Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nếu không phải Ngu Hàn Giang nhớ rất rõ biển số của chiếc xe buýt tuyến 301 này, mọi người có lẽ sẽ nghi ngờ phán đoán cảu bản thân, còn tưởng rằng đây thực sự là một chiếc xe buýt đang chạy nốt ca đêm. Dù sao thì có ai dám tin rằng Tộc Trùng còn biết lái xe buýt đây?
Có lẽ là sau khi tiến hóa, chúng nó đã học được cách bắt chước động tác của nhân loại?
Năng lực bắt chước của đám Trùng này đúng là rất lợi hại, hẳn là tiểu đội xung phong được phái đến khu đông thành phố.
Đám người Tiêu Lâu, DIệp Kỳ lên xe, nhanh chóng lướt mắt qua khắp khoang xe ——
Tất cả mọi "người" đều đang cúi đầu nhìn điện thoại.
Chẳng qua, màn hình di động của một "tên trai trẻ" lại không hề sáng, hẳn là đã hết pin. Tuy rằng tên này rất cố gắng giả vờ như mình là con người, nhưng nó bấm nút tăng giảm âm lượng lung tung mất cả nửa ngày cũng không bật được điện thoại lên.
Nhận thấy được ánh mắt của Tiêu Lâu, tên này liền bình tĩnh nhét điện thoại vào trong túi quần rồi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong khoang xe rất lạnh, máy sưởi không hề được bật lên, quả nhiên Tộc Trùng vẫn ưa lạnh.
Những con Trùng này chắc là đang muốn giả thành người bình thường, lái xe giữa đêm tuyết quanh thành phố để tuần tra. Nếu chúng nó lừa được con người lên xe thì họ sẽ có kết cục gì đây? Bị hơn 20 con Trùng vây quanh thế này, con người chỉ có thể bị lây nhiễm.
Ở đằng trước, lão Mạc đứng lại gần cửa lên xe để tiện khi đồng đội khống chế được tài xế thì chú sẽ cướp xe luôn.
Diệp Kỳ, Lưu Kiều, Khúc Uyển Nguyệt, Long Sâm và Thiệu Thanh Cách cũng đi lên trên xe.
Tài xế kia nhìn Ngu Hàn Giang vẫn còn ở lại ngoài xe, giống như nghi hoặc vì sao người này lại không lên vậy. "Diễn viên" Ngu Hàn Giang lập tức online, hắn vẫy vẫy tay với Tiêu Lâu, nói: "Tạm biệt, tôi không tiễn nữa nhé."
Tiêu Lâu cũng phối hợp mà vẫy tay: "Được, đến nơi em sẽ gọi cho anh."
Dứt lời, anh nhìn tài xế rồi nói: "Anh ấy không lên xe, chú đóng cửa đi."
Ngạc nhiên thay, tài xế đóng cửa trước lại rồi mở cửa sau ra. Hai "người phụ nữ" xuống xe, đi về phía Ngu Hàn Giang.
Tài xế lúc này mới hơi mỉm cười, khởi động xe.
Trong lòng Tiêu Lâu hơi căng thẳng, lập tức nói với Ngu Hàn Giang ở trong đầu: "Anh cẩn thận, chúng nó lái chiếc xe này rất có thể là tuần tra xem trong thành phố có còn cá lọt lưới hay không, cho nên sẽ không bỏ qua bất kỳ người bình thường nào. Có hai con Trùng đã xuống tìm anh rồi."
Giọng nói bình tĩnh của Ngu Hàn Giang vang lên: "Yên tâm, tôi có thể lo được. Sau khi xe qua chỗ rẽ kia lập tức động thủ!"
Trước mặt đúng là đã tới khúc cua, tài xế chậm rì rì mà bẻ lái.
Tốc độ chậm như vậy, con Trùng trong cơ thể người tài xế này hẳn là vừa mới học được cách lái xe, lúc rẽ vào còn suýt nữa đụng phải đèn đường. Tiêu Lâu đánh mắt cho Diệp Kỳ, Diệp Kỳ lập tức lấy thẻ Đàn nhị ra.
Tiếng nhạc thê lương của khúc "Nhị Tuyền Ánh Nguyệt" vang lên, Tộc Trùng trên xe lập tức rơi vào trạng thái hôn mê.
Lão Mạc lập tức ra tay —— "Nhị Tuyền Ánh Nguyệt" chỉ có 3 giây khống chế tập thể, chú vừa lúc đang đứng ở đầu xe, tiếng đàn nhị vừa vang lên chú liền đi thẳng đến ghế lái, đẩy thẳng tài xế Trùng kia ra cướp lấy quyền điều khiển xe buýt. Xong xuôi, chú tức khắc mở cửa xe ra đá nó xuống!
Sau khi tài xế tỉnh lại thì thấy xe buýt đã bị cướp, lập tức dùng cả tay và chân bò trên mặt đất để đuổi theo!
Nhưng ngay lúc đó, một viên đạn xé trời lao đến ——
Đoàng!
Ngu Hàn Giang cầm khẩu súng lục Glock 17, nhắm bắn chính xác không tưởng tượng được. Tên tài xế kia chỉ mới bò được 1m đã bị một viên đạn bắn vỡ đầu!
Trùng trong cơ thể gã bò ra muốn tìm kiếm đồng bọn, nhưng mà chúng hoàn toàn không nhận được tín hiệu nào của đồng loại cả. Bởi vì, hai "người phụ nữ" kia cũng đã chết rồi.
Hai ả theo sát sau Ngu Hàn Giang, vốn định thần không biết quỷ không hay mà tấn công hắn. Không ngờ Ngu Hàn Giang đột nhiên quay đầu lại, bắn hai phát súng khiến hai ả lập tức ngã xuống đất, sau đó liên tục dùng cồn và bật lửa tiễn chúng nó. Hai con Trùng kia còn chưa kịp phản ứng thì đã bị thiêu rụi thành tro!
Lúc này, trên xe.
Lão Mạc đạp chân phanh xe lại, đồng thời mở cửa sau ra.
Trong khoang xe loạn như một cuộn chỉ rối.
Những con Trùng đó tỉnh lại liền muốn lao đến cắn Diệp Kỳ, kết quả lại bị cậu nhóc dùng Sáo thổi một đoạn, chúng nó liền không thể khống chế được mà choáng đầu hoa mắt. Lưu Kiều, Khúc Uyển Nguyệt nhân cơ hội đó đạp bọn chúng xuống xe.
Tiêu Lâu vứt ra thẻ Cân đĩa thăng bằng để khống chế toàn bộ đám Trùng ở sau xe, khiến chúng nó phải đứng yên tại chỗ trong 5 phút trước.
Những con ở giữa khoang xe bị Diệp Kỳ và Long Sâm phối hợp khống chế, Lưu Kiều, Khúc Uyển Nguyệt và sếp Thiệu mỗi người một chân đá từng con một xuống xe hệt như đá bóng.
Con Trùng nào lăn xuống từ cửa sau xe cũng sẽ lập tức bị Ngu Hàn Giang bắn cho một phát súng vỡ đầu!
Rơi xuống con nào bắn chết con đó.
Tốc độ thanh trừng khoang xe của đồng đội rất nhanh, nhưng súng của Ngu Hàn Giang còn nhanh hơn.
Bắn xong lập tức thiêu luôn, không cho bất cứ con Trùng nào có cơ hội dung hợp và tăng cấp!
Trong nháy mắt, hơn nửa số Tộc Trùng trên xe đã bị mọi người xử lý.
Ngu Hàn Giang đứng dưới đèn đường, súng trong tay từng phát b*n r* đều chính xác. Những con Trùng này cứ rơi xuống xe thì bị hắn bắn vỡ đầu ngay lập tức. Kỹ thuật bắn súng bách phát bách trúng như thế này khiến Tiêu Lâu bội phục vô cùng.
Đúng lúc này, Long Sâm đột nhiên la lên: "Thầy Tiêu cẩn thận!"
Hóa ra kỹ năng khống chế của Diệp Kỳ và Long Sâm bị gián đoạn một giây, dù sao thì Cầu lông của Long Sâm cũng có tỉ lệ trúng mục tiêu, Sáo của Diệp Kỳ cũng có thời gian CD mà. Long Sâm vốn định dùng Cầu lông để khống chế "cô bé" ngồi ở hàng ghế sau trên xe, ai ngờ "con nhóc" kia linh hoạt vô cùng, ngay lúc quả cầu lông bay đến thì chợt vọt thẳng lên trên, dùng cả tứ chi mà bò lên trên trần xe buýt!
Năng lực leo trèo của Tộc Trùng cực kỳ mạnh mẽ, chỉ trong chớp mắt nó đã bò tới trên đầu Tiêu Lâu, muốn vươn móng vuốt ra cào vào đầu Tiêu Lâu!
Long Sâm sợ hãi kêu lên, mặt mày các đồng đội cũng trắng bệch, đồng loạt quay về phía Tiêu Lâu.
Mà tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc thế này, trong khoang xe đột nhiên xuất hiện một người thanh niên mặc đồ cổ phong. Cậu mặc một thân trường bào màu đen, khuôn mặt tuấn lãng, thanh kiếm sắc bén trong tay xé không mà chém xuống ——
Một tiếng "xoẹt" theo bóng kiếm vang lên, cái đầu của "con nhóc" kia bị cậu chém bay xuống dưới.
Đồng đội: "???"
Tiêu Lâu ngẩn ra: "Tiêu Ngự?!"
Trước mắt, Tiêu Lâu vẫn chưa rõ cơ chế kích hoạt của thẻ này. Trước đây hắn cũng từng gặp nguy hiểm nhưng Tiêu Ngự vẫn không hề xuất hiện, lúc này đây lại đột nhiên chạy ra bảo vệ anh trai, có lẽ là vì nguy cơ vừa rồi đã đủ trí mạng?
Mọi người nhận ra Tiêu Ngự mới hiểu được chuyện này là thế nào.
Tiêu Ngự rõ ràng không biết Tộc Trùng là thứ gì, cho nên mới dứt khoát chém bay đầu của nó.
Cái đầu của "con nhóc" kia lăn lông lốc đến bên chân của một "người đàn ông" trưởng thành, đám Trùng ký sinh bên trong cơ thể lập tức bắt đầu dung hợp với đối phương.
Tiêu Lâu biến sắc: "Không xong, chúng nó thăng cấp..."
Diệp Kỳ hốt hoảng: "Sáo của em còn 5 giây CD nữa!"
Cầu lông của Long Sâm rất khó đánh trúng con Trùng đã thăng cấp có tốc độ rất nhanh kia. Tiêu Lâu lập tức quyết định không hề do dự triệu hồi Liễu Vĩnh —— "Tay nắm nhìn nhau rưng rưng lệ".
Con Trùng mới vừa thăng cấp muốn bò lên trần xe tấn công mọi người, ai ngờ lại bị Tiêu Lâu khống chế, bất đắc dĩ mà vòng về đường cũ.
Mục tiêu mà Tiêu Lâu chỉ định là con Trùng thăng cấp kia và một con Trùng khác gần nó.
Con Trùng đã bò được nửa đường chợt dừng bước, quay đầu lại cầm lấy tay con Trùng gần nó. Hai con Trùng gắt gao siết lấy tay nhau, trong đôi mắt đỏ tươi kia vậy mà còn chảy ra nước mắt, cảm động cực kỳ.
Hai con Trùng: "??????"
Vì sao cơ thể không theo khống chế, còn muốn nắm vuốt đồng bọn rơi lệ thế này???
Mọi người thấy cảnh này cũng dở khóc dở cười.
Mấy thẻ bài kỳ quặc của thầy Tiêu, mang ra khống chế Tộc Trùng vẫn hữu hiệu như cũ.
Cũng may Tiêu Lâu phản ứng nhanh, nguy cơ đột phát này đã bị anh hóa giải thuận lợi. Hai con Trùng nắm vuốt nhau rưng rưng lệ kia cũng bị Lưu Kiều và Khúc Uyển Nguyệt đá xuống khỏi xe. Chúng nó nắm tay nhau lăn một vòng rồi mà vẫn không thể tách ra, chỉ có thể trừng mắt đối diện nhau, trong mắt gần như sắp chảy ra lệ máu.
Ngu Hàn Giang bắn thêm hai phát, tiễn thẳng chúng nó về trời.
Thời gian Sáo của Diệp Kỳ CD đã hết, đám Tộc Trùng bị Cân đĩa giữ chân kia cũng bị Long Sâm nối chiêu khống chế lại. Lưu Kiều, Khúc Uyển Nguyệt và Thiệu Thanh Cách cố nhịn sự ghê tởm mà đẩy hết tụi nó xuống xe cho Ngu Hàn Giang giải quyết hậu sự.
Ngu Hàn Giang đang cầm hòm thuốc của Tiêu Lâu trong tay, hắn một tay bắn súng một tay rải cồn rồi bật lửa vào toàn bộ đám Trùng kia. Chưa tới 10 phút, dưới sự phối hợp của mọi người, Ngu Hàn Giang đã thiêu sạch đám Trùng tinh anh này!
Khắp đường cái là thi thể đã bị thiêu trọi, để tránh lửa lan tới xe buýt, Ngu Hàn Giang la lên: "Lão Mạc, lái xe đi!"
Mạc Học Dân khởi động xe, chân phải giẫm lên chân ga. Ngu Hàn Giang lấy đà để tăng tốc, túm lấy cửa xe rồi nhảy lên.
Lão Mạc lập tức đóng cửa sau xe lại.
Xe buýt vọt ra ngoài như một mũi tên b*n r* khỏi dây cung.
Trong xe buýt chỉ còn lại đúng tám người bọn họ, thêm cả em trai Tiêu Ngự vẫn đang đứng ở bên cạnh Tiêu Lâu.
Nhớ tới quá trình cướp xe của Tộc Trùng vừa nãy, trong lòng mọi người vẫn còn sợ hãi. Diệp Kỳ khẽ thở ra, nói: "Nếu không phải Tiêu Ngự đột nhiên đi ra, vừa rồi suýt nữa thầy Tiêu đã bị cái con Trùng linh hoạt kia cào bị thương rồi!"
Nghe đến đó, Ngu Hàn Giang lập tức đi qua, lo lắng mà nhìn Tiêu Lâu: "Em không sao chứ?"
Tiêu Lâu lắc đầu: "Anh yên tâm, em không bị thương."
Thiệu Thanh Cách trầm ngâm mà nói: "Kỹ năng này của thẻ Tiêu Ngự là kỹ năng bị động, tôi nhớ miêu tả nói phải dưới tình hình nguy hiểm cực đoan, cậu ta mới tự giác đi ra bảo vệ anh trai nhỉ. Mọi người có phát hiện ra không, lúc đội trưởng Ngu ở bên cạnh thầy Tiêu, cho dù thầy Tiêu có gặp nguy hiểm thì Tiêu Ngự cũng không hề đi ra. Nhưng vừa rồi thì khác, đội trưởng Ngu không ở đây cho nên cậu ta mới đi ra?"
Mọi người nghĩ lại cẩn thận, hình như là vậy thật? Lúc ở siêu thị cũng có con Trùng đột nhiên tấn công Tiêu Lâu, nhưng lúc đó Tiêu Ngự lại không có phản ứng gì. Vừa rồi trên xe buýt cũng là cục diện giống vậy thì Tiêu Ngự lại đi ra?
Diệp Kỳ hoang mang: "Vì sao ạ? Chẳng lẽ tấm thẻ này có xác suất ngẫu nhiên sao?"
Thiệu Thanh Cách cười rất ý nhị: "Không phải là xác suất ngẫu nhiên, mà nó liên quan tới tâm tình của thầy Tiêu đấy. Nếu như tự thầy Tiêu cảm thấy nguy hiểm này khó lòng ứng phó, Tiêu Ngự mới đi ra bảo vệ anh mình. Ngược lại, nếu thầy Tiêu cũng không quá lo lắng thì cậu ta cũng chẳng cần phải đi ra."
Diệp Kỳ lập tức hiểu rõ: "Có lý ạ! Lúc có đội trưởng Ngu, tuy bị tấn công nhưng thầy Tiêu cũng không lo lắng lắm, cho nên Tiêu Ngự đoán là anh trai không gặp phải chuyện gì quá nguy hiểm nên không ra ngoài. Nhưng vừa này đội trưởng Ngu không ở bên người, không có ai bảo vệ thầy Tiêu nên lúc bị tấn công đột ngột kia, thầy Tiêu hẳn là hoảng sợ lắm. Cái hormon gì gì mà tăng nhanh cực mạnh ấy, Tiêu Ngự liền đi ra, đúng không ạ?"
Lưu Kiều mặt không đổi sắc: "... Adrenalin."
Diệp Kỳ: "Đúng đúng đúng! Dù sao thì cũng là ý này á!"
Tiêu Lâu nghe bọn họ nghiêm túc phân tích, mặt mũi không khỏi nóng hết cả lên.
Thật là... nói bừa kiểu gì trúng phóc vậy!
Lúc có Ngu Hàn Giang ở bên, Tiêu Lâu sẽ rất an lòng. Cho dù có xảy ra nguy hiểm lớn đến đâu thì anh cũng không lo lắng, bởi có lẽ trong tiềm thức đã cho rằng Ngu Hàn Giang có thể xử lý toàn bộ nguy cơ sao? Cho nên kỹ năng bị động của Tiêu Ngự cũng đoán rằng anh trai không cần mình ra bảo vệ.
Nhưng vừa nãy không có Ngu Hàn Giang ở bên người, giống như lời Diệp Kỳ đã nói, lúc con Trùng trên trần xe kia đột nhiên nhảy xuống, andrenalin trong cơ thể Tiêu Lâu lập tức vọt lên, tim anh cũng gần như ngừng đập. Lúc này, Tiêu Ngự phán đoán anh trai đã rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm cực độ, liền lập tức đi ra một kiếm chém bay đầu con Trùng kia.
Khiến con Trùng kia dung hợp được cũng không thể trách Tiêu Ngự, cậu ấy cũng có biết Tộc Trùng là gì đâu? Nhưng cậu ấy xuất hiện lại cho Tiêu Lâu thời gian giảm xóc, thuận lợi dùng kỹ năng khống chế của Liễu Vĩnh để giải trừ nguy cơ.
Các đồng đội phân tích lại tiền căn hậu quả của chuyện vừa rồi, cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Hóa ra Tiêu Ngự có ra ngoài hay không có liên quan tới ý thức của bản thân Tiêu Lâu —— lúc Tiêu Lâu cảm thấy nguy hiểm này khó có thể ứng phó thì em trai mới ra ngoài bảo vệ, Tiêu Lâu không sợ lắm thì cậu ấy cũng không ra.
Tiêu Lâu chợt nhận ra, bản thân anh vậy mà bất tri bất giác đã có cảm giác ỷ lại vào Ngu Hàn Giang. Hai người vẫn còn nối truyền "ý hợp tâm đầu", Tiêu Lâu không dám nghĩ nhiều nên đành nói sang chuyện khác: "Khụ, cướp được xe là tốt rồi, chúng ta không cần mạo hiểm đi bộ giữa trời tuyết nữa."
Lão Mạc phụ trách lái xe nói: "Bình xăng của chiếc xe này vẫn đầy, còn có thể đi thêm vài trăm kilomet. Nhân lúc đường tuyết này vẫn còn có thể lái xe, không bằng chúng ta lái xe ra xa một chút, tìm nơi hẻo lánh để dừng chân nhé?"
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Chú làm như vậy đi, để tôi đưa bản đồ cho chú."
Hắn đi lên đưa bản đồ cho lão Mạc, rồi xoay người lại nhìn mọi người: "Mọi người ngồi đi, chú ý tránh vết máu trên đất."
Những con Trùng khác đều bị ném ra khỏi xe rồi thiêu chết, chỉ có con Trùng bị Tiêu Ngự cắt đầu kia chảy ra một ít máu. Tiêu Lâu cắt một mảnh Lụa trắng ra che vết máu, các đồng đội đã mệt mỏi cả ngày đều tránh chỗ máu ra, tìm một vị trí ngồi xuống.
Ghế trên xe buýt rất nhiều, ngoại trừ hai vợ chồng Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt dựa vào nhau trên một ghế đôi ra thì mọi người đều ngồi lên ghế đơn một mình. Tiêu Lâu xuống hàng ghế phía sau ngồi, Ngu Hàn Giang nhiều chỗ trống như vậy không ngồi, lại đi qua ngồi xuống bên cạnh Tiêu Lâu.
Thiệu Thanh Cách tủm tỉm quay lại liếc nhìn Tiêu Lâu một cái.
Mặt Tiêu Lâu hơi hơi ửng hồng, trong lòng hơi bối rối. Anh không khỏi nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay mình.
Đúng lúc này, trong đầu lại vọng lên tiếng Ngu Hàn Giang: "Vừa rồi nguy hiểm lắm đúng không em? Buộc cả Tiêu Ngự ra ngoài."
Tiêu Lâu vờ như bình tĩnh, nói: "Không sao đâu, chuyện ngoài ý muốn thôi. Sau này em sẽ cẩn thận hơn."
Ngu Hàn Giang nhẹ nhàng nắm lấy tay Tiêu Lâu, vỗ vỗ mu bàn tay anh như muốn an ủi. Hắn thấp giọng nói: "Xin lỗi em, là tôi suy xét không chu đáo... Em không có việc gì là tốt rồi."
Ngoài cửa sổ tuyết bay tán loạn, gió lạnh đến thấu xương.
Trong xe buýt, lão Mạc đã bật máy sưởi lên nên nhiệt độ dần dần ấm trở lại, khuôn mặt bị lạnh đến mức cứng đờ của mọi người cũng từ từ hồng hào hơn.
Phía sau xe, ở nơi mà đồng đội không nhìn thấy ấy, Ngu Hàn Giang vẫn cầm lấy tay Tiêu Lâu không rời.
Da mặt Tiêu Lâu nóng như phải bỏng, anh không khỏi mà nghĩ, hai người đàn ông lớn tướng cả rồi mà còn nắm tay như vậy, hình như không ổn lắm nhỉ?
Anh đã quên mất truyền "ý hợp tâm đầu", suy nghĩ này của anh cũng theo đó mà đi đến đầu Ngu Hàn Giang.
Ngu Hàn Giang thấp giọng hỏi: "Em ghét à?"
Tiêu Lâu sửng sốt: "Gì cơ?"
Ngu Hàn Giang nhìn anh, ánh mắt dịu dàng: "Tôi nắm tay em thế này, em cảm thấy chán ghét sao?"
Hô hấp của Tiêu Lâu cứng lại, anh lập tức cúi đầu nói: "......Không đâu."
Ngu Hàn Giang nghe thấy Tiêu Lâu nói không ghét, dứt khoát kéo tay đối phương lại gần, cùng Tiêu Lâu đan mười ngón tay lại với nhau.
Ngón tay thon dài của người đàn ông này xen qua kẽ ngón tay của anh, mười ngón tay đan chặt đến không có một khe hở.
Trong gió tuyết, xe buýt tuyến 301 chở tám người nhanh chóng lao đi.
Nhiệt độ bên ngoài giảm sâu tới đáng sợ, nhưng Tiêu Lâu lại cảm thấy trong xe nóng vô cùng, cả người anh cứ như đang bốc cháy. Động tác mười ngón tay đan vào nhau thân mật tới vậy, đối với người có kinh nghiệm yêu đương trống rỗng như anh có hơi quá mức ái muội.
Anh nghe thấy tiếng tim mình nhảy lên rộn rã trong lồng ngực.
Tim Ngu Hàn Giang cũng đập rất nhanh, trong lòng bàn tay hơi phủ ra một tầng mồ hôi nóng.
Trong đầu hai người bối rối lắm, Tiêu Lâu dứt khoát cắt đứt đường truyền "ý hợp tâm đầu" luôn, tránh cho ảnh hưởng tới nhau.
Thiệu Thanh Cách ngồi ở đằng trước, vừa lúc nhìn thấy cửa sổ phản chiếu lại cảnh này. Y sờ sờ mũi rồi khẽ cười, thầm nghĩ, hai ông tướng này rõ đều là mối tình đầu đây. Ngây ngô lại vụng về, đều không biết đối phương đã thích mình, cả hai vẫn đang cẩn thận từng li từng tí thăm dò lẫn nhau.
Tình cảm thuần túy đến vậy, khiến y cũng thấy hơi hâm mộ.