Thẻ Bài Mật Thất

Chương 221: Chạy trốn ở tận thế - 27: Sếp Thiệu chibi

Trước Tiếp

 Thiệu Thanh Cách hoang mang lắm, rõ ràng là không hiểu Tiêu Lâu muốn làm gì.

Nhưng thật ra Lưu Kiều lại phản ứng đầu tiên, lấy thẻ cổ tích Cô bé tí hon từ trong bao đựng thẻ của mình ra, hỏi Tiêu Lâu: "Ý thầy Tiêu là dùng thẻ này ạ? Biến mục tiêu chỉ định nhỏ lại như ngón tay cái sao?"

Cô vẫn nhớ lúc rút được thẻ này còn từng lấy Tiêu Lâu ra thí nghiệm đó. Thầy Tiêu bé bằng ngón tay cái, đứng ở trong lòng bàn tay Ngu Hàn Giang lúc ấy miễn bàn đến chuyện đáng yêu đến mức nào...

Tiêu Lâu hỏi: "Tấm thẻ này mãn cấp có hiệu quả thế nào vậy?"

Lưu Kiều không nhớ lại nữa, nghiêm túc trả lời: "Sau khi mãn cấp, trạng thái biến thân có thể duy trì liên tục 8 tiếng đồng hồ, mỗi ngày có thể sử dụng một lần."

Tiêu Lâu cẩn thận tính một chút, gật đầu nói: "8 tiếng hẳn là đủ rồi. Đến tối khi chúng ta đi ngủ, hoặc là lúc không tiện trông sếp Thiệu thì thu nhỏ anh ấy lại. Sếp Thiệu bé thành ngón tay cái rồi, vừa khiến con Trùng kia không thể khống chế anh ấy tấn công chúng ta, mà khi những con Trùng khác tới cũng không thể tìm thấy sếp Thiệu bản thu nhỏ mà chúng ta đã giấu đi được."

Thiệu Thanh Cách tự tưởng tượng hình ảnh bản thân bị thu nhỏ một chút, nhịn không được mà khẽ cười thành tiếng: "Thú vị đấy, thu nhỏ tôi xong các cậu có thể cất tôi vào trong túi đúng không?"

Tiêu Lâu đáp: "Không sai, lúc Lưu Kiều rút ra thẻ này chúng tôi đã làm thí nghiệm rồi, thu lại chỉ bé bằng một ngón tay thôi, đội trưởng Ngu dùng một bàn tay đã có thể nâng tôi lên rồi. Nếu chúng ta cần phải chạy trốn Tộc Trùng, lúc đó sẽ thu nhỏ anh lại cất vào trong túi, như vậy cũng tiện chăm sóc cho anh."

Thiệu Thanh Cách cười tủm tỉm gật đầu: "Ý hay đấy, tôi có thể ngủ ở trong túi áo của các cậu."

Mọi người: "..............."

Ai cũng lo lắng chết đi được, y còn có tâm tình nói giỡn cho vui?!

Ngay sau đó, Diệp Kỳ đột nhiên biến sắc, nhìn Tiêu Lâu nói: "Sếp Thiệu không trả lời em..."

Tiêu Lâu phản ứng lại, đánh mắt cho Diệp Kỳ một cái rồi nhìn Lưu Kiều, nói: "Chuẩn bị thẻ Tí hon đi em."

Trong đầu Diệp Kỳ đột nhiên không cảm thấy tín hiệu của Thiệu Thanh Cách, cho dù cậu có kêu gọi thế nào ở trong đầu cũng không thấy Thiệu Thanh Cách đáp lại, giống như đá rơi vào đáy biển vậy.

Thiệu Thanh Cách mất ý thức rồi.

Nhận ra điều này khiến tim Diệp Kỳ đau như cắt.

Ý thức của người kia không còn nữa. Thiệu Thanh Cách mỗi ngày đều cười tủm tỉm đùa giỡn cậu, còn sẽ dịu dàng dỗ cậu vui vẻ ở khi cậu đau khổ kia bây giờ ý thức đã rơi vào giấc ngủ say, thân thể còn bị Tộc Trùng khống chế.

Mà "Thiệu Thanh Cách" trước mặt mọi người vẫn mỉm cười như cũ, thoạt nhìn không hề khác gì với người thường cả.

Nếu không phải Diệp Kỳ không thể cảm thấy tín hiệu ý thức của y qua đường truyền "ý hợp tâm đầu" kia, có lẽ mọi người cũng không hề phát hiện ra, chỉ cho rằng sếp Thiệu vẫn đang mỉm cười nói chuyện phiếm với mình. Nhưng kỳ thực, "sếp Thiệu" trước mắt này đã bị Tộc Trùng khống chế.

Diệp Kỳ cố nén đau khổ, lập tức thổi sáo về phía Thiệu Thanh Cách.

Tiếng sáo lọt vào tai, tươi cười trên mặt Thiệu Thanh Cách bỗng nhiên cứng lại, hiển nhiên đã bị tiếng sáo khống chế mà hôn mê.

Lưu Kiều lập tức sử dụng kỹ năng của thẻ Cô bé tí hon ——

Mọi người chỉ thấy người đàn ông cao lớn vốn đang đứng trước mặt Diệp Kỳ bất chợt biến mất, phải cúi đầu nhìn xuống mặt tuyết, nương theo ánh đèn lồng của Tiêu Lâu mới có thể thấy một Thiệu Thanh Cách bé bằng ngón tay. Y bé thành một mẩu, nhìn còn rất đáng yêu.

Diệp Kỳ vội vàng nói: "Mọi người cách xa một chút, đừng giẫm chết anh ấy!"

Mọi người: ".........."

Ờm, sếp Thiệu phiên bản chibi... đúng là không quen lắm mà.

Diệp Kỳ ngồi xụp xuống, vô cùng cẩn thận mà "nhặt" sếp Thiệu từ mặt đất lên, đặt vào trong lòng bàn tay mà nhìn thật kỹ.

Tiêu Lâu nói: "Tuy rằng anh ấy bé lại rồi, nhưng nếu cắn vào em thì em cũng sẽ bị lây nhiễm đó. Em muốn mang theo anh ấy thế nào? Cho vào túi áo sao?"

Diệp Kỳ suy nghĩ cẩn thận, chợt lấy một chiếc chai ra từ trong ba lô.

Đây là một chai nước khoáng nhỏ, cậu vặn nắp chai ra rồi đổ hết nước bên trong đi, rồi cẩn thận mà đặt sếp Thiệu vào trong chiếc chai rỗng. Sau đó, cậu lại đục vài chiếc lỗ nhỏ ở trên chai để đảm bảo không khí được lưu thông, cuối cùng mới vặn nắp chai lại.

Mọi người nhìn thấy cảnh này, tâm tình đều có hơi phức tạp.

Sếp Thiệu bản chibi bị Diệp Kỳ cất vào trong chai nè...

Trong lòng Diệp Kỳ khổ sở lắm, cậu nhóc nghẹn ngào mà nói với "bạn chibi" trong cái chai: "Em xin lỗi, không phải em muốn nhốt anh đâu, em chỉ muốn mang theo anh dễ dàng hơn thôi. Anh yên tâm, em đảm bảo, cho dù bản thân có mất mạng cũng sẽ không bỏ rơi anh mà."

Tiêu Lâu nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cậu nhóc, không nói chuyện.

Diệp Kỳ đau đáu mà nhìn cái chai trong suốt này. Sếp Thiệu bản thu nhỏ đứng ở trong chai nước khoáng, mà con Trùng đang khống chế y hình như hơi mờ mịt. Nó quay trái quay phải quan sát, sau đó lại bò tới bò lui trong chai. Phát hiện không thể bò ra ngoài, dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người... nó liền nằm xuống đáy chai ngủ mất.

Diệp Kỳ trợn tròn mắt: "Hình như nó ngủ rồi nè?"

Mọi người: "............."

Không phải là con Trùng này ký sinh vào sếp Thiệu xong rồi cũng trở nên lười biếng đó chứ?!

Trước Tiếp