Thành Đôi Với Lính Gác Đáng Ghét Thì Phải Làm Sao

Chương 1

Trước Tiếp

Thụ vốn là người dẫn đường chung, năng lực của cậu rất mạnh, nhưng vì phải xoa dịu nhiều lính gác cùng lúc nên vô cùng áp lực. Sau mấy năm làm việc, cậu nộp đơn lên tháp xin ghép đôi với một lính gác phù hợp, từ nay về sau chỉ khai thông cho đối phương mà thôi.

Sau khi đơn được duyệt, cậu nhanh chóng chuyển đến chỗ ở mới do tháp sắp xếp. Cậu chưa cần kết hợp tinh thần với lính gác ngay, tháng này cậu được nghỉ, trong thời gian đó cậu sẽ sống chung với đối phương, nếu không hợp thì có quyền từ chối kết hợp.

Tháp không cho cậu biết lính gác được ghép đôi với cậu là ai, chỉ cam đoan với cậu rằng đối phương rất mạnh, độ phù hợp với cậu c*̃ng rất cao.

Dọn dẹp xong chỗ ở mới, thụ ở mấy ngày mà vẫn không thấy bóng dáng lính gác kia đâu.

Chẳng lẽ đối phương không muốn kết hợp với dẫn đường sao?

Cậu mặc đồ ngủ, khoan khoái nằm trên sofa, vừa v**t v* tinh thần thể của mình vừa bảo AI gắn trong nhà cho mình xem một bộ phim mới.

Đối phương không đến cũng tốt, cậu sẽ có thêm thời gian suy nghĩ về việc kết hợp. Biết đâu hết kỳ nghỉ cậu sẽ bỏ ý định này cũng nên.

Phim đang chiếu nửa chừng thì chuông cửa reo lên.

Thụ ngồi bật dậy, vừa định đi thay đồ thì nghe thấy tiếng bước chân nặng nề và tiếng bánh xe kéo vali ngoài cửa.

Đối phương có quyền vào nhà!

Lính gác mới tới mặc đồng phục, thân hình cao to lạ thường, khuôn mặt tuấn tú nhưng hung dữ, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng xa cách.

Nhìn thấy thụ, hắn dừng lại, không chào hỏi mà cũng chẳng nói năng gì.

Thụ chưa kịp phản ứng thì tinh thần thể đã xù lông lên, bày ra tư thế tấn công.

Sao lại là gã này chứ!

Áp lực của cậu chủ yếu do lính gác này gây ra.

Khi cậu mới làm dẫn đường thì đối phương đã nổi tiếng khắp tháp. Cậu đồng ý điều trị cho lính gác, một phần là vì ngưỡng mộ người có năng lực mạnh, phần còn lại là muốn rèn luyện mình thông qua đối phương.

Nếu trị được người này thì chứng tỏ khả năng chịu đựng áp lực của cậu rất cao, dù có gặp tình huống bất ngờ vẫn có thể bình tĩnh đối phó.

Tinh thần đối phương rất bất ổn, hễ nổi điên thì lại xông lên trước nhất, sức chiến đấu mạnh nhất, nhưng khả năng bị thương cũng cao nhất, rất dễ rơi vào trạng thái hoảng loạn nên phải đặc biệt chú ý.

Điều khiến thụ áp lực nhất là đối phương không chịu hợp tác điều trị, cũng không muốn bị cậu chạm vào, con sói ba đầu kia luôn tru lên ầm ĩ mỗi khi cậu xoa dịu, khác xa chủ nhân trầm lặng của mình, làm cậu đau hết cả tai.

Chắc chắn đây là lính gác giỏi nhất trong tháp, nhưng nếu họ nói người này là đối tác của cậu thì còn lâu cậu mới đồng ý.

Trời sắp tối rồi, thôi cứ cho đối phương ở tạm một đêm rồi ngày mai nộp đơn xin đổi người sau. Nghĩ vậy, thụ lịch sự mỉm cười, gọi tên lính gác rồi chìa tay về phía đối phương.

Lính gác chưa kịp trả lời thì giọng AI cài đặt cạnh sofa đã vang lên: "Chủ nhân có gì sai bảo ạ?"

Lính gác nhìn AI: "..."

AI tự xưng bằng tên của lính gác rồi nói tiếp: "Chủ nhân, tôi không nghe rõ, xin ngài vui lòng lặp lại."

Thụ đứng chết trân, nghĩ thầm: Thôi xong.

Vì cậu rất ghét lính gác nên trước đây đổi AI thành tên đối phương, lúc dọn tới đây đã quên đổi lại!

Trước Tiếp