Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
La Tiếu nói: “Các thím ơi, cháu La Tiếu đến làng Thanh Sơn chúng ta, được mọi người cưu mang, cho cháu một nơi an thân lập mệnh, cháu thật sự rất biết ơn.”
“Cháu đã cố gắng để hòa nhập vào tập thể lớn của chúng ta, nên có thể làm chút việc cho làng, cháu thật sự rất vui, mọi người không cần phải khách sáo như vậy đâu ạ.”
La Tiếu không muốn cứ lằng nhằng mãi về chuyện này, cô đi đến bên giỏ của Lý Tú Lan, lấy một quả trứng gà, sau đó lại đi đến bên Chu Tiểu Mai, cũng lấy một quả trứng từ giỏ của bà.
Lúc này cô mới nói: “Cuộc sống của mọi người đều không dễ dàng, hai quả trứng gà này cháu nhận, coi như là nhận tấm lòng của mọi người là được rồi.”
“Thời gian cũng không còn sớm, lát nữa còn phải ăn sáng rồi đi làm, cháu không giữ mọi người lại nữa, sau này có thời gian các thím lại qua chơi nhé.”
Khổng Bảo Như nói: “Rộng lượng, cô bé La Tiếu này được đấy, biết cách xử sự. Thôi tan đi, mọi người về nhà ăn cơm thôi.”
La Tiếu tiễn mọi người ra cổng, lúc này mới vào bếp xem nồi cháo của mình. May mà lúc nãy đã rút bớt một thanh củi, nếu không nồi cháo này chắc đã trào ra ngoài rồi.
Hôm qua còn thừa không ít nhân, hôm nay cô làm bánh nhân luôn cho tiện, đỡ phải làm thức ăn.
Không mất nhiều thời gian, một khay bánh nhân đã ra lò. Đúng là nồi lớn cũng có cái lợi của nồi lớn.
Lục Nghị Thần đến, nhìn La Tiếu: “Sáng nay không bị dọa sợ chứ?”
La Tiếu nói: “Dọa sợ thì không đến mức, nhưng mấy người này cũng thật thú vị, cứ như là đang thi xem ai hơn ai vậy. Nếu không có người nói khích Lý Tú Lan, sợ rằng cũng không có màn kịch hôm nay.”
Lục Nghị Thần cười nói: “Hôm nay em làm rất tốt.”
La Tiếu vừa bưng cơm ra ngoài vừa nói: “Chuyện đã qua bao lâu rồi, nếu người ta thật sự có lòng thì đã sớm đến cảm ơn rồi. Nhưng đồ của họ em thật sự không dám nhận, chỉ mấy loại rau đó thôi, vườn sau nhà em trồng ăn không hết.”
Lục Nghị Thần cười nói: “Đúng vậy, rau em trồng còn ngon hơn của họ nhiều.”
La Tiếu tinh nghịch quay đầu cười: “Đó là đương nhiên, cũng phải xem là ai trồng chứ.”
Lục Nghị Thần mỉm cười, vẻ mặt tự tin, kiêu hãnh của cô bé thật khiến người ta bật cười.
“Mau ăn đi, cháo hôm nay nấu hơi lâu, nhừ quá rồi, em thích ăn cháo hạt gạo còn hơi cứng một chút.”
Lục Nghị Thần không có ý kiến gì, nhưng anh đã ghi nhớ rằng cô bé không thích ăn cháo nấu quá nhừ.
Ăn cơm xong, Lục Nghị Thần nói: “Em còn có gì muốn mang cho Thạch Đầu không?”
La Tiếu suy nghĩ một chút: “Không có gì nữa đâu ạ. Cứ làm theo kế hoạch hôm qua chúng ta đã bàn đi. Với tình hình sáng nay, em nghĩ nếu em thật sự ra mặt, em sẽ không gánh nổi đâu, vẫn là nhờ anh thôi.”
Khóe miệng Lục Nghị Thần cong lên, cho thấy tâm trạng anh đang rất tốt: “Vậy ý em là đồng ý để anh ăn chung với hai chị em?” Nói xong, anh chờ xem phản ứng của cô bé.
La Tiếu hỏi ngược lại: “Không đồng ý có được không?”
Lục Nghị Thần lắc đầu.
La Tiếu lườm một cái.
Tiễn Lục Nghị Thần đi, La Tiếu dọn dẹp nhà bếp, nhìn những cái bát mình đang dùng, thầm nghĩ mấy hôm nữa phải tranh thủ đi mua ít bát về. Những cái bát cô đang dùng đều là đồ cổ.
Lỡ không cẩn thận làm vỡ thì không biết phải đau lòng đến mức nào. Hơn nữa, hôm nay lúc ăn cơm, Lục Nghị Thần cứ nhìn chằm chằm vào cái bát, không phải là đã nhìn ra manh mối gì rồi chứ.
Một mình cô ăn thì được, sau này nếu Thạch Đầu và Lục Nghị Thần đều ăn ở đây, những cái bát này không thể mang ra ngoài được nữa. Vẫn là nên mua sắm sớm một chút, để tránh phiền phức.
Khóa cửa xong, cô ra bờ sông chờ phân công công việc, tay cầm đôi găng tay vải mà thím Kiều đã cho. Đêm qua Lục Nghị Thần cũng cho cô mấy đôi, nói là trạm máy nông nghiệp mỗi quý đều phát.