Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 125: Để tôi trả tiền.

Trước Tiếp

Cô biết rõ sự lo lắng của Mạnh Tân Hạo, nhưng thực tế cách tốt nhất để dập tắt lời đồn, chính là cô phải giành được thứ hạng cao trong kỳ thi sát hạch đầu vào. Chỉ cần cô làm được điều đó, cho dù những gì Tôn Hồng Hà nói có là thật đi chăng nữa, thì cũng chẳng ai tin.

Bởi lẽ ở trường học, thành tích là trên hết, người có thành tích ưu tú chính là kẻ mạnh. Trong biết bao nhiêu vụ bắt nạt học đường, đã có ai nghe nói đối tượng bị bắt nạt lại là một học sinh có thành tích xuất sắc chưa?

“Được, vậy thời gian tới em cứ tập trung ôn thi, những việc khác tôi sẽ giải quyết.” Hoắc Kiêu Hàn nhìn hai người họ ngồi sát cạnh nhau, dù chỗ ngồi rất rộng rãi nhưng họ vẫn không hề giãn cách ra, bàn tay anh đặt trên đầu gối khẽ siết lại, giọng điệu vẫn thản nhiên và bình tĩnh.

Anh lúc này giống hệt như một người anh trai đáng tin cậy, mạnh mẽ, có thể làm chỗ dựa vững chắc cho các em của mình vậy.

“Nhưng mà chỉ tiêu chuyển trường của Lệ Chí, có thể sẽ bị học sinh giỏi từ mấy trường tốt nhất thành phố tranh hết mất.” Mạnh Tân Hạo nghe vậy thì đã thấy yên tâm phần nào, nhưng rồi cậu lại rướn cổ tới, hạ thấp giọng hỏi: “Anh họ, anh định đi cửa sau cho em gái Tô Uyển à?”

“Gọi món đi.” Hoắc Kiêu Hàn lập tức phóng một ánh mắt sắc lẹm qua.

“Cháu đã gọi xong hết rồi ạ! Chị Uyển lần đầu đi ăn đồ Tây, nên cháu đã gọi cho chị ấy thật là nhiều món ngon luôn.” Bé Hân Di, nãy giờ vẫn ngồi ngoan ngoãn trên ghế, lúc này mới vui vẻ lên tiếng.

Gương mặt cô bé lộ rõ vẻ mong chờ được thấy Tô Uyển thưởng thức món bít tết thơm ngon.

Chị Uyển đã mua quần áo đẹp cho cô bé, lại còn tết cho cô bé kiểu tóc xinh xắn thế này, cô bé chắc chắn cũng phải đối xử thật tốt với chị Uyển rồi.

Hân Di chớp chớp đôi mắt đẹp như mặt hồ: “Cháu đã gọi cho chị Uyển mỗi vị bít tết một phần, còn có cả đồ ăn vặt và đồ uống nữa, chị Uyển nhất định sẽ thích cho mà xem.”

Hoắc Kiêu Hàn và Mạnh Tân Hạo đều sững người một lát. Hèn chi con bé Hân Di vốn dĩ luôn líu lo như chim sẻ, mà hôm nay lại im lặng đến thế.

Ngay sau đó, Mạnh Tân Hạo liền nhìn Hoắc Kiêu Hàn với vẻ mặt đầy thắc mắc, ý như muốn nói: Anh họ, lúc Hân Di gọi món anh không xem qua sao?

“Hân Di, chị không ăn hết nhiều thế này đâu.” Tô Uyển cũng có chút dở khóc dở cười, định đứng dậy nhờ nhân viên phục vụ hủy bớt những món thừa.

Tuy nhiên, nhân viên trong bộ đồng phục chỉnh tề đã bắt đầu bưng món lên.

Chỉ riêng bít tết đã có tới sáu phần. Bé Hân Di còn đứng bên cạnh chỉ huy xem phần nào là của Tô Uyển, phần nào là của mình, chỗ còn lại mới là của Hoắc Kiêu Hàn và Mạnh Tân Hạo.

Cuối cùng, trước mặt Tô Uyển chất đầy một đống đồ ăn, người có phần nhiều thứ hai chính là bé Hân Di.

Thế nhưng hai người họ ăn chẳng được bao nhiêu đã no căng. Hân Di thì mải mê ăn đồ vặt và uống nước ngọt, nên một phần bít tết vẫn còn lại một phần ba chưa ăn hết.

Họ lại không mang theo cặp lồng, nên số đồ thừa còn lại chỉ có thể giao cho hai người Hoắc Kiêu Hàn và Mạnh Tân Hạo giải quyết.

Trớ trêu thay, bé Hân Di cứ nhất quyết đòi Tô Uyển phải nếm thử cả ba loại bít tết để xem vị nào ngon hơn.

Tô Uyển lại không ăn hết được, mà mỗi phần bít tết cắt ra nếm một miếng rồi đưa phần còn lại cho Hoắc Kiêu Hàn và Mạnh Tân Hạo, thì không được lịch sự cho lắm.

Cô đành dỗ dành bé Hân Di, cắt một miếng từ phần bít tết còn thừa của cô bé để nếm thử. Lúc này Hân Di mới mãn nguyện tựa lưng vào ghế, rồi xoa xoa cái bụng tròn lẳn.

“Không ăn nữa à?” Hoắc Kiêu Hàn liếc nhìn phần bít tết bị cắt mất một miếng trước mặt Hân Di, rồi quay đầu hỏi.

“Có chứ ạ, cháu đi vệ sinh xong sẽ quay lại ăn tiếp.” Hân Di lập tức ngồi bật dậy. Khó khăn lắm mới được đi ăn bít tết một lần, cô bé nhất định phải ăn hết, mặc dù đã no lắm rồi.

Vừa hay Tô Uyển cũng muốn đi vệ sinh, sẵn tiện đi thanh toán tiền ăn luôn, nên cô đứng dậy dắt tay Hân Di hướng về phía nhà vệ sinh.

Hoắc Kiêu Hàn thản nhiên thu hồi tầm mắt, thấy Tô Uyển dắt tay Hân Di đi về phía quầy thu ngân, nói gì đó với nhân viên rồi đưa tay vào túi áo tìm tiền.

“Đồng chí, tổng cộng hết bốn mươi ba đồng tám hào ba xu.” Nhân viên thu ngân gảy bàn tính rồi nói.

Tô Uyển vừa lấy ra bốn tờ tờ 10 tệ và tờ 5 tệ mới tinh định đưa cho nhân viên, thì bàn tay thon dài của Hoắc Kiêu Hàn đã nhanh hơn cô một bước, anh đưa tiền cho người thu ngân: “Để tôi trả.”

“Đoàn trưởng Hoắc, bữa này đáng lẽ phải để em mời mới đúng, để cảm ơn anh và anh Tân Hạo đã vất vả lo liệu chuyện đi học của em.” Tô Uyển thấy vậy vội vàng đẩy tay Hoắc Kiêu Hàn ra.

Đây chính là cơ hội khó khăn lắm cô mới có được để trả ơn anh đấy.

Những đầu ngón tay thanh mảnh, linh hoạt chạm nhẹ vào cánh tay rắn chắc của Hoắc Kiêu Hàn, nhưng nó cứ như một bức tường sắt, đẩy mãi không nhích, nên cô đành phải dùng thêm chút lực.

Trước Tiếp