Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Em trai" của Tiêu Lâu vậy mà lại lấy hình thức "thẻ bài" để xuất hiện trước mặt mọi người.
Ngay khi ở Mật thất 2 Bích — "Thị trấn xác sống", Tiêu Lâu tùy tay rút một cái liền kéo ra Thủ lĩnh tang thi "Lưu Tiểu Nguyên" kia, anh liền biết nhân vật đã xuất hiện trong thế giới mật thất cũng có thể biến thành thẻ bài.
Nhưng anh cũng không ngờ, người em trai được sắp xếp cho trong Mật thất 8 Cơ vậy mà cũng có thể biến thành thẻ bài!
Những ký ức ở bên cạnh em trai đó tuy rằng đều là hư cấu, nhưng nhìn thấy gương mặt quen thuộc của người thanh niên trên thẻ bài, lại nhớ tới những ỷ lại, tín nhiệm, trợ giúp và giữ gìn anh trai của cậu ấy...
Những hồi ức hai người cùng nhau lớn lên đó khiến trong lòng Tiêu Lâu không khỏi mềm nhũn ra, liền triệu hồi Tiêu Ngự từ trong thẻ ra ngoài.
Nhìn thấy người em trai tsundere có ngoại hình hơi giống Tiêu Lâu này, mọi người đều dở khóc dở cười.
Bản phục chế giống người thật y như đúc, cậu ta không nói lời nào mà chỉ yên lặng đứng ở bên người Tiêu Lâu.
Mấy người Diệp Kỳ, Thiệu Thanh Cách nhìn thấy thẻ triệu hồi này đều cảm thấy rất tò mò, nhanh chóng vây quanh. Ngu Hàn Giang nhớ tới địch ý của thằng nhóc này với mình, không khỏi nhíu mày nói: "Cậu ta có ý thức riêng không?"
Át Cơ cong khóe môi lên: "Mọi người cảm thấy thẻ bài có ý thức riêng hay không?"
Đào Uyên Minh, Liễu Vĩnh, Lý Thanh Chiếu, Tô Thức,... những nhân vật này rõ ràng là không có ý thức, Tiêu Lâu cũng chưa bao giờ giao lưu gì với họ, sau khi triệu hồi ra cũng chỉ sử dụng kỹ năng.
Nhưng những nhân vật trong thế giới mật thất như Lưu Tiểu Nguyên và Tiêu Ngự này thì sao? Bọn họ có cả ý thức của riêng mình sao?
Tiêu Lâu cũng không chắc.
Anh đi đến trước mặt Tiêu Ngự, thử nhẹ nhàng vỗ vỗ vai đối phương rồi dịu dàng hỏi: "A Ngự? Nghe được anh nói chuyện không?"
Tiêu Ngự quay đầu lại nhìn anh một cái, nói: "Ca, quần áo này của huynh kỳ quái thế."
Tiêu Lâu hơi hơi tròn mắt: "Em nhận ra anh à?"
Vẻ mặt Tiêu Ngự hoang mang: "Huynh là ca ca của ta, cho dù huynh có đổi quần áo thì ta đương nhiên cũng nhận ra được chứ."
Tiêu Lâu: "......"
Ngu Hàn Giang đi qua hỏi: "Vậy cậu nhận ra anh không?"
Tiêu Ngự nhíu nhíu mày, nhạt nhẽo mà nhìn Ngu Hàn Giang, giống như nhìn một người xa lạ.
Diệp Kỳ tò mò nói: "Anh ấy chỉ nhận ra anh trai mình, những người khác đều không biết sao?"
Át Cơ gật đầu, nói: "Loại thẻ này gọi là Thẻ ràng buộc với mật thất, có quan hệ đặc thù với người khiêu chiến các anh, chỉ nghe theo mệnh lệnh của riêng một người. Ví dụ như Tiêu Ngự sẽ chỉ nghe theo lệnh của Tiêu Lâu, giao thẻ này cho người khác cũng không thể kích hoạt được."
Những thẻ bài đã rút được ở các mật thất trước đây có thể tùy ý trao đổi cho nhau để sử dụng, ví dụ như Lý Thanh Chiếu hay Tần Quán, lúc tất yếu Tiêu Lâu sẽ giao cho đồng đội dùng. Nhưng Tiêu Ngự thì khách, đây là Thẻ ràng buộc với mật thất lần đầu tiên xuất hiện, chỉ có người khiêu chiến được chỉ định mới có thể sử dụng —— Tiêu ngự chỉ nhận ra anh trai, cũng chỉ có anh trai mới có thể kích hoạt cậu ấy.
Vừa rồi nếu là Khúc Uyển Nguyệt đi rút, nói không chừng sẽ rút ra Cửu công chúa.
Những thẻ triệu hồi nhân vật trong Thế giới thẻ bài này đều có tác dụng rất lớn, Lưu Kiều lấy thẻ Kế hậu của mình ra so sánh cẩn thận rồi nói: "Công kích từ sau lưng từ kỹ năng "Nhất kiếm phong hầu" của Tiêu Ngự có thể một kích mất mạng, so với táo độc từ thẻ Kế hậu của em có hiệu quả nhanh hơn nhiều."
Diệp Kỳ cũng thò đầu qua nói: "Đúng vậy, ăn táo độc xong còn bị trì hoãn 10 phút, nếu đối phương có thuốc giải độc là có thể cứu được. Nhưng Tiêu Ngự lại có thể chém bay đầu đối phương bằng một nhát, có muốn cứu cũng không được, đúng là rất mạnh."
Tiêu Lâu nhìn thanh niên cao lớn trước mặt mình, mỉm cười thu hồi lại.
Đây chỉ là thẻ bài, cũng không phải là Tiêu Ngự thật sự. Tiêu Ngự thật đã trở thành danh tướng một đời ở thế giới Mật thất 8 Cơ kia, thọ 70 tuổi rồi mất tại nhà. Tiêu Ngự được triệu hồi ra bây giờ cũng giống như Lưu Tiểu Nguyên ở "Thị trấn xác sống" kia, có lẽ chỉ là một loại hình thái của thẻ bài mà thôi.
Ngu Hàn Giang thấy Tiêu Lâu cất thẻ bài đi, thấp giọng nói: "Đây giống như là vệ sĩ tư nhân của em nhỉ?"
Tiêu Lâu gật đầu: "Ừ, đúng là một thẻ bài mạnh cấp S, đáng tiếc là hạn chế quá nhiều, chỉ có tôi mới có thể kích hoạt."
Thiệu Thanh Cách cười ý nhị mà nói: "Anh đây là thu được thằng đệ khăng khăng một mực đi theo bên mình còn gì."
Ngẫm lại sau này có thể gặp lại người em trai này bất cứ lúc nào, Tiêu Lâu cũng rất là vui vẻ. Ngu Hàn Giang thấy anh cao hứng thì trong lòng cũng không ngại —— có thêm một cậu em trai theo sau bảo vệ Tiêu Lâu, nhỡ chẳng may em ấy gặp phải nguy hiểm thì cũng được bảo đảm thêm một lần.
Thẻ rút được lần này rất phong phút, thẻ vệ sĩ Tiêu Ngự kia đã khiến Tiêu Lâu không còn sợ Mật thất Bích nữa, mà thẻ công cụ Đá cẩm thạch và Máy thay đổi thị giác rất hữu ích trong mê cung kia của lão Mạc cũng không làm người ta thất vọng về độ mạnh của thẻ S.
Sau khi mọi người chỉnh đốn một phen thì quay về biệt thự.
Bọn họ cùng nhau mở Mật thất 8 Cơ vào tối thứ sáu, bây giờ quay lại Nguyệt Thành lại vẫn là đêm khuya.
Lão Mạc quay lại nhìn về phía đồng hồ trên vách tường phòng khách, nói: "Đã là rạng sáng 1, 2 rưỡi ngày thứ hai rồi... Xem ra tốc độ chảy của thời gian trong Mật thất 8 Cơ rất nhanh, cốt truyện bên kia đã qua mấy chục năm, ở Nguyệt Thành lại mới chỉ qua mấy chục tiếng đồng hồ?
Diệp Kỳ hưng phấn nói: "Em nhớ lúc thông báo qua cửa cũng ghi tốc độ chảy của thời gian trong Mật thất 8 Cơ đó, 1 năm tương đương với 1 giờ trong chủ thành."
Cũng vì nguyên nhân này mà lúc ấy Ngu Hàn Giang mới hỏi Tiêu Lâu có muốn ở lại thời xưa thêm một khoảng thời gian nữa không, bởi vì ở đó thêm mấy năm cũng chỉ mất thêm vài giờ ở chủ thành mà thôi.
Nhưng Tiêu Lâu nào có hiểu được ý của Ngu Hàn Giang, anh chỉ muốn nhanh chóng trở về.
Nếu bây giờ đã là rạng sáng thì mọi người cũng không nên tiếp tục qua cửa nữa. Tốc độ chảy của thời gian khác nhau còn khiến người ta đau đầu hơn cả lệch múi giờ nữa. Hơn nữa, thời không cổ đại và hiện đại vừa mới thay đổi khiến mọi người nhất thời còn chưa kịp làm quen, lão Mạc bèn kiến nghị: "Không bằng mọi người đi ngủ trước đi, sáng mai tính tiếp?"
Tiêu Lâu tán đồng: "Được. Mọi người cần bồi dưỡng tinh thần, đêm nay nghỉ ngơi cho tốt đã rồi nói sau."
Mọi người cũng lần lượt đi rửa mặt rồi về phòng ngủ.
Sau khi Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang rửa mặt xong lại cùng nhau đi đến cửa phòng ngủ.
Các đồng đội đều mệt đến mức đã ngủ rồi, trong biệt thự vô cùng an tĩnh, lặng yên đến mức hai người có thể nghe thấy tiếng hít thở và tim đập của nhau.
Phòng ngủ của hai người vừa lúc đối diện nhau. Lúc còn ở hậu viện tri phủ Giang Châu, mỗi tối hai người đều ngủ chung, lúc này lại phải tách ra ngủ nên nhất thời chưa quen được. Trong lòng cả hai đều có hơi phiền muộn, không hẹn mà cùng nhau ngừng chân ở trước cửa.
Tiêu Lâu nhẹ giọng nói: "Đội trưởng Ngu đi nghỉ đi, anh ngủ ngon nhé."
Vốn tưởng rằng đội trưởng Ngu cũng sẽ làm như chưa từng xảy ra chuyện gì, nói một tiếng ngủ ngon rồi từng người quay về phòng ngủ, không ngờ Ngu Hàn Giang đột nhiên quay đầu lại, nhìn Tiêu Lâu rồi hỏi:
"Sao em lại bắt đầu gọi là đội trưởng Ngu rồi? Không phải vẫn gọi là Hàn Giang sao?"
Mặt Tiêu Lâu hơi nóng lên, nhớ tới việc hai người ở thế giới kia gọi nhau là "phu nhân" và "Hàn Giang" thôi cũng khiến anh không thể khống chế được mà tim đập loạn nhịp.
Ngu Hàn Giang tiến lên một bước cúi đầu nhìn Tiêu Lâu, nghiêm túc hỏi: "Trong mật thất "Khói lửa loạn thế" này chúng ta sắm vai vợ chồng, ngủ chung một chiếc giường lâu như vậy... Trong lòng em có thấy mâu thuẫn... hoặc là chán ghét không?"
Đôi mắt của người đàn ông này đen nhánh lại sáng trong, ngày thường luôn ẩn hiện vẻ sắc bén mà giờ đây lại dịu dàng vô cùng, trong đáy mắt còn in ngược bóng hình thu nhỏ của Tiêu Lâu. Giọng nói trầm thấp của hắn gõ vào màng nhĩ giữa đêm thanh tĩnh, lộ ra vẻ gợi cảm độc đáo của một người đàn ông thành thục.
Tiêu Lâu ngẩng đầu lên, đột nhiên rơi vào trong ánh mắt sâu thẳm kia khiến hô hấp của anh gần như ngừng lại.
Anh bối rối mà siết chặt tay, hít thở sâu rồi mới thấp giọng nói: "Anh... Sao anh lại nghĩ như vậy chứ?"
Ngu Hàn Giang nói: "Mỗi tối khi đi ngủ, tôi có thể cảm thấy người em cứng đờ ấy, có phải em rất ghét việc gần gũi với một người đàn ông khác không? Có một vài người đúng là rất ghét việc ngủ chung với người cùng giới, cảm thấy giống như lãnh địa bị xâm phạm vậy."
Tiêu Lâu vội vàng giải thích: "Tôi chỉ là... không quen lắm. Từ nhỏ tôi đã ngủ một mình rồi, chưa từng gần gũi với ai như vậy cả."
Ngu Hàn Giang như suy tư gì đó: "... Không phải là chán ghét sao?"
Tiêu Lâu mặt đỏ tai hồng, thấp giọng mà "Ừ" một tiếng.
Rốt cuộc là anh ấy đang hỏi cái gì vậy? Sao mà chán ghét được, cứng người cũng chỉ vì quá lo lắng mà thôi...
Ngu Hàn Giang cẩn thận tự hỏi một phen, sau đó lại vô cùng nghiêm túc chính trực mà hỏi: "Em cảm thấy chuyện hai người đàn ông làm vợ chồng thế nào? Dân phong Đại Tề rất thoáng, quan lại có người cũng cưới vợ nam, trong hậu cung của Bệ hạ hình như cũng có nam phi tần."
Tiêu Lâu: "......"
Nghiêm trang thảo luận vấn đề này là có ý gì!? Hoàn toàn là tò mò sao? Hay là muốn tham khảo triết lý nhân sinh vậy?
Tiêu Lâu không dám nói với đội trưởng Ngu rằng chính bản thân cũng thích đàn ông, anh sợ rằng Ngu Hàn Giang sẽ thấy anh kỳ lạ. Sau khi lặng im một lát, anh đành nhẹ giọng nói: "Chuyện tình cảm ấy, chỉ cần không tổn thương đến người khác... Tôi cảm thấy cho dù là nam nữ, nam với nam hay nữ với nữ thì ở bên nhau hạnh phúc là được rồi. Không nhất thiết phải có thành kiến với người ta, tôi cũng không kỳ thị đồng tính luyến ái."
Ngu Hàn Giang như có suy tư gì mà gật đầu: "Vậy chính em thì sao?"
Tiêu Lâu nghi hoặc: "Chính tôi làm sao cơ?"
Ngu Hàn Giang nghiêm túc hỏi: "Nếu như có người thích em thật lòng, muốn nghiêm túc theo đuổi em, nhưng người đó là đàn ông thì em bằng lòng tiếp nhận sao?"
Nhịp tim của Tiêu Lâu bỗng nhiên ngừng lại.
Anh không biết những lời này của Ngu Hàn Giang là có ý gì, đơn thuần là tò mò về cái nhìn của anh, hay là...
Thấy ánh mắt dịu dàng của người đàn ông này chăm chú nhìn mình, Tiêu Lâu chỉ cảm thấy cả người đều nóng lên, đặc biệt là khuôn mặt. Nóng đến mức sắp chín luôn rồi.
Anh yên lặng một lát, mới ra vẻ thoải mái mỉm cười nói: "Cái này... còn phải xem đối phương là ai nữa. Nếu là người đáng ghét cứ luôn bám theo thì chỉ khiến tôi thấy rất bối rối thôi, còn nếu là người tôi thích thì... đàn ông cũng không sao cả, e-em chủ động theo đuổi anh ấy cũng được nữa."
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Tôi hiểu rồi. Em mau về nghỉ ngơi đi, ngủ ngon nhé."
Tiêu Lâu: "???"
Anh hiểu cái gì? Anh hiểu cái gì mà tôi không hiểu thế???
Tiêu—Lâu—sắp—chín mang vẻ mặt mịt mờ mà nhìn bóng lưng Ngu Hàn Giang khuất sau cánh cửa.
Ngu Hàn Giang xoay người vào phòng, trong lòng thầm nghĩ —— thầy Tiêu không hề ghét đồng tính luyến ái, tốt quá đi mất.
Thầy Tiêu nói, bị người đáng ghét theo đuổi mỗi ngày thì em ấy phiền lắm, nhưng nếu là người em ấy thích thì có là đàn ông cũng không sao cả.
Cho nên bản thân vẫn có cơ hội! Từ hôm nay trở đi phải nghiêm túc theo đuổi thầy Tiêu, nỗ lực để em ấy thích mình.
Ngu Hàn Giang hạ quyết tâm xong thì tinh thần sáng láng, ngủ một giấc ngon lành.
Mà Tiêu Lâu xoay người vào phòng rồi mà trái tim vẫn còn rung lên thình thịch.
Bởi vì anh phát hiện, hình như... mình đã lỡ thích đội trưởng Ngu mất rồi.
Ở thế giới cổ đại nửa tháng trời, vậy mà anh lại hơi nhung nhớ những khi được ngủ chung trong một chiếc chăn với Ngu Hàn Giang đó. Trong chăn vương vấn nồng đậm hơi thở của Ngu Hàn Giang, hương vị mát lạnh trên người người đàn ông này khiến anh mê muội, khiến anh động lòng. Nó khiến anh không nhịn được mà muốn tới gần, rồi lại chỉ có thể liều mạng khống chế bản thân, mỗi tối đi ngủ đều cứng người như một pho tượng.
Tiêu Lâu nằm trên giường một mình trằn trọc mãi, hoàn toàn không yên giấc.
Anh mơ mơ màng màng đến hơn ba giờ sáng mới ngủ dược, trong mơ vậy mà lại toàn là cảnh động phòng hoa chúc ở Mật thất 8 Cơ...
Lần trước mơ thấy cảnh này trong thế giới mật thất là để người giữ cửa cung cấp ký ức cho anh.
Nhưng lần này thì sao?
Không có người giữ cửa, cũng không ở trong mật thất mà đang trong phòng ngủ của chính mình ở chủ thành đây này.
Vậy mà anh có thể chủ động mơ về chuyện khiến người ta đỏ mặt đó, thậm chí còn tự biên tự diễn ra thêm rất nhiều cốt truyện nữa chứ.
Anh mơ thấy vào đêm hôm đó, Ngu Hàn Giang dùng giọng nói trầm thấp gợi cảm của mình, ghé sát vào tai anh gọi "phu nhân" từng lần, từng lần một.
Sáng sớm vừa tỉnh ngủ, Tiêu Lâu: "........................."
Anh thật sự là không có mặt mũi đi gặp Ngu Hàn Giang lúc nào cũng nghiêm trang, nghiêm túc kia được!