Thâm Tình Khó Khước! - Tam Nguyệt Đồ Đằng

Chương 50

Trước Tiếp

Trình Bác Minh bị Trình Thu Diệc xách ngược cổ áo, đôi tay ngắn ngủn vung vẩy loạn xạ định đấm nàng mấy quyền, hiềm nỗi người nhỏ tay ngắn, cả người cứ lơ lửng giữa không trung giãy giụa như một chú khỉ con, trông vừa đáng thương vừa nực cười.

Nghe những lời đầy thù hận của nó, Trình Thu Diệc chỉ thấy nực cười: "Chờ đến khi cậu có bản lĩnh đó rồi hãy hay. Loại nhát chết bị người ta đánh không dám hé răng một lời như cậu mà cũng dám vỗ ngực tự xưng là người nhà họ Trình, không thấy xấu hổ sao?"

"Chị...!" Trình Bác Minh bị sỉ nhục, gương mặt múp míp đỏ bừng lên giữa đêm tối, "Chị cứ đợi đấy! Chờ tôi lớn lên nhất định sẽ cho chị một bài học ra trò!"

"Tôi đợi." Trình Thu Diệc khinh khỉnh kéo nó ra khỏi con hẻm tối tăm lạnh lẽo, dọc đường đi Trình Bác Minh vẫn không ngừng vùng vằng.

Thấy Trình Thu Diệc đi ra cùng một đứa trẻ trên tay, Liễu Thư Hàm vội bước tới hỏi: "Sao lâu thế chị? Đứa bé này là ai vậy?"

Nhận ra giọng nói của Liễu Thư Hàm, Trình Bác Minh càng giãy giụa kịch liệt hơn: "Chị gái xinh đẹp ơi cứu em với! Người này... chị ta không phải người tốt! Chị ơi cứu mạng!"

"Trình Bác Minh." Trình Thu Diệc rốt cuộc cũng buông cổ áo nó ra, gằn giọng cảnh cáo: "Cậu còn nhúc nhích nữa là tôi đánh gãy chân đấy, không tin cứ thử xem."

Thằng bé sợ đến mức run bắn cả người, quả nhiên im bặt, cúi gầm mặt không dám thở mạnh.

Liễu Thư Hàm vô cùng bất ngờ, cô nhớ Trình Thu Diệc từng kể về lời gửi gắm của Trình lão gia tử: "Trình Bác Minh? Chẳng phải nó đang ở trường sao?" Nghĩ lại đứa trẻ này cũng thật tội nghiệp, cha thì thoi thóp, mẹ thì ngồi tù, bản thân nó còn chưa đầy mười tuổi, chặng đường sau này biết sống sao đây.

"Ai mà biết nó trốn ra bằng cách nào." Trình Thu Diệc cau mày khó chịu, "Cả một buổi tối tâm trạng tốt đẹp đều bị nó phá hỏng cả. Về nhà trước đã, lát nữa chị đưa nó trở lại trường."

"Em không về trường đâu!" Trình Bác Minh bỗng ôm chầm lấy eo Liễu Thư Hàm không buông, "Người trong trường chẳng có ai tốt cả! Họ chỉ biết bắt nạt em thôi! Ở lại cái nơi quỷ quái đó thêm nữa chắc em bị họ hành hạ đến chết mất!" Nó ngước khuôn mặt đẫm lệ nhìn Liễu Thư Hàm: "Chị ơi, em... ba không muốn gặp em, mẹ thì bị người đàn bà xấu xa này hại phải vào tù... Giờ em không có nhà để về nữa... Chị ơi, chị nhận nuôi em đi... làm ơn..." Nói đoạn, nó thực sự oà khóc nức nở.

Cái thằng bé mập mạp, chắc nịch này vốn có thanh quản rất tốt, tiếng khóc của nó vang dội khiến người đi đường đều phải ngoái lại nhìn.

Trình Bác Minh tuy có hơi thừa cân, nhưng đường nét trên mặt vẫn mang vài phần thanh tú giống Trình Thu Diệc. Liễu Thư Hàm bỗng thấy mủi lòng, cô không nỡ đẩy nó ra, đành xoa đầu nó dỗ dành: "Được rồi, được rồi, không đi trường nữa. Bé ngoan đừng khóc nhé? Em là nam tử hán cơ mà, nam tử hán ai lại khóc nhè, xấu hổ lắm."

Trình Bác Minh lấy mu bàn tay quẹt nước mắt, rấm rứt hỏi: "Thật không chị?"

Đôi mắt nó giống Trình Thu Diệc đến năm phần, nhìn cái bộ dạng khúm núm ấy, lòng Liễu Thư Hàm mềm nhũn ra: "Thật mà, trông chị giống người hay nói dối lắm sao?"

Trình Thu Diệc sầm mặt, lôi Trình Bác Minh khỏi người Liễu Thư Hàm: "Không được, đêm nay nó nhất định phải về trường."

Thằng bé lại mếu máo chực khóc: "Cái đồ đàn bà xấu xa kia thả tôi ra! Chị định giết tôi đúng không! Chị xinh đẹp cứu em với..."

Người qua đường đã bắt đầu vây quanh xem náo nhiệt, Liễu Thư Hàm ngượng nghịu kéo kéo góc áo Trình Thu Diệc: "Thôi cứ về nhà rồi tính, giữa đường giữa xá thế này..."

Trình Thu Diệc nghĩ cũng đúng, liền xách Trình Bác Minh về nhà. Suốt dọc đường, thằng bé hết lần này đến lần khác tìm cách nịnh bợ, định nắm tay Liễu Thư Hàm, nhưng lần nào cũng bị Trình Thu Diệc chuẩn xác tặng cho một cái tét vào mu bàn tay múp míp: "Tiểu tử này gan lớn nhỉ, người phụ nữ của tôi mà cậu cũng dám chạm vào?"

Trình Bác Minh ôm mu bàn tay sưng đỏ, ấm ức nhìn Liễu Thư Hàm như muốn tố cáo không thành lời. Liễu Thư Hàm giả vờ trách cứ Thu Diệc: "Chị hay thật, ai lại nói với con nít những lời như thế?"

Trình Bác Minh thấy thế liền đắc ý, nín khóc mỉm cười: "Chị ơi, em không phải là con nít, em tên là Trình Bác Minh. Trước đây em từng gặp chị rồi, sau này chị cứ gọi em là Bác Minh nhé, mẹ em cũng hay gọi thế." Nó dùng đôi tay mập mạp chùi sạch nước mũi, cố ra vẻ người lớn nhưng trông chẳng đâu vào đâu.

Liễu Thư Hàm vốn chẳng có chút thiện cảm nào với người mẹ của nó, nhưng sợ nếu không đoái hoài thì nó lại gây chuyện, đành lấy lệ đáp: "Ừ, Bác Minh không phải con nít, là một nam tử hán nhỏ. Mà nam tử hán thì không được khóc nhè đâu đấy."

Trình Bác Minh chẳng hiểu sao lại có hảo cảm đặc biệt với Liễu Thư Hàm. Nghe cô dỗ dành, nó quả nhiên ngoan ngoãn lau sạch nước mắt nước mũi, vì dùng sức quá mức mà chà đỏ cả đầu mũi.

Lúc ở ngoài phố đèn đuốc mịt mờ, Liễu Thư Hàm chưa nhìn rõ tình trạng của thằng bé, đến khi về nhà bật đèn sáng choang, cô mới bàng hoàng phát hiện Trình Bác Minh bị thương không hề nhẹ.

Theo lời Trình Thu Diệc kể trên đường về, mấy đứa trẻ đánh nó cũng chỉ là học sinh trung học, nhưng trẻ con ra tay không biết nặng nhẹ, khiến mặt mũi Trình Bác Minh chỗ thanh chỗ tím, mắt sưng húp cả lên, vết thương trên người cũng không ít. Bộ đồng phục vốn lành lặn giờ rách rưới thảm hại, chẳng còn ra hình thù gì. Cũng may là họ phát hiện sớm, nếu không chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra với nó. Nhưng cái thằng bé này cũng thật gan lì, mang thương tích đầy mình như vậy mà suốt dọc đường vẫn còn đủ sức cãi cọ, gào thét với Trình Thu Diệc, quả nhiên là người một nhà, cái tính khí ngang tàng đều đúc từ một khuôn mà ra.

"Sao lại bị đánh đến nông nỗi này? Đám trẻ đó thật quá quắt!" Liễu Thư Hàm hồi nhỏ cũng từng bị bắt nạt nên cô cực kỳ ghét hạng người ỷ thế h**p người, hận không thể tóm cổ mấy đứa trẻ kia lại dạy cho một bài học.

Trình Thu Diệc có lẽ cũng thấy không đành lòng, chị xách cái thằng bé lấm lem ấy vào phòng tắm: "Không tắm rửa sạch sẽ thì đừng có bước ra ngoài."

Nhà hai người dĩ nhiên không có quần áo trẻ con, Liễu Thư Hàm nghĩ ngợi một hồi rồi lấy bộ đồ thể thao màu đen của mình cho Trình Bác Minh mặc tạm. Bộ đồ đó là lúc trước Trình Thu Diệc lôi kéo cô đi chạy bộ cùng nên mới mua, nhưng cô chỉ kiên trì được đúng hai ngày rồi vứt xó trong ngăn kéo. Kiểu dáng thể thao đơn giản lại là màu đen, con trai mặc vào trông cũng không quá lạc quẻ.

Trình Bác Minh không muốn để lại ấn tượng xấu với Liễu Thư Hàm, lại càng không muốn để kẻ nó ghét là Trình Thu Diệc có cớ chê cười, nên nó tự tắm rửa vô cùng kỹ càng. Khi bước ra, nó thơm tho sạch sẽ, lập tức sà lại bên cạnh Liễu Thư Hàm cười lấy lòng, gương mặt múp míp khiến ngũ quan như chen chúc lại một chỗ: "Chị Thư Hàm ơi..." Nó định nhào vào lòng cô, nhưng liếc thấy hung thần Trình Thu Diệc đang ngồi sát bên với ánh mắt sắc lẹm, nó cảm giác người đàn bà độc ác này chuyện gì cũng có thể làm ra được, nên đành rụt cổ lại, không dám quá càn rỡ.

Liễu Thư Hàm cẩn thận bôi thuốc lên từng vết thương lớn nhỏ trên mặt và người cho Trình Bác Minh, nhưng vẫn không yên tâm: "Thu Diệc, hay là đưa thằng bé đi bệnh viện kiểm tra xem sao? Nhiều vết bầm thế này, vạn nhất bị thương bên trong..."

"Làm gì mà yếu ớt thế." Trình Thu Diệc chẳng mấy bận tâm, "Hồi nhỏ chị luyện công với sư phụ, bị thương còn nghiêm trọng hơn nhiều. Có bấy nhiêu mà không chịu nổi thì đúng là do Trình Thiên Hoành quá nuông chiều rồi."

Trình Bác Minh trợn tròn mắt nhìn nàng như con ếch xanh, liền bị nàng tặng cho một cú gõ đầu đau điếng. Nó giận mà không dám nói gì, ôm trán rưng rưng nước mắt vì đau.

"Bác Minh này, những đứa đánh em là ai, em có quen chúng không?" Liễu Thư Hàm hỏi.

"Toàn là lũ tiểu nhân ỷ thế h**p người! Thấy Trình gia sa sút mới dám nhảy ra cắn càn, hừ!" Trình Bác Minh hằn học đáp. Mới tí tuổi đầu mà chẳng biết nó học đâu ra cái giọng điệu khó nghe ấy.

Trình Bác Minh cứ lẩm bẩm mắng mỏ nhưng cũng chẳng biết thông tin cụ thể về đám trẻ kia. Liễu Thư Hàm đành dặn dò nó sau này phải cẩn thận tự bảo vệ mình. Thằng bé nghe vậy có vẻ rất đắc ý: "Chị Thư Hàm, chị đúng là người tốt nhất."

Liễu Thư Hàm chột dạ quay mặt đi. Nhóc con à, em đúng là còn quá non nớt.

Trình Thu Diệc mất kiên nhẫn lên tiếng: "Tắm cũng tắm rồi, thuốc cũng bôi rồi. Đi, tôi đưa cậu về trường."

"Tôi không về đâu!" Cái thân hình múp míp của Trình Bác Minh linh hoạt nhảy phắt lên, ôm chặt lấy thành sofa không buông, "Chị đưa tôi về khác nào đưa em vào chỗ chết! Đám đó sẽ đánh chết tôi mất, tôi không về!" Nó lại quay sang cầu cứu Liễu Thư Hàm: "Chị Thư Hàm cứu em với, em không muốn về đó đâu!"

"Được rồi, em cứ bình tĩnh nói xem nào." Liễu Thư Hàm liếc mắt ra hiệu với Trình Thu Diệc rồi hỏi nó: "Ai định đánh chết em, em nói cho chị nghe, chị sẽ đòi lại công bằng cho em."

"Chính là con cái của mấy ông chú trước đây quen bố em đấy!" Trình Bác Minh bắt đầu kể khổ với Liễu Thư Hàm, "Trước đây bọn chúng toàn nịnh bợ em, giờ thấy nhà em thế này thì hết chế nhạo lại đến thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Chị Thư Hàm, chị nhất định phải dạy cho bọn chúng một bài học!"

"Cái gì cơ?" Liễu Thư Hàm giận run người, "Cái lũ ranh con này, sao có thể vô cớ bắt nạt người khác như thế chứ!"

"Đúng thế, đúng thế!" Trình Bác Minh phụ họa ngay lập tức.

"Em đừng nghe thằng nhóc này khua môi múa mép." Trình Thu Diệc ở bên cạnh lạnh lùng bóc trần, "Mẹ nào con nấy, thằng nhóc này giỏi nhất là trò thêu dệt chuyện đấy."

"Chị mới là đồ thêu dệt ấy!" Trình Bác Minh không phục phản pháo, "Bọn chúng đều mắng tôi là đồ dã chủng, nói mẹ tôi là hồ ly tinh quyến rũ đàn ông. Một lũ khốn kiếp! Chẳng biết trong mồm chúng chứa cái gì mà toàn phun ra rác rưởi!"

Nghe đến đây, Trình Thu Diệc và Liễu Thư Hàm nhìn nhau, cả hai đều lặng đi một hồi.

Thực ra Trình Bác Minh cũng rất vô tội. Ân oán đời trước kéo dài đến hiện tại, nó chỉ là một đứa trẻ không còn chỗ dựa, dĩ nhiên ai cũng muốn nhảy vào dẫm thêm một chân, đặc biệt là những kẻ từng bị Trình gia chèn ép trước đây.

Trình Bác Minh vẫn đang học tiểu học, một đứa trẻ còn chưa thuộc hết bảng chữ cái thì biết cái gì, chẳng qua cũng đều là nghe người lớn dạy bảo mà thôi.

Tường đổ mọi người đẩy, cái thói đời đổi thay nhanh đến mức khiến người ta phải chạnh lòng.

Trình Thu Diệc bỗng vung tay cho Trình Bác Minh một cái tát vào mặt, nàng lạnh lùng nói: "Bước chân vào nhà Trình Thu Diệc này thì phải tuân theo quy tắc của tôi. Thu lại cái giọng điệu th* t*c đó ngay, nếu để tôi nghe thấy một câu nào nữa, tôi sẽ khâu miệng cậu lại đấy."

Liễu Thư Hàm khẽ thở dài, dịu dàng bảo: "Thôi thì đêm nay em cứ ở lại đây. Ngày mai để chị Thu Diệc cùng em đến trường trao đổi lại với thầy cô. Sau này nếu còn ai bắt nạt, em phải báo ngay với nhà trường, biết chưa?"

Đáp lại lòng tốt của cô, cả Trình Bác Minh và Trình Thu Diệc đều đồng loạt ném về phía đối phương cái nhìn đầy vẻ ghét bỏ.

"Ai thèm làm em trai chị ta chứ!"

"Tôi cũng chẳng dư hơi mà nhận loại em trai 'trời ơi đất hỡi' này."

Liễu Thư Hàm vốn định sắp xếp cho Trình Bác Minh ngủ ở căn phòng khách mà cô từng ở trước kia, nhưng Trình Thu Diệc đã dứt khoát gạt đi: "Không được."

"Phòng đó có ai ở đâu, cho thằng bé ngủ tạm một đêm thì có sao."

"Chị nói không được là không được. Một là ngủ sofa, hai là quay về trường, cho cậu chọn đấy."

Trình Bác Minh vốn mang tinh thần "kẻ thức thời mới là tuấn kiệt", lập tức gật đầu lia lịa như tế sao: "Ngủ sofa! Ngủ sofa ạ!"

Đến lúc này, Trình Thu Diệc mới dành cho thằng bé nụ cười đầu tiên trong đêm, thầm nghĩ: Coi như nhóc con còn biết điều.

Căn phòng đó dù không có ai ở nhưng vẫn là nơi Liễu Thư Hàm từng gắn bó, hơi thở và mùi hương của cô vẫn còn vương vấn khắp giường chiếu, làm sao nàng có thể để cái tên b**n th** con này vào chiếm tiện nghi cho được.

Trước Tiếp