Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 616: Phiên Ngoại 5

Trước Tiếp

Lưu manh lăn lộn ra chút tên tuổi còn có thể hình thành địa bàn, nhưng trên đường nhiều tên côn đồ như vậy, đâu thể mỗi người đều có “lão đại” quản lý?Dân chúng nhỏ gặp phải chỉ có thể tự nhận xui xẻo.Loại người có thân thủ như Đồng Nguyệt, đương nhiên bảo vệ mình dễ dàng hơn nhiều.Đồng Nguyệt dẫn theo bốn đứa bé đi chơi một vòng, mua đồ, khi đi ngang qua tòa thị chính vừa vặn thấy Mạnh Phồn dẫn theo người đi vào.Cô ấy từng học võ thật, đám du côn lưu manh bình thường không đánh lại được cô ấy, nhưng mà nói cô ấy rất lợi hại thì hơi quá mức.

Gặp phải cao thủ mà nói, cô ấy chắc chắn không đánh lại được.

Mà đám người trước mắt này, rõ ràng không phải tên lưu manh bình thường, bọn họ đặc biệt nhằm vào Đồng Nguyệt.Trong lòng không biết nên nói gì, chỉ có chút cảm khái, cô ấy thật sự không nghĩ tới người mình gặp trên du thuyền nước ngoài năm đó hiện giờ lại lăn lộn ở Bằng Thành Hoa Hạ tốt như vậy.

Thực ra ngoại trừ gương mặt này, cô ấy hoàn toàn không biết gì về anh ta.

Ngay cả tên cũng không biết.Bóng dáng Mạnh Phồn nhanh chóng biến mất, Đồng Nguyệt nắm tay hai đứa bé: “Đi thôi!”

Mấy người mua không ít đồ, xách theo đồ vô cùng vui sướng về nhà, xuyên qua đường phố đi tới trong thôn.

Con đường này rất dài, xung quanh cũng rất hoang vắng, bình thường không có người đi qua.Đi qua đoạn đường này đi qua một rừng trúc nhỏ, sẽ đến thôn cô ấy ở.

Đi tới đi lui bỗng nhiên phía sau có hai chiếc ô tô lái tới, Đồng Nguyệt nghe thấy âm thanh kéo đứa bé sang bên cạnh nhường đường, nhưng không nghĩ tới xe lái đến trước mặt bọn họ thì dừng lại.

Trên xe nhanh chóng có mười mấy người đàn ông đi xuống, trên tay đều cầm gậy.Đồng Nguyệt lập tức cảm thấy không ổn: “Chạy mau!”

Cô ấy vươn tay đẩy đứa bé sang bên cạnh, mình thì đón đỡ đám người kia.

Nhưng mà thật sự đánh nhau, Đồng Nguyệt mới biết có lẽ hôm nay thật sự gặp hạn.Anh ta mặc âu phục, bên cạnh còn có mấy tùy tùng, ngoài ra còn có mấy người nước ngoài nói gì đó với anh ta.

Bên trong còn có người đi ra nghênh đón, thái độ vô cùng khách sáo với Mạnh Phồn.

Đồng Nguyệt nhìn thấy cảnh này, thì biết Mạnh Phồn lăn lộn rất tốt.…Thấy bốn đứa bé bị nhét vào trong, Đồng Nguyệt đâu còn không rõ?Nếu lúc này dùng tiền đổi lấy mấy đứa bé, cô ấy tuyệt đối nguyện ý lấy toàn bộ tiền của mình.“Tôi cho các anh tiền, đừng bắt bọn họ, tôi… A…”Trong đầu Đồng Nguyệt ong ong, lập tức đầu váng mắt hoa.“Có tiền đúng không? Được thôi! Có tiền thì đi lấy tiền, lấy tiền tới chuộc mấy đứa bé này.”Vừa vặn chỗ rẽ có hai người đi tới, hai người thấy cảnh này thì sợ tới mức vội rụt chân về, ngay sau đó quay đầu bỏ chạy.Rất nhanh đã không thấy bóng dáng ô tô.Em trai em gái bị bắt cóc, cả người Đồng Nguyệt đều là vết thương, sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.

Đám côn đồ kia đã sớm thăm dò rõ ràng về Đồng Nguyệt, loại người này bị bắt hết căn bản không có người đi tìm.Lưu trữ Đồng Nguyệt trái lại sẽ phiền phức.Đồng Nguyệt khập khiễng đến cục công an, mấy tên côn đồ phía sau lùm cây đứng dậy, nếu Đồng Nguyệt thấy được chắc chắn sẽ nhận ra, mấy người này chính là mấy tên côn đồ thường xuyên tới thu phí bảo vệ.Đây là một đồng chí nam hơn ba mươi tuổi, vốn là về nhà một chuyến không ngờ tới nửa đường gặp một đồng chí nữ như vậy.“Dừng xe, đợi một lát! Tiên sinh, dừng xe…”

Tiếng thét chói tai này thật sự là có chút chói tai, xe của Mạnh Phồn mới khởi động tốc độ không nhanh, động tĩnh lớn như vậy rất nhanh bị tài xế phát hiện.

Tài xế nhìn kính chiếu hậu, nhíu mày nói: “Mạnh tổng, phía sau có người đuổi theo chúng ta.”

Mạnh Phồn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, bóng dáng kia có chút quen mắt.“Mặt cô đều là máu, lúc này còn bảo không sao?”

“Tôi đã nói tôi không sao mà, tôi có thể tự mình đến bệnh viện, anh mau đi cứu đứa bé đi! Đám người đó là bọn buôn người, một khi bị mang đi có khả năng cả đời sẽ không tìm thấy, mau đi đi!”

Đứa bé bị bắt, lúc này lý trí của Đồng Nguyệt mất sạch, gần như gào rống nói chuyện với công an.

Công an thấy cô ấy như vậy sợ cô ấy xảy ra chuyện, vì thế đưa cô ấy tới đường phố để cô ấy tự mình đến bệnh viện, anh ta trở về gọi người.Xe khởi động, Mạnh Phồn lái xe rời đi.

Đồng Nguyệt gần như đuổi theo theo bản năng.

“Đợi đã, dừng xe, mau dừng xe, đợi một lát…”

Trước Tiếp