Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
4
Vạn lần không ngờ tới là ta không đi tìm Thẩm Túc, huynh ấy lại chủ động tìm đến chỗ ta.
Lúc này, huynh ấy đang ngồi ngay ngắn trước án thư trong điện của ta. Từ góc độ này, ta có thể thấy góc nghiêng thanh tú, lạnh lùng của huynh ấy: sống mũi cao thẳng, hàng mi cong dài, đường nét khuôn mặt sâu sắc và lưu loát như nét bút đậm nhất trong một bức tranh thủy mặc. Đôi tay thon dài cầm bút, đang viết gì đó trên giấy tuyên thành.
Trong phút chốc, ta chợt nhớ về ngày đầu tiên ta cưỡng hôn Thẩm Túc. Đó là một buổi chiều nắng ấm, sau khi dùng bữa ở Đông Cung, ta bị Thẩm Túc lôi ra luyện chữ.
"Đừng nhìn hoàng huynh, nhìn chữ kìa." Thẩm Túc gõ nhẹ vào trán ta, nghiêm mặt dạy bảo.
"Ồ."
Có lẽ tính ta vốn bướng bỉnh, càng không cho nhìn ta lại càng muốn nhìn. Ta nhìn chằm chằm vào Thẩm Túc một cách lộ liễu, mắt không rời nửa bước. Thẩm Túc bất lực nói gì đó, nhưng ta không nghe rõ nữa. Đôi mắt ta chỉ dán chặt vào đôi môi mỏng vừa phải đang khép mở nhịp nhàng kia.
Thẩm Túc thực sự rất đẹp, nước da trắng như tuyết, nhưng môi lại đỏ mọng như nhuộm son, khiến người ta nhìn mà ngứa ngáy trong lòng. Ta vô thức nuốt nước miếng, ý nghĩ muốn mạo phạm huynh ấy trào dâng như sóng cuộn.
Nhưng người trước mặt là Thái tử điện hạ tôn quý nhất nước Khải Tang, lại là hoàng huynh trên danh nghĩa của ta, ta không thể mạo phạm. Ta cố gắng kiềm chế ý nghĩ trong đầu, thầm niệm chú thanh tâm. Tuy nhiên, càng kiềm chế thì khao khát ấy càng mãnh liệt. Chỉ vài hơi thở sau, ta rốt cuộc không nhịn được nữa, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai quàng lấy cổ Thẩm Túc rồi hôn lên.
Khoảnh khắc môi chạm môi, trong lòng ta vang lên một tiếng thở phào mãn nguyện. Cảm giác tuyệt hơn tưởng tượng nhiều, giống như hôn lên một bông tuyết sắp tan, thanh mát và ngọt ngào.
Thẩm Túc dường như bị hành động đường đột của ta làm cho chết trân tại chỗ, ngẩn người hồi lâu mới nhớ ra phải đẩy ta ra. Có lẽ là bị ta dọa sợ thật sự, huynh ấy phải đẩy đến hai ba lần mới đẩy ra được. Thẩm Túc há miệng, nhìn ta nửa ngày không nói nên lời.
Ta l**m môi, lại nhào vào lòng huynh ấy định tiếp tục hành vi khinh nhờn. Thế nhưng lần này huynh ấy đã có phòng bị, Thẩm Túc dùng hai ngón tay chặn môi ta lại, vành tai đỏ ửng, đôi mắt hơi rũ xuống, trông vừa thẹn thùng vừa tức giận.
"Hoàng huynh đừng nhỏ mọn thế, cho ta hôn thêm cái nữa đi!" Ta ôm thắt lưng huynh ấy, cọ đầu vào ngực huynh ấy làm nũng cầu xin.
"Thẩm Chiêu Quân!" Huynh ấy hiếm khi gọi cả họ lẫn tên ta bằng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc.
Ta không hề để tâm, ngước lên nhìn huynh ấy, chớp chớp mắt.
"Ta là huynh trưởng của muội."
"Cũng đâu phải ruột thịt."
"Như vậy cũng không được."
Thái độ của Thẩm Túc rất kiên quyết, huynh ấy giáo huấn ta suốt nửa canh giờ mới cho ta rời đi. Có điều lời huynh ấy nói đều "vào tai trái ra tai phải", ta chẳng coi ra gì.
Thẩm Túc đối với ta luôn là một sự tồn tại khác biệt. Mẫu thân ta là thứ nữ trong gia đình, vào cung cũng chỉ là một Tài nhân không được sủng ái, bà mất sớm khi ta mới tám tuổi. Tuổi còn nhỏ lại ở chốn thâm cung không người che chở, cuộc sống của ta thê thảm vô cùng. Sau này chính Thẩm Túc thấy ta đáng thương nên đã xin đưa ta về Đông Cung, ta mới bắt đầu có những ngày tháng tốt đẹp.
Huynh ấy đối đãi với ta cực tốt, con người cũng cực kỳ hoàn mỹ. Trong mắt ta, tất cả những từ ngữ tốt đẹp nhất trên đời này đặt lên người huynh ấy đều không quá lời.
Sau một lần tình cờ, ta phát hiện ra mình không phải là con gái ruột của Hoàng đế. Lúc đó ta vô cùng hoảng loạn, đã nói cho Thẩm Túc biết ngay lập tức. Thẩm Túc bảo ta đừng nói cho người thứ ba, huynh ấy sẽ giúp ta giữ kín bí mật này. Ta cảm động đến rơi nước mắt, thầm thề sẽ đối xử tốt với Thẩm Túc cả đời.
Theo năm tháng trưởng thành, ta ngày càng sùng bái và ngưỡng mộ huynh ấy, đồng thời một thứ cảm xúc mang tên "chiếm hữu" cũng ngày càng mãnh liệt. Trước đây ta cứ ngỡ đó chỉ là tình cảm muội muội dành cho huynh trưởng, cho đến tận bây giờ mới bừng tỉnh nhận ra, hoàn toàn không phải vậy. Đối với Thẩm Túc, đó chính là tình yêu nam nữ.
Ta thích huynh ấy, ta muốn có được huynh ấy!
Mà sự nuông chiều của Thẩm Túc bao năm qua đã khiến ta hình thành tính cách hễ muốn gì là phải có được ngay lập tức. Sau lần cưỡng hôn đó, bề ngoài ta tỏ ra biết lỗi xin lỗi, sửa đổi tự hối, nhưng thực chất ý định "đè" huynh ấy xuống chưa bao giờ tắt lịm dù chỉ một ngày.
5
Cơ duyên khiến ta quyết định hạ thuốc Thẩm Túc là một sự cố ngoài ý muốn.
Ngày hôm ấy nắng gắt, tiết trời oi bức, tiếng ve trên cây kêu như điên dại. Ta bưng một đĩa bánh ngọt định bụng mang qua cho huynh ấy nếm thử.
"Hoàng huynh!"
Đẩy cửa bước vào, đập vào mắt ta lại là tấm lưng rộng và trắng trẻo của một nam tử. Mái tóc đen dài như thác đổ xuôi theo thành bồn tắm, từng giọt nước lăn dài trên những đường nét săn chắc của cơ lưng. Tựa như một đóa sen băng nở rộ trong nước, kinh diễm thánh khiết, đẹp đến mức không gì sánh bằng.
Thẩm Túc đang tắm, đáng lẽ ta phải tránh đi ngay lập tức. Tất nhiên, ta cũng nghĩ như vậy. Thân là muội muội, sao có thể nhìn hoàng huynh tắm rửa cơ chứ?
Ta định quay người, nhưng đáng chết thật! Chân của ta lại không động đậy nổi. Ta muốn nhắm mắt, đáng chết thật! Đôi mắt của ta lại chẳng nghe theo sai bảo. Thật là đáng chết mà!
"Ai?!" Thẩm Túc cảm nhận được có người phía sau, khẽ nghiêng mình, lạnh lùng lên tiếng.