Thà Làm Cá Mặn Còn Hơn Làm Phản Diện

Chương 8: Nhân viên vệ sinh

Trước Tiếp

Hà Ngự lật người ngồi dậy, một tay hất tung tấm nệm.

Bên dưới nệm cũng xuất hiện những vết nước nhỏ giọt, hơn nữa còn đang không ngừng lan rộng. 

Một bóng đen méo mó đang bò ra từ vệt nước, động tác quỷ dị, tỏa ra luồng khí ẩm lạnh âm u, vô cùng đáng sợ.

Ra đòn, đấm!

Con quỷ đáng sợ lập tức biến thành... một cái bánh quỷ đáng sợ.

Con quỷ vừa mới bò ra khỏi vệt nước còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một bàn tay tóm lấy kéo ra. 

Năm ngón tay gầy dài như những chiếc đinh ghim sâu vào thân thể nó, muốn chạy cũng không chạy được.

Ánh mắt Hà Ngự lạnh lẽo. Cậu chê con quỷ này ướt nhẹp trơn tuột, đánh không đã tay, liền tiện tay chộp lấy con búp bê bên cạnh, nhét thẳng bánh quỷ vào trong.

Trong con búp bê dường như vang lên một tiếng kêu nhỏ. 

Có thứ gì đó vội vàng chạy ra ngoài, nhường chỗ cho con quỷ bị nhét vào, rồi nhảy một mạch lên bệ cửa sổ, cùng với thứ trước đó đã rình qua khe rèm chạy trốn mất.

Hà Ngự lạnh mặt, đưa tay ấn mạnh lên con búp bê. 

Con quỷ đang liều mạng muốn thoát ra lập tức bị nhốt chặt bên trong. Hà Ngự xách búp bê lên đánh cho một trận tơi bời, đánh xong thì ném vào góc tường, trải lại nệm, xoay người, trùm chăn, ngủ!

Sáng hôm sau, Hà Ngự mở mắt, ngồi ngẩn người ba phút, nhìn đồng hồ—— Đã tám giờ mười ba phút. Thói quen sinh hoạt tốt đẹp luôn dậy lúc bảy giờ sau khi xuyên không của cậu đã bị phá vỡ.

Hà Ngự nhớ lại việc tối qua hai lần đang ngủ thì bị đánh thức. Một lần là bởi tiếng ồn ào trên lầu lần còn lại là do ác linh của hung trạch quậy phá giữa đêm.

Lần đầu cậu bị làm phiền mười phút, lần thứ hai nện con ác linh mất một tiếng, vì vậy sáng nay dậy muộn hơn một tiếng mười phút.

Hà Ngự ngồi dậy, người không động đậy nhưng cổ thì từ từ xoay đầu nhìn về phía con búp bê cũ trong góc tường.

Con búp bê bắt đầu run rẩy.

Sắc mặt Hà Ngự trở nên không tốt.

Chính cái thứ này đã quấy rầy giấc ngủ của cậu, hơn nữa còn có thể ảnh hưởng đến cuộc sống nằm thẳng của cậu!

Hung trạch thật sự có quỷ. 

Lỡ như dẫn tới người của Cục Quản lý Sự vụ Linh Dị, họ điều tra một cái là thân phận của cậu rất có thể sẽ bị lộ. 

Hoặc tệ hơn, nếu dẫn tới các tổ chức phản diện khác, xảy ra xung đột, thân phận không phải người thường của cậu cũng sẽ bại lộ!

Ác linh hung trạch = phiền phức.

Nhưng chỉ cần hung trạch không còn là hung trạch nữa, cậu vẫn có thể tiếp tục giả làm người bình thường.

Sắc mặt Hà Ngự càng lúc càng hung ác, con búp bê run càng lúc càng dữ dội.

Hà Ngự cầm con búp bê lên, lôi ác linh bên trong ra.

Ác linh vừa chạm đất đã sấp mặt xuống, bắt đầu gào khóc: "Đại lão tôi sai rồi tôi không dám nữa! Xin ngài tha cho tôi một mạng, từ nay về sau ngài bảo đông tôi không dám chạy tây..."

"Im miệng!" Hà Ngự gầm lên hung dữ.

Ác linh run cầm cập, ngoan ngoãn ngậm miệng, không dám hé nửa lời, nằm rạp trên đất run bần bật.

"Tôi chỉ là người bình thường, không được gọi tôi là đại lão!"

Đại lão đồng nghĩa với phiền phức, cậu chẳng muốn dính vào cốt truyện chút nào, tránh xa thị phi, làm một đại gia khiêm tốn hưởng lạc chẳng phải sướng hơn sao?

Ác linh nhớ lại một tiếng đồng hồ bị đánh tối qua, run lên một cái.

Ngài nói ngài là người bình thường thì ngài là vậy đi.

"Những người thuê trước đây đều là bị mày dọa chạy?" Hà Ngự hỏi.

"V-vâng, nhưng tôi chưa từng hại ai, chỉ dọa họ bỏ đi thôi. Tối qua tôi cũng không định hại cậu..." Ác linh đáng thương nói.

Điều này Hà Ngự có thể xác nhận nó không nói dối. 

Trên người ác linh không có huyết sát khí, chứng tỏ nó quả thật chưa từng hại người. Hà Ngự hơi đau đầu, bắt đầu cân nhắc nên xử lý con ác linh này thế nào.

Tối qua cậu buồn ngủ quá, đánh xong quỷ là ngủ, đến sáng tỉnh dậy mới phát hiện đây là một phiền phức.

Ác linh chưa từng hại người, trực tiếp đánh cho hồn phi phách tán thì không thích hợp. 

Nhưng nó đã ở đây rất lâu, nói không chừng đã sớm bị Cục Linh Sự hay người nào đó phát hiện, chỉ là tạm thời chưa rảnh tay xử lý. Nhỡ sau này họ nhớ ra, lại là phiền phức tiếp.

"Có trừ linh sư nào từng tới chưa?" Hà Ngự hỏi.

"Có rồi, nhưng họ không phát hiện ra gì cả rồi đi." Ác linh vội vàng giải thích. 

"Tôi có thể hạ thấp cảm giác tồn tại của mình xuống rất thấp, họ không phát hiện được, nên mới tưởng những người thuê trước bị dọa đi là do môi trường ở đây không tốt, âm sát khí nặng."

Nếu vậy, nơi này ngược lại còn an toàn hơn những chỗ khác. Sau khi Cục Linh Sự đã từng điều tra một lần, họ sẽ càng ít nghi ngờ nơi này có vấn đề.

Con ác linh này quả thật có cảm giác tồn tại thấp đến dị thường. Nó trốn trong bồn tắm, hôm qua Hà Ngự đi dạo một vòng khắp nhà mà vẫn không cảm nhận được khí tức của nó.

"Ở đây chỉ có mỗi mình mày là quỷ thôi à?" Hà Ngự hỏi.

Con ác linh nghiến răng đáp: "Đúng thế, chỉ có mình tôi thôi."

Cũng có nghĩa khí đấy chứ.

Hà Ngự không tỏ thái độ gì, chỉ nói: "Tôi chỉ muốn yên ổn qua ngày, không muốn xen vào chuyện bao đồng, nhưng cũng không muốn bị ai làm phiền."

Ác linh gật đầu lia lịa: "Tôi hiểu! Tôi hiểu mà!"

"Biết dọn dẹp vệ sinh không?" Hà Ngự hỏi tiếp.

"Hả?"

"Trước khi tôi quay về, hãy dọn dẹp căn nhà cho sạch sẽ, nếu làm tốt tôi sẽ tha cho." Hà Ngự nói.

"Rõ! Rõ! Tôi nhất định sẽ dọn dẹp thật cẩn thận!"

Sau khi Hà Ngự rời khỏi nhà, con ác linh đổ gục xuống sàn, há miệng th* d*c đầy vẻ kinh hoàng.

Tấm rèm cửa rung rinh, một chuỗi dấu chân hình hoa mai ẩm ướt tiến lại gần nó. 

Một linh thể khác chui vào trong con búp bê vải, cũng sáp lại gần con ác linh, ôm lấy mặt nó mà cọ cọ. Sợi dây điện thoại màu đỏ không biết từ đâu thò ra, vỗ vỗ lên vai nó như để an ủi.

Ác linh cuối cùng cũng hoàn hồn, lầm bầm: "Đáng sợ quá... đáng sợ quá đi mất..."

"Em đã bảo là đừng có dọa người này mà, hôm qua người ta đã nói là chỉ muốn sống yên ổn thôi còn gì." Con búp bê lên tiếng bằng giọng nhỏ nhẹ.

"Nhóc tin cậu ta nói phét..." Ác linh trợn mắt định nói tiếp thì bị sợi dây điện thoại "chát" một cái vào mu bàn tay, nó vội đổi giọng: "Nói... nói sảng à."

Người và quỷ vốn không nên ở cùng nhau. Người sống sẽ bị âm khí của quỷ làm hại, mà quỷ cũng sợ bị dương khí của người ảnh hưởng. Tất nhiên, trừ những trừ linh sư đại tài hoặc những đại quỷ quái ra.

Mấy đứa tụi nó có mối liên kết quá sâu với căn nhà này, gần như đã trở thành địa phược linh, rất khó rời đi. 

(*)Địa phược linh: linh hồn bị trói buộc vào đất.

Đi không được, nên tụi nó đành phải đuổi người sống đi, đó là lý do vì sao nó hết lần này đến lần khác hù dọa khách thuê.

Ngoài ra, còn một nguyên nhân khác.

"Cái kiểu nhân vật như cậu ta mà lại chịu sống kiểu dân lành lương thiện á? Ai mà biết cậu ta có mục đích gì!" 

"Biết đâu cậu ta ra ngoài là để tìm đồng bọn kéo về đây lập sào huyệt, lúc đó tụi mình tính sao?" Ác linh vẫn còn trợn mắt hung hăng.

Con búp bê nhỏ chẳng sợ nó chút nào, càm ràm: "Bộ không cho người ta nghỉ hưu hả? Anh xem, người ta còn khâu lại mắt cho em này. Người em sắp rã rời đến nơi rồi, anh ấy hứa sẽ giặt sạch cho em nữa, chẳng biết có giặt thật không."

Sợi dây điện thoại cổ ngắt lời: "Thôi đủ rồi, đừng cãi nhau nữa. Cậu ấy bảo trước khi về phải thấy nhà cửa sạch sẽ, không biết lúc nào người ta quay lại đâu, dọn dẹp trước đi."

Sợi dây điện thoại vỗ vỗ vào người ác linh, định hiện hình thì đột ngột bị nó ấn chặt xuống.

"Mấy người tuyệt đối, tuyệt đối đừng có lộ mặt." Tay chân ác linh vẫn còn run lẩy bẩy: "Cứ coi như mình không tồn tại đi, ngàn vạn lần đừng có hiện hình!"

"Tại sao?" Con búp bê không hiểu: "Tụi em cùng giúp một tay thì dọn sẽ nhanh hơn nhiều mà."

"Người đàn ông đó đáng sợ lắm!" Giọng con ác linh cao vút lên vì mất kiểm soát.

Con búp bê bị dọa sợ, vội vỗ vỗ vào cái dấu chân nhỏ bên cạnh, dấu chân nhỏ nhảy tót vào lòng ác linh. 

Búp bê cũng sáp lại an ủi, nhỏ giọng hỏi: "Có phải đêm qua anh ấy đánh anh đau lắm không?"

Ác linh mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được: "Mấy người chưa đối mặt với cậu ta nên không biết đâu, cái khí thế đó... quá khủng khiếp." 

"Tôi cảm giác... nếu rơi vào tay cậu ta, cậu ta có thể khiến tôi muốn chết cũng không được."

Ngay cả lúc chết nó cũng chưa từng sợ hãi đến thế.

Ác linh lại rùng mình một cái: "Tóm lại là trốn cho kỹ vào, tuyệt đối đừng có hiện hình."

Vì bị trói buộc với căn nhà nên khi chúng ẩn mình vào các vật dụng, khí tức sẽ được che giấu đi rất nhiều. 

Con ác linh này lại có năng lực ẩn thân không ai biết, giúp những người khác cũng trốn kỹ hơn. Nhưng nếu chúng hiện hình, năng lực này sẽ bị phá vỡ.

Những đứa khác thấy bộ dạng của nó như vậy thì cũng bắt đầu nghiêm túc hẳn lên.

"Được rồi." búp bê nói: "Bộ dạng này của em cũng giúp được chút việc."

"Vậy thì chỉ còn mình anh đối mặt với anh ấy thôi, anh phải cẩn thận đấy."

Một buổi sáng tháng Tư, trong căn nhà chưa kéo rèm cửa.

Con ác linh đáng sợ đang điều khiển dòng nước để rửa bụi bẩn, dây điện thoại quấn lấy cán chổi quét mạng nhện trên trần nhà, búp bê nhỏ cầm bàn chải đánh răng chà các kẽ hở, còn cái dấu chân nhỏ trên sàn thì dẫm lên khăn lau, vừa đi giật lùi vừa lau sàn...

Ở một phía khác, sau khi Hà Ngự ra khỏi cửa, cậu ghé vào tiệm ăn sáng dưới lầu mua sữa đậu nành và quẩy, đánh một bữa no nê rồi hỏi thăm chủ quán về các công ty thiết kế nội thất gần đó. 

Cậu dự định tìm một đội thợ đến tân trang lại căn nhà.

Nhưng trước đó, cậu tính đi mua rau giúp bà Tôn để trưa còn qua ăn chực một bữa.

Cậu xách rau đến nhà bà Tôn, bà mở cửa thấy cậu vẫn bình an vô sự thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Bà Tôn nhíu mày kéo cậu vào nhà: "Đêm qua bà lại hỏi thăm người ta rồi, nghe bảo thứ trong căn hung trạch đó hung dữ lắm đấy."

"Thật sự không sao đâu ạ, bà nhìn cháu xem chẳng phải vẫn khỏe mạnh đây sao? Có khi chỉ là lời đồn thổi thôi ạ." Hà Ngự cười đáp.

Bà Tôn không hề biết rằng đám quỷ quái hung dữ lắm trong hung trạch lúc này đang bận rộn làm... osin lau dọn nhà cửa. 

Bà thở dài, kéo ngăn kéo lấy ra một cuốn sổ tay, rồi rút từ trong đó ra một tấm thẻ nhỏ.

"Cái này cho cháu, lỡ có chuyện gì, nhớ kỹ phải gọi vào số điện thoại này để cầu cứu." Bà Tôn dặn dò.

Đồng tử Hà Ngự khẽ co rút lại.

Đó là danh thiếp của Cục Quản lý Sự vụ Linh Dị.

___

Trước Tiếp