Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tiểu Bảo trút hết đống tiền mừng tuổi trong cặp ra đưa cho cô bán vé. Cô nhân viên thấy hai đứa nhỏ ăn mặc chỉnh tề, nói năng có đầu có đũa thì cũng không nghi ngờ gì, cứ ngỡ người lớn đột nhiên không khỏe phải đi bệnh viện gấp nên để hai đứa ở lại xếp hàng.
Cô hỏi Tiểu Bảo: "Thế giấy giới thiệu của các cháu đâu? Có mang theo không?"Tiểu Bảo khựng lại ngay lập tức, nhìn Đại Bảo trân trối.
Bà nội hình như chưa từng nói với cậu chuyện giấy giới thiệu, Tiểu Bảo cố nhớ lại cũng không nhớ nổi bà có đưa giấy giới thiệu cho cô bán vé không. Tiểu Bảo đành nói: "Tụi cháu quên mang rồi, cô cứ bán vé cho tụi cháu trước được không ạ?"Thời buổi này nhân viên bán vé thái độ thường không tốt lắm, nhưng thấy hai đứa nhỏ vừa lanh lợi vừa đáng yêu, cô hiếm hoi kiên nhẫn giải thích: "Không được đâu cháu, mua vé bắt buộc phải có giấy giới thiệu của đại đội hoặc đơn vị cấp đến nơi đó mới được.
Các cháu cứ đợi người lớn cầm giấy giới thiệu qua rồi mua nhé, không cần xếp hàng lại đâu, cứ vào thẳng đây mà mua. "Cô bán vé rụt đầu lại: "Xong rồi, người tiếp theo!"Người phía sau bảo: "Hai đứa nhỏ tránh ra tí nào, mau đi tìm người lớn đi rồi quay lại mua. "Tiểu Bảo cực kỳ thất vọng, ủ rũ kéo Đại Bảo đi ra một bên: "Anh Đại Bảo, em không nhớ là phải có giấy giới thiệu, bà nội có nói đâu. "Đại Bảo thực ra lại thở phào nhẹ nhõm: "Đông người quá, hay là tụi mình tranh thủ lúc người lớn chưa phát hiện thì về đi?"Tiểu Bảo không cam lòng, đã đến tận ga tàu rồi, chỉ cần lên tàu là tới nhà cô, cậu không muốn về!Tiểu Bảo cố nhớ lại một chút: "Vừa nãy cô bán vé bảo giấy giới thiệu của đại đội là được đúng không?"Đại Bảo gật đầu: "Đúng là cô nói thế. "Mắt Tiểu Bảo sáng rực lên: "Thế thì có cách rồi!"Đại Bảo cảnh giác nhìn cậu: "Em. . .
em lại định làm gì?"Tiểu Bảo vừa nói vừa kéo Đại Bảo đi ra ngoài: "Anh quên ông nội tụi mình là đại đội trưởng à? Ông chắc chắn đã cấp giấy giới thiệu cho bao nhiêu người rồi.
Tụi mình về tìm xem nó trông như thế nào, tự làm một tờ rồi quay lại không phải là xong sao?"Đại Bảo nắm chặt tay cậu: "Em còn muốn quay lại á? Tụi mình không đi nữa có được không?"Tiểu Bảo lắc đầu: "Không được, bà nội lừa tụi mình trước, bà hứa dắt tụi mình đi nhà cô mà bà lại không dắt, mình phải tự nghĩ cách thôi. "Hai nhóc tì ra khỏi ga tàu mà không hề biết rằng sau lưng có một người đàn ông và một người đàn bà đang lén lút bám theo. Hai người đó theo Đại Bảo và Tiểu Bảo đến chỗ vắng người hơn, người đàn bà mới bước lên trước mặt các cậu nói: "Này hai cháu nhỏ, có phải muốn mua vé tàu không? Đưa tiền cho cô, cô mua hộ cho nhé?"Đại Bảo và Tiểu Bảo tay nắm chặt tay, tay kia giữ chặt cái cặp nhỏ cảnh giác nhìn bà ta.
Tiểu Bảo hỏi: "Cô có giấy giới thiệu không?"Bà ta đáp: "Có chứ, có chứ, cô cái gì cũng có, giấy giới thiệu đi đâu cũng có tuốt.
Cháu đưa tiền đây cô mua cho. "Tiểu Bảo nghe một cái là biết bà ta lừa đảo, vì cô bán vé bảo phải có giấy giới thiệu đến nơi mình muốn đi mới được, bà ta còn chưa hỏi các cậu đi đâu mà đã bảo có giấy giới thiệu thì chắc chắn là lừa đảo rồi. Người đàn ông phía sau gắt: "Nói nhảm nhiều thế làm gì, mau lên. . . "Gã còn chưa nói dứt lời, Tiểu Bảo đã kéo Đại Bảo vắt chân lên cổ mà chạy, vừa chạy vừa gào to hết cỡ: "Chú băng đỏ ơi! Ở đây có phần tử xấu lừa trẻ con nè! Mau lại bắt phần tử xấu đi!"Tiểu Bảo vừa gào lên, chú băng đỏ (dân quân/trật tự) có đến hay không thì chưa biết, nhưng mọi người xung quanh đều nhìn về phía này.
Đôi nam nữ kia thấy tình hình không ổn, vội vàng chuồn thẳng. Tô Chấn Trung và Trương Xuân Anh vừa từ bệnh viện ra đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Hai người nhìn nhau, Tô Chấn Trung chạy lại chặn hai đứa trẻ đang chạy thục mạng: "Đại Bảo, Tiểu Bảo! Sao hai đứa lại ở đây?"Đại Bảo và Tiểu Bảo nghe thấy giọng nói này thì thầm gọi: "Toi rồi!", hình như bị tóm sống tại trận rồi!Trong khu tập thể của nhà máy chế biến thực phẩm. Trương Xuân Anh giận đến mức đau cả bụng, đang nằm nghỉ ngơi trong phòng của Lương Hồng Mai. Đại Bảo và Tiểu Bảo tự véo tai mình, đứng úp mặt vào tường chịu phạt.
Hai nhóc tì đều cúi gầm mặt, một mảy may cũng không dám cử động. Tô Chấn Hoa tay cầm chiếc chổi lông gà chỉ vào hai anh em, giơ lên định đánh rồi lại hạ xuống, tức giận đi tới đi lui trong phòng. Lương Hồng Mai bị Tô Chấn Hoa đi qua đi lại làm cho chóng mặt: "Chú hai, chú đi làm cháu hoa mắt quá, ngồi xuống uống hớp trà đã rồi nói sau. "Tô Chấn Hoa dùng chổi lông gà chỉ thẳng vào hai thằng nhóc thối: "Lát nữa chú mới xử hai đứa mày!"Tô Chấn Trung và Lương Hồng Mai nghe xong chuyện cũng thấy sợ hãi vô cùng.
Hai cái thằng nhóc không biết trời cao đất dày này, nếu mà mua được vé lên tàu thật thì còn đỡ, chứ lỡ chẳng may bị người ta bắt cóc hay xảy ra chuyện gì bất trắc, chắc cả nhà này không sống nổi mất!Sau cơn sợ hãi, Lương Hồng Mai bắt đầu nổi giận: "Tô Đại Bảo! Bình thường bố mẹ dạy con thế nào? Con làm anh mà dạy bảo em như thế à?"Đại Bảo vốn là bé ngoan, ngày thường bố mẹ chẳng bao giờ nặng lời với cậu.
Lương Hồng Mai vừa gắt một tiếng, miệng cậu đã mếu xệch, hốc mắt đỏ hoe: "Mẹ, con sai rồi.
Là con không dạy bảo Tiểu Bảo tốt, chính con cũng muốn đi tìm cô cô nữa, hu hu hu. . . "Tiểu Bảo thấy anh nhận hết trách nhiệm về mình thì làm sao đồng ý cho được, cậu ngang ngạnh cãi lại: "Bác cả ơi, không liên quan đến anh Đại Bảo đâu, bác đừng mắng anh ấy.
Ý kiến là của con, là con muốn đi tìm cô cô rồi bắt anh Đại Bảo đi cùng đấy.
Bác muốn đánh muốn mắng cứ trút hết lên đầu con đây này!"Tô Chấn Hoa ngày thường rất cưng chiều Tiểu Bảo, đối xử với con trai như anh em bạn hữu, hai bố con hay đùa giỡn tranh giành đồ ăn với nhau.
Tiểu Bảo sợ nhất là bà nội, nghe lời nhất là cô cô, còn những người khác trong nhà cậu chẳng sợ ai, mà người "không sợ" nhất chính là bố mình. Tiểu Bảo không phải kiểu trẻ con quy củ như Đại Bảo, nhưng cậu cũng không phải là đứa trẻ hư.
Nghịch thì có nghịch, nhưng hiếm khi gây ra chuyện gì quá quắt.
Thêm nữa nhóc con này cực kỳ lanh lợi, cả nhà ai cũng thương từ tận đáy lòng, đâm ra có chút nuông chiều.
Ai ngờ đâu cậu nhóc "không làm thì thôi, đã làm là phải kinh thiên động địa", gan to đến mức dám bỏ nhà đi sang tỉnh khác tìm cô.
Cậu có lanh lợi đến mấy thì cũng chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi, vừa rồi nếu không phải Tô Chấn Hoa tình cờ bắt gặp, có khi đã bị người ta bắt cóc thật rồi!Tô Chấn Hoa nghe cậu nói vậy, cơn hỏa nộ lại càng bốc lên ngùn ngụt, chiếc chổi lông gà quất thẳng một cái vào mông cậu: "Tô Tiểu Bảo, mày vẫn chưa biết sai đúng không? Mày định làm mẹ mày tức chết mới cam lòng hả? Mày còn lý sự nữa à? Một mình mày nghịch ngợm đã đành, còn lôi cả Đại Bảo theo! Tụi mày mới tí tuổi đầu, vạn nhất bị người ta bắt đi, cả đời không được gặp lại chúng tao thì mày vui lắm đúng không? Muốn tìm cô cô đúng không, thế thì đi đi, đi ngay đi!"Tiểu Bảo đã bảy tuổi rồi, đây là lần đầu tiên Tô Chấn Hoa xuống tay đánh cậu. Nói một cách nghiêm túc, đây cũng là lần đầu tiên Tiểu Bảo thực sự bị ăn đòn.
Cậu vốn dạn dĩ, đánh vào mông thì chẳng đau mấy, nhưng bị đánh trước mặt bao nhiêu người thế này thì mất mặt quá.
Tiểu Bảo "oa" một tiếng, gào khóc thảm thiết. Đây là lần đầu tiên Tiểu Bảo khóc thảm như vậy, còn thảm hơn cả hồi cô cô đi lấy chồng.
Tô Chấn Hoa đánh xong cũng thấy xót, con còn nhỏ, có gì không thể từ từ bảo ban đâu? Nhưng anh thực sự đang lúc nóng giận, người cũng mụ mẫm cả đi.
Thằng nhóc này gan quá lớn, người lại quá "quái", không để nó nhớ đời biết thế nào là sai, lần sau nó lại dám làm tiếp!Tô Chấn Trung cũng thấy hai thằng nhóc này nên được dạy cho một bài học.
Anh cũng giáng một cái tát vào mông Đại Bảo: "Em còn nhỏ không hiểu chuyện, con làm anh sao không khuyên nhủ em? Sao không bảo em là bên ngoài rất nguy hiểm? Bố đã dặn con bao nhiêu lần là không được chạy lung tung? Bình thường ngay cả cái sân này bố còn không cho con ra ngoài một mình, vừa nãy chẳng phải đã gặp người xấu rồi đó sao? Ngộ nhỡ người ta dùng bao tải trùm các con lại, tha đi tận xó xỉnh núi cao nào đó, các con định tính thế nào?"Đại Bảo không gào khóc ầm ĩ, cậu cứ thế sụt sùi, nước mắt rơi lã chã.
Cậu vốn dĩ đã sợ hãi, cũng đã khuyên em rồi nhưng khuyên không nổi nên đành đi theo, chứ không thể để em đi một mình được.
Nhưng Đại Bảo không bán đứng em trai, cậu biết mình sai nên xin lỗi: "Con. . .
con biết lỗi rồi, lần sau con không dám nữa. "Tiểu Bảo thấy bố không đánh mình nữa thì cũng thôi không gào nữa, ấm ức nói: "Bác cả ơi con sai rồi, bác đừng đánh anh Đại Bảo nữa.
Là con nhất quyết đòi đi, nhưng cũng tại bà nội thất hứa trước mà, rõ ràng hứa dắt tụi con đi rồi lại lén lút đi một mình.
Các bác lại không chịu dắt con đi, con chỉ còn cách tự mình nghĩ kế thôi. "Lương Hồng Mai kéo Tiểu Bảo lại, bực mình nói: "Không phải là không muốn dắt các con đi.
Bác cả cũng muốn đi thăm cô cô và các em lắm chứ, nhưng con có biết cô cô sinh em bé xong mệt thế nào không? Nhà cô cô đã có Cơm Nắm, Đậu Bao rồi, giờ thêm hai em nữa là bốn đứa trẻ. Hai thằng nhóc tụi con bình thường ở cạnh nhau đã quậy phá tưng bừng, dắt hai đứa đi nữa là trong nhà có tận sáu đứa trẻ.
Dù có nói khẽ thế nào cũng sẽ làm phiền cô cô và các em nghỉ ngơi.
Nếu các con thực sự nghĩ cho cô cô thì hãy để cô yên tĩnh tẩm bổ, đừng đến làm phiền cô được không? Đợi các em lớn một chút, sức khỏe cô hồi phục tốt hơn rồi đi không được sao?