Thái Tử Dụ Hoặc

Chương 10

Trước Tiếp

Hiện giờ Thái tử giám quốc, đại đa số đại thần trong triều đều thuộc phe Thái tử, uy tín của Thẩm Túc trong dân chúng cũng rất tốt. Thiên thời địa lợi nhân hòa, nói không ngoa thì nước Khải Tang này đã nằm gọn trong lòng bàn tay Thẩm Túc rồi. Trong tình cảnh này, việc ta rời khỏi hoàng cung gần như là chuyện không tưởng.

Đúng lúc này, Lục Cẩn Yến xuất hiện. Hắn dùng cách nào đó lẻn được vào Hải Đường điện đầy rẫy người của Đông Cung, bảo rằng có thể giúp ta rời khỏi cung. Trên đời chẳng bao giờ có miếng bánh ngọt nào từ trên trời rơi xuống, ta hỏi hắn tại sao lại giúp ta. Hắn nghe xong liền nắm lấy tay ta, thâm tình nói: "Công chúa có lẽ không biết, ngày đó dưới cơn mưa hoa hạnh, công chúa đứng giữa trời hoa mỉm cười, cái nhìn đó đã khắc sâu vào tim tôi. Từ đó về sau, ngày nhớ đêm mong, ăn không ngon ngủ không yên vì tương tư công chúa!"

Ta hoàn toàn không tin. Hắn miệng nói lời yêu nhưng sâu trong đáy mắt chẳng có lấy một tia tình cảm. Dù biết hắn có mục đích khác, nhưng để ra khỏi cung, ta vẫn đồng ý. Ngày đi chùa Linh Sơn dâng hương, Lục Cẩn Yến sẽ trà trộn vào đám sơn tặc do Thẩm Túc sắp xếp để đưa ta đi.

Trước đó, ta cần phải làm Thẩm Túc lơi lỏng cảnh giác. Thế nên nửa tháng qua, ta chủ động tìm huynh ấy nhận lỗi, nói rằng đó chỉ là tâm tư nhỏ nhen của nữ nhi, nhất thời không tin huynh ấy thực lòng yêu mình nên mới cố tình quấy rối để thử thách thôi. Thẩm Túc có lẽ đã tin, hoặc có lẽ không, tóm lại huynh ấy thực sự không còn thắt chặt việc quản thúc ta nữa. Ta có thể tự do ra vào cung, chỉ là bên cạnh luôn có một nhóm thị vệ bám theo. Nói là bảo vệ, thực chất cũng có ý giám sát.

15

Ngày đi chùa Linh Sơn, Thẩm Túc vốn định đi cùng ta, kết quả người đã ngồi trên xe ngựa rồi thì một thuộc hạ báo cáo có việc khẩn cấp nên lại phải xuống.

"Hoàng huynh yên tâm, ta đi một mình được mà." Thẩm Túc vẫn nhíu mày, không yên tâm lắm.

Ta bước tới trước mặt huynh ấy, dùng giọng chỉ hai người nghe thấy được nói: "Ta rất muốn, rất muốn gả cho hoàng huynh. Hoàng huynh phải sớm độc chiếm đại quyền, như vậy mới không có ai phản đối chúng ta chứ."

Đám đại thần đó đâu có ngốc, nhìn gương mặt này ai mà không biết ta là Thẩm Chiêu Quân. Nhưng dưới quyền lực tuyệt đối, sẽ có người chủ động giả ngu thôi. Sau một hồi khuyên nhủ hết lời, Thẩm Túc mới chịu để ta đi.

Xe ngựa rời khỏi Thịnh Kinh, bóng dáng Thẩm Túc ngày càng nhỏ dần. Lần biệt ly này, có lẽ cả đời này sẽ không gặp lại nữa. Sau này Thẩm Túc sẽ thành thân sinh con với nữ tử khác, cầm sắt hòa hợp, ân ái trọn đời. Nghĩ đến cảnh tượng đó, ta cắn khăn tay, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã. Đến mức khi Lục Cẩn Yến "bắt cóc" ta đi, ta vẫn khóc đến mức nấc cụt, suýt thì ngất xỉu.

Lục Cẩn Yến khóe miệng giật giật: "Có đến mức đó không hả..."

16

Mang theo hành trang và giấy thông hành đã chuẩn bị sẵn, chúng ta đi thẳng về phía Nam tới Cẩm Châu. Trên đường đi có vài kẻ kiếm chuyện đều bị Lục Cẩn Yến đánh cho răng rơi đầy đất.

Ta kinh ngạc: "Ngươi cũng có bản lĩnh đấy chứ."

Lục Cẩn Yến kiêu ngạo ngẩng cằm: "Tất nhiên rồi, không thì sao cứu cô ra khỏi tay đám cao thủ võ lâm đó được."

Chuyến đi chùa Linh Sơn, bên cạnh ta có hàng chục thị vệ võ nghệ cao cường. Tùy tiện lôi một người ra cũng là hạng lấy một địch trăm. Trong tình cảnh đó mà Lục Cẩn Yến có thể bắt ta đi mà không hề sứt mẻ gì, quả thực là rất lợi hại.

Mặt khác, trong hoàng cung. Tại Hải Đường điện, Thẩm Túc ngồi bên giường, tay siết chặt một bức thư, trên đó viết năm chữ: "Cẩn thận Chu Hành An."

Ánh nến nhảy múa trong đôi đồng tử đen kịt, tờ giấy bị vò nát, khí tràng quanh người nam nhân càng trở nên âm trầm đáng sợ. Hoàng muội của huynh ấy rốt cuộc vẫn làm huynh ấy thất vọng... Đồ lừa đảo nhỏ mồm đầy dối trá, huynh ấy đáng lẽ không nên tin lời muội ấy! Chỉ là, huynh ấy không ngờ bên cạnh muội ấy từ khi nào lại có một tuyệt đỉnh cao thủ như vậy.

"Tìm! Dù có phải đào sâu ba thước đất cũng phải tìm bằng được công chúa về đây!"

"Rõ!" Một hàng hắc y nhân nhận lệnh lui xuống.

Thẩm Túc bước đến bên án thư, bộ áo cưới màu đỏ tươi vẫn lặng lẽ nằm đó, chờ đợi chủ nhân của nó hoàn thành nốt. Đầu ngón tay thon dài lướt qua mặt vải, đôi mắt phượng của nam nhân khẽ híp lại, đáy mắt lan tỏa một tia sáng u tối đầy b*nh h**n.

Chạy? Tại sao muội ấy lại phải chạy? Huynh ấy rõ ràng đã đủ khắc chế bản thân rồi. Đối với muội ấy, huynh ấy luôn ôn nhu, thể tất, kiên nhẫn, Thẩm Túc tự nhận mình đã đóng kịch rất tốt rồi. Vậy mà vẫn không giữ nổi muội ấy.

Đã như vậy, huynh ấy cũng không cần phải kìm nén bản thân nữa.

17

Chớp mắt một cái, nửa năm thời gian đã trôi qua kẽ tay. Ta ngồi trong quán mì, nghe người bàn bên kể về những chuyện xảy ra ở Thịnh Kinh nửa năm qua.

Nửa năm trước, lão Hoàng đế băng hà, Thẩm Túc kế vị. Nhị tiểu thư nhà họ Phượng - Phượng Khuynh Thành công khai bày tỏ tình cảm với tân đế trước mặt mọi người, hành động táo bạo làm chấn động cả kinh thành. Còn có mấy chuyện lặt vặt khác, nhưng ta chẳng còn hứng thú nghe tiếp, ăn xong mì liền trả tiền rồi trở về căn trạch viện đã mua ở Cẩm Châu.

Trước Tiếp