Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vẫn luôn được ôm như thế, cậu bé thật sự có chút xấu hổ.Lục Nhị Hùng đã sớm chạy loạn khắp nơi, Cố Thanh Thanh đặt lão đại xuống, đứa bé đã ba tuổi đi đường rất ổn định.Tuy lão đại ít nói chuyện nhưng Cố Thanh Thanh biết, thực ra năng lực ngôn ngữ của lão đại mạnh hơn Nhị Hùng nhiều, đi đường cũng ổn hơn Nhị Hùng.Cậu bé đã lâu không gặp cha.Có lẽ đây là ảnh hưởng của một người cha tốt đối với con cái!
Đời trước cô vẫn luôn không nhớ tới cha, cho dù cha đi ra ngoài mấy tháng thậm chí một năm không trở về, cô cũng chưa bao giờ nhớ ông ta.
“Đợi mẹ nghỉ sẽ dẫn con đi tìm cha, về nhà ban đầu của chúng ta có được không?”
Cố Thanh Thanh bất đắc dĩ: “Cha đang ở Giang Ninh mà, chính là nhà cũ của chúng ta, Nhị Hùng nhớ cha sao?”
Lục Nhị Hùng gật đầu:
“Nhớ ạ, nếu cha ở đây thì tốt, con có thể cưỡi lên vai cha. Nơi này rất cao, cưỡi lên vai cha có thể nhìn ra xa hơn.”
Tiền Lệ cười nói: “Nhị Hùng muốn được cõng à! Ở đây có mấy chú mà, cháu cưỡi lên vai các chú là có thể nhìn rất xa.”
Nhị Hùng quay đầu nhìn Hứa Tấn Xuyên và Trương Hổ, lắc đầu nói:
“Không giống, cháu thật sự có thể cưỡi trên vai các chú chơi đùa một lát, nhưng cha thì khác, cháu vẫn nhớ cha.”
Lục Nhị Hùng rất vui: “Thật vậy sao? Mẹ, chừng nào thì mẹ nghỉ?”
“Ừm… Mấy tháng! Đợi thời tiết nóng hơn, mẹ sẽ nghỉ.”
Lục Nhị Hùng không rõ, cậu bé không biết phải bao lâu mới nóng hơn.Cố Thanh Thanh nhìn con mình, từ trong đôi mắt đứa bé cô thấy được ỷ lại và tưởng niệm.
Nhớ rõ trước đây khi ở Giang Ninh tuy Lục Nhị Hùng nghịch ngợm gây sự, có đôi khi Lục Hướng Dương sẽ dạy dỗ cậu bé, nhưng phần lớn thời gian đều là thương cậu bé.
Lão đại không thích chơi, ba đứa bé thì còn quá nhỏ, chỉ có Nhị Hùng hoạt bát hiếu động, cho nên cô nhìn thấy Lục Hướng Dương khiêng Lục Nhị Hùng lên vai nhiều lần, nhìn thấy Lục Nhị Hùng cưỡi trên vai cha uy phong lẫm liệt khoe khoang.Bên Cố Thanh Thanh vui sướng vì thời thơ ấu bi thảm của mình không tái diễn trên người con cái, bên Vương Vũ cũng đang nỗ lực tạo ra hoàn cảnh tốt đẹp cho gia đình nhỏ của mình.
Lúc trước anh ta từng để ý tới nhà bán, thực ra đối với người có xuất thân gia đình như anh ta mà nói, cũng không để ý tứ hợp viện lắm, đối với nhà mà mình mua cũng không có chấp niệm gì, nhưng Cố Thanh Thanh vừa ra tay là mua ba nhà.
Mấy năm nay anh ta luôn nghe Lục Hướng Dương nói, dẫn dắt chuyện này với anh ta, anh ta dứt khoát để ý tới tứ hợp viện.Chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn được một căn hôm nay mua.Anh ta sớm đã chuẩn bị nguyên liệu, dù sao sinh ra ở giới này có nhiều biện pháp, chuẩn bị trước mà nói vẫn có thể lấy được.Thời buổi này chỉ cần nguyện ý bỏ tiền, làm việc sẽ rất nhanh.Vương Vũ chỉ tốn ba ngày đã thu dọn nhà xong xuôi.
Quý Minh Nguyệt nhìn thấy thì vô cùng vui vẻ:“Đây thật sự là nhà chúng ta sao? Sau này chúng ta ở đây à?”
Vương Vũ cười, anh ta biết gần đây Quý Minh Nguyệt ở nhà có chút nghẹn khuất.
“Đương nhiên là của chúng ta, đồ nội thất thành phẩm có chút bình thường, đặt ở phòng cho khách trước, khi mẹ anh dẫn đám trẻ đến đây thì ở tạm, đợi phòng chính thu dọn xong thì dọn vào.”
Nhà ở rộng rãi như vậy, trở về không chịur nổi hoàn cảnh nhỏ hẹp như thế.
Lúc này về nhà nghỉ ngơi, mới tiến vào cửa nhà bác gái cả bắt đầu oán giận:“Hai đứa còn biết đường trở về à? Cháu nhìn xem mấy đứa bé đúng là ầm ĩ, cả ngày khóc không để yên, ầm ĩ bọn bác đau cả đầu.”
Ba cục cưng được cha mẹ che chở lớn lên, rất ít khi ngang ngược vô lý khóc nháo không ngừng.Mà sở dĩ con gái cả khóc là vì chỗ kết vảy bị mất một mảng, bên trong lộ ra làn da phấn nộn, còn chưa khỏi đầy tơ máu.
Đau, đương nhiên là đứa bé sẽ khóc.Mà hai giúp việc trong nhà một người ở sân sau đấm chân cho bà cụ, một người chơi đùa với con anh họ cả.
Ở ngay vườn hoa phía sau, cười rất vui vẻ.Con trai thấy chị gái khóc, cũng ở bên cạnh khóc lợi hại.
Quý Minh Nguyệt còn nghĩ là con trai bị dọa mới khóc, kết quả cẩn thận kiểm tra một lát phát hiện quần bông của con trai đã ướt đẫm, tiểu trong quần không ai quản.Thấy Quý Minh Nguyệt mãi mà không có động tĩnh, bác gái Vương gia không vui:
“Cháu còn thất thần làm gì? Nhanh ôm đứa bé đi dỗ đi, đúng thật là khóc hơn nửa tiếng đồng hồ, ầm ĩ đau đầu lợi hại, ngày nào cũng y như khóc tang, lớn lên ở nông thôn, lớn lên ở nông thôn chính là…”Trở lại Vương gia trên cơ bản bị bắt nạt, mới có thể ầm ĩ.