Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc Tiêu Lâu, Ngu Hàn Giang và Thiệu Thanh Cách gặp được Diệp Kỳ ở cửa 3 Bích kia, Lá Con chỉ có một mình, còn ngụy trang thành người thu gom rác. Cậu nhóc bôi tro đầy mặt, đẩy xe rác lén lút chạy trốn giữa đêm khuya.
Mới đầu, ba người Tiêu Lâu cho rằng cậu nhóc đang nghe lén ý tưởng qua cửa của bọn họ, sau này mới biết được Diệp Kỳ đã biết hướng đi của cốt truyện từ lâu. Sở dĩ cậu nhóc cẩn thận như vậy là vì nhóc ấy đã trải qua Mật thất 3 Bích một lần rồi, thất bại bị đào thải. Em ấy là từ Mật thất Ác mộng của cửa 3 Bích bò ra.
Theo như Diệp Kỳ miêu tả, lần đầu tiên đến mật thất "Khủng hoảng tài chính", cậu nhóc được ghép chung với một người bạn cùng trường. Bởi vì người kia là đàn anh của nhóc, cho nên nhóc cũng rất vui vì được phân cùng nhóm với người kia, còn rất tin tưởng mà theo đối phương hành động.
Kết quả ngày đầu tiên đã bị trộm hơn phân nửa lương thực, chỉ còn một thùng mì ăn liền và một can sữa bò, hoàn toàn không đủ cho hai người ăn. Diệp Kỳ còn nghĩ, mình ăn ít đi một chút để đàn anh có thể ăn nhiều hơn, hẳn cũng có thể qua được cơn đói.
Thế rồi đâu, ngủ một giấc tỉnh lại, đàn anh đã mang theo toàn bộ lương thực rời đi, còn vứt cậu lại một mình.
Cậu nhóc không một xu dính túi, ngơ ngác lại mịt mờ, được một chị gái tốt bụng thu lưu. Mọi người đi tới công trường, kết quả lại bị phạm nhân vượt ngục giết hết. Diệp Kỳ bị ném vào Mật thất Ác mộng, liên tục mười mấy ngày phải ăn lá cây, gian nan mà sống sót.
Còn cậu đàn anh kia? Cậu nhóc lại chưa từng gặp lại.
Không ngờ lại gặp phải ở chỗ này!
Diệp Kỳ buồn bực nói: "Không sai, Trình Tử Dương là hotboy trường em đấy, còn từng đoạt giải ở một cuộc thi hát nên đã có công ty đĩa nhạc ký hợp đồng với anh ta rồi. Lúc ở Mật thất 3 Bích, biết được đồng đội được phân ngẫu nhiên là Trình Tử Dương nổi tiếng kia em còn vui vẻ lắm, nghĩ thầm sau này cứ tiếp tục lập nhóm cùng anh ta đi các mật thất tiếp theo. Không ngờ đến lúc mấu chốt, anh ta cứ thế vứt bỏ em rồi chạy trốn một mình."
Thiệu Thanh Cách đầy mặt là vẻ không thể tin được: "Hot boy? Hot boy trường nhóc chỉ là cái đinh này thôi à?"
Diệp Kỳ nói: "Ờm thì... anh ta trông cũng đẹp trai?"
Thiệu Thanh Cách nghiêm túc nói: "Dưa vẹo táo nứt, còn chẳng đẹp bằng một nửa nhóc đâu."
Diệp Kỳ bị khen tới đỏ cả mặt: "Khụ.. anh nói quá rồi, em tự biết mình biết ta mà. Cái mặt này của em nhiều nhất chỉ được 6 điểm thôi."
Thiệu Thanh Cách mỉm cười: "Trong lòng tôi có thể chấm 9.9, trừ mất 0.1 là vì sợ nhóc kiêu ngạo."
Diệp Kỳ bị y chọc cười, tâm tình vốn đang buồn bực cũng tốt hơn rất nhiều: "Khụ.. không đùa nữa. Khách quan mà nói, Trình Tử Dương vẫn là khá được đi. Anh ta còn trẻ mà đã phát hành được đĩa nhạc, là người nổi tiếng trong trường tụi em đó, nhiều fans lắm, có cả đống em gái muốn xin chữ ký anh ta. Chẳng qua anh ta chính là loại người bên ngoài tô son, bên trong thối rữa, thùng cơm thếp vàng, dối trá kinh khủng!"
Nghe thấy cậu nhóc bất bình dùng mấy thành ngữ liên tục để mắng, Thiệu Thanh Cách không khỏi khẽ cười an ủi: "Nếu đã biết bộ mặt thật của nó thì nhóc cứ tránh xa ra là được, không đáng để tức giận vì loại người này."
Diệp Kỳ nói: "Dạ, người này chẳng đáng tin chút nào, nhưng đồng đội của anh ta vô tội, cứ thế mà đuổi bọn họ đi thì không tốt lắm. Không thì.. anh đi nói với thầy Tiêu và đội trưởng Ngu đi, đừng có hợp tác với Trình Tử Dương được không? Anh ta đã vứt bỏ em, mang đồ ăn đi qua cửa một mình ở 3 Bích rồi, không chừng lúc mấu chốt lại đâm chúng ta một dao ở sau lưng, loại người này ích kỷ lắm."
Thiệu Thanh Cách nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay Diệp Kỳ: "Nhóc yên tâm, chúng ta sao có thể hợp tác với người đã từng phản bội nhóc được?"
Một lát sau, Thiệu Thanh Cách từ lều trại đi ra, thấp giọng kể lại tình hình cho Tiêu Lâu.
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang còn tưởng rằng Diệp Kỳ có ân oán gì với cậu đàn anh này ở trong trường, không ngờ đây lại chính là tên phản bội đã mặc kệ Diệp Kỳ, độc chiếm lương thực ở Mật thất 3 Bích kia.
Vứt bỏ đồng đội, qua cửa một mình, không màng sống chết của đồng đội?
Người như vậy, đừng nói là liên thủ, gã ta chính là hạt cát không chứa nổi trong mắt Ngu Hàn Giang. Hắn liếc Thiệu Thanh Cách một cái, sếp Thiệu lập tức đi đến trước lều của đối phương, cười mà như không: "Trình Tử Dương đúng không? Các cậu đi tìm chỗ khác đi, nơi này không chào đón các cậu."
Trình Tử Dương bị nêu đích danh, gã ta biến sắc, đi ra khỏi lều cười nói: "Anh gì ơi, lật lọng là không tốt lắm nhỉ?"
Thiệu Thanh Cách nheo mắt lại nhìn gã chằm chằm: "So với việc cậu trộm đồ ăn của đồng đội, còn ném đồng đội lại một mình thì còn tốt chán. Cái chuyện bán đồng đội này, cậu làm được một lần thì sẽ làm được lần thứ hai... Tôi ghét nhất là phản đồ. Còn muốn nói rõ hơn sao?"
Người đàn ông trước mặt dung mạo anh tuấn, tuy trên mặt vẫn treo vẻ tươi cười nhưng ánh mắt lại như một thanh kiếm sắc.
Trình Tử Dưng bị y nhìn chằm chằm tới mức chột dạ, lập tức rời mắt đi nơi khác.
Các đội viên ở bên cạnh nghe vậy không khỏi hai mặt nhìn nhau, rõ ràng bọn họ cũng không biết được quá khứ của đội trưởng.
Đàn chị Cao cười gượng, nói: "Có phải anh đây hiểu lầm gì không ạ? Đội trưởng của chúng tôi khá tốt, vẫn luôn chăm sóc mọi người mà."
Cậu sinh viên đeo kính cũng nói: "Đúng vậy, có hiểu lầm gì vẫn nên nói rõ ràng, đúng không?"
Khóe miệng Trình Tử Dương khẽ run một chút, song rất nhanh gã đã chuyển sang vẻ tươi cười, nói: "Diệp Kỳ nhất định là hiểu nhầm gì đó rồi. Lúc ở Mật thất 3 Bích kia, đêm khuya có người vào trộm đồ nên tôi mới đuổi theo nhìn xem thôi. Cặp sách vẫn ở trên người tôi nên Diệp Kỳ mới cho rằng tôi lấy hết đồ ăn, thật ra sau đó tôi lại về nhà trọ tìm cậu ấy nhưng không thấy đâu, tôi cũng rất lo lắng cho cậu ấy mà."
Tiêu Lâu cau mày. Lý do lừa trẻ con ba tuổi đấy à? Đêm khuya đi bắt trộm, mang đồ ăn theo người còn không thèm gọi đồng đội dậy sao?
Tính tình anh rất tốt, đối xử với người khác rất lễ phép, nhưng vẻ dối trá của người này thật sự khiến lòng anh ghê tởm. Tiêu Lâu cắt lời đối phương, dửng dưng mà nói:
"Chúng tôi tin tưởng phán đoán của Diệp Kỳ, giải thích của cậu mang về cho đồng đội nghe. Lòng không chung đường khó lòng hợp tác, cũng mời các cô cậu đi nhanh cho, tôi không muốn động thủ đuổi người."
Trình Tử Dương vốn đã chột dạ, nghe đến đó đành phải ra vẻ bất đắc dĩ mà nhún vai: "Nếu vậy thì chúng tôi đi chỗ khác, gần đây cũng không phải chỉ có nơi này là ở được." — Gã phất phất tay, các đồng đội lập tức thu lều trại lại rồi xoay người rời đi.
Diệp Kỳ nghe thấy động tĩnh liền thò đầu ra khỏi lều: "Cái này... Cứ đuổi bọn họ đi như vậy không phải là đắc tội người ta rồi ạ..."
Thiệu Thanh Cách nói: "Đắc tội loại người này thì sao chứ? Cũng có cần làm bạn bè gì với chúng nó đâu?"
Diệp Kỳ suy nghĩ cẩn thận thấy cũng đúng, dù sao thì cậu nhóc nhìn thấy Trình Tử Dương cũng sẽ nhớ tới lúc mình phải ăn lá cây ở Mật thất Ác Mộng kia. Mà Trình Tử Dương nhìn thấy cậu có lẽ cũng sẽ thấy chột dạ, hai đội nhất định là không thể hợp tác. Bởi vậy, đường ai nấy đi là tốt nhất rồi.
Cậu nhóc vốn tưởng rằng đội trưởng Ngu và thầy Tiêu sẽ kiêng nể mặt mũi của Hiệp hội Viễn Phương mà cho đám người này ở lại, dù sao thì ân oán của cậu nhóc và Trình Tử Dương cũng không nên kéo qua cả đội hay thậm chí cả Hiệp hội kia. Không ngờ mọi người lại dứt khoát như vậy, nhấc tay đuổi người!
Đội trưởng Ngu, sếp Thiệu và Tiêu Lâu đúng là cực kỳ che chở thằng nhóc nhà mình. Đã từng phản bội đồng đội của chúng tôi à? Vậy lượn đi cho nước nó trong.
Trong lòng Diệp Kỳ dạt dào ấm áp, nhìn ba anh lớn, cảm động mà nói: "Cảm ơn mọi người, đều tại em... Nếu không, có lẽ hai đội mạnh đã có thể hợp tác cùng đối phó với Tộc Trùng rồi. Thực lực của đội ngũ trong Hiệp hội Viễn Phương hẳn là rất mạnh..."
Tiêu Lâu mỉm cười đi tới, nhẹ nhàng vỗ vai Diệp Kỳ: "Nói cái gì ngốc thế? Người này suýt nữa đã hại chết em rồi. Nếu không phải em cũng đủ ngoan cường, có lẽ đã chết ở trong Mật thất Ác mộng ấy rồi. Chúng ta không ra tay đánh nó đã là nể mặt các thành viên vô tội khác trong Hiệp hội Viễn Phương rồi đấy, dù sao hai đội trực tiếp đánh nhau cũng không có chố tốt gì, chỉ có thể đuổi bọn họ đi trước, về sau tốt nhất đừng có gặp lại kẻ này nữa."
Diệp Kỳ gật đầu mạnh lắm: "Dạ, nhắm mắt làm ngơ thôi!"
Ngu Hàn Giang nói: "Được rồi, mọi người nghỉ ngơi đi. Tiểu Diệp cũng đừng nghĩ nhiều."
Sau khi quay về lều, Diệp Kỳ không nhịn được mà cảm khái: "Người không từ thủ đoạn để qua cửa ở Thế giới thẻ bài này nhiều quá, bán đồng đội vẫn còn nhẹ lắm, những người dám giết người bản địa, thậm chí là cả đồng đội cũng nhiều không đếm được. Cũng may đội trưởng Ngu và thầy Tiêu của chúng ta đều rất đáng tin cậy mà..."
Thiệu Thanh Cách cười nói: "Tôi cũng đáng tin cậy chứ nhỉ?"
Diệp Kỳ gật đầu như giã gạo: "Đương nhiên rồi, ba đường là chỗ dựa mạnh nhất của chúng em. Không có anh mọi người đều đi uống gió Tây Bắc rồi, lấy đâu ra biệt thự mà ở trong chủ thành cơ chứ!"
Thiệu Thanh Cách đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc Diệp Kỳ: "Miệng ngọt như thế cơ, về sau nhất định có thể quậy tưng bừng giới showbiz."
Một lát sau, y lại thấp giọng nói: "Tên Trình Tử Dương kia từng bỏ rơi nhóc, khiến nhóc một mình bị đào thải vào Mật thất Ác mộng, nhưng bây giờ nhóc đã có chúng tôi rồi. Về sau cho dù có xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ không bỏ rơi em, yên tâm đi."
Trong lòng Diệp Kỳ ấm lắm, cậu nhóc gật đầu thật mạnh: "Em cũng vậy, lúc mọi người sợ anh bị lây nhiễm ấy em cũng nói rồi, cho dù anh có thật sự bị lây nhiễm thì em cũng sẽ nghĩ tất cả các cách để mang theo anh qua cửa!"
Thiệu Thanh Cách bất đắc dĩ đỡ trán: "Thôi đừng nói nữa, nhóc cắm một đống deathflag sau lưng tồi rồi."
Diệp Kỳ: "........."
Em không cố ý đâu mà!