Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tôi nửa đùa nửa thật mà cúp điện thoại rồi sau đó nghiêm túc rửa tay bằng xà phòng.
Đúng thật là không đến mức đấy, trước đây bởi vì vấn đề hộ khẩu mà nhóc con nhà cô ấy không thể vào được trường tiểu học mong muốn, cô ấy muốn dùng tiền để cho cậu nhóc vào học nhưng chuyện này lại tốn tới mấy chục ngàn tệ.
Tiền lương của chồng cô ấy cũng khá ổn, cho nên lúc đầu khi sinh đứa thứ hai mà lại không có ai trông con nên cô ấy liền an tâm từ chức ở nhà để trông đứa lớn sắp lên tiểu học và cô con gái nhỏ còn đang b.ú sữa mẹ.
Nhà có hai đứa nhỏ nên chi tiêu đột nhiên tăng nhiều hơn, với lại hai năm qua vì tình hình dịch bệnh ảnh hưởng tới các ngành nghề nên áp lực của chồng cô ấy tăng gấp bội, hai vợ chồng vì mấy chục ngàn tệ này mà đã cãi nhau mấy lần.
Lúc tôi nghe Trần Ngọc than thở thì chợt nhớ tới A Tĩnh từng nói cô ấy có một người dượng là hiệu trưởng trường tiểu học.
Chuyện tốn tới mấy chục ngàn tệ cuối cùng lại được giải quyết dễ dàng.
Trần Ngọc cố ý muốn mời tôi ăn cơm, tôi nghĩ một hồi vẫn kêu A Tĩnh đi cùng.
Lúc hai chúng tôi bắt đầu lái xe đi thì tôi còn đặc biệt đi vào một tiệm đồ dùng mẹ và bé ở ven đường mua hai hộp sữa bột cho bé cưng nhà Trần Ngọc.
A Tĩnh cảm thán nói: "Yên Yên, mình cảm thấy tính cách cậu cực kỳ tốt luôn, thật đấy, tâm địa thiện lương, đối xử với ai cũng rất chân thành."
Xe là do cô ấy lái, tôi để sửa bột vào ghế sau rồi cười nói: "Trần Ngọc nuôi con áp lực lắm, một bữa cơm kiểu gì cũng phải bỏ ra mấy trăm tệ, sao mình để vậy được."
A Tĩnh lại ngồi lải nhải, nói gì mà áp lực cuộc sống của xã hội hiện đại quá lớn. Nếu không phải do áp lực thì cô ấy cũng không đến nỗi bị lừa sạch tới hai lần như thế, bạn trai sắp kết hôn cũng chẳng ra sao nên tuổi cô ấy lớn rồi mà vẫn phải đi hộp đêm làm việc để trả nợ.
Chúng tôi vừa đi vừa tán gẫu vài câu, ánh mắt của tôi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa xe, ngoài đường ngày dài vẫn rộn rã, dòng người tấp nập vô cùng.
Nếu như bé con của tôi và A Tẫn vẫn còn thì chắc cũng chuẩn bị đi học tiểu học rồi.
Tiếc là A Tẫn đi mất, bé con cũng không chịu ở lại.
Tôi còn nhớ khi đó tôi cực kỳ cố gắng kiếm chế tâm trạng của mình, nhưng cuối cùng vẫn không giữ lại được bé con của chúng tôi. Thời điểm tôi ở phòng bệnh đờ người nhìn ra cửa sổ thì Trần Ngọc tới thăm tôi.
Khi đó người chiếu cố, chăm sóc tôi là vợ của Phó Lôi, chị Diêu Khiết.
Thật ra thì tôi vẫn luôn biết ơn bọn họ.
Nhưng khi tôi và A Tĩnh vào nhà hàng, vừa cười nói vừa đẩy cửa phòng ăn ra thì tôi đột nhiên ý thức được rằng, người mà bạn đối xử thật lòng cũng có thể không chút do dự nào mà dẫm đạp lên bạn.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive