Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoắc Kiêu Hàn không thèm liếc nhìn Khâu Ngọc Trân lấy một cái, anh bước thẳng qua bà ta để đến trước mặt bà nội Hoắc.
“Kiêu Hàn, thím hai con nói đúng đấy. Đáng lẽ ngay từ đầu bà nên ngăn cản bố con, để con và con bé Diệu Tình đi xem mắt sớm hơn. Diệu Tình là đứa khéo léo lại thông minh, các con mà kết hôn thì con đường thăng tiến của con sau này sẽ được hỗ trợ và thuận lợi rất nhiều.”
Bà nội Hoắc nhìn Hoắc Kiêu Hàn đã đứng trước mặt, khóe mắt già nua khẽ nâng lên, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng như thể vừa lấy lại được chút tinh thần. Bà nói với giọng đầy quan tâm nhưng cũng không giấu nổi vẻ trách móc vì con cháu không được như ý nguyện.
Sở dĩ ban đầu bà không phản đối quyết liệt là vì bà quá hiểu tính nết của Kiêu Hàn, nghĩ anh tuyệt đối không đời nào nhìn trúng một cô gái nông thôn.
Việc Hoắc Kiêu Hàn viết thư cho Tô Uyển, thực chất chỉ là để đối phó cho xong nhiệm vụ với Hoắc Kiến Quốc. Trong thư, anh chẳng hề nhắc đến một ưu điểm nào của bản thân, mà toàn tự bêu xấu nhược điểm của chính mình.
Ai mà ngờ được sau này xem mắt không thành, nhưng hai chị em nhà kia lại đến Bắc Bình, khiến gia đình họ Hoắc vốn xưa nay luôn kín tiếng, lại vướng vào bao nhiêu chuyện phiền phức, bực mình.
Hết dính líu đến Cục An ninh quốc gia, lại đến chuyện Kiêu Hàn bị tố cáo trong thời gian huấn luyện quân sự. Chẳng có việc nào là không làm ảnh hưởng đến thanh danh của nhà họ Hoắc cả.
“Bà nội, hiện tại con đã có đối tượng rồi, chính là đồng chí Tô Uyển.”
Hoắc Kiêu Hàn đứng nghiêm chỉnh, thẳng tắp trước mặt bà nội Hoắc và nói thẳng thừng. Không hề có bất kỳ lời dẫn dắt hay chuẩn bị tâm lý nào, lời nói của anh chém đinh chặt sắt.
Câu nói này thốt ra chẳng khác nào một tiếng sét đánh ngang tai.
Bà nội Hoắc gần như nghi ngờ bản thân đã nghe lầm, một cơn đau đầu và tiếng ù tai ập đến. Ngồi trên sofa, bà bàng hoàng mất một lúc lâu vẫn không tài nào tiêu hóa nổi tin tức này.
Đôi mắt bà trợn trừng, chất vấn đầy vẻ không thể tin nổi: “Kiêu Hàn, con vừa nói cái gì?”
“Kiêu Hàn, đồng đội của bà nội vừa mới qua đời, bà đang lúc đau lòng, sao con có thể chọc giận bà vào lúc này cơ chứ!” Khâu Ngọc Trân cũng hết sức kinh ngạc, bà ta vội vàng đỡ lấy người bà nội Hoắc như sợ bà sẽ vì tức giận mà tổn hại sức khỏe, rồi đưa một chiếc ca tráng men đựng nước đường đỏ cho bà uống.
“Bà nội, người con luôn yêu thích và đang theo đuổi chính là Tô Uyển. Đợi sau khi cô ấy tốt nghiệp, con sẽ kết hôn với cô ấy.”
Hoắc Kiêu Hàn nhìn thẳng vào mắt bà nội Hoắc, một lần nữa lặp lại lời nói một cách bình thản, không chút gợn sóng nhưng vô cùng rõ ràng. Anh sừng sững như một ngọn núi lớn không thể lay chuyển, đường nét gương mặt cực kỳ cương nghị và cứng rắn.
“Choang” một tiếng, bà nội Hoắc hất văng chiếc ca tráng men, mà Khâu Ngọc Trân vừa bưng đến xuống đất. Bà cụ chỉ cảm thấy lồng ngực đau nhói như bị xé rách, khiến bà cụ gần như không thở nổi. Ánh mắt bà cụ nhìn chằm chằm vào Hoắc Kiêu Hàn đen đặc và lạnh lẽo, từng chữ thốt ra lạnh lùng sắc lẹm như được đục ra từ khối băng, mang theo sự giận dữ tột độ:
“Kiêu Hàn, ta không bao giờ cho phép Tô Uyển bước chân vào cửa nhà họ Hoắc. Con đừng có mà làm càn!”
Bàn tay của bà chỉ vào Hoắc Kiêu Hàn run lẩy bẩy.
Đúng là tạo nghiệt, thật sự là tạo nghiệt mà! Đứa con gái nhà họ Tô này quả thực lợi hại, cuối cùng cũng để nó đạt được ý đồ rồi. Nó thật sự đã tìm được “đối tượng” trong vòng ba tháng, mà người đó lại chính là đứa cháu nội bà yêu thương nhất.
“Tại sao ạ?”
“Từ lúc đến Bắc Bình, Tô Oánh luôn ngoan ngoãn, hiểu chuyện và không hề phạm bất kỳ sai lầm nào. Tại sao bà lại có định kiến lớn với cô ấy như vậy?”
Đôi chân mày lạnh lùng của Hoắc Kiêu Hàn hơi nhíu lại. Phản ứng của bà nội còn mãnh liệt hơn nhiều so với những gì anh dự tính. Cứ như thể Tô Uyển đã phạm phải tội ác tày trời nào đó không bằng.
Bà nội Hoắc giữ vẻ mặt nghiêm nghị và lạnh lùng, dù có đang nổi trận lôi đình thì bà vẫn giữ nguyên cốt cách kiêu hãnh của một nhà cách mạng kỳ cựu. Lồng ngực bà phập phồng dữ dội: “Con đang bị điều tra đấy, tương lai xán lạn của mình con cũng không cần nữa rồi sao?”
“Ngay lập tức chia tay Tô Uyển cho ta!” Bà hạ lệnh, tuyệt đối không có sự thương lượng hay nhân nhượng nào ở đây cả.
“Nếu Tô Uyển không chịu, đích thân ta sẽ đi gặp nó để nói chuyện.”
Bà nội Hoắc càng nói càng kích động. Bà thực sự cảm thấy, một đứa chưa từng tiếp xúc với phụ nữ như Kiêu Hàn, đã bị con “hồ ly” Tô Uyển kia bỏ bùa mê thuốc lú rồi.
Lúc con bé còn học cấp ba, nó vốn đã thường xuyên khiến đám nam sinh xoay như chong chóng quanh mình, lại còn có cả những thành phần bên ngoài trường học nữa…!
“Một khi con đã quyết định ở bên cô ấy thì sẽ không bao giờ có chuyện chia tay.”
“Con đặc biệt quay về đây, chỉ là vì cảm thấy chuyện này cần thiết phải để bà biết một tiếng.”
Hoắc Kiêu Hàn thốt ra từng chữ vô cùng kiên định, cả người anh sừng sững như thể được đúc từ sắt thép. Từ nhỏ anh đã là người cực kỳ có chủ kiến, hiếm ai có thể thay đổi được suy nghĩ của anh.
Ý tứ đó rõ ràng là muốn nói rằng, việc bà có đồng ý hay không cũng chẳng quan trọng, anh vẫn sẽ cưới. Và đó cũng là một lời trách móc bà, vì lúc trước đã đưa địa chỉ dưới quê của Tô Uyển cho Tổng biên tập Lục.
Lồng ngực bà nội Hoắc càng lúc càng thắt lại đau đớn, huyết áp tăng vọt, trong tai chỉ toàn những tiếng ù ù chói tai và hỗn loạn. Trong ấn tượng của bà, dù Kiêu Hàn vốn có chính kiến riêng, nhưng chưa bao giờ anh lại đối đầu với bà gay gắt đến thế này.
“Kiêu Hàn, con làm thế này thật quá quắt. Bà nội vì chuyện của con mà lo lắng đến mức mấy ngày nay ăn không ngon, ngủ không yên. Một người từng xông pha trận mạc, bước ra từ mưa bom bão đạn như con, sao lại để một con bé nông thôn hớp hồn đến mức nhất quyết phải chống đối lại bà mình như vậy?”
“Bà nội con chẳng phải tất cả đều là vì muốn tốt cho cháu sao?” Khâu Ngọc Trân không dám đối đầu trực diện với Hoắc Kiêu Hàn, lại càng không dám đứng gần anh, bà ta chỉ có thể vừa vuốt ngực cho bà nội Hoắc xuôi cơn giận, vừa mượn danh nghĩa của bà để quở trách anh.
Bà nội Hoắc một tay ôm lấy lồng ngực, một tay chỉ huy Khâu Ngọc Trân đi về phía phòng sách: “Đi, gọi điện thoại cho ba nó, bảo Kiến Quốc điều nó rời khỏi Bắc Bình ngay lập tức, điều đi thật xa vào! Nếu không được, thì tống khứ con bé Tô Uyển về quê đi, bắt nó cuốn gói về cùng với ba mẹ nó!”