Thẻ Bài Mật Thất

Chương 234: CỬA 8♣️: CẠNH TRANH ĐIỂM SỐ. Chương 234. Hy vọng

Trước Tiếp

Lúc về đến chủ thành, trời đã vào chạng vạng. Tiêu Lâu cùng mọi người vào bếp cùng nhau ăn một bữa cơm chiều phong phú, sau đó để mọi người đi ngủ nghỉ ngơi.

Cuối cùng họ cũng có thể an tâm đắp chăn mà ngủ trong phòng, không cần phải ngủ lều trên nền tuyết nữa. Cơ thể được nằm trên đệm giường mềm mại, giấc ngủ này của mọi người đều vô cùng ngon ngọt.

Nhưng Diệp Kỳ lại gặp ác mộng liên tục, tuy rằng Mật thất đã qua nhưng tâm tình cậu nhóc vẫn khó mà bình tĩnh lại được. Cậu nhớ tới lúc sếp Thiệu bảo vệ mình kia, y không hề do dự mà lao qua ôm lấy cậu, còn bị Tộc Trùng cào cho bị thương. Trong mơ, sếp Thiệu chỉ to bằng ngón cái, cậu nâng Thiệu Thanh Cách tí hon ở trong lòng bàn tay, tim quặn đau từng đợt.

Sau đó lại thấy Thiệu Thanh cách biến thành Trùng Vương, cả người tắm máu, hai tròng mắt đỏ rực...

Diệp Kỳ bừng tỉnh, cậu dụi mắt đi đến cửa nhà tắm, vừa lúc gặp được Thiệu Thanh Cách đã rửa mặt xong ở đó.

Người đàn ông vừa tỉnh ngủ, áo quần còn xộc xệch cả với nhau. Trên người y lộ ra vẻ lười biếng như một em mèo lớn, tóc dài vương xuống bên vai. So với việc luôn buộc gọn thành một bím tóc nhỏ thường ngày, lúc này y lại thêm vài phần nhàn nhã và thả lỏng, vô cùng gợi cảm.

Thấy Diệp Kỳ mơ mơ màng màng đi tới, Thiệu Thanh Cách không khỏi cười khẽ. Y xoa xoa đám tóc rối của cậu, nói: "Nhóc ngủ kiểu gì thế này? Tóc tai nhìn như ổ chim con rồi đấy."

Diệp Kỳ nhìn vào trong gương, thấy mình tóc mình rối bù lên giống như tổ chim thật. Mặt cậu nhóc ửng lên, vội cầm lấy lược chải lại tóc. Thiệu Thanh Cách híp mắt lại nhìn cậu nhóc, càng nhìn càng thấy thằng nhóc này đáng yêu quá trời.

Diệp Kỳ nào có biết được suy nghĩ của sếp Thiệu, ngược lại còn tò mò hỏi: "Sau khi rời khỏi Mật thất cấp A, số liệu cơ thể đều sẽ được reset lại nên bây giờ anh vẫn giống như trước đúng không? Trong cơ thể không có sâu bọ gì đúng không ạ? Mắt cũng không đỏ nữa."

Thiệu Thanh Cách đáp: "Ừ, khôi phục lại bình thường rồi. Nhưng có thẻ Trùng Vương ở đây, tôi muốn biến thân thì lúc nào cũng có thể dùng trong mật thất."

Diệp Kỳ thở phào nhẹ nhõm: "Không có di chứng gì là được rồi ạ."

Đúng lúc này Tiêu Lâu đi tới nơi, nói với Thiệu Thanh Cách: "Sếp Thiệu, ăn cơm xong anh đi cùng với chúng tôi nhé. Có người muốn gặp anh."

Thiệu Thanh Cách cũng không hỏi nhiều, dứt khoát mà đồng ý.

Diệp Kỳ hỏi: "Ai mà thần bí vậy hả anh?"

Thấy ánh mắt tò mò của Diệp Kỳ, Tiêu Lâu vỗ vỗ vai cậu nhóc rồi giải thích: "Chính là anh Đường đã cho anh thẻ Flycam lúc trước đó. Tạm thời anh ấy không tiện gặp mọi người nên bọn anh đưa sếp Thiệu qua đó, bởi vì thẻ Trùng Vương của sếp Thiệu có thể giúp anh ấy rất nhiều. Em yên tâm, anh và đội trưởng Ngu cũng đi, rất nhanh là về rồi."

Diệp Kỳ hiểu rõ, gật đầu: "Dạ, các anh đi đường cẩn thận, có việc thì cứ gọi cho em."

Ăn cơm trưa xong, Ngu Hàn Giang lấy xe ô tô ra, chở Tiêu Lâu và Thiệu Thanh Cách cùng tới căn xưởng ngầm của Đường Từ.

Muốn gặp Đường Từ hay không, chuyện này Ngu Hàn Giang đã liên lạc với anh Cửu qua thẻ Lãnh địa biệt lập.

Tối hôm qua trước khi đi ngủ, Ngu Hàn Giang kích hoạt thẻ Lãnh địa biệt lập, đi vào lãnh địa gặp anh trai của mình. Lục Cửu Xuyên hỏi hắn vì sao lại đột ngột tìm y, Ngu Hàn Giang liền giải thích lại tiền căn hậu quả một lần, còn nói cho anh trai biết thẻ mà Thiệu Thanh Cách được khen thưởng có thể chữa trị được chi gãy.

Lục Cửu Xuyên vẫn luôn bình tĩnh đột nhiên trừng lớn hai mắt, giọng nói lại nhỏ tới mức khó mà nhận ra y đang run rẩy: "Chữa được... chi đã gãy sao?"

Ngu Hàn Giang gật đầu: "Đúng vậy, dựa theo mô tả trên thẻ thì tàn tật ở hai chân của anh Đường là có thể chữa khỏi."

Lục Cửu Xuyên kích động tới mức hai tay phát run, y siết mạnh nắm tay, trầm giọng nói: "Tốt quá rồi... Tiểu Đường nhất định sẽ vui lắm. Để anh sắp xếp luôn, ngày mai mấy đứa đi tìm em ấy nhé."

- - -

Trên đường đi, Ngu Hàn Giang giải thích đại khái lại chuyện Lục Cửu Xuyên tới liên minh kẻ săn giết nằm vùng cho Thiệu Thanh Cách.

Thiệu Thanh Cách hơi nheo mắt lại: "Anh Cửu là anh họ của đội trưởng Ngu sao? Nếu các anh đã tin tưởng hắn, vậy thì tôi cũng bằng lòng tin tưởng."

Tiêu Lâu nói: "Anh Cửu cũng khó khăn lắm. Bây giờ anh ấy còn ẩn nấp nằm vùng trong liên minh kẻ săn giết kia, một khi bị phát hiện thì rất có thể sẽ mất mạng. Thân phận của anh ấy quá nguy hiểm, chúng tôi không dám nói cho quá nhiều người. Đợi đến cửa J Nhép tập hợp với anh ấy rồi, lúc này nói cho mọi người cũng chưa muộn."

Thiệu Thanh Cách hiểu rõ: "Tôi hiểu, tôi sẽ không lắm lời."

Khi ba người đi tới căn xưởng ngầm, Lục Cửu Xuyên và Đường Từ đã đợi ở đó từ trước.

Có lẽ là do Đường Từ phải ngồi trên xe lăn quá lâu, sắc mặt anh có vẻ tái nhợt như đang bệnh. Ngũ quan anh tuấn, dáng vẻ một mỹ nhân ốm yếu nhưng ánh mắt của anh lại bình tĩnh và sắc bén vô cùng, khiến người ta không dám coi khinh.

Anh nhìn về phía Thiệu Thanh Cách, hỏi: "Anh chính là chủ tịch Thiệu sao?"

Thiệu Thanh Cách lễ phép chào hỏi: "Chào ngài Đường, chào anh Cửu." (*)

Người đàn ông đứng bên cạnh Đường Từ cao lớn hiên ngang, cả người mặc quân phục gọn gàng, nhìn qua anh tuấn phi phàm. Y giống Ngu Hàn Giang tới ba phần, chỉ là so với vẻ nghiêm túc của Ngu Hàn Giang, nụ cười của y ngang tàng và thoải mái hơn nhiều. Đây rõ ràng là anh Cửu trong lời đội trưởng Ngu.

Lục Cửu Xuyên pha trò, cười hỏi: "Nghe nói mật thất lần này sếp Thiệu còn được làm Vua Trùng đấy hả?"

Thiệu Thanh Cách sờ sờ mũi, khiêm tốn đáp: "Chỉ là may mắn thôi ạ, không bị Tộc Trùng kia nuốt chửng. Có đội trưởng Ngu đây giúp đỡ nên tôi mới xử lý được Nữ vương."

Lục Cửu Xuyên khen ngợi: "Không tồi đâu, lần này cậu đúng là có trải nghiệm phong phú rồi."

Y nhìn về phía Đường Từ, nói: "Tiểu Đường, cửa 8 Bích của chúng ta là tuyết lở nhỉ? Xem ra mật thất mà mỗi một đội đi vào đều là ngẫu nhiên."

Đường Từ gật đầu: "Ừm, điều này đã được nghiệm chứng rồi. Mật thất cấp A rất nhiều, mật thất mỗi một đội gặp phải đều không giống nhau, trước mắt còn không có đủ thống kê để làm sách lược. Rất nhiều Mật thất cấp A là hàng dùng một lần, mật thất có Tộc Trùng thế này trước giờ tôi chưa từng nghe thấy."

Ngu Hàn Giang nói với Lục Cửu Xuyên: "Anh, để anh Đường xem thẻ bài mà sếp Thiệu rút được trước đi."

Thiệu Thanh Cách phối hợp mà lấy thẻ bài ra đưa cho Đường Từ.

Đường Từ nhận lấy nhìn xem, sóng mắt vốn bình tĩnh của người thanh niên này chợt dao động như thủy triều. Đầu ngón tay của anh khẽ run lên, rất lâu vẫn không nói nên lời. Ngay sau đó, Lục Cửu Xuyên đón lấy thẻ bài trong tay anh mà nhìn, kích động nói: "Không sai! Tái sinh chi đứt gãy, chân của em có thể được chữa rồi!"

Đường Từ không nói chuyện mà chỉ nhẹ nhàng cắn môi, giống như không thể tin được.

Lục Cửu Xuyên quay đầu lại nói với ba người Ngu Hàn Giang: "Chân của Tiểu Đường bị thương ở Mật thất J Nhép, đã hơn nửa năm rồi. Em ấy vẫn luôn phải ngồi xe lăn thế này, hành động thật sự không tiện lắm..."

Ngồi xe lăn đi đường không thành vấn đề, xe lăn tự động có thể tự điều chỉnh phương hướng và lộ tuyến, nhưng mỗi khi đi vệ sinh, hoặc là lên giường ngủ thì đều khó khăn vô cùng. Một người kiêu hãnh như Đường Từ, sau khi hai chân tàn tật thì cả người đều gầy rạc đi.

Tự tôn khiến anh không muốn nhắc tới việc mình tàn tật với người khác.

Nhưng lúc này, nhóm Tiêu Lâu lại mang tới cho anh hy vọng được phục hồi như cũ.

Đường Từ hít một hơi sâu, mở chiếc chăn lông trên đùi mình ra.

Bởi vì chăn lông vẫn luôn che phủ nửa người dưới của anh, đám Tiêu Lâu cũng không biết được tình hình hai chân của Đường Từ. Lúc này nhìn lại, trong lòng ba người đều cả kinh.

Hai chân của anh ấy ở nơi đầu gối kia đã bị một loại vũ khí sắc bén đồng loạt cắt đứt! Toàn bộ cẳng chân và bàn chân ở dưới đều không còn nữa, chỉ thấy chân giả bằng kim loại lạnh như băng đang được gắn vào.

Đường Từ có hơi không chịu nổi mà quay đầu sang chỗ khác, lông mi run rẩy kịch liệt. Anh nhẹ nhàng siết lại hai tay, chậm rãi nói: "Chân của tôi bị kẻ săn giết chặt đứt. Tôi bị kẻ săn giết bao vây ở Mật thất Ác mộng, sau khi bị chặt đứt hai chân thì gian nan mà bò ra ngoài."

Ba người Tiêu Lâu: "............"

Rất khó mà tưởng được, một người bị chém đứt hai chân sẽ đau đớn đến nhường nào.

Mà người có thể chịu đựng sự đau đớn nhường ấy mà bò ra khỏi Mật thất Ác mộng kia, phải cần có bao nhiêu nghị lực đây?

Tiêu Lâu thực sự kính trọng người thanh niên mảnh khảnh, mặt mày tái nhợt mà nghiêm nghị trước mặt. Có thể bò ra khỏi Mật thất Ác mộng ngay cả khi hai chân đã bị cắt đứt, hơn nữa còn thành lập cơ quan tình báo thu thập tin tức của người khiêu chiến, sự kiên cường của người đàn ông này khiến anh chẳng thể nào không bội phục.

Lục Cửu Xuyên đau lòng đắp lại chăn lông lên cho Đường Từ, thấp giọng nói: "Bởi vì hai chân của Tiểu Đường bị bỏ lại trong Mật thất Ác mộng, cho nên tôi, thầy Quy và Hoa Anh có nghĩ bao nhiêu cách, tìm bao nhiêu chuyên gia y học tới cố vấn cũng không thể nào chữa trị được... Không ngờ các cậu đến Mật thất Tộc Trùng một chuyến, gặp được Tộc Trùng có năng lực tái sinh, còn rút được thẻ bài liên quan... Thật đúng là cơ duyên xảo hợp."

Đôi tay đang siết chặt của y kích động mà run rẩy: "Cuối cùng Tiểu Đường cũng không cần ngồi xe lăn nữa rồi!"

Trong mắt Đường Từ cũng dâng lên một tầng nước, anh vốn đã thoái chí nản lòng, không ngờ chuyện này còn có cơ hội thay đổi.

Tiêu Lâu hơi xót cho anh ấy, ôn hòa bảo: "Anh Đường yên tâm, tấm thẻ này của sếp Thiệu không chỉ chữa được chi gãy, mà độc tố thần kinh do Tộc Trùng tiết ra cũng giống như thuốc gây mê, trong lúc chữa trị sẽ không đau đâu ạ."

Ngu Hàn Giang thấp giọng nói: "Tiếc là thẻ này chỉ có thể dùng được ở Mật thất Bích và Nhép, không thể sử dụng trong chủ thành. Chúng ta phải tập hợp ở Mật thất S thì chân anh Đường mới có thể phục hồi được như cũ hoàn toàn. Anh còn phải đợi thêm chút nữa, chờ chúng tôi đến cửa J Nhép."

Đường Từ nhẹ nhàng gật đầu: "Vốn dĩ tôi đã không có hy vọng gì, nửa năm nay tôi cũng đã quen... Chờ bao lâu cũng không sao cả."

Anh nhìn về phía ba người, nhẹ giọng nói: "Cảm ơn các cậu."

Thiệu Thanh Cách cười nói: "Anh đừng khách khí, về sau mọi người đều là đồng đội, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện phải làm."

Tiêu Lâu nói: "Đúng vậy, thẻ Flycam anh Đường cho chúng em lần này cũng giúp bọn em nhiều lắm."

Lục Cửu Xuyên đi tới, vỗ mạnh lên bả vai Ngu Hàn Giang: "Làm tốt lắm! Anh không cảm ơn cậu nữa, chúng ta cùng nhau qua cửa, trở về hiện thực lại mời cậu đi ăn thịt nướng."

Ngu Hàn Giang gật đầu dứt khoát: "Anh, yên tâm. Chúng em nhất định sẽ nhanh chóng vượt qua Mật thất cấp A để tập hợp với mọi người!"

_____________________________

(*) Bình thường mình sẽ dịch thoát ý chữ "tiên sinh" thành "anh", nhưng vì đoạn này chữ "anh" trong "anh Cửu" là "anh trai" nên mình để là "ngài."
Mình khá thích câu thoại này, bởi vì Thiệu Thanh Cách không câu nệ gọi "ngài Lục" mà gọi luôn là "anh Cửu", bởi bản thân anh ấy tin tưởng Ngu Hàn Giang, cũng tin tưởng anh họ của hắn. Tính tình anh Cửu phóng khoáng, lần đầu gặp mặt mà sếp Thiệu cũng dám gọi anh em luôn, kiểu như bạn bè về nhà gặp người lớn thì gọi anh gọi chị luôn vậy ấy.

Tương tự, bình thường thì Ngu Hàn Giang (lạnh lùng nhưng thân thiết mà =]]) rất kiệm lời ấy, mình cũng để xưng hô của anh ấy với anh Cửu là "tôi" — "ông", nhưng khi nào Ngu Hàn Giang chịu gọi là "anh trai" thì mình cũng sẽ để anh ấy nghiêm túc xưng "em" với anh Cửu nhé.

Trước Tiếp