Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giữa trưa, Vương gia phái người qua hỏi kết quả thẩm vấn, Ngu Hàn Giang chỉ trả lời lại rằng: "Thích khách đến từ nước Yến, người giật dây sau màn là ai vẫn cần tiếp tục điều tra."
Nếu như lúc ấy bọn họ không thể đuổi kịp tới rừng cây kia mà bắt đám thích khách này, vậy bọn chúng nhất định sẽ bị Tần Thụy và Tam tiểu thư mang về vương phủ, sau đó Vương gia sẽ tự mình thẩm vấn.
Từ tin tức mà Lưu Kiều thám thính được có thể thấy, nhóm thích khách này vô cùng trung thành và tận tâm với "chủ nhân", hơn nữa người nhà của bọn họ còn bị vị "chủ nhân" kia khống chế khiến các nàng không thể bán đứng tổ chức. Hơn nữa, huống hồ các nàng còn chưa từng nhìn thấy "chủ nhân" trông như thế nào, đều chỉ nghe theo lệnh của Thanh di.
Mà Thanh di biết rất nhiều tin tức kia lần này lại chưa bắt được, cho nên để Vương gia thẩm vấn cũng không có ích gì.
Tin tức từ nước Yến kia vẫn cần người đã từng đến nước yến cung cấp.
Mà người này có khả năng rất cao chính là em trai đã mất tích nhiều năm của Tiêu Lâu.
Trong trí nhớ của Tiêu Lâu, mười hai tuổi anh đã theo mẹ tới Giang Châu. Bởi vì năm mười hai tuổi ấy, cha anh bị hung thủ mưu hại khiến mẹ phải mang theo anh chạy trốn, hơn nữa còn để anh mặc đồ giả nữ, mẹ con lấy thân phận thầy thuốc Vân Du mà định cư ở ngoại thành Giang Châu.
Em trai anh hẳn cũng phải sinh sống ở Giang Châu này một khoảng thời gian, dù sao thì lúc đó em trai vẫn còn nhỏ, đâu thể nào chưa được mười tuổi đã đi lên tiền tuyến mà. Chỉ là, anh không có ấn tượng gì với em trai, có thể là do em trai vẫn chưa xuất hiện nên chưa kích hoạt được ký ức liên quan.
Dược lư ngoài thành đã bị thiêu trụi, mấy ngày nay Lưu Kiều cũng không ở nơi này. Dù sao thì Thiệu Thanh Cách cũng có rất nhiều tiền, y đã thuê cho Lưu Kiều một phòng ở khách đ**m trong thành để tiện liên lạc.
Đêm khuya tĩnh lặng, Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang đứng ở gốc cây to gần dược lư ngoài thành chờ đợi. Những đồng đội khác đều ẩn thân ở gần đó, để nếu có gì ngoài ý muốn thì có thể tùy thời tiếp ứng.
Lưu Kiều dùng thẻ Khinh công nhảy lên trên cây, Long Sâm biến thành vỏ cây hòa làm một với cây cổ thụ. Diệp Kỳ, Thiệu Thanh Các và lão Mạc dùng Áo khoác tàng hình trốn ở gần đó.
Cho nên, đừng thấy ở bên cây chỉ có hai người Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu, kỳ thực tất cả đồng đội đều đang ở ngay cạnh!
Đêm nay cảnh đẹp vô cùng, trăng treo sáng tỏ trên ngân hà lộng lẫy.
Không khí xung quanh cực kỳ an tĩnh, ngay cả tiếng hít thở của đồng đội cũng không thấy đâu. Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang sóng vai đứng cạnh nhau, không khí cũng có vẻ hơi hơi xấu hổ.
Ngu Hàn Giang chủ động mở miệng trước: "Em lại nhớ đệ đệ đấy à?"
Tiêu Lâu phối hợp mà diễn: "Dạ, sau khi đệ ấy đến tiền tuyến thì vẫn không liên lạc gì với em, mất tích đã nhiều năm rồi, cũng không biết là đã chết hay còn sống... Ngày giỗ của mẹ sắp đến rồi mà vẫn không tìm được tung tích của đệ ấy, em thực sự không dám đến nói chuyện trước mộ bà."
Ngu Hàn Giang dịu dàng mà ôm lấy vai Tiêu Lâu, thấp giọng nói: "Phu nhân đừng quá lo lắng, ta đã cho người đến tiền tuyến hỏi thăm rồi. Một khi điều tra được tung tích của đệ đệ em thì sẽ gửi bồ câu báo tin cho chúng ta ngay lập tức... Nếu nhiều năm rồi vẫn chưa tìm được thi thể của y, nói không chừng y vẫn còn sống."
Tiêu Lâu nhẹ nhàng gật đầu: "Em cũng hy vọng là như vậy."
Đồng đội ở xung quanh: "............................."
Oscars còn nợ cái đôi này một cặp giải Ảnh đế, chắc chắn luôn!
Diệp Kỳ không khỏi nghĩ thầm, sao đội trưởng Ngu càng ngày càng gọi thầy Tiêu là "phu nhân" thuận miệng thế nhỉ, hai người họ diễn vai vợ chồng cũng không hề thiếu tự nhiên chút nào luôn ấy! Thầy Tiêu giả gái cũng diễn rất là sâu, không như cậu, chỉ giả làm Diệp cô nương có mấy ngày đã đau hết cả đầu. Xem ra sau này mình cùng lắm cũng chỉ đi hát thôi, không đá sang làm diễn viên được, kỹ thuật diễn hoàn toàn không đủ tiêu chuẩn rồi!
Đúng lúc này, trong không trung đột nhiên vang lên tiếng vũ khí sắc bén ——
Đầu óc mọi người ở xung quanh lập tức căng như dây đàn.
Một chiếc phi tiêu bay thẳng đến, cắm phập vào thân cây ngay trước mặt Tiêu Lâu.
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang liếc nhau.
Ngu Hàn Giang quay đầu nhìn lại, thấy cách đó không xa có một người mặc đồ đen bịt kín mặt, thân người nhẹ như én mà nhảy từ trên cây xuống, liếc nhìn hai người một cái rồi quay đầu chạy trốn.
Thuật khinh công của y rất tốt, liên tục bay nhảy giữa các nhánh cây, chỉ chốc lát sau đã biến mất hoàn toàn. Thấy y bay về phía đông nam, Ngu Hàn Giang lập tức sử dụng thẻ Tốc biến, ôm lấy eo Tiêu Lâu nhanh chóng đuổi theo!
Những đồng đội khác thấy vậy cũng lần lượt hành động.
Lưu Kiều nhảy trên những ngọn cây, Long Sâm dùng thẻ Nhảy xa theo sát sau đó. Trong tay Diệp Kỳ có một thẻ Tốc biến mà Thiệu Thanh Cách đã tiêu tiền phục chế ra thêm, cậu nhóc mang theo sếp Thiệu và lão Mạc di chuyển 50m một lần, chuyên tìm những nơi có bóng cây đổ xuống để không bị đối phương phát hiện.
Rất nhanh, cả đám bọn họ đã đuổi theo người mặc đồ đen kia đi rất xa.
Phía trước mặt có một hang núi, thấy người áo đen kia lách người vào trong hang, Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang lập tức theo vào.
Chỉ không ngờ vừa vào trong hang, người áo đen kia đã rút kiếm sắc trong tay ra, đâm thẳng vào mặt Ngu Hàn Giang!
Ngu Hàn Giang lập tức kéo Tiêu Lâu ra sau lưng bảo vệ, chân dịch một chút mà thoát đi lưỡi kiếm trong gang tấc.
Người kia mỗi chiêu đều nhắm vào yết hầu Ngu Hàn Giang, Ngu Hàn Giang nhanh chóng né tránh, chỉ trong nháy mắt đã vượt quá mười mấy chiêu.
Tiêu Lâu đứng ở bên cạnh quan sát, lại thấy tuy rằng thế kiếm của người nọ vô cùng sắc bén, nhưng trực giác Tiêu Lâu cho thấy y cũng không muốn mạng Ngu Hàn Giang, giống như đang thử...
Trong đêm tối, Tiêu Lâu chợt đối diện với một đôi mắt đen láy hút sâu.
Trong phút trốc, vô số hồi ức hiện lên trong óc...
Là đứa nhỏ luôn đi sau túm lấy tay anh đòi ăn kẹo; là cậu nhóc lớn tướng rồi vẫn luôn quấn lấy anh, muốn học cách anh khám nghiệm thi thể; lại là khi thiếu niên 18 tuổi, nghe thấy tiền tuyến báo nguy đã không màng lời mẹ khuyên can mà dứt khoát tòng quân...
Tuy rằng đây chỉ là người em trai mà mật thất này sắp xếp cho anh, nhưng những hồi ức rõ ràng đó vẫn khiến cho Tiêu lâu cảm thấy như chính mình đã từng trải qua chúng vậy.
Nhớ tới cậu em họ của chính mình trong hiện thực, đáy lòng Tiêu Lâu lập tức nhũn ra mà nói: "Tiêu Ngự, dừng tay!"
Sống lưng thanh niên kia hơi cứng đờ, sau đó quả nhiên đã dừng lại. Y hừ lạnh một tiếng rồi thu kiếm trở về.
Ngu Hàn Giang cũng phản ứng lại, thấp giọng hỏi: "Đây chính là đệ đệ của phu nhân sao, Tiêu Ngự?"
Tiêu Ngự cười lạnh: "Phu nhân? Ca, chuyện huynh làm đúng là khiến ta kinh ngạc đó. Mặc đồ giả nữ không nói, vậy mà còn gả cho một người đàn ông?! Vậy ta nên gọi vị Ngu đại nhân này là tẩu tử, hay vẫn nên gọi là tỷ phu (*)?"
Tiêu Lâu: "......"
Ngu Hàn Giang: "............."
Mạch não của em trai hình như hơi lạ, gọi chị dâu hay anh rể đều không đúng mà. Nhưng Tiêu Lâu dù sao cũng nam, gả chồng như thế này đúng là khó mà xác định xưng hô cho đúng.
Tiêu Lâu xấu hổ mà ho nhẹ một tiếng, giải thích: "Ta và Hàn Giang lưỡng tình tương duyệt, hơn nữa, hôn sự của chúng ta đã được mẹ cho phép rồi. Hắn đối xử với ta rất tốt, đệ không nên có thành kiến với người ta."
Tiêu Ngự nhìn chằm chằm Ngu Hàn Giang, liếc xéo một cái vô cùng có địch ý: "Thế sao?"
Ngu Hàn Giang bảo đảm mà nói: "Không sai, tâm ý của ta đối với ca ca của đệ có đất trời chứng giám. Đời này ta chỉ thương một mình em ấy."
Cho dù Ngu Hàn Giang đang diễn kịch, Tiêu Lâu nghe được lời này cũng không khỏi nóng bừng cả hai bên tai.
Đồng đội đang núp ở ngoài hang: "..........."
Đội trưởng Ngu không đi làm diễn viên, showbiz đúng là đã tổn thất một vị Ảnh đế thật!
Chỉ có Thiệu Thanh Cách tủm tỉm mà nghĩ, cái này đại khái chẳng phải diễn đâu, đây là bày tỏ tấm chân tình thì có!
Tiêu Ngự cũng không tiếp tục lấn cấn chuyện này, y cởi khăn che mặt xuống dưới. Chàng trai này có vẻ ngoài tuấn lãng, đúng là cũng có nét khá giống Tiêu Lâu, giả thiết của Mật thất Cơ đúng là cũng không chỉ qua quýt cho có.
Ngu Hàn Giang không có cách nào ghét người em trai trông giống như Tiêu Lâu này, ánh mắt nhìn về phía cậu ta cũng không khỏi trở nên ôn hòa: "Tiêu Ngự, sao đệ lại đột nhiên trở lại Giang Châu vậy?"
Tiêu Ngự thấp giọng nói: "Ca, có một số chuyện ta muốn nói riêng với huynh."
Tiêu Lâu nhìn Ngu Hàn Giang một cái, nói: "Nói trước mặt Hàn Giang cũng thế mà, giữa ta và hắn không có bí mật gì cả. Huống chi, hắn cũng đã đoán được vì sao đệ tới đây."
Tiêu Ngự nhướng mày: "À, thế cơ?"
Ngu Hàn Giang nói: "Năm đó đệ mất tích ở tiền tuyến, rất có thể là Chinh Tây Tướng quân đã sắp xếp một thân phận hoàn toàn mới cho đệ, để đệ trà trộn sang nước Yến kia làm nội ứng."
Tiêu Ngự có hơi bất ngờ mà nhìn Ngu Hàn Giang, rõ ràng là không ngờ hắn vậy mà lại đoán được.
Ngu Hàn Giang nói tiếp: "Lần này, đệ hẳn là nhận được mệnh lệnh của "chủ nhân", yêu cầu phải giết được Tri phủ Giang Châu và Bát vương gia. Cho nên đệ mới nhân cơ hội này đến Giang Châu, thứ nhất là muốn tìm tung tích của ca ca và mẫu thân; thứ hai cũng muốn tìm cách truyền lại tin tức bên nước Yến kia lại cho Bát vương gia... Ta đoán có đúng không?"
Vẻ mặt Tiêu Ngự dần trở nên phức tạp.
Bởi vì Ngu Hàn Giang nói hoàn toàn đúng.
Không ngờ vị "phu quân" mà ca ca mình tìm lại lợi hại như vậy, thế mà có thể phân tích chân tướng được nhiều thế này. Mà cẩn thận nhìn lại, cậu ta cũng có thể thấy được ánh mắt lúc ca ca nhìn về phía người đàn ông này tràn đầy tin tưởng... Lúc này, cảm giác bài xích trong lòng cậu đối với Ngu Hàn Giang mới giảm đi đôi chút.
Lấy sự thông minh của huynh trưởng thì nhất định không thể tùy tiện thành hôn với một người đàn ông khác, còn nếu huynh ấy đã lựa chọn Ngu Hàn Giang, vậy ắt hẳn Ngu Hàn Giang này phải xuất chúng vô cùng.
Tiêu Ngự buông bỏ thành kiến, gật đầu nói: "Không sai, nước Yến bên kia sắp có dành động lớn, tướng quân phái ta nhanh chóng đem tin tức về báo cho Bát vương gia. Thích khách của nước Yến không những được phái đến Giang Châu mà còn được phái đến cả Hoàng cung ở kinh thành!"