Thà Làm Cá Mặn Còn Hơn Làm Phản Diện

Chương 12: Nhân vật chính

Trước Tiếp

Trần Thạch nhìn chằm chằm hồi lâu nhưng vẫn chẳng tìm ra bằng chứng xác thực nào, chỉ cảm thấy khí tức trên người đứa trẻ này có gì đó rất không ổn.

Một lát sau, Hà Ngự lấy một con gấu bông tặng cho thằng bé. Đứa nhỏ ngoan ngoãn nhận lấy, ôm chặt vào lòng. 

Khi nó cử động, cổ áo bị lệch sang một bên, để lộ phần giao giữa cổ và vai. Trên làn da ấy là một vết lằn dài màu xanh tím, trông giống như vết siết của dây thừng.

Trần Thạch tinh mắt, nhận ra dưới ống tay áo ở cổ tay thằng bé cũng có dấu vết tương tự, thậm chí đã chuyển sang sắc tím bầm và lấm tấm những điểm tụ máu đỏ.

Trần Thạch sững người, ngay sau đó cơn phẫn nộ bùng lên dữ dội: "Người nhà nó ngược đãi nó sao?!"

Người sau khi chết hóa thành quỷ đều mang theo chấp niệm, mà tinh thần một khi không còn bị thân xác ràng buộc thì cảm xúc lại càng khó khống chế. Khi bị k*ch th*ch, rất dễ mất kiểm soát.

Hà Ngự không quay đầu lại, vừa giúp đứa trẻ chỉnh đốn trang phục vừa bình thản nói: "Đừng có giận cá chém thớt, cẩn thận kẻo làm người khác bị thương."

Cơn giận đang chực trào của Trần Thạch bị ép ngược trở lại. Nó là quỷ, nếu để âm sát khí bộc phát sẽ làm tổn thương đứa trẻ này.

Hà Ngự chỉnh lại quần áo cho thằng bé xong liền nhẹ nhàng vén lọn tóc mái trước trán nó lên. Ngay thái dương đứa nhỏ là một vết sẹo cũ dài bằng một đốt ngón tay.

Cơn giận bị dồn nén trong lòng khiến Trần Thạch bứt rứt đi tới đi lui trong tiệm.

Vừa đi được hai vòng thì có người đẩy cửa bước vào.

Đó là chị Ngô, người mấy hôm trước đã tốt bụng cảnh báo Hà Ngự rằng ngôi nhà này có vấn đề. 

Chị Ngô vốn nhiệt tình lại quen biết rộng, lúc Hà Ngự sửa sang mở tiệm chị đã giúp đỡ không ít, từ việc giảm bớt phiền hà đến việc giới thiệu xưởng sản xuất gấu bông.

Vừa vào cửa, chị Ngô đã tươi cười chúc mừng Hà Ngự khai trương. Hai hôm trước chị bận về quê nên hôm nay mới tới góp vui được. 

Chị ấy đã chứng kiến toàn bộ quá trình mở tiệm này, một ngôi nhà vốn mang danh hung trạch nổi tiếng mà từ lúc cậu về lại chẳng xảy ra chút chuyện lạ nào.

Chị bắt đầu cảm thấy cậu chủ nhỏ họ Hà này không hề đơn giản! 

Những người khác có thể nghĩ lời đồn về ngôi nhà quỷ ám là giả, nhưng chị Ngô là người từng tiếp xúc với tất cả các đời khách thuê trước đó, chị đã tận mắt thấy từng nhà một bị dọa cho sợ khiếp vía mà dọn đi như thế nào.

Lần trước khi kể với Hà Ngự về những chuyện quái dị trong nhà, cậu vẫn điềm tĩnh đến lạ lùng. Chắc chắn đây là người có bản lĩnh trong nghề!

Vừa chào hỏi xong, chị Ngô trông thấy đứa trẻ đang ngồi bên trong liền "ái chà" một tiếng.

"Đây chẳng phải là thằng bé trên lầu sao? Sao lại chạy xuống đây rồi?" 

Chị giải thích thêm: "Nó tên Chu Tiểu Cốc, con nhà Tiểu Quan ở ngay trên đầu cậu đấy, đứa trẻ bị tự kỷ ấy mà. Tôi có chìa khóa nhà Tiểu Quan, để tôi đưa nó về cho."

Hà Ngự gật đầu: "Thấy nó đứng ở cửa tiệm, em sợ không an toàn nên dẫn nó vào đây ngồi."

Trần Thạch ấm ức ghé sát lại hỏi: "Tôi thấy trên người thằng bé có vết bầm, có phải mẹ nó..."

Chị Ngô ngẩn ra, khẽ thở dài: "Tiểu Quan... chắc là không thích đứa trẻ này. Hai người họ đều đáng thương." 

"Mấy cậu đừng nhìn Tiểu Quan bây giờ như vậy, lúc mới dọn tới, cô ấy vừa dịu dàng vừa xinh đẹp. Nhưng Tiểu Cốc mắc bệnh như thế này, năm này qua năm khác bị trói buộc, cuối cùng mới thành ra như bây giờ."

"Trước đây trên lầu cũng không ồn ào mấy, sau này mới càng lúc càng thường xuyên." Chị Ngô nói lấp lửng. 

"Không thích đứa trẻ này cũng là bình thường thôi. Nếu không có nó, cô ấy tái giá dễ biết bao, bây giờ chỉ có thể ngày ngày chịu đựng như thế."

Tiếng hét của Chu Tiểu Cốc ngày càng nhiều, Quan Khỉ Yên có thể đã ngược đãi cậu bé. Nhưng nếu không có Chu Tiểu Cốc, có lẽ Quan Khỉ Yên đã có thể sống một cuộc đời khá hạnh phúc.

Chị Ngô định dắt Chu Tiểu Cốc về, nhưng thằng bé cứ nắm chặt mép ghế, nhất quyết không đứng dậy.

"Sao thế này?" Chị Ngô ngớ người, dỗ dành: "Để dì đưa con về nhà nhé?"

Chu Tiểu Cốc ngước lên, đôi mắt to đen trắng rõ ràng nhìn chằm chằm vào Hà Ngự.

Hà Ngự thoáng sững sờ, rồi quỳ xuống xoa đầu Tiểu Cốc, nở nụ cười ấm áp: "Không sao đâu, gấu bông nhỏ sẽ bảo vệ nhà của em, anh hứa đấy."

Thấy Tiểu Cốc vẫn nhìn mình, Hà Ngự đưa ngón tay út ra, nghiêm túc nói: "Nào, chúng ta móc ngoéo nhé."

Tiểu Cốc chậm chạp đưa tay lên, Hà Ngự kiên nhẫn chờ đợi. Hai ngón tay út móc vào nhau, Hà Ngự khẽ lắc lắc: "Móc ngoéo hứa hẹn, tuyệt đối không đổi."

Tiểu Cốc ôm gấu bông ngoan ngoãn rời đi.

Đến tối, Quan Khỉ Yên đi làm về ngang qua cửa tiệm. Vẫn là dáng vẻ u ám, khòm lưng ấy, hoàn toàn không thấy chút dấu vết của người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp trong lời kể của chị Ngô. 

Cử chỉ của cô ta đờ đẫn, ánh mắt tối tăm, trông còn giống một bệnh nhân tâm thần hơn.

Trần Thạch cứ nhìn chằm chằm vào cô ta.

Hà Ngự kéo cửa cuốn xuống: "Đừng nhìn nữa."

Trần Thạch ỉu xìu đáp: "Ồ."

Nếu không có sự chăm sóc của Quan Khỉ Yên, Chu Tiểu Cốc căn bản không thể tự mình sinh tồn.

Trần Thạch cứ quanh quẩn bên chiếc điện thoại cũ, xoay như chong chóng.

Trong đầu nó lúc nào cũng nghĩ về Chu Tiểu Cốc, chỉ sợ thằng bé về nhà lại bị Quan Khỉ Yên ngược đãi. Nhưng nó chỉ là một con quỷ, không tiền không bạc, chẳng thể làm được gì giúp nó cả.

Chiếc điện thoại cũ kỹ bị nó xoay đến mức hoa mắt chóng mặt, đành dùng dây điện quấn chặt lấy nó để giữ lại.

Trần Thạch ngồi bệt xuống đất, vùi đầu vào gối, lặp đi lặp lại một cách máy móc: "Tôi muốn giúp nó... Tôi muốn giúp nó... Tôi muốn giúp nó..." Khí tức âm hàn trên người nó ngày càng đậm đặc, ánh mắt cũng dần trở nên vẩn đục.

Đây chính là chấp niệm khiến nó hóa quỷ.

Thứ chấp niệm có thể kháng cự lại luân hồi để biến một linh hồn thành quỷ sau khi chết luôn vô cùng cực đoan. 

Một khi chấp niệm vượt quá giới hạn, quỷ sẽ đánh mất lý trí, hóa thành Lệ. Sức mạnh của Lệ lớn hơn quỷ rất nhiều, nhưng chúng không thể giao tiếp, chỉ biết hành động theo bản năng, đi khắp nơi phá hoại và gây ác.

Con búp bê nhỏ lo lắng nhảy vào lòng ác linh, nhưng cũng chẳng có cách nào.

Chiếc điện thoại cũ xoay vài vòng, đột nhiên vỗ vỗ Trần Thạch, ra hiệu cho nó nhìn đồng hồ.

Trần Thạch ngẩn người, bấy giờ mới phát hiện đã mười một giờ rưỡi đêm. Thường ngày vào giờ này trên lầu đã ầm ĩ xong rồi, nhưng hôm nay lại im hơi lặng tiếng.

Hôm nay Tiểu Cốc không bị đánh sao? Ánh sáng trong mắt Trần Thạch dần thanh tỉnh trở lại.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, tầng trên không hề truyền ra động tĩnh gì. 

Trần Thạch nhớ lại lời hứa móc ngoéo của ông chủ với Tiểu Cốc hôm đó, mơ hồ đoán ra điều gì đó, tâm trạng tốt lên hẳn, bắt đầu tích cực bán gấu bông kiếm tiền hơn.

Trái ngược với nó, tâm tình Hà Ngự lại bắt đầu trở nên nóng nảy. Không hiểu vì sao cái tên Địa Phược Linh trên đường kia lại cứ nhắm vào cậu, mỗi lần cậu đi ngang qua là nó lại bám theo sau lưng. 

Nhưng khổ nỗi gần đó chỉ có mỗi vạch kẻ đường ấy, nếu đi vòng thì xa thêm một đoạn rất dài.

Lúc hoàng hôn buông xuống, Hà Ngự vừa bưng đĩa sủi cảo ăn tối vừa nhìn chằm chằm ra đường, bực bội nói: "Cái tên đó rốt cuộc là bị làm sao vậy? Có giao tiếp được không?"

Trần Thạch cũng nhìn về phía vệt đen trên đường: "Tôi cảm giác nó sắp hóa Lệ rồi."

Lệ thì không thể giao tiếp, thần trí của tên Địa Phược Linh này xem ra cũng chẳng tỉnh táo gì cho cam.

Hà Ngự ăn xong sủi cảo, lau miệng: "Đóng cửa tiệm thôi."

Thần trí tỉnh táo thì có cách nói chuyện của người tỉnh táo, thần trí không tỉnh táo thì cũng có cách đối phó riêng. Cậu định tối nay sẽ tìm tên Địa Phược Linh kia "tâm sự" một trận ra trò.

Trần Thạch kéo cửa cuốn xuống trước, bắt đầu dọn dẹp cửa hàng.

Mới dọn được một nửa, bên ngoài cửa cuốn bỗng vang lên một tiếng "ầm" thật lớn. Ngay sau đó, cánh cửa còn chưa kịp khóa đã bị ai đó hất bổng lên, một thanh niên bộ dạng chật vật từ bên dưới lăn vọt vào trong.

Hạng Dương ngẩng đầu lên, nhìn thấy cửa tiệm trang trí ấm cúng thì ngây người, mắt to trừng mắt nhỏ với Trần Thạch.

Chẳng phải nơi này nên là một ngôi nhà hoang không người ở sao?!

...

Nửa giờ trước.

Hạng Dương là một tân binh mới vào nghề trừ linh, tài nghệ chẳng bao nhiêu nhưng gan thì to bằng trời. 

Nghe đồn trung tâm thương mại dưới lòng đất gần đây cứ hễ trời tối là có gì đó không ổn, cậu ta liền tự mình đi điều tra, kết quả là đụng phải hàng thật luôn.

Ở cái trung tâm thương mại dưới lòng đất kia không chỉ có âm sát khí tích tụ lâu năm, mà nó đã sinh ra Quái.

Dù thường được gọi chung là "Quỷ Quái", nhưng thực tế đó là hai thứ khác nhau. 

Quỷ là sinh linh sau khi chết mang chấp niệm sâu nặng, hồn phách không chịu đầu thai mà hóa thành. Còn Quái là thứ sinh ra từ sự kết hợp giữa âm sát khí và những tạp niệm hỗn loạn khác.

Thứ trong trung tâm thương mại kia chính là do đủ loại khí và niệm tạp nham tụ hội trên một con ma nơ canh mà thành Quái.

Ban ngày nơi này người qua kẻ lại tấp nập nên không tìm ra vấn đề, Hạng Dương bèn nhân lúc đêm tối một thân một mình lẻn vào trong.

Nơi xảy ra chuyện là một gian hàng nằm trong góc khuất, vì vị trí không thuận lợi nên mãi không thuê được, sau này trở thành một cái kho tạm, chất đầy những quầy, kệ và ma nơ canh cũ do các cửa hàng trước để lại.

Hạng Dương không chút sợ hãi xông vào, rồi lại trong trạng thái vô cùng thảm hại mà chạy trối chết ra ngoài.

Mẹ nó chứ, cái thứ đó có thể điều khiển toàn bộ ma nơ canh trong trung tâm thương mại!

Lính mới thì vẫn có chút võ thuật phòng thân, nhưng võ công có cao đến đâu cũng không địch nổi chiêu"lấy thịt đè người. Đã vậy mấy thứ đó còn chẳng biết đau, dù chỉ còn nửa thân người vẫn bò lổm ngổm dưới đất để bám lấy cậu ta.

Hạng Dương khó khăn lắm mới thoát được khỏi khu thương mại ngầm, đám ma nơ canh cũng đuổi theo sát nút.

Tin mừng là con Quái này bị giới hạn về địa lý, chỉ có con ma nơ canh là bản thể mới có rời khỏi khu hầm được, tin buồn là sau khi chỉ còn điều khiển bản thể, con ma nơ canh đó lại càng mạnh hơn.

May mà khu này khá hẻo lánh, trời tối không có người qua lại, Hạng Dương vừa chạy vừa vắt óc nghĩ cách thoát thân.

Cục Linh Sự phân chi nhánh nằm tận trong nội thành, quá xa. Chưa nói tới việc cậu ta có chạy tới nơi nổi không, lỡ như dọc đường gặp người thường thì lại kéo họ vào vòng nguy hiểm.

Hạng Dương nhớ ra gần đây có một căn nhà trống, vì môi trường xấu, tích tụ âm sát khí nên luôn để không. Cậu ta có thể xông vào đó, mượn sức mạnh môi trường để chống đỡ một lát.

Và thế là, Hạng Dương lao thẳng vào tiệm thú bông.

Hạng Dương sững người, ngay sau đó sắc mặt biến đổi thất thường, cậu ta xoay người kéo sập cửa cuốn xuống, gấp gáp quát: "Hai người mau chạy đi! Có nguy hiểm!"

Cậu ta dự định sẽ một mình ở lại cầm chân quỷ quái, để hai người bình thường này chạy thoát trước.

Con ma nơ canh phía sau tuy tứ chi cứng nhắc nhưng tốc độ không hề chậm, đã nhanh chóng đuổi tới nơi.

Hà Ngự: "..."

Rắc rối rồi, cậu chàng trừ linh sư này xem chừng đánh không lại con quỷ quái kia, nếu để bọn họ đánh nhau trong tiệm thì coi như công sức trang trí bấy lâu tan thành mây khói.

Cái bóng dưới chân Hà Ngự âm thầm vươn ra, lặng lẽ luồn ra ngoài tiệm, lan đến tận dưới chân con ma nơ canh. 

Con quỷ quái còn đang "khặc khặc" cười âm hiểm, chưa kịp phản ứng đã bị cái bóng dưới chân cuộn lấy, "vút" một cái, bị nuốt chửng hoàn toàn.

Cục Than Nhỏ thò đầu ra thăm dò xung quanh, không thấy gì khác mới rụt lại vào bóng của Hà Ngự, lén lút ợ một cái rõ to.

Cỡ quỷ quái tép riu này thì cần gì đại ca phải ra tay! Một mình nó xử đẹp!

"Nguy hiểm gì cơ?" Hà Ngự giả vờ ngơ ngác hỏi Hạng Dương.

"Không sao đâu, cửa cuốn này tôi mới lắp, chắc chắn lắm."

Hạng Dương vẫn cuống cuồng, chắc chắn đến mấy cũng không ăn thua! Đó là quỷ quái đấy!

Nhưng cậu ta cũng không thể cưỡng ép đuổi hai người đi, càng vội lại càng lắp bắp: "Có thứ đang đuổi theo tôi! Nguy hiểm lắm! Thật đấy!"

"Quý khách, cậu uống quá chén rồi à? Có thứ gì đuổi theo cậu đâu?" Trần Thạch nhận được ám hiệu của ông chủ, cười hì hì tiến lại gần mở cửa ra.

Hạng Dương lo đến phát điên, định xông ra cản. Trần Thạch khéo léo lách người qua, né được cậu ta rồi đẩy cửa cuốn lên.

Đường phố vắng tanh vắng ngắt, chẳng có lấy một bóng người.

Hạng Dương ngẩn ngơ.

Ơ? Con ma nơ canh đâu? Con quỷ quái to đùng của tôi đâu rồi?

Hà Ngự thầm thở phào nhẹ nhõm.

"Không thể nào..." Hạng Dương vừa nhìn quanh quất vừa lẩm bẩm tìm kiếm.

Lúc nãy con ma nơ canh chỉ cách cậu ta chưa đầy mười mét, sao chớp mắt một cái đã biến mất tăm rồi?

Dù thực lực hơi gà mờ nhưng chàng lính mới này rất có trách nhiệm, cậu ta lại chạy ra ngoài tuần tra hết cả con phố vì lo con Quái kia sẽ chạy loạn làm hại người dân.

Hạng Dương kiểm tra kỹ lưỡng nửa ngày, không những chẳng thấy bóng dáng ma nơ canh đâu mà ngay cả một chút âm sát khí cũng sạch bách.

Trần Thạch kéo ghế cho cậu ta ngồi, còn rót thêm cốc nước nóng.

Hạng Dương bưng cốc nước ngồi thẫn thờ hồi lâu. Chẳng lẽ mình bị ảo giác thật sao? Hay là mình đã trúng chiêu trong trung tâm thương mại rồi bị ảo giác dẫn dắt chạy điên cuồng đến tận đây?

Quậy phá trong cửa tiệm của người ta hồi lâu khiến Hạng Dương thấy ngại, cậu ta bèn mua một con hổ nhồi bông nhỏ.

Trần Thạch mừng rỡ. 

Không uổng công bận rộn, cuối cùng cũng khai trương rồi!

Nó thấy cậu nhóc này mặt mũi thanh tú lại mềm lòng, khéo mồm khéo miệng dụ dỗ một chút biết đâu lại thành khách quen của tiệm!

Trần Thạch vốn sở trường vụ mồm mép tép nhảy, liền bắt chuyện làm quen: "Vừa nãy cậu nhìn thấy cái gì thế?"

(*)Mồm mép tép nhảy: tiếng lóng chỉ người có khả năng ăn nói nhanh nhảu, hoạt bát, lém lỉnh nhưng thường mang ý nghĩa chê bai, ám chỉ kiểu nói năng không thật thà, thiếu chiều sâu, hay nói nhiều nhưng không có giá trị, thậm chí là dùng lời lẽ để lươn lẹo, che đậy hành động, trái ngược với sự chân thành, nghĩa là mồm miệng đỡ chân tay hay khua môi múa mép.

Hạng Dương do dự một chút, không biết có nên nói chuyện quỷ quái với hai người bình thường này không, cậu ta sợ bị coi là kẻ lừa đảo, cuối cùng chỉ nói mập mờ: "Thực sự có thứ gì đó, dạo này hai người cẩn thận một chút." 

"Tôi để lại số điện thoại, nếu thấy có gì bất thường thì báo cho tôi một tiếng. Tôi tên là Hạng Dương."

Hạng Dương chính là tên của nam chính trong cuốn tiểu thuyết linh dị này.

Gương mặt Hà Ngự cứng đờ.

Trước Tiếp