Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau hai mươi tuổi, hai từ xuất hiện nhiều nhất trong kho từ ngữ của Sun có lẽ là "đáng ghét" và "Silvio", hai từ này thường đi đôi với nhau.
Những câu đố có thể giải được rất thú vị, còn những câu đố không giải được khiến người ta hết sức bực bội.
Kế hoạch của cậu là cảm hóa Silvio trong vòng một tháng, khiến lính gác biến dị cao ngạo phải ngoan ngoãn cúi đầu tiếp nhận khai thông, sau đó tháp sẽ trao cho cậu bằng khen danh dự.
Trong lúc dưỡng thương, cậu luôn tự kiểm điểm mình, đây là lỗi của cậu. Một dẫn đường thành thạo gặp tình huống bất ngờ phải lập tức đánh giá mức độ nguy hiểm và chuẩn bị đối phó chứ không phải ngẩn ngơ nhìn mặt lính gác.
Lạnh lùng, nguy hiểm, mạnh mẽ, tất cả những yếu tố này khiến tim cậu đập loạn, đây chính là câu đố lý tưởng của cậu.
Thời gian giải đố lâu hơn nhiều so với dự kiến.
Silvio luôn ẩn mình phía xa, dẫn đường chung phải quan tâm mọi lính gác trong danh sách, không được chăm sóc đặc biệt cho riêng ai. Khi trận chiến kết thúc, đợi các lính gác rút lui về khu vực an toàn, Sun mới rảnh đi tìm hắn.
Tháp bóng gió khuyên Sun từ bỏ, đây là khai thông ngoài trách nhiệm, có thể sẽ gây áp lực cực lớn cho cậu.
Không sao, còn nhiều thời gian mà. Sun sửa lại vành nón rồi đi nhanh về ký túc xá, nghĩ thầm mình có thừa thời gian để chơi trò trốn tìm với lính gác đáng sợ kia.
Mỗi lần đều khó khăn hơn, mỗi lần đều nguy hiểm hơn.
Cậu thử áp dụng mọi cách để rút ngắn mối quan hệ với đối phương, chẳng hạn như kể chuyện cười sau khi khai thông, nhưng gã Silvio chết tiệt kia chẳng bao giờ cười, cho dù đó là câu chuyện cười được đám dẫn đường công nhận là hài hước! Cậu không rõ đối phương nghe không hiểu hay điểm cười của hắn quá cao, hay là cuộc cải tạo trước khi sinh đã phá hủy dây thần kinh mặt của lính gác? Cậu tạm chấp nhận lý do cuối cùng này.
Nhưng trên đường về, cậu trông thấy Silvio mỉm cười khi bị tinh thần thể dụi vào vai.
Sun nổi quạu: Vậy chẳng phải hắn biết cười sao?
Họ đi cách nhau một bước, phần lớn thời gian chỉ có Sun nói, dù lính gác có đáp lại cũng chỉ thốt ra mấy chữ cộc lốc, cứ như cậu đang tự nói chuyện với mình vậy.
Silvio đáng ghét cố tình làm ngơ cậu chứ gì?
Lần thứ hai xông vào chỗ nguy hiểm, khi tia nắng cuối cùng biến mất nơi chân trời, Sun thấy Silvio đứng im lìm giữa đống xác chết, tựa như sắp hòa vào chúng.
"Silvio!" Cậu giơ mu bàn tay quệt máu chảy ra từ vết thương trên mặt rồi tức giận nói: "Tốt nhất là anh đừng đi xa thế."
Silvio lạnh lùng nhìn cậu, ba đôi mắt sói phía sau lấp lóe trong bóng tối.
Cậu chẳng chút do dự nhảy xuống vách đá, mấy vết thương trên người bị va quẹt làm cậu hít sâu một hơi, sau đó nói tiếp: "Anh không sợ chết chút nào sao?"
Silvio im lặng một lát rồi lắc đầu đáp: "Không sợ."
"Ý tôi là anh không sợ tôi chết sao?" Cậu nói: "Tôi là dẫn đường nên không thể chiến đấu như anh, một mình đi tới chỗ này nguy hiểm lắm. Nếu tôi chết thì anh phải chịu trách nhiệm đó."
Sun vừa nói vừa nhìn quanh, không có dấu hiệu sự sống nào khác mà chỉ có mùi máu nồng nặc. Cậu bật đèn pin rồi đến gần xác quái vật, cẩn thận sờ những cái gai nhọn hoắt trên lưng nó.
Mèo rừng của cậu đi theo sau với cái đuôi dựng đứng, ngửi trái ngửi phải rồi bắt chước cậu khều xác quái vật.
Sau khi quan sát kỹ càng, hai mắt cậu sáng lên, lẩm bẩm nói: "Trời ạ, ngầu quá là ngầu! Tôi chỉ mới thấy nó trong sách thôi... Vậy mà anh xé vụn nó luôn sao? Nếu nó còn nguyên vẹn thì đem về đổi được không ít tiền đâu."
Silvio đi sau lưng cậu chẳng nói năng gì.
Chắc vì không muốn chịu trách nhiệm về cái chết của cậu nên từ đó trở đi, lính gác không bao giờ đi xa nữa.