Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cơm Nắm đi rửa bát, Đậu Bao thì tỉ mỉ lau miệng cho em: "Em trai giỏi thật đấy, đã ăn được hai bát rồi, anh mới ăn có một bát thôi.
Lúc anh bằng em chắc còn chưa biết ăn cơm đâu.
Nhưng lần sau em đừng làm bẩn yếm nhé, trời lạnh thế này mẹ giặt yếm mệt lắm đấy.
Em cũng bớt tè một chút được không? Mẹ giặt tã cũng mệt lắm.
Nếu em đồng ý, đợi sau này em mọc răng ăn được thịt, anh sẽ nhường đùi gà cho em nhé ~~~"Hàn Thành: ". . . " Nếu không phải Đậu Bao lớn lên dưới mắt mình, anh đã tưởng con trai mình bị ai đó đánh tráo rồi.
Cậu bé yên tĩnh ngày xưa giờ sao mà nói lắm thế không biết.
Anh định nhắc nhở cậu rằng tã và yếm phần lớn là do anh giặt chứ chẳng để vợ phải chạm vào nước lạnh đâu. Hàn Thành sợ Tiểu Bánh Bao ngồi lâu đau lưng nên bế cậu lên đi lại vài vòng.
Tiếu Tiếu cũng cho em gái bú xong đi ra, để bé áp vào vai mình khẽ vỗ lưng cho bé ợ hơi.
Hai nhóc tì tình cờ "chạm trán" trên vai bố mẹ, nhìn đối phương một cái rồi đồng thanh đánh một cái ợ no nê.
Hai vợ chồng nhìn nhau cười trừ. Đã đến giờ đi làm, Hàn Thành đặt Tiểu Bánh Bao xuống tấm chiếu trúc đã trải chăn bông, đón lấy Tàng Viên từ tay vợ hôn một cái.
Tàng Viên thích nhất là được bố bế, vừa hôn là bé cười tít mắt, lộ ra đôi lúm đồng tiền xinh xắn giống hệt mẹ.
Nhìn con, lòng Hàn Thành như tan chảy, anh đặt bé hơi xa Tiểu Bánh Bao một chút rồi dặn: "Bánh Bao không được bắt nạt em đâu nhé. "Tiểu Bánh Bao – kẻ chưa từng bắt nạt em bao giờ – chẳng thèm chấp bố, cứ thế cắm cúi luyện "thần chưởng lật người" trên tấm chăn bông. Hàn Thành cài lại cúc áo, Tiếu Tiếu giúp anh quàng lại khăn len: "Xem cái trí nhớ của em này, chị dâu cả bảo khi nào thì cả nhà sang ấy nhỉ?"Trường của Cơm Nắm đã nghỉ, Trụ Tử cũng theo vợ chồng Nhã Lệ về thủ đô thăm ông nội.
Chị dâu cả và hai đứa cháu vẫn chưa thấy đâu nên Tiếu Tiếu mới sực nhớ ra để hỏi.
Hàn Thành kéo tay vợ lên môi hà hơi sưởi ấm rồi xoa xoa: "Tay em lạnh quá, nhớ đeo găng tay vào.
Chắc muộn nhất là trong hai ngày tới thôi, lần trước chị ấy bảo mua được vé ngày nào là sẽ sang ngay ngày đó. ""Hôm nay em đừng ra ngoài, hôm qua anh đã dặn lão Hồ rồi, chiều ông ấy sẽ đưa thịt dê sang, tối nay nhà mình ăn lẩu dê.
Nếu không muốn động tay thì cứ đợi anh về làm, ăn muộn một chút cũng không sao. " Hàn Thành dặn thêm. Tiếu Tiếu ôm lấy anh: "Thịt dê phải hầm lâu lắm, đợi anh về thì muộn quá.
Em đã hứa với các con là tự tay nấu cơm cho chúng ăn rồi, em không nuốt lời đâu.
Em dùng nước nóng rửa đồ không lạnh đâu, anh tan làm nhớ về sớm nhé. "Hàn Thành gật đầu: "Ừ, gần đây cũng không bận lắm, tan làm anh về ngay.
Đúng rồi," Tiếu Tiếu ngước lên, "Năm nay sao anh không đi công tác thủ đô? Tiện thể ghé thăm ông nội Trụ Tử luôn. "Hàn Thành lắc đầu: "Anh để người khác đi thay rồi.
Các con còn nhỏ quá, anh không yên tâm. "Tiếu Tiếu nghĩ cũng phải.
Hàn Thành vội vã đi làm, hai vợ chồng không lưu luyến thêm nữa.
Hàn Thành vừa đi khỏi, Tiếu Tiếu đã nghe thấy tiếng hét lớn ngoài cổng: "Cô ơi cô ơi, Cơm Nắm, Đậu Bao ơi. . . "Không chỉ có một giọng nói đâu nhé, Tiếu Tiếu mừng rỡ.
Cơm Nắm và Đậu Bao nhìn nhau, Cơm Nắm reo lên: "Mẹ ơi, là giọng của anh Đại Bảo và Tiểu Bảo!"
Đậu Bao cũng phấn khích vô cùng, đôi mắt cong tít: "Mẹ ơi, đúng là các anh của con rồi phải không ạ?"
Vừa dứt lời, Đậu Bao đã bị Cơm Nắm dắt tay, cả hai chạy vút ra ngoài như hai mũi tên rời cung. . . Tiếu Tiếu ở trong nhà nhìn cặp rồng phượng đang mắt to mắt nhỏ nhìn mình: "Hai anh lớn ở quê ngoại sang chơi rồi kìa, lại có thêm người chơi cùng rồi, các con có vui không nào?"
Đáp lại cô là tiếng "hừ hừ" nỗ lực lật người của Tiểu Bánh Bao và tiếng chuông leng keng dồn dập của Tiểu Bánh Trôi. . . Cơm Nắm lao vút ra ôm chầm lấy mọi người: "Mợ cả, Đại Bảo, Tiểu Bảo, em nhớ mọi người chết đi được!"
Đậu Bao cũng chạy ra, phấn khích ôm lấy các anh xoay vòng vòng.
Bẵng đi một năm không gặp, mấy đứa nhỏ vẫn thân thiết như ngày nào. Tiểu Bảo ôm lấy Cơm Nắm kêu oai oái: "Sao em lại cao thế này? Năm ngoái rõ ràng em còn thấp hơn anh bao nhiêu cơ mà!"
Tiểu Bảo ướm thử, Cơm Nắm đã cao bằng cậu rồi, trong khi cậu hơn Cơm Nắm tận một tuổi. Cơm Nắm tự hào vỗ ngực: "Em ăn khỏe, lại ngày ngày tập luyện cùng bố, tự nhiên là cao lớn thôi. "
Tiểu Bảo bế Đậu Bao xinh xắn lên, cọ mũi mình vào mũi cậu nhóc: "Đậu Bao nhà mình cũng ngày càng xinh trai ra nhé!" Đậu Bao thực sự rất ưa nhìn, môi hồng răng trắng, càng lớn đường nét càng tinh tế. Đại Bảo vốn tính nhút nhát hơn, Cơm Nắm khoác vai anh: "Chúng mình vào nhà rồi nói chuyện, mợ cả vào đi ạ.
Tiểu Bánh Bao bây giờ nghịch lắm, lật vài cái là chẳng biết lăn đi đâu rồi, không rời mắt được đâu, mẹ cháu phải ở trong nhà canh chừng em ấy đấy. "Lương Hồng Mai ngạc nhiên: "Cặp rồng phượng mới chưa đầy nửa tuổi mà đã lợi hại thế rồi cơ à?"
Cơm Nắm đáp: "Bánh Bao nghịch lắm, còn em gái thì vẫn thùy mị lắm ạ. "Trong lúc nói chuyện cả nhà đã vào đến sân.
Tiếu Tiếu đứng đợi ở cửa, Đại Bảo và Tiểu Bảo đã chạy nhào tới ôm chầm lấy cô: "Cô ơi, cô ơi. . . "
Tiểu Bảo gọi xong liền "òa" một tiếng khóc nức nở. Tiếu Tiếu ngồi thụp xuống ôm hai đứa cháu, xoa đầu Tiểu Bảo: "Sao thế này con?"
Lương Hồng Mai đặt đồ đạc xuống: "Thằng bé này từ lúc nghỉ hè đã lải nhải suốt, ngày nào cũng hỏi bà nội hàng chục lần là khi nào mới được sang nhà cô.
Nó cứ sợ mọi người lừa không cho đi.
Mẹ chồng tôi bị nó hỏi đến phát phiền, thế là đuổi nó lên huyện ở với tôi, ngày nào cũng chực chờ tôi được nghỉ phép đấy. "
Tiếu Tiếu vừa buồn cười vừa thương: "Bà nội lần trước làm thế là không đúng, nhưng bà không cố ý đâu, con không được hẹp hòi mà cứ nhớ mãi chuyện đó nhé. "Tiểu Bảo quệt nước mắt, bĩu môi: "Con không có thù dai, con chỉ là nhớ mọi người thôi mà. "
Lương Hồng Mai kể thêm: "Tiểu Bảo giỏi thật đấy cô ạ.
Tôi lần đầu đi xa ngồi tàu hỏa chẳng biết gì, thế mà nó đi với bà nội một lần là nhớ hết, dắt tôi đi từng bước phải làm gì.
Xuống tàu nó còn nhận ra đường dắt tôi về tận nhà.
Đừng nói nhé, lần trước mà để nó lên tàu, khéo nó dắt được cả Đại Bảo sang đây thật ấy chứ. "Tiếu Tiếu đứng dậy nghiêm giọng: "Hai đứa bây nhiêu tuổi đầu? Không có người lớn đi kèm mà tự ý đi xa là không được.
Nếu tự đi sang đây cô cũng không cho vào nhà đâu, cho biết mặt để mà nhớ đời. "Ai mà biết ra đường gặp phải hạng người nào? Tiếu Tiếu nghĩ nhất định không được để tụi nhỏ có tiền lệ này. Đại Bảo, Tiểu Bảo đồng thanh: "Vâng ạ cô, lần sau bọn con không dám nữa đâu. "Sự chú ý của hai anh em sớm đã bị cặp rồng phượng thu hút.
Chúng nhận ra ngay ai là em trai, ai là em gái, đúng như Đậu Bao nói: một đứa giống bố, một đứa giống mẹ, cực kỳ rõ ràng.
Hai đứa nhỏ nằm bò trên chăn bông chằm chằm nhìn hai em. Tiểu Bảo nín thở: "Em gái xinh quá, giống cô như đúc luôn.
Tiểu Bánh Bao cũng đẹp, hơi giống Cơm Nắm với Đậu Bao, nhưng sao em ấy mập thế nhỉ? Có phải lúc trong bụng cô em ấy tranh ăn của em gái không ạ?"Cơm Nắm gật đầu: "Bánh Bao ăn khỏe lắm nên lớn nhanh. "Đại Bảo nhận xét: "Con gái của cô đương nhiên giống cô rồi.
Cơm Nắm với Đậu Bao đều giống chú, Bánh Bao chắc chắn cũng giống chú. "Tiểu Bảo chun mũi: "Chưa chắc đâu, thằng Út nhà mình chẳng giống bố, cũng chẳng giống anh, xấu xí lắm, chẳng biết giống ai. "
Nhắc đến đây cậu lại thấy hơi nhớ thằng em thối ở nhà. Cơm Nắm bảo: "Lúc nhỏ đứa nào chẳng xấu, nuôi dần mới đẹp ra chứ, lúc chúng nó mới đẻ em cũng chẳng nhìn ra giống ai. "
Đậu Bao không đồng ý: "Nhìn ra mà, em nhìn một cái là ra ngay.
Em gái từ nhỏ đã xinh giống mẹ, lại có lúm đồng tiền.
Bánh Bao cũng đẹp trai giống em nè ~~~"Cơm Nắm trêu: "Mẹ còn chẳng nhìn ra, chỉ có em nhìn ra thôi, chắc em đoán mò đúng không?"
Đậu Bao lắc đầu lia lịa: "Em và các em có thần giao cách cảm, nhìn cái là biết ngay!"Cơm Nắm véo má em: "Lại bốc phét!"
Đậu Bao gạt tay anh ra: "Em không bốc phét, anh xấu tính, em chưa bao giờ bốc phét, anh mới bốc phét ấy!"Tiểu Bảo kinh ngạc: "Giờ Đậu Bao dẻo mồm thế này rồi cơ à?
"Cơm Nắm buông Đậu Bao ra, hậm hực: "Nói nhiều lắm anh ạ, suốt ngày làm em phát cáu thôi. "Lương Hồng Mai lắc đầu, lôi đồ đạc từ quê mang sang: "May mà lúc cô ở cữ mẹ không cho tụi nó sang đây.
Trẻ con trong nhà đông một tí là ồn ào đau hết cả đầu, đúng là vất vả cho cô rồi. "Tiếu Tiếu rót ba bát bột lúa mạch mang ra, đưa cho mợ cả một bát: "Quen là được thôi mợ.
Mợ uống một ngụm cho ấm người, Đại Bảo, Tiểu Bảo cũng lại đây uống đi con. "Lương Hồng Mai nhìn bát bột: "Bột lúa mạch à? Tôi không uống đâu, để dành cho tụi nhỏ, tôi uống nước lọc là được rồi. "
Tiếu Tiếu đẩy lại: "Thỉnh thoảng uống một chút không sao đâu mợ, có phải ngày nào cũng uống đâu. "Cơm Nắm nói: "Đậu Bao nhà em sáng nay uống rồi, mợ cả và các anh uống đi ạ. "Lương Hồng Mai không từ chối nữa.
Cả đời bà đây là lần đầu được uống bột lúa mạch, nhà cô út đúng là điều kiện tốt thật. "Ở nhà mọi người vẫn khỏe chứ mợ? Anh chị hai và thằng Út thế nào rồi ạ?" Tiếu Tiếu hỏi. Uống xong bát bột, Lương Hồng Mai thấy cả người ấm sực, gật đầu: "Khỏe, khỏe cả.
Vợ chồng chú hai cứ mong con gái, sinh thêm con trai nên cũng chưa ưng lắm đâu. " Bà lắc đầu cười: "Chẳng biết phong thủy nhà họ Tô mình thế nào, nhà người ta thì mong con trai không được, nhà mình thì rượt đuổi tìm con gái mãi chẳng thấy.
Chỉ có cô là phúc đức nhất, một lứa có cả nếp lẫn tẻ. "