến cuối cùng.

Bởi vì trong lúc hai đội đua nhau kia, Diệp Kỳ vẫn không đánh bài xuống, mà trong 27 quân lại không thể không có nổi một tụ "Đôi", cho nên Thiệu Thanh Cách đoán trong tay Lá Con hẳn là có tụ lớn không nên tách ra và một ít quân lẻ. Y để lại một quân bài đơn này đến cùng chính là muốn thử xem có thể giúp Diệp Kỳ một chút hay không, để Diệp Kỳ lấy được quyền ra bài.

Quả nhiên, sau khi Thiệu Thanh Cách đánh ra quân 3 Bích, nhà tiếp theo muốn đoạt quyền ra bài nên đánh ra thẳng một quân 2 lớn nhất luôn!

Lại không ngờ đến, Diệp Kỳ quyết đoán mà thả ra một quân Joker!

Thiệu Thanh Cách cười khẽ, thầm nghĩ —— Trong tay Lá Con quả nhiên là có bài đơn rất lớn.

Sự thật chứng minh, suy đoán của y không hề sai, Diệp Kỳ vẫn cầm chặt quân Joker này trong tay, chỉ chờ có ai thả ra bài đơn thì đánh xuống cướp quyền ra bài ngay lập tức. Joker chính là quân lớn nhất trong số các quân "Độc nhất", muốn lớn hơn nó thì chỉ cso thể dùng "Tứ quý" vạn năng.

Cơ mà lúc này, cả Thiệu Thanh Cách và hai cô gái còn lại đã ném toàn bộ "Tứ quý" ra sạch sẽ trong lúc ganh đua ban nãy rồi.

Hai cô gái nhìn quân Joker này, không biết phải làm sao!

Đúng lúc này, Diệp Kỳ ném ra một "Dây hai" khiến người ta khiếp sợ —— 556677!

Khó trách vừa rồi hai bên đua "Bộ hai" mà Diệp Kỳ vẫn luôn bàng quan không bỏ xuống, hóa ra là vì trong tay cậu nhóc có một "Dây hai" không thể phá ra.

Ba đôi này đều có điểm rất ít, một khi tách ra đánh thì mỗi một tụ đều là bài nhỏ, cũng chẳng có tác dụng gì. Nhưng một khi chúng nó ở cạnh nhau, một "Dây hai" như thế này lại lớn tới mức chẳng ai đánh lại được.

Hai cô gái bất đắc dĩ nói: "Bỏ bài."

Diệp Kỳ sung sướng tới mức hai mắt sáng lấp lánh, lập tức đánh ra một "Dây ba": "333444!"

Hai cô gái: "...... Bỏ bài."

Diệp Kỳ tiếp tục: "888999 mang theo hai quân 10, Q!!"

Hai cô gái: "............. Bỏ bài!"

Diệp Kỳ cười tủm tỉm thả xuống quân cuối cùng: "3 Nhép nè!"

Mọi người: "................"

Sao bài trong tay Lá Bé Con toàn là dây hai dây ba kỳ kỳ quái quái vậy?!

Cũng may Thiệu Thanh Cách đoán được trong tay cậu nhóc có mấy "Đôi" không thể tách lẻ ra, cố ý ra một quân "Độc nhất" để chuyển quyền ra bài vào tay Diệp Kỳ. Bằng không nếu đối phương cứ đánh ra "Sảnh" hoặc là "Bộ hai" thì tụ 556677 của Diệp Kỳ sẽ rất khó đánh xuống, tách không được mà không tách cũng chẳng xong, cuối cùng chỉ biết cầm trong tay mà nghẹn một cục tức.

Trong tay cậu nhóc chỉ có một quân Poker có thể bảo đảm cho chính mình đánh được hết bài xuống.

Hai cô kia vốn cho rằng bài trong tay Diệp Kỳ không tốt, cho nên cậu cứ mãi không đánh ra.

Không ngờ là trong tay Diệp Kỳ đều là vương bài, chỉ đang chờ cơ hội mà thôi. Hai người Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ phối hợp rất ăn ý. Thiệu Thanh Cách lột hết "Tứ quý" trong tay các cô ra trước, đến lượt Diệp Kỳ là cậu nhóc bỏ hết bài trong tay xuống chỉ trong một lần, gần như không thể cản nổi!

Thiếu niên Nhép dửng dưng: "Ván thứ nhất, đội đỏ thắng. Bắt đầu tính điểm trên bàn."

Bởi vì trong tay hai cô kia còn cả một đống bài chưa đánh xuống, trong đó cũng bao gồm một ít quân tính điểm nên số điểm đang có trên bàn lần lượt là, Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ 60, hai cô gái nhận được 45 điểm.

Nhưng vì Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ lần lượt về nhất, về nhì nên còn nhận được thêm 100 điểm khen thưởng nữa!

Nói cách khác, ván này Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ một lần thắng được 160 điểm, mà hai cô gái thua trận kia chỉ về ba về bét nên bị trừ mất 100 điểm, thắng 45 điểm cũng không đủ mà trừ...

Sắc mặt hai cô tức khắc trở nên khó coi.

Diệp Kỳ nhìn 160 điểm mà sung sướng vô cùng, cậu nhóc rất muốn cảm ơn sếp Thiệu. Nếu không phải sếp Thiệu tính ra được trong tay cậu nhóc có bài lẻ nên để quân 3 Bích kia xuống cuối, quyền ra bài hoàn toàn không thể chuyển sang tay cậu nhóc được!

Một khi sếp Thiệu đánh ra "Bộ hai" vào phút cuối thì Diệp Kỳ liền xong đời, cậu có bỏ ra được "Bộ hai" số nhỏ nào đâu.

Thấy đôi mắt lấp lánh sáng ngời của Diệp Kỳ, Thiệu Thanh Cách cười nhẹ, gật đầu với cậu một cái như muốn nói: 'Khách khí làm gì.'

Diệp Kỳ kích động mà chà xát hai tay, chuẩn bị chiến đấu cho ván tiếp theo.

Sếp Thiệu biết đánh bài, thậm chí còn biết tính bài, lại còn biết lợi dụng chiến thuật tâm lý để khiến đối thủ bỏ hết những quả bom lớn xuống trước.

—— Lòng tin của Diệp Kỳ lập tức tăng gấp bội, cậu nhóc cảm thấy những đồng vàng trong túi của Át Nhép đã bắt đầu vẫy tay chào nhóc rồi đó!

Trước Tiếp