[Thập Niên] Đá Tra Nam, Gả Cho Quân Nhân

Chương 5

Trước Tiếp

--- 10 ---

 

Lần nữa gặp lại Lý Khâm và Đường Diệc Như là năm năm sau, trên phố Thâm Thị.

 

Có thể thấy.

 

Lý Khâm nhờ cơ hội trọng sinh mà làm ăn phát đạt.

 

Hai người mặc những bộ đồ thời thượng nhất, lái xe con.

 

Thấy tôi đang đợi xe bên đường, một cảm giác ưu việt tự nhiên trỗi dậy trong họ.

 

Lý Khâm nhíu mày, mặt căng thẳng: "Giang Hoài An, tôi tin là mới gửi thư đi ba ngày cô đã đến nơi rồi? Cô quả nhiên vẫn luôn theo dõi tôi!"

 

Tôi: "...?"

 

Lý Khâm thiếu kiên nhẫn ném một tấm danh th.i.ế.p qua: "Thôi được rồi, tôi lười nói chuyện với cô, tối nay cô đến địa chỉ này tìm tôi, tôi có việc cần cô làm."

 

Ánh mắt Đường Diệc Như lấp lánh, cắn môi, bất mãn lườm tôi một cái.

 

Tôi còn chưa kịp nói gì.

 

Hai người đã lên xe, khởi động rồi đi thẳng.

 

Vài phút sau, Tiểu Tôn mồ hôi nhễ nhại chạy đến, phanh xe lại.

 

"Chị dâu, tiểu đoàn có việc gấp, em có đến muộn không?"

 

Tôi xua tay, an ủi cậu ấy: "Chị cũng vừa mới đến, đúng lúc, chúng ta đi thôi."

 

Trước khi lên xe, tôi tiện tay ném tấm danh th.i.ế.p của Lý Khâm vào thùng rác.

 

Bốn năm trước, tôi sinh con gái Uyển Uyển.

 

Tư Đình nhận được lệnh điều động, phải đến Thâm Thị cách xa mấy nghìn cây số.

 

Bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ tôi vừa không nỡ cháu gái, vừa không muốn chúng tôi phải sống xa nhau, tiến thoái lưỡng nan.

 

Tôi không vội vàng.

 

Một mặt chăm sóc con gái, một mặt thi đại học, theo ngành y.

 

Năm nay, con gái tôi đi mẫu giáo, có nhóm bạn của riêng mình.

 

Con bé được ông bà nội và ông bà ngoại nuông chiều đến mức vô pháp vô thiên, quen với khí hậu Bắc Thành, kiên quyết không đồng ý đi Thâm Thị với tôi.

 

Sau khi hỏi ý kiến con gái.

 

Tôi gửi con bé cho bố mẹ và bố mẹ chồng chăm sóc, còn mình thì nhận giấy báo nhập học đến Thâm Thị đoàn tụ với Tư Đình.

 

Có lẽ, những trải nghiệm kiếp trước đã ảnh hưởng quá lớn đến tâm lý của tôi.

 

Dù tôi vẫn rất yêu thích sáng tạo thủ công.

 

Nhưng lại không thể cầm kéo và kim chỉ nữa, điều đó khiến tôi cảm thấy căng thẳng.

 

Tôi dần dần có hứng thú với y học.

 

Tư Đình động viên tôi: "Vợ à, tay mình khéo thế này, không cầm kim thêu thì cầm dao mổ, em muốn làm gì anh cũng ủng hộ em."

 

Sau khi nhận bằng tốt nghiệp, tôi đã xin theo quân, chuyển đến bệnh viện quân y ở Thâm Thị.

 

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đến bệnh viện trình diện.

 

Cũng không ngờ rằng, oan gia ngõ hẹp, một thành phố lớn như vậy mà ngày đầu tiên tôi đã có thể gặp phải người đáng ghét.

 

Lời nói của Lý Khâm tôi chẳng hề để tâm.

 

Dù là hắn hay Đường Diệc Như, cũng không thể khơi dậy một chút cảm xúc nào trong tôi.

 

Vì vậy, tôi và Tư Đình vừa đi làm, vừa đoàn tụ mà không hề ảnh hưởng gì.

 

Chẳng thèm quan tâm đến việc bên Lý Khâm đang hỗn loạn thế nào.

--- 11 ---

 

Lý Khâm không ngừng xem đồng hồ, bực bội đi đi lại lại.

 

Gần tám giờ rồi, sao Giang Hoài An vẫn chưa đến?

 

Vài ngày nữa Trưởng phòng Cao sẽ đến, mình nhất định phải tạo ấn tượng tốt với bà ấy.

 

Lý Khâm nhớ rõ, lúc mới làm việc dưới quyền vị lãnh đạo này, mình cũng đã chịu không ít khổ sở.

 

Cũng phải ba năm sau đó, tài khâu vá của Giang Hoài An vừa khéo hợp ý Trưởng phòng Cao.

 

Lần này mình đã sắp xếp Giang Hoài An đến sớm hơn, chắc chắn sẽ nhận được sự giúp đỡ của quý nhân sớm hơn kiếp trước.

 

Nghĩ đến Giang Hoài An, Lý Khâm không khỏi khinh thường bật cười.

 

Người phụ nữ này vẫn như kiếp trước, một lòng một dạ với mình.

 

Thôi cũng tốt.

 

Ban đầu mình cũng định lạnh nhạt với cô ta vài năm, cho cô ta chịu chút khổ sở và tủi nhục.

 

Sau đó, mình vẫn sẽ cưới cô ta thôi.

 

Dù sao, kiếp trước cô ta thật lòng thật dạ với mình, chăm sóc mẹ và em gái mình đều rất hài lòng.

 

Cô ta còn sinh cho mình một đứa con trai vừa ưu tú, vừa giống hệt tính cách của mình.

 

Kiếp này, mình cứu được Diệc Như, cô ta cũng sinh cho mình một đứa con trai, nhưng tiếc là chẳng giống mình chút nào.

 

Nghĩ đến đây, Lý Khâm càng hoài niệm kiếp trước.

 

Không biết là hoài niệm con trai, hay hoài niệm cái địa vị cao sang, được người đời săn đón kia.

 

Cảm giác trọng sinh để bù đắp tiếc nuối cố nhiên rất tốt.

 

Nhưng mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ đầu, hiện tại mình vẫn chỉ là một cán bộ kiêm nhiệm có chút tiền nhỏ, cách địa vị kiếp trước không phải là một chút.

 

Nhưng không sao, Giang Hoài An sắp đến rồi.

 

Đợi cô ta giúp mình lôi kéo Trưởng phòng Cao, rồi bán nhà ở Bắc Thành đi, làm vốn cho mình gây dựng lại sự nghiệp.

 

Có kinh nghiệm kiếp trước, không quá mười năm, mình có thể tự tin tái hiện vinh quang.

 

Còn chuyện mẹ và em gái nói Giang Hoài An đã lấy chồng, Lý Khâm chẳng tin chút nào.

 

Chắc chắn là sau khi mình bỏ trốn khỏi đám cưới, nhà họ Giang mất mặt quá, tự biên tự diễn để lấy lại thể diện mà thôi.

 

Chuyện khác thì không dám nói.

 

Nhưng với Giang Hoài An kiếp trước, Lý Khâm rất chắc chắn.

 

Cô ta là kiểu phụ nữ đã nhận định ai thì sẽ dốc hết lòng hết dạ, một lòng một dạ đối tốt với người đó.

 

Đây cũng là lý do vì sao trọng sinh một lần, Lý Khâm thà để bạch nguyệt quang Đường Diệc Như l*m t*nh nhân, cũng muốn cưới lại Giang Hoài An.

 

 

Làm vợ, không ai phù hợp với mình hơn Giang Hoài An.

Trước Tiếp