Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 128: Ngôi trường đại học mơ ước.

Trước Tiếp

Cô nói như vậy cũng là để khẳng định niềm tin mà Hoắc Kiêu Hàn dành cho mình, rằng cô quả thực đã không còn giống như trước kia nữa.

Lồng ngực Hoắc Kiêu Hàn khẽ phập phồng, anh nắm chặt chiếc bút ghi âm trong tay, nhìn Tô Uyển qua gương chiếu hậu. Ánh đèn đường hai bên lọt qua cửa sổ xe, hắt lên gò má thanh tú và rạng rỡ của cô; đôi mắt trong veo khẽ chuyển động với con ngươi đen lánh, thần sắc vô cùng nghiêm túc và kiên định.

Chiếc bút máy anh tặng cô ở buổi giao lưu, dù những chiếc bút khác có không tốt, cô cũng chưa từng mang nó ra dùng; anh viết bản kiểm điểm dài mấy nghìn chữ, đến tận bây giờ cô vẫn chưa từng mở ra xem.

Cô không muốn anh phụ đạo cho mình, lúc anh nói lần sau mời cơm mà cô cũng chẳng hề đáp lại.

Nhưng nếu là Mạnh Tân Hạo thì chắc chắn là có thể.

Hoắc Kiêu Hàn cất chiếc bút ghi âm vào túi, đặt hai tay lên vô lăng, mắt nhìn thẳng về phía trước. Đôi mắt đen sâu thẳm tuy rất sáng nhưng lại chẳng phản chiếu bất cứ hình ảnh nào. Luồng khí thế quanh thân anh tĩnh mịch mà lạnh lẽo.

“Em đã có ngôi trường đại học mơ ước nào chưa, để có thể lên kế hoạch trước?” Một lát sau anh mới cất giọng hỏi khẽ, không mang theo chút cảm xúc nào, dường như chỉ là một người anh đang hỏi chuyện theo lệ thường.

Mục tiêu của Tô Uyển dĩ nhiên là những học viện hàng đầu cả nước. Năm đó khi thi đại học, cô đã học đến mức “nôn ra máu” mà vẫn không đỗ được, chẳng biết ở thời đại này cô có thể thi đỗ để hiện thực hóa giấc mơ Thanh Bắc của mình hay không.

Dĩ nhiên cô không thể nói thẳng ra được, bởi vì với “thực lực” hiện tại của mình, nói ra chắc chắn sẽ bị coi là kẻ viển vông và huyễn hoặc.

Vừa định nói tên một vài trường đại học khá khẩm khác, cô liền sực nhớ ra rằng ở địa vị hiện tại, lẽ ra cô vẫn chưa thể biết tên của những trường đại học đó mới đúng.

Nghĩ đến đây, cô liền thuận miệng nói: “Em thấy trường đại học của anh Tân Hạo khá tốt ạ. Trưa nay nghe anh ấy kể trường anh ấy rộng lắm, lại có nhiều hoạt động câu lạc bộ, cơm căn tin rất ngon, mà ký túc xá cũng mới được sửa sang lại nữa.”

Hoắc Kiêu Hàn hít một hơi thật sâu, cảm giác như từ cổ họng vừa tràn vào muôn vàn mũi gai sắc nhọn, đâm vào lục phủ ngũ tạng đau nhói, càng hít thở thì gai đâm càng sâu.

“Vậy em cố gắng lên.” Gương mặt anh không một chút biểu cảm, ánh mắt như rơi xuống giếng cạn.

“Em sẽ cố gắng, Đoàn trưởng Hoắc.” Cô sẽ nỗ lực thi đỗ Thanh Bắc.

Giọng nói của Tô Uyển trong trẻo như tiếng ngọc vỡ trong gió, vô cùng êm tai. Đôi lúm đồng tiền lộ ra trên đôi má trông thật ngọt ngào, khoảnh khắc cô cúi đầu dịu dàng, trông giống như vẻ e thẹn của nhành hoa không chịu nổi làn gió lạnh.

Hoắc Kiêu Hàn qua gương chiếu hậu đã thu hết cảnh tượng ấy vào tầm mắt.

Cả cơ thể anh như thể đang ngâm trong nước hồ giữa tháng Chạp giá rét, làn nước buốt xương không ngừng tràn vào miệng. Nó khiến anh gần như nghẹt thở, muốn nôn mà không nôn được, màng nhĩ vang lên những tiếng “ù ù”, dường như có thể bị áp lực nước ép vỡ bất cứ lúc nào.

Bàn tay nắm vô lăng siết chặt lại, những móng tay được cắt tỉa sạch sẽ khảm sâu vào da thịt.

Sau khi đưa Tô Uyển và bé Hân Di về đến nhà họ Hoắc, anh liền quay trở lại đơn vị.

Tô Uyển tắm rửa xong xuôi thì lên lầu ngồi bên cửa sổ, vừa lau mái tóc còn ướt sũng, vừa học thuộc lòng những kiến thức về văn ngôn mà cô chưa nắm vững.

Nghĩ đến bức thư kiểm điểm mà Hoắc Kiêu Hàn đã nhắc tới, cô mở ngăn kéo tìm nó ra và bắt đầu đọc.

Ước tính bức thư dài đến mấy nghìn chữ, và có vẻ như nó được viết bằng tay trái khi vết thương ở vai phải của anh còn chưa lành.

Từng nét chữ đều được viết cực kỳ nắn nót, mạnh mẽ và dứt khoát; nội dung cũng rất chặt chẽ, nghiêm túc, thể hiện sự tự kiểm điểm sâu sắc về hành vi của chính mình.

Thật khó có thể tưởng tượng được, một cán bộ cấp Trung đoàn lại ngồi ngay ngắn trước bàn dù đang mang thương tích, để viết ra những lỗi lầm mà mình nhận thức được, một cách nề nếp và chân thành đến thế.

Lại còn là xin lỗi cô, một nữ sinh trung học nữa chứ.

Trước Tiếp