Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 111: Lời mở đầu - Số nhà

Trước Tiếp

Đa Luân cuối cùng cũng đón chào mùa hè đã lâu mới trở lại. Nhiệt độ dần tăng cao, ban ngày kéo dài hơn hẳn, có những hôm đến tám giờ tối vẫn chưa thấy ráng chiều xuất hiện.

Đêm ngắn lại khiến người Đa Luân tràn đầy sinh khí, những cuộc vui ở quảng trường Tùng Hồ càng thêm phóng khoáng và nồng nhiệt. Có lẽ nơi duy nhất không ưa mùa hè chính là Hẻm Nhện, bởi đám yêu ma quỷ quái trong ngõ buộc phải ẩn mình lâu hơn để chờ đợi khoảng đêm tối ngắn ngủi.

Mùa hè cũng mang đến cho Đa Luân không ít lễ hội, trong đó long trọng nhất phải kể đến Lễ Falla vào cuối hạ.

Lễ Falla có lịch sử lâu đời. Tương truyền rằng vào ngày này, ngọn lửa thiêng tượng trưng cho phồn vinh và mùa màng sẽ trở nên suy yếu nhất trong năm, vì vậy cần một nghi thức để đánh thức sức mạnh của nó.

Đến ngày ấy, từng nhà từng hộ sẽ bày những con rối giấy đã chuẩn bị sẵn trước cửa. Chỉ chờ đến nửa đêm, cả thành sẽ đồng loạt châm lửa đốt rối, mượn sức ngọn lửa thiêng để nối dài phúc lành. Có những nghệ nhân còn làm ra các rối giấy khổng lồ cao như lầu các, sắc màu rực rỡ, hình dáng muôn vẻ, khi rối diễu phố sẽ tạo nên một cảnh tượng độc đáo hiếm thấy.

Từ lúc thời tiết ấm dần, người Đa Luân đã bắt đầu chuẩn bị cho ngày hội này. Nhiều năm qua, những con rối xuất sắc nhất thường giành được phần thưởng từ Tòa Thị chính.

Ngoài các nghệ nhân truyền thống của Đa Luân, cư dân phố Hockridge là những người say mê làm rối giấy hơn cả. Trong khu ổ chuột này, không ai không mong dùng những con rối chi phí thấp để chiếm được cảm tình của Tòa Thị chính, đổi lấy một khoản thù lao hậu hĩnh.

Một đêm hè oi ả nọ, trong căn phòng tầng hai số 34 phố Hockridge, ngọn nến rỉ sét sắp cháy đến tận cùng.

Nhà văn trẻ Bain gạch bỏ dòng chữ vừa viết trên bản thảo, đau khổ vò mái tóc xoăn rối bời. Anh đã viết những câu chuyện kỳ lạ suốt năm năm, vậy mà không một tòa soạn nào chịu đăng. Vì khốn khó bủa vây, anh buộc phải chuyển đến Hockridge, nơi có giá thuê rẻ nhất toàn Đa Luân. Căn phòng ngủ nhỏ của anh lại càng rẻ, nghe nói từng có người chết ở đây nên chẳng ai muốn thuê.

Ngọn nến tiêu hết giọt dầu cuối cùng rồi cũng tắt lịm.

Căn phòng chìm vào bóng tối, Bain không thể viết tiếp. Ánh đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào, in lên đôi gò má gầy gò của anh.

Đối diện cửa sổ là số 13 phố Hockridge — một khu tụ cư thậm chí chẳng có nổi mái che, vậy mà ngày nào từ con hẻm hẹp ấy cũng vọng ra những tràng cười khi điên dại, khi kỳ dị. Những người phụ nữ sống trong các túp lều nghèo đến mức áo quần chẳng đủ che thân, nhưng dường như ngày nào họ cũng gặp chuyện tốt lành.

Bain nghĩ ngợi một lát, cầm sổ tay bước ra khỏi phòng ngủ.

Anh đi thẳng đến số 13 phố Hockridge phía sau con hẻm. Từ cuối lối đi vọng ra ánh lửa. Vừa bước ra, bất chợt một bóng người đâm sầm vào anh. Hoảng hốt lùi lại một bước, định thần nhìn kỹ, thứ va vào anh hóa ra là một con rối giấy to bằng người trưởng thành.

Tiếng cười của phụ nữ vang lên phía trước.

Trước dãy lều thấp có ba người phụ nữ trạc tuổi nhau đang ngồi, tay cầm giấy vụn và keo dán, miệt mài làm rối.

"Các cô đang chuẩn bị cho Lễ Falla sao?" Bain cố bắt chuyện.

Một cô gái tóc đỏ mỉm cười liếc anh: "Phải rồi, thưa ngài. Ngài muốn tham gia cùng chúng tôi không?"

Vừa dứt lời, hai người còn lại đã bật cười khúc khích.

Mặt Bain đỏ bừng. Anh biết mình không được chào đón ở đây, số 13 phố Hockridge cưu mang nhiều phụ nữ đường cùng, trong đó không ít người sa cơ vì đàn ông, nên họ vốn có sự cảnh giác tự nhiên với phái nam. Nhưng ba người trước mặt dường như chẳng hề mang ác ý.

Bain tự trấn an mình, gượng cười: "Cảm ơn, vinh hạnh cho tôi." Rồi anh bước tới, tìm một chỗ trống ngồi xuống bên họ.

Những người phụ nữ cũng không phản đối, cúi đầu tiếp tục công việc.

Ngồi một lúc, Bain ngạc nhiên nhận ra tay nghề của họ rất khá.

"Những con rối này không thua gì những nghệ nhân lão luyện của Đa Luân," Anh chân thành khen ngợi. "Các cô từng nghĩ đến việc xin tiền thưởng của Tòa Thị chính chưa?"

Họ lại bật cười, như thể anh vừa nói điều ngớ ngẩn.

Bain khựng lại, không biết phải làm sao.

Cô gái tóc đỏ quay sang nói: "Chúng tôi chưa từng nghĩ đến việc nhận tiền thưởng của mấy ông lớn giới quý tộc. Chúng tôi làm cái này đơn giản chỉ để sống."

"Phải làm cho tốt mới sống được. Còn nếu làm không tốt—" Cô ta đột ngột nhe răng, làm động tác cắt cổ, "—Thì phải chết."

Bain giật mình.

"Quinn, cô dọa con gà non này rồi." Người bên cạnh cười đến run rẩy.

Bain cười gượng vài tiếng, thì ra chỉ là đùa. Anh không nói thêm, lặng lẽ nhìn những ngón tay khéo léo của họ cắt giấy, dán mặt và tô vẽ.

Anh cứ nhìn mãi, chẳng hay đêm đã bề khuya.

Đến khi họ thu dọn đồ, chuẩn bị vào lều nghỉ, Bain mới sực nhớ mình đến đây để mượn ánh sáng viết bài.

Cô gái tóc đỏ thấy anh đứng ngây ra thì cười hỏi: "Sao, vẫn chưa muốn ngủ à?"

Bain ngơ ngác lắc đầu.

Cô lại nói: "Hay là... mời tôi sang phòng anh ngồi một chút?"

Bain sững người. Anh biết điều đó có nghĩa là gì, chỉ là những lời mời như vậy xưa nay chưa từng dành cho anh. Anh lúng túng: "Tôi..." Anh móc túi, bên trong trống rỗng.

Cô bật cười: "Không cần tiền." Cô tiến lại gần, những ngón tay thon dài vuốt phẳng cổ áo anh.

Bain cúi đầu, thấy rõ đôi mắt nâu ánh nước của cô, cùng những đốm tàn nhang li ti hai bên cánh mũi.

Và thế là mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên.

Trong căn phòng cũ kỹ tối mờ không đèn lửa, trên chiếc giường gỗ chật hẹp đến mức trở mình cũng khó, hai thân thể trẻ trung quấn chặt lấy nhau, mồ hôi đầm đìa, như lạc vào một đêm huyễn mộng.

Xong xuôi, người phụ nữ nằm sấp trên ngực Bain, hỏi: "Anh tên gì?"

"Bain."

"Đừng ở căn phòng này nữa," Cô nói. "Căn phòng này không tốt."

Bain trở nên bối rối: "Tôi biết, điều kiện ở đây kém, nhưng tôi chỉ có thể..."

"Không phải ý đó." Cô ngắt lời anh. "Số nhà của anh không tốt."

"Anh từng nghe đến con dấu tử vong chưa?" Cô nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi nói. "Khi Thần Chết muốn lấy mạng ai đó, hắn sẽ sai tay sai đến đánh dấu lên cánh cửa của người ấy."

Bain sững sờ, nghe như một truyền thuyết cổ xưa nào đó.

"Nếu anh còn tiếp tục ở lại, e rằng Thần Chết sẽ sớm khắc dấu lên cánh cửa nhà anh."

Những lời kiểu như vậy Bain đã nghe không ít, nhưng chỉ khi nào chúng khơi gợi cảm hứng thì mới đủ sức níu giữ sự chú ý của anh.

"Cô có thể ở lại đến sáng không?" Anh cất tiếng cầu xin. "Xin hãy ở bên tôi đến khi trời sáng."

Người phụ nữ không từ chối. Cô vòng tay qua cổ anh, vùi mình vào thân thể anh.

*

Khi trời vừa hửng sáng, Bain tỉnh dậy vì nóng. Người phụ nữ tóc đỏ đã biến mất từ lúc nào. Anh mặc vội một chiếc quần, bước xuống giường, mở cửa phòng và ngó nghiêng nhìn quanh vài lần.

Hành lang trống trơn, không một bóng người.

Ngay lúc định quay vào phòng, bỗng anh phát hiện trên cánh cửa xuất hiện thêm một vết khắc lớn cỡ nắm tay. Vết khắc hình tròn, ở giữa là một con dê bị gãy sừng.

Bain nghĩ, có lẽ đó chỉ là một trò đùa ác ý cô ta để lại.

Theo phản xạ, anh ngẩng lên nhìn biển số trước cửa: D347H. Chỉ là một dãy ký tự bình thường, chẳng có gì đặc biệt.

Anh trở lại phòng, ngồi xuống trước bàn viết, ngẩn người nhìn bản thảo dưới ánh sớm mai.

Rất lâu sau, dường như anh chợt nghĩ ra điều gì đó, liền viết số phòng của mình lên trang giấy.

D347H

DEATH

Trước Tiếp