Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dù Hoắc Hằng đã đỡ anh vững vàng nhưng lúc nãy eo anh bị Hàn thiếu gia kéo một cái vẫn đau nhói. Chỉ là sau khi đứng vững rồi anh theo thói quen dấu đi biểu tình của mình, ngẩng đầu đánh giá người thanh niên bên cạnh.
Chu Tẫn Hoan không thấp, thế mà Hoắc Hằng lại cao hơn anh gần một cái đầu, với chiều cao như vậy đừng nói mình Chu Tẫn Hoan phải nhìn nhiều lần, đến cả các khách ở lầu hai ai cũng đều chú ý tới Hoắc Hằng.
Hàn thiếu gia té chỏng vó, chưa kịp hồi thần lại. Người bạn đi cùng gã nhanh chân qua dìu gã đứng lên: "Ôi Hàn thiếu gia, cậu sao rồi? Bị thương ở đâu không? Mau đứng lên đi đã."
Hàn thiếu gia không bị va vào đầu nhưng phía sau lưng bị đập mạnh vào cạnh bàn, nửa người đau nhức tê rần, đâu còn sức mà đứng dậy được. Người ngồi xổm xuống đỡ gã tên là Từ Lợi Khang, thấy Hàn thiếu gia không đứng lên nổi liền quay phắt sang mắng Hoắc Hằng thật to: "Tiểu tử này là ai vậy! Mày có biết mày đã làm bị thương con trai bảo bối của hội trưởng Hàn không!"
Hàn thiếu gia tên đầy đủ Hàn Đống Lương, là con trai độc nhất của phó hội trưởng thương hội Bắc Bình. Gã chừng hai mươi tuổi nhưng là một kẻ vô dụng, ỷ vào trong nhà có tiền mà đi khắp nơi sinh sự. Nửa tháng gần đây gã để mắt đến Nhã Uyển cô nương đàn hát trong trà lâu, ba ngày thì đã hết hai ngày gã đến đây trêu ghẹo cô. Tuy nói bây giờ là thời đại xã hội mới, loại hành vi như trêu ghẹo phụ nữ có thể báo cảnh sát nhưng thực tế gã cũng chưa làm gì quá mức. Chủ yếu chỉ là nói mấy lời khiếm nhã để thoả mãn bản thân, người trong trà lâu cũng không làm gì được gã.
Lúc bình thường Chu Tẫn Hoan có thể trốn thì nhất định sẽ trốn, nhưng Nhã Uyển là do anh giới thiệu tới, vợ chồng ông chủ Sầm đã ra khỏi thành đi mua hàng, trong tiệm giờ chỉ có mình anh quản lý nên anh chỉ có thể tự mình ra mặt.
Hoắc Hằng đội mũ dạ và đeo kính râm khiến nửa khuôn mặt đều bị che khuất. Nhưng với chiều cao chừng một mét chín kia lại mang đến cảm giác ngột ngạt khó nói nỗi, cho dù không nói lời nào, chỉ đứng ở đó thôi cũng đã khiến người ta không dám động vào.
Hoắc Hằng tháo kính râm, đầu tiên là nhìn Chu Tẫn Hoan hỏi: "Có bị thương không?"
Giọng hắn trầm thấp, biểu tình nghiêm túc nhưng lúc mở lời lại dịu dàng không thôi. Chu Tẫn Hoan thấy hắn rất quen nhưng trong thời gian ngắn chẳng thể nhớ ra được là ai, chỉ đành lịch sự gật đầu: "Tôi không sao, vừa nãy cảm ơn ngài đã giúp đỡ."
Những lần gặp gỡ trước đây đều là thoáng qua, Hoắc Hằng biết chắc anh không nhận ra mình nên hắn nhìn về phía Hàn Đống Lương còn đang r*n r*, lạnh giọng nói: "Đội trưởng Hàn là người tao nhã như vậy, sao có thể dạy ra con trai ngang ngược và thô lỗ như anh được?"
Hai câu này rõ ràng là trào phúng Hàn Đống Lương nhưng những người có đầu óc chút chỉ nghe thôi đã hiểu. Người trẻ tuổi này không phải loại dễ bắt nạt, hơn nữa nhìn quần áo hắn mặc trên người, chỉ sợ thân phận không đơn giản
Từ Lợi Khang và Hàn Đống Lương là bạn rượu, Từ gia cũng dựa vào sinh ý của Hàn gia mà sống, lúc này đương nhiên phải đứng về phe của Hàn Đống Lương. Gã ta trừng mắt nhìn Hoắc Hằng: "Mẹ mày, mày rốt cuộc chui ra từ xó xỉnh nào? Đã biết Hàn thiếu gia là con trai của hội trưởng Hàn mà còn dám lên mặt như vậy. Có tin đêm nay ông cho mày ngủ ở đồn cảnh sát không!"
Hoắc Hằng cười nhạo một tiếng, nhìn khách khứa xung quanh đang đứng hóng chuyện: "Các vị làm chứng nhé. Nếu đêm nay tôi không ngủ ở đồn sảnh sát thì chứng tỏ Hàn thiếu gia đây chỉ được cái khoác lác, làm xấu mặt cha hắn."
Hắn nói xong lập tức không nhịn được mà bật cười. Hoắc Hằng cũng không thèm để ý sắc mặt càng ngày càng đen của Từ Lợi Khang, quay người làm tư thế mời: "Ông chủ Chu, tôi có chút việc cần xin ý kiến của anh, mời anh theo tôi xuống lầu nhé."
Khác với sự lạnh nhạt vừa nãy, giọng điệu lúc này lại giống như lúc hỏi anh "Có bị thương không". Chu Tẫn Hoan luôn cảm thấy hành động của Hoắc Hằng có hơi kỳ lạ, nhưng người này đã có ý giúp anh giải vây thì anh tự nhiên cũng thuận theo cái thang hắn bày ra mà đi xuống.
Hoắc Hằng sợ anh xuống cầu thang không
an toàn nên đi trước mặt anh, vừa đi được mấy bước đã nghe có vài tiếng chân vội vã truyền đến. Vừa quay đầu nhìn lại đã thấy Hàn Đống Lương vừa nãy còn co quắp trên mặt đất, giờ đã đứng ở đầu cầu thang, trong tay còn cầm một cái ghế.
Hoắc Hằng giật mình, còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản đã thấy Hàn Đống Lương giơ ghế lên ném về phía Chu Tẫn Hoan.
Đó là một cái ghế gỗ nguyên khối, nặng trình trịch, nếu nện lên người Chu Tẫn Hoang thì chắc hẳn phải mất nửa cái mạng. Hoắc Hằng không kịp suy nghĩ đã sải bước dài, xoay người chắn trước mặt Chu Tẫn Hoan, cánh tay vừa giơ lên đã cảm nhận được một cơn đau thấu xương.
Chân Hoắc Hằng lảo đảo, lực chạm mạnh khiến hắn đứng không vững. Hắn liếc mắt thấy Chu Tẫn Hoan không có chuyện gì, lúc này mới lật tay trái cầm ghế gỗ lên, ném lại về phía Hàn Đống Lương.
Hắn không muốn làm tổn thương ai, nên chỉ ném xuống chân của Hàn Đống Lương nên gã không bị thương, thế nhưng bị hắn hù doạ khiến sợ trượt chân té ngã sóng soài.
Mắt thấy hai người này bắt đầu ẩu đả, Chu Tẫn Hoan không thể để yên được nữa. Anh muốn xem vết thương của Hoắc Hằng nhưng Hoắc Hằng giấu cánh tay phải bên người không cho anh xem, chỉ nói không sao cả. Anh lại ngẩng đầu nhìn Hàn Đống Lương, gã ta thì đúng là chẳng sao cả, vừa bò dậy đã tiếp tục tìm ghế gây sự.
Thấy Hàn Đống Lương cứ ỷ thế h**p người như thế khiến Chu Tẫn Hoan cũng nổi giận, nghiêm mặt mắng: "Hàn thiếu gia, nếu cậu còn làm loạn đến mức phải gọi cảnh sát thì tôi cũng không khuyên nổi Tưởng thiếu gia đâu!"
Lúc bình thường anh chưa bao giờ đem Tưởng Văn Nghiệp treo ở bên mép, nhưng ai sống ở Bắc Bình đều biết cậu tư nhà họ Tưởng và Chu Tẫn Hoan quan hệ rất tốt. Tốt tới cỡ nào hả? Lúc Chu Tẫn Hoan nước chảy mây bay thì Tưởng Văn Nghiệp luôn là người ủng hộ, mà lúc anh sa cơ thất thế thì Tưởng Văn Nghiệp cũng là người duy nhất không bỏ không rời.
Tưởng Văn Nghiệp có một người cha làm trong bộ máy ở Nam Kinh, thuộc một tầng lớp khác mà gia thế như nhà Hàn Đống Lương không thể so sánh được. Cho nên khi nghe đến tên Tưởng Văn Nghiệp, Hàn Đống Lương mới thật sự tỉnh rượu. Nghẹn đến đỏ cả mặt, tay chỉ Chu Tẫn Hoan run lên nửa ngày mới rặn ra được một câu "Mày chờ đó!". Rồi quăng ghế sang một bên, vội vã xuống lầu.
Từ Lợi Khang đi theo phía sau, gã nuốt không trôi cơn giận này, lúc đi ngang còn cố ý va vào vai Chu Tẫn Hoan một phát.
Chu Tẫn Hoan vốn đứng không quá vững, va chạm trực tiếp như thế khiến anh ngã ngửa ra phía sau. Cũng may Hoắc Hằng đứng bên cạnh anh lanh tay lẹ mắt kéo anh lại. Nhưng mà lần này bất cẩn quên mất cái eo bị thương của anh khiến Chu Tẫn Hoan rên lên một tiếng, ngón tay bấu chặt vào mu bàn tay của Hoắc Hằng đỏ tấy.
Thấy anh đau đớn trắng bệch cả mặt khiến Hoắc Hằng phẫn nộ, nhấc chân đá Từ Lợi Khang một cú.
Một cú này đá không chút thương tiếc, Từ Lợi Khang kêu lên thảm thiết, đổ nhào lên người Hàn Đống Lương đang đi phía trước khiến hai tên cùng ôm nhau lăn xuống dưới tầng một.
Một đám người đứng hóng chuyện ở lan can lầu hai, thấy Hàn Đống Lương thường ngày gây chuyện giờ té chỏng vó như vậy khiến không ít người vỗ tay khen hay. Khách ở lầu một cũng dồn dập vây quanh, chờ thấy rõ người ngã sưng mặt mũi kia là Hàn Đống Lương thì cũng cùng cười phá lên.
Hàn Đống Lương chưa bao giờ mất mặt như thế, đâu còn tâm trí mà đối đầu với hai người ở tầng hai nữa. Từ Lợi Khang vội nâng gã lên nhanh chân chạy mất.
Chu Tẫn Hoan đứng một lúc cảm thấy đỡ đau hơn, lúc này mới có thời gian để ý đến người đang đỡ anh.
Hoắc Hằng chỉ dùng tay trái dìu anh, thấy sắc mặt anh khá một chút thì liền hỏi anh sao rồi.
Eo của anh là vết thương cũ, cho dù lúc nãy có bị ngã thì cũng có thể chịu được. Nhưng có vẻ tay phải của Hoắc Hằng sợ là bị thương không nhẹ. Anh để A Tuyền và Cẩm Tú hỗ trợ ổn định khách khứa, mình thì dẫn Hoắc Hằng vào phòng cuối cùng ở góc phía đông của tầng hai, mở cửa vào trong.
Nơi này vốn là để chứa đồ nhưng sau khi anh đến làm thì ông chủ Sầm đã chu đáo sửa sang lại, thêm một cái giường gỗ để anh lúc mệt có thể nghỉ ngơi một chút..
Chu Tẫn Hoan để Hoắc Hằng ngồi xuống, khoá cửa lại rồi đi đến bên giường: "Tiên sinh, ngài cởi áo khoác ra cho tôi nhìn một chút. Tuy rằng tôi không phải bác sĩ nhưng mà đối với việc xử lý vết thương cũng có vài kinh nghiệm."
Nghe anh vẫn xưng hô với mình như vậy khiến trong lòng Hoắc Hằng có hơi hụt hẫng, nhưng hắn cũng không nói gì. Chỉ cởi áo khoác, gỡ nút áo sơ mi tay phải ra rồi từ từ kéo tay áo lên.
Chỉ vừa nhìn một chút mà ngay cả bản thân hắn cũng ngây ngẩn cả người.
Cú va chạm của cái ghế gỗ kia không thể xem thường được, mặc dù không rách da nhưng bị bầm cả một mảng lớn, vừa xanh vừa tím, còn lộ ra vết máu đỏ sậm.
Chu Tẫn Hoan vừa nhìn đã nhíu mày, đi lại chỗ tủ lấy bình thuốc lại, đổ vào lòng bàn tay, còn nói "Ngài cố nhịn một chút" rồi thoa lên vết thương.
Chỉ cần ngừi mùi thì Hoắc Hằng đã biết đây là dầu thuốc thông kinh hoạt lạc. Hắn vốn không chịu được mùi thuốc này nhưng lúc này lại chẳng thấy khó chịu chút nào, để tuỳ ý Chu Tẫn Hoan thoa lên tay hắn càng lúc càng nhiều.
Lực tay Chu Tẫn Hoan rất nhẹ, như là sợ làm đau hắn, ngón tay mảnh mai chậm rãi lướt trên da hắn, làn da trắng sáng dưới ánh đèn như quanh năm không thấy ánh mặt trời.
Hoắc Hằng chăm chú nhìn mặt anh.
Chỉ mới hơn hai năm mà người năm xưa đứng trên sân khấu, khí phách lẫm liệt xướng khúc cổ kim đã không còn nữa. Chu Tẫn Hoan trước mắt ngoài khuôn mặt không thay đổi thì anh đã gầy đi rất nhiều, tóc cũng không còn bóng bẩy như trước, bộ đồ trên người cũng là áo khoác cũ đã giặt nhiều lần. Cổ tay khi cuộn tay áo lên nhìn còn mảnh khảnh hơn cả cô em gái anh, Hoắc Hằng nghĩ chắc chỉ cần siết tay mạnh một cái là có thể gãy mất.
Hắn cứ nhìn Chu Tẫn Hoan mãi nên chẳng cảm thấy tay đau chỗ nào. Nhưng Chu Tẫn Hoan lại sợ hắn đau nên không chỉ nhẹ tay thoa thuốc mà thỉnh thoảng còn thổi thổi cho hắn. Thoa thuốc xong đâu đó thì Chu Tẫn Hoan mới đỡ eo chậm rãi đứng thẳng lên.
Hoắc Hằng chợt nhớ đến lúc nãy anh cũng bị trật eo mà nãy giờ cứ đứng thoa thuốc cho mình mãi, hắn vội bảo anh mau ngồi xuống.
Chu Tẫn Hoan lắc đầu nói: "Không biết tên họ của ngài là gì vậy?"
Hoắc Hằng vốn định trực tiếp nói tên mình, nhưng lại sợ anh biết hắn là em trai của Hoắc Thừa sẽ tức giận, nên liền lấy họ của Lý Thu ra dùng: "Tôi là Lý Hằng. Ông chủ Chu và tôi tuổi không chênh lệch bao nhiêu, không cần phải khách khí như vậy."
Chu Tẫn Hoan cười nói: "Đã hai năm tôi không lên sân khấu rồi, thực sự không gánh nỗi danh xưng này nữa đâu."
Hoắc Hằng hiểu rõ, Chu Tẫn Hoan đưa dầu thông kinh hoạt lạc cho hắn: "Hôm nay nhờ Lý tiên sinh ra tay cứu giúp nhưng lại khiến ngài bị thương rồi, thực sự không biết phải cảm ơn ngài như thế nào mới phải nữa. Chai dầu thông kinh này không phải đồ quý báu gì nhưng mà tác dụng thì hơn hẳn các loại khác. Ngài mang về thoa sáng tối một lần, không quá một tuần thì vết thương sẽ tốt lên ngay."
Hoắc Hằng nhận lấy chai dầu thuốc, vặn nắp ra nói: "Vừa này anh cũng bị trật eo mà, cởi áo ra đi, tôi thoa giúp anh."
Chu Tẫn Hoan ngây ngẩn cả người.
Những người dễ gần như thế này không phải anh chưa từng thấy, nhưng Hoắc Hằng lại cho anh một cảm giác như bọn họ đã quen nhau lâu lắm thì anh mới chỉ gặp phải lần đầu tiên. Anh cứng họng, thật lâu lắm mới lên tiếng nói tiếp: "Cảm tạ ý tốt của ngài, lát nữa tôi tự thoa là được rồi."
Hoắc Hằng c*̃ng không kiên trì nữa, cầm lấy áo khoác âu phục rồi nói: "Anh và tôi đều bị thương không nhẹ, hay là đi bệnh viện một chuyến đi."
Nhìn dáng người vững chãi của Hoắc Hằng đang mở cửa, Chu Tẫn Hoan lại lộ vẻ khó xử. Số tiền còn lại trong túi anh còn không đủ để sống tới cuối tháng, nếu đi bệnh viện, bác sĩ yêu cầu trả tiền thuốc men cho hai người, anh không trả được thì xấu hổ chết người.
Nghĩ tới đây, anh chỉ có nói với Hoắc Hằng: "Trong tiệm còn đang rất bận, tôi không đi được rồi. Lý tiên sinh ngài đi một mình vậy, tốn bao nhiêu tiền thì ngài về nói lại tôi một tiếng, tôi trả lại cho ngài."
Anh nghĩ túng quá thì ứng trước của ông chủ Sầm một tháng tiền công trước vậy. Nhưng Hoắc Hằng lại hiểu nhầm ý anh, cho là trong tiệm thật sự rất bận nên anh mới không đi được. Vì vậy cũng không nhiều lời thêm nữa mà trực tiếp đi tới trước mặt A Tuyền còn đang quét dọn trên lầu hai, móc ra hai tờ một trăm đồng nhét vào tay A Tuyền: "Tôi dẫn ông chủ Chu đi bệnh viện một chuyến, làm phiền mọi người trông tiệm một lúc."
A Tuyền nhận lấy hai tờ tiền giá trị lớn còn thơm mùi mực mới, con ngươi trợn tròn lên. Hoắc Hằng không thấy anh ta trả lời, tưởng anh ta thấy không đủ nên móc thêm hai tờ nữa: "Được không?"
A Tuyền lắp bắp không tin vào mắt mình, bốn trăm đồng này còn nhiều hơn hai năm tiền công của anh ta đó! Lập tức gật đầu như đảo tỏi: "Được, được mà. Ngài với anh Chu cứ từ từ đi, trong tiệm đã có chúng tôi trông coi rồi, không có gì đâu."
Hoắc Hằng thoả mãn nhếch miệng, quay đầu nhìn Chu Tẫn Hoan còn đang há hốc mồm nói: "Ông chủ Chu, giờ không thành vấn đề nữa rồi, đi thôi."
Tác giả có lời:
Hoắc Hằng nhỏ hơn Tẫn Hoan hai tuổi nha~
🌤️Editor có lời🌻
Lý Hắng-nhà anh không có gì ngoài tiền nha~