Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đối diện với ánh mắt ngậm cười của Tiêu Lâu, Ngu Hàn Giang đành phải lại gần nhận lấy đèn lồng trong tay anh, rồi lại tiếp tục xoay người chạy về phía cầu đá.
Ngu Hàn Giang hành động nhanh như gió. Tuy khách trên chợ đèn hoa rất nhiều, nhưng thân thủ hắn nhanh nhẹn, ứng phó trường hợp biển người tấp nập này đã thành quen. Hắn vừa giơ cao đèn lồng, vừa hô to "Nhờ đường một chút" rồi nhanh chóng chạy ra khỏi chợ đèn hoa.
Trên đường có không ít người nhận ra hắn, không khỏi nghi hoặc mà bàn tán.
"Ngu đại nhân đang làm gì thế nhỉ?"
"Hình như đang giúp phu nhân treo đèn lồng đấy?"
"Ta vừa thấy ngài ấy treo hai chiếc đèn lồng lên cây, có thể là phu nhân muốn cầu phúc chăng?"
"Tình cảm của Ngu đại nhân và phu nhân tốt quá!"
Mọi người sôi nổi cảm khái. Ngu đại nhân đường đường là Thừa tướng, vậy mà việc làm "chân chạy vặt" này cũng không không giao cho hạ nhân đi làm, còn tự mình treo đèn lồng giúp phu nhân. Đây đúng là đôi phu thê mẫu mực của Đại Tề, thật khiến người ta hâm mộ.
-
Cùng thời gian, phía Diệp Kỳ cũng đã có tiến triển.
Câu đố đèn của cậu nhóc không khó —— [Lúc vẽ tròn, lúc viết vuông, ngày đông ngắn, ngày hạ dài], đây đúng là chữ "Ngày" (日).
Diệp Kỳ nghĩ ra đáp án rất nhanh, chẳng qua cậu không thể vừa đọc đề đã nói luôn đáp án như Tiêu Lâu được, cũng phải cần 10 giây mới đoán được câu đố đèn này.
Chiếc đèn thứ hai cũng là một câu đố chữ, viết rằng: [Nước bên trái, núi bên phải]. Câu này rất đơn giản, Diệp Kỳ chỉ mất 3 giây tự hỏi là nghĩ ra, vui vẻ đáp: "Là chữ "Sán" (汕) đúng không?"
Ông chủ mỉm cười: "Cô nương đoán đúng rồi, đèn lồng này tặng ngươi."
Thiệu Thanh Cách phe phẩy quạt mà tủm tỉm cười: "Diệp cô nương thông minh thật đấy."
Diệp Kỳ không để ý tới câu bông đùa của y, giao lại hai chiếc đèn lồng cho Thiệu Thanh Cách: "Anh đi nhanh lên, tranh thủ thời gian đi kìa!"
Tuy Thiệu Thanh Cách thích đùa giỡn nhưng lúc làm việc lớn sẽ không đứt xích, y nhanh chóng thu quạt lại rồi đưa tay nhận đèn lồng. Dưới sự hỗ trợ của thẻ Tốc biến, làm chân chạy vặt cũng không mệt mỏi gì, chỉ trong nháy mắt Thiệu Thanh Cách đã mang theo hai chiếc đèn lồng đến gần cây cổ.
Người xung quanh thấy y thoắt ẩn thoắt hiện đều ồn ào cảm thán đầy kinh ngạc: "Vị công tử này biết khinh công!!!"
Thiệu Thanh Cách: "......"
Thiệu Thanh Cách như biết khinh công di chuyển thẳng một đường qua cầu đá, khi đến tán cây thì vừa lúc gặp Ngu Hàn Giang ở đây.
Thiệu Thanh Cách vốn cho rằng Ngu Hàn Giang vừa mới treo đèn xong, không ngờ lại thấy Ngu Hàn Giang duỗi tay ra treo thêm hai chiếc nữa lên trên, y không khỏi kinh ngạc: "Anh đã là lần hai rồi á?"
Ngu Hàn Giang bình tĩnh gật đầu: "Ờ, Tiêu Lâu đoán đúng bốn cái rồi."
Thiệu Thanh Cách bất đắc dĩ đỡ trán: "Quả nhiên là cậu ấy quá là nhanh, xem ra hôm nay Ngu đại nhân vất vả rồi."
Ngu Hàn Giang: "......Không có gì."
Làm chân chạy vặt cho Tiêu Lâu, hắn bằng lòng vui vẻ chịu đựng mà.
Sau khi Giày gia tốc tăng đến mãn cấp có thể chạy nhanh liên tục 30 phút, trong lúc này Tiêu Lâu cứ việc giải đố, Ngu Hàn Giang sẽ chạy qua chạy lại treo đèn cho anh. Đợi khi kỹ năng của giày cool down thì lại tìm đồng đội đến hỗ trợ cũng không muộn.
Ngu Hàn Giang hạ quyết tâm rồi nên cũng không nói chuyện thêm với Thiệu Thanh Cách nữa, thản nhiên nói: "Tôi về đây, không để em ấy đợi lâu được."
Thiệu Thanh Cách cười nói: "Đi đi."
Ngu Hàn Giang vô cùng sốt sắng mà quay về chợ hoa, Thiệu Thanh Cách lại ngẩng lên nhìn mấy cái đèn lồng trên cây. Đèn đội trưởng Ngu treo lên tất cả đều là câu đố hình, y cẩn thận quan sát mấy cái rồi phát hiện... hình như mình không đoán được cái nào?!
Cũng may lúc đó đã kết nhóm với Tiêu Lâu, nếu không ở Mật thất Rô này Thiệu Thanh Cách sẽ chết thảm lắm.
-
Khi Ngu Hàn Giang quay lại phố tây thì đã thấy Tiêu Lâu đứng giữa đám người, trong tay cầm hai chiếc đèn lồng chờ hắn.
Ngu Hàn Giang đã tiên đoán được kết quả này rồi.
Thấy Ngu Hàn Giang nhanh chóng chạy tới, Tiêu Lâu cũng hơi ngượng ngùng. Anh dịu giọng hỏi: "Anh cứ chạy qua chạy lại như thế có mệt lắm không?"
Ngu Hàn Giang bình tĩnh nói: "Không đâu, có giày gia tốc mà."
Tiêu Lâu liền đưa đèn lồng trong tay cho hắn: "Anh vất vả rồi."
Ngu Hàn Giang gật đầu một cái: "Không có gì. Em đoán tiếp đi, tôi treo đèn cho em."
Người đi đường xung quanh thấy Ngu Hàn Giang lại cầm đèn lồng chạy đi đều tự giác tránh đường cho hắn, trong lòng thầm nghĩ Ngu đại nhân rốt cuộc muốn treo giúp phu nhân bao nhiêu cái đèn lồng đây? Còn nữa, vị Ngu phu nhân này chơi đố đèn cũng giỏi quá đi mất, muốn mang toàn bộ đèn trong phố hoa đăng này đi sao?
-
Lúc này, trong góc chợ đèn hoa.
Lưu Kiều suy nghĩ nửa phút mới nhận ra đáp án của "Chim nhạn đuổi theo thuyền" này thật ra là chữ tượng hình. Chữ "Tuần" (巡) này có hình dáng rất giống với một đàn chim bay theo một chiếc thuyền con.
Lưu Kiều nhìn ông chủ hỏi: "Là chữ "Tuần" đúng không?"
Ông chủ cười, đưa đèn lồng cho cô bé: "Cô nương đoán đúng rồi."
Lão Mạc không khỏi cảm khái: "Cho chú đoán, có nghĩ nổ đầu chú cũng không đoán ra được cái chữ này đâu."
Lưu Kiều nói: "Nếu cho thầy Tiêu đoán, không chừng mới nhìn đề thôi thầy ấy cũng đoán được rồi ấy ạ. Chúng ta nhanh chóng đi đoán cái tiếp theo thôi."
Con phố này của cô bé, tất cả đều là loại đố chữ này.
Câu đố chữ thứ hai lại làm khó Lưu Kiều rồi, câu hỏi lần này là [Nhị tiểu thư]. Lưu Kiều và lão Mạc nhìn nhau, lão Mạc gãi đầu nói: ""Nhị tiểu thư" sẽ là gì nhỉ?"
Lưu Kiều hơi suy tư: "Nhị tiểu thư vương phủ hình như tên là Tề Dịch An nhỉ? Quận chúa Thục an? Chẳng lẽ là chữ "An" sao ạ?"
Lão Mạc lắc đầu: "Đây là kinh đô chứ không phải Giang Châu, trò đố đèn này chắc không liên quan đến Nhị tiểu thư ở vương phủ đâu nhỉ?"
Hai người bối rối một lúc, Mạc Học Dân quyết định: "Tiểu Lưu ở đây chờ chú, chú đi xin giúp đỡ."
Mật thất Rô cũng không có quy định không được xin giúp đỡ từ đồng đội, so với việc ở đó suy nghĩ cả ngày, đi tìm Tiêu Lâu không phải nhanh hơn à!
Chỗ hai người là con phố xa nhất ở phía bắc, Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang cũng vừa lúc chơi đố đèn từ xa đến gần. Mạc Học Dân đi qua một lối rẽ liền gặp được Tiêu Lâu đang đứng đợi giữa đám đông.
Lúc này, Ngu Hàn Giang không có ở đây, mà trong tay Tiêu Lâu lại đang cầm hai cái đèn lồng.
Bảng chữ trên đầu mọi người lại hiện ra thông báo: [Số đèn lồng đã thu thập: 8 cái.]
Lão Mạc bước nhanh tới trước mặt Tiêu Lâu, ghẹo anh: "Cái tốc độ giải đố này của cậu nhanh hơn vận tốc hai chân của Ngu đại nhân nhiều lắm, cậu ta chạy sắp gãy cả chân cũng không kịp giúp cậu treo đèn đâu á."
Tiêu Lâu mỉm cười nói: "Đố đèn ở phố này đều là nhìn hình đoán thành ngữ hoặc nhân vật, đơn giản lắm. Cháu không cầm theo được nhiều đèn lồng như vậy nên đành chờ anh ấy quay lại lấy."
Lão Mạc nói: "Thôi thế này đi, Tiểu Lưu đoán hơi chậm, chú cũng giúp cậu treo đèn lồng."
Tiêu Lâu giật mình: "Như thế có ảnh hưởng tới tiến độ của hai người không?"
Lão Mạc vui vẻ nói: "Đương nhiên là không rồi, cậu đã đoán được bốn cái mà Tiểu Lưu vẫn đang ở cái thứ hai kìa!"
Tiêu Lâu ho nhẹ một tiếng, giải thích: "Khụ, thật ra đây là cái thứ 6 của cháu rồi..."
Mạc Học Dân: "..................."
Tiêu Lâu đưa đèn lồng trong tay cho lão Mạc: "Phiền chú Mạc rồi ạ."
Mạc Học Dân: "Phiền gì đâu. Đúng rồi, Tiểu Lưu đang kẹt ở câu kia kìa, câu đố là "Nhị tiểu thư", rốt cuộc nên đoán là gì nhỉ?"
Tiêu Lâu không cần nghĩ luôn: "Tư (姿), nhị tiểu thư chính là con gái thứ ấy."
Mạc Học Dân: "......................"
Khổ thân hai người còn bối rối cả ngày nhớ xem Nhị tiểu thư vương phủ tên là gì, hóa ra là vậy!
Nhị tiểu thư = con gái thứ = tư! (*)
(*) Con gái thứ là "次女", chữ "tư" này viết là "姿", "次" trên "女" dưới.
CPU của thầy Tiêu chạy nhanh quá, nghe đề xong đã có đáp án liền. Mạc Học Dân bội phục vô cùng, nhận đèn lồng trong tay Tiêu Lâu rồi nói: "Chú treo hai cái này xong rồi lại giúp Lưu Kiều treo, sau đó lại qua giúp cậu!"
Nói như vậy thì lộ trình mà Mạc Học Dân phải đi sẽ là hình chữ U ngược, cũng may lão Mạc phân biệt phương hướng rất tốt, đi giữa biển người tấp nập này cũng sẽ không lạc đường. Chú đi về phía bắc trước để nói lời giải cho Lưu Kiều, Lưu Kiều cũng thành công lấy được chiếc đèn "Nhị tiểu thư" này. Lão Mạc treo xong đèn lồng của Tiêu Lâu, lại quay về giúp Lưu Kiều treo đèn lồng.
Lúc này, Ngu Hàn Giang đã chạy đến vòng thứ tư.
Tiêu Lâu giải đố nhanh quá, cho dù hắn có chạy không ngừng nghỉ thì cũng không theo kịp được tốc độ giải đố của Tiêu Lâu. Dù sao thì thời gian Tiêu Lâu tìm được câu đố đèn rồi giải đố cứ khoảng 30 giây là xong 2 cái, mặc cho Ngu Hàn Giang có đi giày gia tốc cũng không thể chạy xuyên qua biển người này trong 30 giây được.
Để tiết kiệm thời gian, Ngu Hàn Giang kiến nghị: "Để tôi gọi thêm người đến giúp em, để Thiệu Thanh Cách, Long Sâm và lão Mạc cũng tới treo đèn cho em. Mấy người bọn họ chậm quá, trên cây bây giờ đã có 8 cái đèn là của em rồi mà những người mới chỉ có 2 cái thôi."
Tiêu Lâu: "......"
Xem ra mấy người Tiểu Diệp, Tiểu Lưu và cô giáo Khúc không thạo trò đố đèn này lắm rồi. Tiêu Lâu nghĩ ngợi rồi nói: "Được rồi, nếu như anh gặp thì nói với họ có thời gian rảnh qua tìm em nhé, giúp em treo bớt đèn lồng."
Ngu Hàn Giang gật đầu, nhận lấy đèn lồng trong tay Tiêu Lâu rồi lại xoay người ra khỏi chợ đèn hoa.
-
Ban đầu, Khúc Uyển Nguyệt cũng không biết mình phải đoán cái gì.
—— [Núi cùng nước tận ngờ hết lối, Bóng liễu hoa tươi lại một làng.] (1)
Cô nhớ câu thơ này là của Lục Du nên đoán là "Lục Du" nhưng lại sai, nên đành cẩn thận nghĩ lại. Bỗng hai mắt Khúc Uyển Nguyệt sáng lên: "Có phải là thành ngữ không? Tuyệt xử phùng sinh (*)?"
Ở nơi không thấy đường lại đột nhiên có hy vọng, còn không phải chính là "Tuyệt xử phùng sinh", tìm đường sống trong chỗ chết hay sao?
Chủ cửa hàng tủm tỉm cười: "Công tử đoán đúng rồi, tặng đèn lồng cho ngươi đó!"
Trên người Khúc Uyển Nguyệt chính là trang phục nam anh tuấn, chủ cửa hàng nghĩ lầm cô là một công tử tuấn tú khiên tâm tình Long Sâm phức tạp vô cùng. Anh ta nhận đèn lồng trong tay Khúc Uyển Nguyệt rồi nói: "Mau đoán cái tiếp theo thôi."
Hai người đi đến trước câu đố đèn tiếp theo.
Đèn lồng trên con phố này đều là đố thơ từ. Đoán được cái thứ nhất xong là Khúc Uyển nguyệt có kinh nghiệm rồi, chiếc đèn thứ hai có thể suy một được ba. Câu đố lần này là [Gặp nhau sao phải từng quen biết.], Khúc Uyển Nguyệt mỉm cười nói: "Vừa gặp đã thân!"
Chủ tiệm ngoan ngoãn đưa đèn lồng cho cô, Long Sâm lập tức cầm theo hai chiếc đèn lồng, nhanh chóng mà chạy về phía cây cổ để treo lên.
Lúc này, trên cây đã có 16 chiếc đèn lồng —— 8 chiếc đèn cung đình vẽ các loại hình trên các mặt trong số đó đều là của Tiêu Lâu đoán được, 4 cái đố chữ là của Diệp Kỳ, 2 chiếc liên quan đến thơ và thành ngữ là của Khúc Uyển Nguyệt, còn có 2 câu đố chữ tượng hình là của Lưu Kiều.
Bốn người đi treo đèn vừa lúc đụng mặt nhau.
Mọi người nhìn đèn lồng treo trên cây đều rất là cạn lời.
Ngu Hàn Giang thản nhiên nói: "Mấy người chậm thế?"
Mọi người: "............"
Ông đắc ý cái gì??? Có một người phu nhân lợi hại thì ghê gớm lắm đúng không?
........ đúng là ghê gớm thật.
Nhưng mà không thể không phục á, mới có mấy phút thôi mà đã giải được 8 cái đèn lồng.
Thiệu Thanh Cách khẽ cười, sờ sờ mũi rồi nói: "Lá Con cũng tính là nhanh rồi mà mới đoán được 4 cái, chỗ thời gian này đổi thành tôi có khi còn chưa được một cái đâu. Vẫn là Ngu phu nhân lợi hại, còn chưa hết 5 phút phải không? Bỏ qua thời gian phải đi tìm chỗ có đố đèn, có thể lấy được 8 cái thế này thì hẳn cậu ấy phải tìm được quầy đố đèn, đọc đề xong là có đáp án luôn sao?"
Lão Mạc tỏ vẻ: "Đúng rồi đấy! Đầu óc cậu ta xoay chuyển quá nhanh, cái đề "Nhị tiểu thư" chú và Tiểu Lưu rối rắm cả ngày, kết quả vừa đọc đề, cậu ấy đã nói là "Tư" rồi."
Long Sâm dứt khoát nói: "So sánh với thầy Tiêu tôi giống như không có não luôn ấy!"
Ngu Hàn Giang: "......"
Ờm thì cảm nhận của mọi người hắn cũng hiểu mà. Tiêu Lâu lúc nào cũng chỉ cần đọc đề là có đáp án, mạch suy nghĩ xoay còn nhanh hơn khi CPU cao cấp xử lý dữ liệu đấy. Rõ ràng, Tiêu Lâu không chỉ thông minh mà còn cực kỳ yêu thích và am hiểu mấy trò chơi giải đố nhỏ này.
Bị học sinh giỏi nghiền áp, mọi người còn có thể nói gì đây?
Người bình thường chơi đố đèn mất 10 giây như Diệp Kỳ đã tính là khá lợi hại rồi đó?
Tiêu Lâu đáp luôn trong mấy giây cơ! Người ta còn chưa đọc xong đề thì anh đã nói đáp án rồi, giống như mang theo bug chứa cả kho đề vậy!
Nhìn vẻ mặt phức tạp của đồng đội, đáy lòng Ngu Hàn Giang cảm thấy rất là tự hào —— nằm thắng rất là vui nha, hắn cũng muốn để đồng đội được trải nghiệm một chút. Vì thế Ngu Hàn Giang nói rất dứt khoát: "Mọi người cũng qua giúp Tiêu Lâu treo đèn lồng đi."
Thiệu Thanh Cách nói: "Thế đèn lồng những người khác lấy được tính sao bây giờ?"
Ngu Hàn Giang suy nghĩ rồi nói sắp xếp: "Như vậy đi, mọi người treo giúp cộng sự của mình một lần rồi lại qua giúp Tiêu Lâu một lần, luân phiên như vậy hẳn là thời gian vừa đủ. Tốc độ giải đố của Tiêu Lâu còn nhanh hơn chúng ta nghĩ nhiều, em ấy không cầm được nhiều cái cùng lúc, mỗi lần đoán được hai cái lại phải chờ tôi qua lấy thì phí rất nhiều thời gian. Bốn người chúng ta cùng đi treo giúp em ấy, hiệu suất sẽ nhanh hơn."
Mọi người: "..........."
Ngu Hàn Giang nhướng mày nhìn mọi người: "Làm sao, mọi người không tin thực lực của Tiêu Lâu à?"
Thiệu Thanh Cách cười nói: "Tin, đương nhiên là tin. Tôi qua giúp Lá Con treo một lần rồi lại tìm phu nhân lấy đèn lồng, treo xong lại tìm Lá Con. Như vậy thì bên Lá Con chắc cũng giải xong rồi."
Lão Mạc ha ha cười nói: "Để bốn người chúng ta làm shipper chuyển phát nhanh cho cậu ấy, hẳn là cũng kịp với tốc độ của Tiêu Lâu ha?"
Long Sâm: "Cứ làm như vậy đi!"
_____________________________
(1) Nguyên văn là:
"Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân,
Tương phùng hà tất tằng tương thức."
"Cùng phận lang bạt chốn chân trời
Gặp nhau sao phải từng quen biết."
- Tỳ Bà Hành - Bạch Cư Dị