Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hơi thở của anh đầy mùi rượu cay nồng, lại nhìn ánh mắt mơ màng của anh, Hoắc Hằng biết anh say thật rồi, vì vậy hắn nói: "Ông chủ Chu, tôi là Lý Hằng đây, anh không nhận ra tôi sao?"
Chu Tẫn Hoan nghiêng đầu, chăm chú nhìn người trước mắt chốc lát mới nói: "Là cậu à... Ai nói tôi không nhận ra." Anh vịn vai Hoắc Hằng đứng dậy, xoay người đi lấy chai rượu trên bàn: "Cậu Lý tiên sinh, trong tên cũng có chữ Hằng, tôi nhớ đó."
Anh ngửa đầu uống rượu, Hoắc Hằng vốn muốn lấy lại chai rượu nhưng nghe xong lại cảm thấy lời này của anh không đúng lắm: "Trong tên cũng có chữ Hằng? Anh đang nói ai nữa?"
Chu Tẫn Hoan uống mấy ngụm, dường như là uống vội quá nên có chút buồn nôn, anh đặt chai lên bàn, giận dỗi nói: "Là em trai của tên kia..."
Hoắc Hằng nghe rõ rồi, trong lòng bỗng nhói lên, đi tới bên cạnh anh: "Người anh đang, là Hoắc Hằng sao?"
Anh xoa lồng ngực ợ lên một cái, đợi cơn buồn nôn đi qua thì chộp lấy chai rượu: "Ngoài họ Hoắc ra thì còn ai nữa." Anh thiếu kiên nhẫn nói, lời còn chưa dứt đã bắt hụt chai rượu. Anh trừng Hoắc Hằng nói: "Cậu làm gì đó, trả lại cho tôi!"
Hoắc Hằng giấu chai rượu sau lưng, khuyên nhủ anh: "Anh uống nhiều rồi, uống nữa sẽ ói."
Chu Tẫn Hoan đúng là uống nhiều rồi, nhưng anh đã rất lâu không được say như vậy, đêm nay muốn uống say cho quên hết đi. Anh tiến lên một bước, nhưng không ngờ lại vấp phải chân bàn, Hoắc Hằng vội đỡ anh nhưng tiếc là đỡ hụt, còn bị anh đè lên ngã về phía sau.
Căn nhà này chỉ to có bấy nhiêu, ngoài hai cái giường và cái bàn ở giữa thì những góc khác đều chất đầy đồ đạc. Chỗ đặt chân chỉ có hạn, làm gì có chỗ trống cho bọn họ té xuống như vậy.
Hoắc Hằng đụng phải đống đồ đạc lộn xộn gần tường, cũng may chỉ là một cái chiếu cói và nệm mùa hè, tuy rằng tư thế khó coi nhưng may là không bị thương chỗ nào cả.
Chu Tẫn Hoan ngã nhào vào trong lồng ngực của hắn, cũng không có chuyện gì. Thế mà sau khi ngã sấp xuống còn có thể nhớ kỹ chai rượu kia, nhào tới cướp lại.
Lần này Hoắc Hằng không có biện pháp , chỉ có thể đè tay anh lại, dụ dỗ nói: "Anh để lại cho tôi một ít đi, tôi cũng muốn uống."
Chu Tẫn Hoan không cam lòng nói: "Chỉ có hai chai, cậu muốn uống thì tự mua đi!"
Hoắc Hằng nói: "Tôi đã gọi người mua rồi, sẽ đưa tới ngay, chai này để tôi uống trước nhé."
Chu Tẫn Hoan bĩu môi, biểu tình rất không vui. Anh c*̃ng không cảm thấy nằm nhoài trên người Hoắc Hằng thì có vấn đề gì, ngược lại còn cảm thấy Hoắc Hằng cứ cầm chai rượu mãi không uống là đang lừa mình, liền trừng mắt nhìn Hoắc Hằng nói: "Vậy cậu uống đi!"
Hoắc Hằng bị anh quát, lỡ đâm lao thì phải theo lao, chỉ đành uống hai ngụm cho có lệ.
Rượu này uống vào miệng chỉ có vị cay nồng, như lưỡi dao cứa trong đầu lưỡi và cổ họng vậy. Hoắc Hằng còn chưa kịp quen với cảm giác bỏng rát đó thì Chu Tẫn Hoan lại nhào tới giật lại. Anh chộp được đã vội uống đến khi gần thấy đáy, nói là uống nhưng thực ra quá nửa đã bị đổ ra ngoài. Lúc này Chu Tẫn Hoan mới chịu tha cho hắn, trèo xuống khỏi người Hoắc Hằng.
Hoắc Hằng lau sạch rượu chảy trên cổ, đôi mắt cũng bị cay đỏ. Loại rượu này là loại rẻ tiền, vị của nó cực kỳ tệ, hắn uống vội thiếu chút nữa đã nôn ra hết. Nhưng nhìn Chu Tẫn Hoan cuối cùng cũng thôi quấy phá, hắn thở phào một hơi, nói: "Ông chủ Chu, chúng ta đứng lên nhé."
Chu Tẫn Hoan không tình nguyện bò dậy, ngồi xuống ghế tựa chưa được một lúc thì đã nằm úp sấp lên trên bàn, giận dội nghịch mép bàn, rầm rì gì đó trong miệng không nghe rõ.
Hoắc Hằng ngồi xuống bên cạnh anh, cảm giác bỏng rát trong dạ dày thật sự khó chịu, cũng không kịp đoái hoài tới anh, vội rót chén nước uống trước đã.
Chờ cơn bỏng rát kia vơi bớt thì Hoắc Hằng mới để ý đến Chu Tẫn Hoan: "Ông chủ Chu, anh có ổn không?"
Chu Tẫn Hoan ngẩng đầu lên, đôi mắt như bị che phủ bởi một tầng hơi nước, nhìn cái gì cũng chẳng rõ. Anh ấn lại thái dương nói: "Chóng mặt."
"Vậy tôi dìu anh lên giường ngủ nhé." Hoắc Hằng săn sóc duỗi tay tới, cánh tay vừa mới chạm tới Chu Tẫn Hoan đã bị đẩy ra. Chu Tẫn Hoan tức giận nhìn hắn, nói câu được câu không nhưng tính khí vẫn rất dữ dằn : "Ai muốn... ngủ với cậu!
Hoắc Hằng nghe anh cắt câu lấy nghĩa đến mức bật cười, đành phải giải thích: "Không phải anh chóng mặt sao, tôi chỉ muốn dìu anh lên giường, anh ngủ một mình được chưa."
Chu Tẫn Hoan vẫn trừng mắt nhìn hắn: "Tôi không muốn ngủ cái giường kia."
"Tại sao?" Hoắc Hằng khó hiểu nói.
Chu Tẫn Hoan lắc lắc đầu, đôi mắt vừa trừng lên lúc nãy đã nhắm lại, nằm bẹp lên bàn: "Là đồ người khác đưa, không thể nằm..."
"Tại sao giường người khác đưa không thể nằm? Do anh không thích sao?" Hoắc Hằng nghe anh nói mà khó hiểu trong lòng. Ngày đó đưa giường tới tuy Chu Tẫn Hoan không muốn nhưng sau đó vẫn nhận rồi, sao lại không thể nằm được chứ Chẳng lẽ hai ngày nay Chu Tẫn Hoan không ngủ ở trên giường sao?
Như để chứng minh suy đoán của hắn, Chu Tẫn Hoan lầm bầm nói: "Tôi từng thề... không bao giờ ngủ trên giường người khác tặng."
Hoắc Hằng thử dò xét nói: "Trước đây cũng có người tặng giường cho anh sao?"
Chu Tẫn Hoan nắm sấp xuống, chỉ để lại cho Hoắc Hằng một cái gáy nên Hoắc Hằng không thấy rõ vẻ mặt của anh, chỉ nhìn thấy anh trầm mặc chốc lát rồi mới gật đầu.
"Là Hoắc Thừa sao?"
Cái tên này không thích hợp để nhắc đến nhưng Hoắc Hằng vẫn không nhịn được mà hỏi. Hắn vẫn luôn muốn biết Hoắc Thừa đang đứng ở đâu trong lòng Chu Tẫn Hoan, có phải là còn nhớ mãi không quên hay không. Dù sao người trong nhà đều nói sau khi xảy ra chuyện chỉ có mình Chu Tẫn Hân đến quậy một lần, còn Chu Tẫn Hoan căn bản không xuất hiện, thậm chí còn đem trả hết những món quà an ủi mà Hoắc Anh Niên kêu người mang sang.
Tuy rằng biểu hiện của Chu Tẫn Hoan có kiên cường tới cỡ nào thì nói cho cùng cũng chỉ là một người bình thường. Trải qua biến cố liên tiếp như vậy, lúc cần người bên cạnh nhất thì lại bị huỷ hôn, đổi lại thành người khác chắc đã phát điên luôn rồi.
Nhưng Chu Tẫn Hoan vẫn có thể vượt qua được.
Hoắc Hằng không rõ anh sống thế nào qua khoảng thời gian đó, nhưng chỉ cần nhìn hoàn cảnh gian nan của anh bây giờ cũng đã đoán được phần nào.
Người đang nằm bẹp trên bàn từ từ ngồi dậy, trong ánh mắt của Hoắc Hằng, anh cúi đầu kéo áo cưới đã tụt xuống cánh tay lên trên bả vai.
Hoắc Hằng nhìn anh v**t v* từng viên ngọc trai và tua rua trên áo cưới, động tác nhẹ nhàng như những thứ ấy là báu vật. Anh chỉnh tua rua lại xong hết thì đứng lên, đến tủ quần áo ở góc tường mở cửa, nhón chân lấy món đồ ở tầng trên cùng xuống.
Đó là một mũ phượng nạm vàng đính phỉ thuý. Nhìn thoáng qua đã biết giá trị không hề nhỏ.
Chu Tẫn Hoan đặt mũ phượng lên bàn rồi cởi áo cưới ra, gấp kỹ lại đặt bên cạnh mũ phượng, nói: "Không cần nữa."
Anh nói ba chữ không đầu không đuôi nhưng Hoắc Hằng nghe một lần đã hiểu, nhíu mày nói: "Đây là áo cưới trước đây của anh à?"
Chu Tẫn Hoan gật gật đầu: "Hoắc Thừa mua, không cần nữa."
Nghĩ đến cảnh anh đã túng quẩn như thế này rồi vẫn còn cất giữ vật giá trị như vậy, Hoắc Hằng buộc miệng hỏi: "Sao lại không cần nữa? Không phải anh vẫn luôn cất giữ nó đấy sao?"
Ánh mắt Chu Tẫn Hoan đờ đẫn, nhìn chăm chú mũ phượng nửa ngày mới nói: "Không phải tôi cố ý cất giữ mà, chỉ là không có bán đi."
Ý hai câu này cũng không khác gì nhau mấy nhưng anh lại nói rất nghiêm túc. Dáng vẻ này của anh khiến lòng Hoắc Hằng như bị thứ gì chặn lại, cuống họng c*̃ng chua xót theo.
Nhìn những viên ngọc trai toả sáng lấp lánh trên mũ phượng, dường như Hoắc Hằng lại thấy được cảnh tay anh đeo nhẫn, ngồi trong lồng ngực Hoắc Thừa thì thầm trò chuyện đôi ba câu. Hắn không kìm được mà hỏi lại: "Bán cái này xong thì anh và Hoắc Thừa sẽ hoàn toàn không còn quan hệ gì nữa, anh đã nghĩ kĩ chưa?"
Chu Tẫn Hoan không trả lời ngay, anh c*̃ng chăm chú nhìn trân châu trên mũ phượng. Bị rượu cay nồng làm đầu óc tê dại nhưng vẫn có thể nhớ được một ít chuyện quá khứ đáng lẽ ra phải quên đi.
Chẳng hạn như lúc Hoắc Thừa trao nhẫn cho anh, chẳng hạn như lúc Hoắc Thừa tặng cho anh chiếc áo cưới. Lại chẳng hạn như lúc Hoắc Thừa trở mặt không nhận anh trong bệnh viện vậy đó.
Viền mắt dần đỏ lên, cảnh vật trước mắt cũng mờ nhoè. Chu Tẫn Hoan vẫn cứ nhìn mũ phượng chằm chằm không chịu chớp mắt, nhưng chỉ có mình anh biết, vốn đã chẳng còn nhìn thấy gì nữa rồi.
Anh không nhìn rõ thế gian này, cũng không nhìn rõ chân tâm của người khác. Những lời ca tụng, những tiếng ngợi khen, hay cả tình nồng ý mật dường như đều đã là chuyện của đời trước. Ngày đó sau khi tỉnh dậy ở bệnh viện, anh chỉ còn lại một cái tên Chu Tẫn Hoan, chỉ còn là một phế vật bị người ta cười nhạo khắp nơi.
Cha của anh, mẹ của anh, bạn đời của anh, nghiệp diễn của anh, tương lai của anh, tất cả mọi thứ đều mất hết rồi.
Chống đỡ đến bây giờ rốt cuộc cũng không thể chịu được nữa, hai giọt nước mắt lớn lăn dài trên má, lẽ ra phải rơi xuống cổ áo nhưng lại được một đôi tay đón lấy.
Chu Tẫn Hoan mở mắt ra, dáng vẻ của Hoắc Hằng đã rõ ràng hơn trước. Đầu ngón tay của người kia mang theo hơi ấm, khẽ lau từng giọt nước mắt lăn dài, còn dịu dàng nói với anh: "Muốn khóc thì khóc đi, đừng cố kìm nén nữa."
Cảm xúc bị nén chặt quá lâu giờ ào ra như chum vỡ, chảy ngược trong lòng anh lên tới cuống họng. Lúc Hoắc Hằng duỗi tay ra, anh không còn kịp suy nghĩ gì nữa mà gào lên bằng cổ họng không bao giờ có thể xướng khúc được nữa, để mặc cho sự yếu đuối tột cùng bày ra trước mặt người xa lạ không quen thân này.
Anh nắm chặt vạt áo Hoắc Hằng. Anh hối hận, anh hận! Nhưng anh hận nhất không phải là bị Hoắc Thừa phụ lòng, mà là vì một kẻ như vậy lại khiến anh mất đi tất cả...