Thẻ Bài Mật Thất

Chương 223: Chạy trốn ở tận thế - 29: Tôi sẽ đau lòng

Trước Tiếp

Bởi vì rạng sáng mọi người phải chiến đấu với Tộc Trùng đến kiệt sức, cho nên lần này đều ngủ tới gần giữa trưa mới dậy.

Mấy ngày liên tục có tuyết, hôm nay khó được một ngày trời trong. Dưới mặt tuyết phản quang, ánh mặt trời trở nên càng thêm chói mắt. Diệp Kỳ vừa mới dậy đã bị mặt trời trên cao chói tới choáng váng, cậu nhóc vội vàng nhắm mắt lại, còn ôm chặt cái chai vào trong ngực.

Sếp Thiệu tí hon ở trong chai vẫn còn đang ngủ.

Con Trùng này còn thích ngủ hơn cả sếp Thiệu luôn ấy?

Diệp Kỳ không hiểu tư duy của Tộc Trùng lắm, đành phải mang theo sếp Thiệu đến gần đống lửa trước.

Gỗ đặc lát sàn của lão Mạc dùng rất tốt, Tiêu Lâu đã quét dọn tuyết trên sàn rồi, còn làm một đống lửa ở đây để đun nước.

Mọi người vây quanh đống lửa để ăn cơm trưa.

Diệp Kỳ đột nhiên nghĩ tới một chuyện: "Đúng rồi, Tộc Trùng ăn gì nhỉ?"

Cậu lấy chai nước từ trong ngực ra, chỉ vào sếp Thiệu tí hon ở bên trong rồi nói: "Từ giờ tới lúc qua cửa mật thất này còn tám ngày nữa, cũng không thể không cho anh ấy ăn cả tám ngày chứ ạ? Nhỡ đâu anh ấy chết đói thì làm sao bây giờ?"

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Tiêu Lâu day day thái dương: "Lá Con lo lắng cũng có lý, chúng ta suýt nữa thì đã quên mất chuyện cơm nước của sếp Thiệu rồi. Nhưng mà Tộc Trùng thích ăn gì đây? Lá cây? Cỏ? Hay là... máu người?"

Ngu Hàn Giang nghiêm mặt nói: "Từ giả thiết thế giới này mà nói, khả năng chúng nó thích máu người là lớn nhất. Dù sao thì sau khi Trùng tộc biến dị cũng có hai mắt đỏ tươi màu máu, nhìn chằm chằm con người như nhìn đồ ăn vậy, cắn người khắp nơi. Hơn nữa con đường ký sinh của Tộc Trùng cũng là qua máu."

Diệp Kỳ ngẩn người, ngẫm lại cũng thấy rất có lý. Cậu nghiêm túc nói: "Cũng đúng, Tộc Trùng thích cắn người mà."

Đúng lúc này, sếp Thiệu bé con trong chiếc chai trở mình.

Diệp Kỳ lập tức mở to mắt mà nhìn y.

Mà khi y trở mình lại đụng phải vách chai nước khoáng, giống như là bị đụng tỉnh cả người, chậm rì rì bò dậy.

Y bò lên trên theo vách chai, đến miệng bình còn dùng hai tay muốn mở nắp bình ra. Chỉ tiếc sức lực khi y bé bằng ngón tay là quá yếu, nắp bình còn bị Diệp Kỳ vặn chặt nên không thể mở ra. Sau khi thử hai lần không thành công, y đành phải dựa vào vách chai trượt xuống.

Diệp Kỳ nhìn thấy y bé con con còn phải đấu tranh cùng với một chai nước khoáng, tức khắc lòng đau như cắt.

Y hẳn là rất tức giận vì bị nhốt trong chai nhỉ? Nhưng mà không có cách nào nữa, Diệp Kỳ lại không dám thả y ra.

Tiêu Lâu ở bên cạnh quan sát cẩn thận động tĩnh của sếp Thiệu, thấy sau khi bò lên y lại quay về ngồi xuống im lặng, lúc này mới nhẹ giọng nói: "Năng lực leo trèo của Tộc Trùng đúng là rất mạnh. Cái chai bóng loáng thế này mà cũng có thể bò lên được."

Diệp Kỳ lại chú ý một điểm khác: "Có phải anh ấy đói bụng rồi không? Vừa rồi liều mạng muốn mở nắp chai có lẽ là muốn tìm cái gì ăn ạ?"

Tiêu Lâu cũng không đoán được, mọi người cũng không biết thói quen ăn uống của Tộc Trùng mà.

Diệp Kỳ chợt dứt khoát kích hoạt thẻ Kéo để dùng.

Cậu dùng lưỡi kéo sắc bén cắt một vết trên ngón tay, mọi người đều kinh hãi: "Lá Con, em làm cái gì đấy?!"

Nhưng mọi người đều biết đáp án ngay sau đó.

Bọn họ thấy Diệp Kỳ nhỏ máu trên ngón tay vào lỗ nhỏ trên nắp chai, từng giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống. Hai mắt Sếp Thiệu tí hon ngồi ở đáy chai chợt sáng ngời, lập tức bò nhanh dậy, nhanh chóng ăn sạch máu mà Diệp Kỳ nhỏ xuống.

Y vừa ăn vừa l**m môi, giống như cảm thấy máu của Diệp Kỳ ngon lắm.

Mọi người: "............"

Diệp Kỳ nở nụ cười: "Quả nhiên là thích máu, vậy thì dễ rồi. Sau này anh ấy đói em lại cho anh ấy ăn một chút là được."

Tiêu Lâu biết việc sếp Thiệu vì bảo vệ cậu nhóc mới bị lây nhiễm làm Diệp Kỳ áy náy lắm, cho nên cậu nhóc mới tự cắt tay bón máu cho sếp Thiệu thế này. Mọi người đương nhiên sẽ không tranh "nhiệm vụ" này với cậu nhóc, như vậy cũng khiến cậu cảm thấy dễ chịu hơn chút ít.

Tiêu Lâu đi qua, vỗ nhẹ lên vai Diệp Kỳ, mỉm cười lấy Sách Khế ước ra cho mọi người nhìn xem: "Tên của sếp Thiệu vẫn còn ở đây, chúng minh phỏng đoán của chúng ta không sai. Anh ấy chưa chết, chỉ cần chúng ta qua cửa thuận lợi là có thể mang anh ấy về chủ thành!"

Thấy ba chữ "Thiệu Thanh Cách" tự do phóng khoáng viết rất to trên Sách Khế ước, Diệp Kỳ kích động đến mức lập tức hai mắt lóng lánh nước: "Tốt quá rồi, quả nhiên sếp Thiệu vẫn còn ở đây!"

Những người khác cũng mặt mày mừng vui, cái này thật sự đúng là một tin lành khó được.

Thời gian qua rất nhanh, thời gian 8 giờ biến thân của Thiệu Thanh Cách sắp hết. Diệp Kỳ nhìn anh lớn bé con còn đang ngủ nướng trong chai, có hơi khó xử mà nói: "Sau khi biến trở lại, có khi anh ấy sẽ tấn công chúng ta. Thẻ nhạc cụ của em không thể khống chế anh ấy lâu lắm, chúng ta phải làm gì đây ạ?"

Tiêu Lâu nhìn Ngu Hàn Giang trưng cầu ý kiến, người sau nói: "Giao cho tôi đi."

Lưu Kiều nhắc nhở: "Hiệu quả biến hình của thẻ Cô bé tí hon còn 5 phút, mọi người chuẩn bị."

Diệp Kỳ gật gật đầu, lo lắng mà nhìn đồng hồ đếm ngược.

Khi đếm ngược còn lại 10 giây, cậu mở nắp chai ra rồi nhẹ nhàng "đổ" sếp Thiệu ra một khoảng đất trống, sau đó nhanh chóng lùi về sau vài bước.

Sếp Thiệu chỉ to bằng ngón tay cái nên bé lắm, mọi người đều chẳng thấy y đang ở đâu cả.

Nhưng ngay sau đó, hiệu quả biến hình lại kết thúc, người đàn ông cao hơn 1m85 lập tức xuất hiện trước mặt mọi người.

Diệp Kỳ lập tức dùng thẻ nhạc cụ để khống chế y.

Mà người đàn ông kia hơi híp mắt, nhìn Diệp Kỳ rồi mỉm cười hỏi: "Lá Con, nhóc làm gì đấy?"

Trong lòng Diệp Kỳ cả kinh, run giọng nói: "Mi... mi biết ta à?"

Ngu Hàn Giang nhíu mày, lập tức bay tới sau lưng Thiệu Thanh Cách, tốc độ cực nhanh mà dùng Lụa trắng trói chặt cả hai tay hai chân y lại.

Ngu Hàn Giang chuyên bắt phạm nhân, kỹ thuật trói người cũng rất chuyên nghiệp. Hắn đã thắt chặt nút chết rồi, cho dù Thiệu Thanh Cách có dùng sức cũng không thể tránh thoát. Như vậy thì kể cả y có khôi phục tính công kích của Tộc Trùng thì cũng không thể tấn công đồng đội.

3 giây khống chế của Diệp Kỳ kết thúc, Ngu Hàn Giang cũng chỉ cần 3 giây đã có thể trói chặt người.

Thiệu Thanh Cách mỉm cười nhìn hắn: "Thân thủ của đội trưởng Ngu vẫn lưu loát như vậy nhỉ. Bây giờ tôi đã bình thường rồi, không cần phải phòng bị tôi như thế chứ? Những con Trùng trong đầu kia muốn xâm chiếm ý thức của tôi, tôi đã dùng ý thức của chính mình đồng hóa chúng nó rồi đấy."

Ngữ khí của y, còn có cả biểu tình và nụ cười kia đều giống Thiệu Thanh Cách lúc bình thường y như đúc.

Khúc Uyển Nguyệt nhịn không được mà nghi hoặc, nhỏ giọng nói với Long Sâm: "Có thể tin lời anh ấy không?"

Long Sâm run run nổi cả da gà, đáp: "Không biết nữa... Kỹ thuật diễn của Tộc Trùng cấp cao con này còn giỏi hơn con khác, nếu bây giờ là Tộc Trùng đang nói chuyện thì nó phải có cúp vàng Oscar đấy."

Tiêu Lâu hạ giọng nói vào tai Diệp Kỳ: "Ý hợp tâm đầu."

Diệp Kỳ gật gật đầu, qua truyền "ý hợp tâm đầu" mà hỏi: "Sếp Thiệu, là anh đang nói chuyện đấy à?"

Nhưng mà trong truyền "ý hợp tâm đầu" lại chẳng có hồi âm.

Diệp Kỳ không cam lòng, tiếp tục hỏi: "Vừa rồi anh nói thật đúng không?"

Câu hỏi giống như rơi vào đáy biển, trong đầu trống không, trong lòng cũng chẳng hiểu sao có hơi hoang hoải. Mũi Diệp Kỳ cay cay, báo lại với Tiêu Lâu: "Nó không phải sếp Thiệu, anh ấy không trả lời em."

Tiêu Lâu: "......."

Ngụy trang cũng quá giống rồi đó. Vậy mà còn nói ra cả kết quả suy luận của Tiêu Lâu, ý thức của Tộc Trùng và nhân loại sẽ tranh giành quyền khống chế cơ thể. Con Trùng này nói lời nửa thật nửa giả, nếu bọn họ không có tấm thẻ Tần Quán này thì đã suýt bị nó lừa rồi.

Ngu Hàn Giang thản nhiên nói: "Đương nhiên là chúng tôi tin anh, nhưng chẳng ai biết được liệu Tộc Trùng có thể đoạt lại quyền khống chế cơ thể anh được không. Cho nên, vì sự an toàn của mọi người, vẫn đành để sếp Thiệu tạm thời chịu thiệt vậy."

"Thiệu Thanh Cách": ".............."

Không mắc lừa à?

Nó hơi nheo mắt, nhìn về phía Diệp Kỳ nói: "Ngay cả Lá Con cũng không tin tôi à?"

Diệp Kỳ phẫn nộ mà hét lên: "Câm miệng! Mi không được dùng cơ thể của anh ấy rồi nói loại lời này! Mi hoàn toàn không phải anh ấy!"

Nhận thấy âm mưu của mình bị bại lộ, hai mắt "Thiệu Thanh Cách" tức khắc trở nên đỏ tươi!

Nó nhìn chằm chằm Diệp Kỳ, giống như muốn đào một cái lỗ trên mặt cậu.

Diệp Kỳ bị hai tròng mắt đỏ máu kia dọa sợ tới mức lùi về sau một bước. "Thiệu Thanh Cách" bắt đầu giãy giụa mạnh mẽ, nhưng hoàn toàn không thể thoát khỏi nút chết mà Ngu Hàn Giang đã trói.

Một lát sau nó bỏ cuộc, đảo mắt qua mọi người rồi dửng dưng: "Dù sao các ngươi cũng không giết Thiệu Thanh Cách, vậy ta cứ chậm rãi mà chờ cơ hội thôi. Nhân lúc đêm khuya tĩnh lắng cắn mỗi người một miếng nhỉ, ngon quá đi mất."

Mọi người: "......"

Con Trùng này khống chế cơ thể sếp Thiệu nói ra những lời như thế, đúng là làm người ta chán ghét.

Nhưng mà, chuyện mọi người luyến tiếc sếp Thiệu đúng là sự thật.

Vì thế Ngu Hàn Giang sáng suốt mà quyết định —— Hắn dùng chỗ lụa trắng còn sót lại làm thành một bó vải, quyết đoán mà nhét vào trong miệng Thiệu Thanh Cách, lạnh lùng nói: "Mày có thể yên lặng, không có miệng cũng đừng hòng cắn người."

"Thiệu Thanh Cách" đã bị bịt miệng: "..........."

Sắc mặt Diệp Kỳ rất khó coi. Có thể là do Tộc Trùng điều khiển cơ thể sếp Thiệu để nói chuyện, chuyện này khiến cậu phản cảm vô cùng. Sếp Thiệu là độc nhất vô nhị trên cả thế giới, sao lại có thể bị một đám sâu điều khiển cơ thể thế này được? Diệp Kỳ chỉ hận không thể đuổi cả đàn sâu trong cơ thể sếp Thiệu ra ngoài.

Nhưng chỉ cần Tộc Trùng không chủ động rời khỏi cơ thể người bị ký sinh, muốn đuổi chúng nó ra ngoài là không có cách.

Một khi gần đây có con Trùng nào khác, nói không chừng nó sẽ dung hợp thăng cấp với Thiệu Thanh Cách, nếu vậy thì ý thức của Thiệu Thanh Cách cũng không nhất định có thể giữ lại được. Mọi người chỉ có thể bảo vệ sếp Thiệu thật tốt, thuận tiện khống chế y, đừng để Tộc Trùng có cơ hội bắt y đi mất.

Cả ngày nay cũng không phát sinh thêm chuyện gì nữa, mãi tới rạng sáng, bảng chữ nổi của mọi người mới hiện ra thông báo ——

[Mật thất 8 Bích: Chạy trốn ở tận thế. Ngày thứ sáu, 00 giờ 00.]

[Số người khiêu chiến còn lại: 178 người.]

Diệp Kỳ nói: "Lại chết thêm 20 người, chứng tỏ đoàn quân Tộc Trùng không thể tàn sát hết người khiêu chiến. Còn có rất nhiều đội ngũ còn sống."

Tiêu Lâu gật đầu nói: "Dù sao thì những đội có thể tới cửa 8 Bích này thì đều sẽ không quá yếu. Giống như đội sinh viên của Hiệp hội Viễn Phương vậy, trong tay có rất nhiều thẻ tốt như thế, chỉ cần không có đội trưởng như Trình Tử Dương thì thực lực của đội ngũ này sẽ càng mạnh hơn."

Lão Mạc nói: "Đội ngũ của Lạc Anh Các mà chúng ta gặp ở siêu thị kia, cả đội của Đất nước Vĩnh Hằng nữa, chú có cảm giác bọn họ đều còn sống. Đội ngũ tinh anh của hai hiệp hội này đều rất mạnh, chỉ là không biết vì sao đội của Đất nước Vĩnh Hằng lại đột nhiên tới cửa 8 Bích làm gì? Bọn họ luôn theo nguyên tắc "tới rồi thì an tâm ở lại", sống được ngày nào ở Thế giới thẻ bài thì sống ngày đó, cũng không mạo hiểm gì."

Nhớ tới đội ngũ của ông chú để râu gặp được ở siêu thị kia, Tiêu Lâu cũng rất nghi hoặc: "Không biết bọn họ đi đâu rồi. Nhưng lấy thực lực của họ thì sống tới giờ cũng không khó."

Ngu Hàn Giang nhìn khắp bốn phía, nói: "Tộc Trùng không tìm được chúng ta, nếu nơi này vẫn còn an toàn thì chúng ta có thể xem tình hình mà ở thêm một ngày nữa. Nơi này rất trống trải, cho dù bị Tộc Trùng vây quanh thì chúng ta cũng kịp thời chạy trốn."

Mọi người đều nghi hoặc: "Trống như thế này, nếu như bị Tộc Trùng vây quanh thì chúng ta chạy thế nào?"

Tiêu Lâu hơi mỉm cười, nói: "Lý Thanh Chiếu, "Lạc sâu giữa chốn sen thơm" ấy. Đánh dấu một điểm trong mật thất là có thể dịch chuyển cả đội tới điểm đánh dấu. Mọi người đừng quên chúng ta còn có con át chủ bài này."

Mọi người nghe vậy đều sáng mắt lên —— kỹ năng "Lạc sâu giữa chốn sen thơm" là kỹ năng thần trong mê cung, nếu gặp phải tử lộ thì có thể về thẳng điểm xuất phát. Ở các thế giới khác cũng có thể đánh dấu một điểm, sau đó dịch chuyển tập thể đến điểm đã đánh dấu trong 5 phút trước.

Tiêu Lâu nói: "Nếu thật sự bị đại quân Tộc Trùng vây quanh, chỉ cần một người có thể khinh công ra ngoài tìm điểm đánh dấu là chúng ta có thể dịch chuyển tập thể, linh hoạt hơn Chốn đào nguyên của Đào Uyên Minh nhiều."

Kỹ năng "Đào hoa nguyên ký" cần phải mở một Chốn đào nguyên từ trước, mọi người lại không thể dự đoán thời gian và địa điểm mà Tộc Trùng tấn công, cho nên không biết được cụ thể lúc nào nên mở Chốn đào nguyên, hay là nên mở nó ra ở đâu được.

Nhưng "Lạc sâu giữa chốn sen thơm" lại khác, điểm đánh dấu chỉ có hiệu lực trong 5 phút. Một khi bị Tộc Trùng bao vây, chỉ cần một người chạy đi tìm điểm đánh dấu, mọi người cố gắng cầm cự đủ 5 phút là có thể dịch chuyển tới điểm đánh dấu trong nháy mắt.

Trụ vững trước tấn công của Tộc Trùng trong 5 phút? Mọi người vẫn rất có lòng tin với chuyện này.

Thầy Tiêu và đội trưởng Ngu đã suy xét chu đáo đến vậy, khó trách hai người họ lại bình tĩnh dựng trại trên tuyết thế này.

Buổi tối, mọi người lại chia nhau ra ngủ.

Ngu Hàn Giang cởi Lụa trắng đang trói Thiệu Thanh Cách ra, Lưu Kiều lại biến Thiệu Thanh Cách bé lại bằng ngón cái, cất vào trong chai.

Diệp Kỳ mang theo sếp Thiệu thu nhỏ vào trong lều trại, còn cho y ăn một chút máu làm bữa khuya.

Sau khi thu nhỏ lại thì sức ăn cũng ít đi, một vài giọt máu là có thể khiến sếp Thiệu no rồi. Diệp Kỳ vừa cho y ăn vừa nhẹ giọng hỏi ở trong đầu: "Đội trưởng Ngu trói anh cả một ngày trời, cổ tay anh cũng đỏ cả lên, chắc là đau lắm nhỉ?"

Qua 24 giờ, đường truyền "ý hợp tâm đầu" đã gián đoạn. Tuy biết rõ đối phương sẽ không đáp lại mình, nhưng Diệp Kỳ vẫn nỗ lực giao lưu với y.

Diệp Kỳ tiếp tục nói đùa ở trong đầu: "Chính anh đã nói phải về hiện thực giới thiệu công ty đĩa nhạc cho em ký hợp đồng rồi đấy, không có ba đường là anh thì em phải làm sao đây? Đúng không nè? Cho nên anh nhất định phải tốt lên!"

Trong đầu vẫn yên tĩnh như vậy.

Diệp Kỳ lải nhải mà nói thật lâu, bắt đầu kể từ nhỏ mình đã thích học âm nhạc thế nào, cho tới chuyện học hết cấp 3 không thi đại học mà đi thi vào trường nghệ thuật, lại đến chuyện gian nan thi đậu Học viện Âm nhạc, rồi còn tham gia cuộc thi ca hát...

Sếp Thiệu không đáp lại, cậu liền một mình độc thoại ở trong đầu.

Cũng chẳng biết đã qua bao lâu, trong đầu cậu nhóc bất chợt vang lên một giọng nói dịu dàng trầm thấp: "Lá Con."

Diệp Kỳ bỗng nhiên sửng sốt, còn tưởng rằng mình gặp ảo giác rồi.

Nhưng mà ngay sau đó, giọng nói kia lại tiếp tục: "Đừng sợ, tôi đây."

Hai mắt Diệp Kỳ bỗng chốc nóng lên —— đây không phải là ảo giác, lần này đúng là giọng nói của sếp Thiệu!

Ấy vậy mà có thể nhận truyền "ý hợp tâm đầu" thêm lần nữa, ý thức của sếp Thiệu vẫn còn ở đây!

Thiệu Thanh Cách nói: "Nhóc có thể coi như internet của tôi không tốt, thường xuyên rớt mạng. Tôi cũng không đảm bảo được bao giờ có thể nói chuyện với nhóc được, ý thức của Tộc Trùng quá mạnh mẽ, tôi muốn khống chế được cơ thể cũng rất khóc. Nhóc đi nói với thầy Tiêu, chuyện Tộc Trùng ký sinh không đơn giản như vậy. Một khi ý thức của nhân loại đủ mạnh mẽ thì có thể đồng hóa Tộc Trùng. Nếu như có người đồng hóa Tộc Trùng xong muốn lãnh đạo chúng nó tiêu diệt nhân loại thì mới là chuyện đáng sợ. "Nhân loại" như vậy đồng nghĩa với việc vừa giữ được ý thức và trí khôn của loài người, còn có thêm cả năng lực của Tộc Trùng nữa."

Diệp Kỳ nghe vậy mà tròn mắt.

Nói cách khác, sau khi nhân loại đồng hóa được Tộc Trùng còn có thể lựa chọn tiếp tục làm người, hoặc là cùng dẫn theo "bạn bè" Tộc Trùng đi tiêu diệt loài người sao?

Giữ lại sự cơ trí của con người, còn có được năng lực mạnh mẽ của Tộc Trùng, một khi có người lòng dạ ác độc đồng hóa được Tộc Trùng thì hắn ta sẽ biến thành Boss của Tộc Trùng! Ví dụ như những người bản thân đã có khuynh hướng phản xã hội, sau khi đồng hóa Tộc Trùng chẳng phải giết người càng đơn giản hơn sao?

Diệp Kỳ không khỏi kinh hồn bạt vía.

Ngay sau đó, cậu lại nghe Thiệu Thanh Cách nói: "Còn một chuyện nữa."

Diệp Kỳ lập tức nghiêm túc nói: "Dạ, anh nói đi, em nghe!"

Giọng nói của Thiệu Thanh Cách đột nhiên trở nên dịu dàng hết sức: "Đừng cố gắng gọi tìm tôi ở trong đầu, lặp đi lặp lại mà thất vọng. Nhóc như vậy, tôi sẽ đau lòng. Tôi khôi phục ý thức sẽ chủ động đi tìm nhóc."

Diệp Kỳ ngẩn người, nhìn sếp Thiệu be bé ở trong chai.

Sau khi bị thu nhỏ, ngũ quan của y gần như đã không thấy rõ ràng, nhưng Diệp Kỳ giống như vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt ôn hòa của y đang nhìn mình. Trong lòng Diệp Kỳ nóng lên, thả sếp Thiệu từ trong chai ra mà đặt vào giữa lòng bàn tay, nhẹ nhàng sờ sờ đầu y mà nói: "Em biết rồi."

Thiệu Thanh Cách: "......."

Sau khi thu nhỏ lại, nhìn mặt Diệp Kỳ cứ như thấy cả bức tường ấy.

Nhưng mà như vậy lại có thể nhìn hàng lông mi thật dài của Diệp Kỳ rất rõ, cùng với đôi mắt trong veo kia nữa.

Thiệu Thanh Cách khẽ cười, nói: "Đặt tôi về lại đi, đừng để nó đột nhiên khống chế tôi cắn nhóc."

Diệp Kỳ gật đầu, quay người đi lấy vỏ gối rồi dùng Kéo cắt một hai mảnh xuống, làm thành gối chăn phiên bản mini cho sếp Thiệu. Cậu đưa cho Thiệu Thanh Cách rồi nói: "Nếu anh ở trong chai bị lạnh thì đắp chăn ngủ nhé."

Thiệu Thanh Cách nhìn gối chăn mà Diệp Kỳ tự tay làm cho y, tức khắc dở khóc dở cười.

Kỳ thực, y chẳng lạnh chút nào. Bởi vì khi đi ngủ, Diệp Kỳ sẽ ôm cái chai này vào trong ngực, thật cẩn thận mà che chở cho y.

Nhiệt độ trên người Diệp Kỳ truyền vào chiếc chai trong suốt, khiến chỗ ngủ trong chai của Thiệu Thanh Cách như có một chiếc máy sưởi tự nhiên.

Ở khi y bị lây nhiễm gian nan nhất này, thiếu niên bảo vệ y hệt như trân bảo.

Y nghĩ, sau này về lại hiện thực, y cũng nhất định sẽ che chở đối phương y như thế, không để bất cứ kẻ nào làm thiếu niên này tổn thương.

_____________________________

Chuộtt: Huhu lại là tui và chuyên mục chiếm dụng tài nguyên trang đọc đây Ụ v U.

Ngọt ngào quá cíu tôi. 
Tôi không thể tự cíu mình nên tôi sẽ đẩy các bạn xuống hố! Cơm đây ạ mời mọi người ăng! Sếp Thiệu teo lại còn bằng có cái ngón tay thôi nhưng mọi người nhắm mắt mở mắt coi như là chibi thân hình hai khúc giúp tui nha!

Nhân tiện thì tui cũng đã vẽ cảnh đội trưởng Ngu đặt thầy Tiêu trong lòng bàn tay rồi á, vì hôm nay (ngày edit chương này) chính là sinh nhật đội trưởng Ngu luôn (25/10). Tui đã update minh họa vào cuối chương 148, cửa Mật thất cấp B, mọi người có thể check lại trong truyện hoặc lên page của tui xem tranh nhó. Iu mọi ngừi!

Trước Tiếp