Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sáng hôm sau Hoắc Hằng phải đi bàn chuyện làm ăn với bên vận tải hàng hoá của nhà họ Hoàng, đến trưa Hoàng Trung Kỳ đặt bàn riêng ở Hải Bình Lâu để ăn cơm với hắn, còn gọi cả tài xế đưa Hoàng Hiểu Hiểu tới đây.
Lúc Hoàng Hiểu Hiểu đến thì hai bọn họ đã ăn xong, cô ngồi bên cạnh Hoắc Hằng, vừa thả túi xách trong tay xuống đã nghe Hoàng Trung Kỳ nói: "Hiểu Hiểu, chiều nay em với Hoắc Hằng đi thăm ông ngoại đi. Chắc lễ cưới của hai đứa ông ngoại không thể tham dự được, giờ ông chỉ hy vọng trước khi kết hôn có thể gặp hai đứa thêm được lần nào vui lần đấy thôi."
Hoàng Hiểu Hiểu nhìn Hoắc Hằng: "Chiều nay anh có thời gian không?"
Hoắc Hằng gật đầu: "Có."
Hoàng Hiểu Hiểu nói: "Vậy lát nữa chúng ta đi mua ít đồ ông ngoại thích đi."
Hoắc Hằng thuận miệng đáp lời, ăn xong rồi thì chào tạm biệt Hoàng Trung Kỳ nói lời từ biệt, rồi lái xe đưa Hoàng Hiểu Hiểu đi về hướng Đại lộ Thái Bình.
Hoàng Hiểu Hiểu ngồi ở bên cạnh hắn, vốn đang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, nhưng do hắn quá mức im lặng nên Hoàng Hiểu Hiểu quay đầu lại, quan sát hắn vài lần mới nói: "Anh có tâm sự gì sao?"
Hoắc Hằng vẫn nhìn phía trước: "Không có."
"Bàn chuyện với anh tôi không thuận lợi à?"
"Rất thuận lợi."
"Vậy sao anh cứ im lặng mãi vậy? Chắc không phải đang giận tôi chứ." Hoàng Hiểu Hiểu tự mình phân tích: "Là do George nôn trên người anh hả?"
Nghĩ đến ngày đó phải nhờ Hoắc Hằng đến giúp đỡ, George khi say còn nói những lời khó nghe khiến Hoàng Hiểu Hiểu cảm thấy rất ái ngại. Nhưng lúc đó cô cũng không còn cách nào khác, nếu để những lời này truyền đến tai Hoàng Trung Kỳ thì thật sự xong đời.
Cô không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc đến thì Hoắc Hằng liền nhớ tới dáng vẻ ngu đần của George, nhíu mày càng sâu hơn: "Đêm đó chỉ là tình cờ thật sao?"
"Tình cờ thôi. Tôi có hỏi anh ấy rồi, anh ấy không biết đó là cửa tiệm của anh trai tôi, chỉ là thấy trang trí có phần khác lạ nên mới vào thôi."
"Cô vẫn kiên quyết để cậu ta ở lại Bắc Bình sao?"
Hoàng Hiểu Hiểu chống tay lên trán, bất đắc dĩ nói: "Anh ấy không chịu đi, nhất định muốn nhìn thấy tôi và anh ly hôn."
"Vậy cô nên trông chừng cậu ta cho kĩ, nhất là lúc làm lễ cưới, đừng để cậu ta đến quậy phá." Hoắc Hằng nhắc nhở.
"Tôi biết chừng mực, anh yên tâm đi."
Hoàng Hiểu Hiểu vỗ vỗ cánh tay của hắn: "Đúng rồi, ngày mai phiền anh giúp một việc."
"Chuyện gì?"
"George có hứng thú với kinh kịch, nghe nói ngày mai Lưu Vân Phù lên đài nên muốn tôi đi xem cùng với anh ấy."
Hoắc Hằng nhìn cô một cái.
Hoàng Hiểu Hiểu cười nịnh nọt: "Do anh của tôi không cho tôi ra khỏi nhà vào buổi tối mà, tôi định nói với anh tôi là đi xem với anh. Phiền anh mai tới đón tôi rồi đưa tôi về nhé."
Hoắc Hằng trầm mặc trong chốc lát, giờ mới hiểu rõ sao Hoàng Hiểu Hiểu lại cười lấy lòng như thế.
Đây là bảo hắn, vị hôn phu trên danh nghĩa của cô đi làm lá chắn cho buổi hẹn hò của cô chứ còn gì nữa.
"A Hằng, anh nể mặt chúng ta cùng nhau lớn lên mà giúp tôi chút đi mà. George mấy ngày nay không vui vẻ gì rồi, nếu tôi còn làm anh ấy buồn lòng nữa thì không khéo anh ấy sẽ đến phá rối hôn lễ của chúng ta mất, đến lúc đó tôi và anh không biết phải giải thích như thế nào đâu." Hoàng Hiểu Hiểu nhìn hắn bằng đôi mắt to tròn long lanh như một chú cún con tội nghiệp, cứ nắm tay áo hắn lắc lắc mãi.
Hoắc Hằng nhìn về phía trước, trong lòng ngàn lần chẳng muốn.
Nếu như hắn và Hoàng Hiểu Hiểu chỉ là hôn nhân vì lợi ích thì không nói làm gì, nhưng trước đây hắn và Hoàng Hiểu Hiểu có một đoạn tình cảm nghiêm túc, hơn nữa George cũng biết chuyện này. Dù bây giờ bọn họ đã lui về vị trí bạn bè nhưng George vẫn cứ xem hắn như tình địch, lúc gặp mặt kiểu gì cũng khịa kháy hắn vài câu, chỉ cần nhìn thấy Hoàng Hiểu Hiểu và hắn đứng chung một chỗ thì như gặp kẻ thù không đội trời chung vậy.
Hoắc Hằng đã từng giải thích nhưng tên George này quá bảo thủ, chỉ chăm chăm tin cái anh ta nhìn thấy. Nhiều lần như vậy khiến Hoắc Hằng cũng lười nói chuyện với cậu ta chứ đừng nói gì đến chuyện gặp mặt.
Hoàng Hiểu Hiểu biết hai người bọn họ có mâu thuẫn, trước kia ở Nhật Bản cố gắng hết sức để bọn họ không chạm mặt nhau. Nhưng lần này trở về thì không tốt lắm, lễ cưới của cô và Hoắc Hằng đã được định ngày, không bao lâu nữa cô sẽ qua cửa nhà họ Hoắc để làm Tam thiếu phu nhân. Tuy nói đoạn hôn nhân này chỉ cần duy trì một năm là có thể kết thúc nhưng một năm này đối với George mà nói là quá sức chịu đựng.
Hoàng Hiểu Hiểu có thể hiểu được nỗi đau của George nhưng cô không thể không gả cho Hoắc Hằng được. Dù sao George là người nước ngoài, còn gia tộc của cô quan niệm quá truyền thống, không thể chấp nhận một người nước ngoài vô danh về làm con rể được.
Hoắc Hằng không hề trả lời, Hoàng Hiểu Hiểu cứ tiếp tục kéo tay áo hắn, mãi đến khi cánh tay của hắn lại bắt đầu đau đớn.
Nghĩ tới vết thương vẫn chưa lành hẳn, hắn lại nghĩ tới cái người khiến hắn bị thương như thế này.
Tối hôm qua hắn mới vừa lái đi liền thấy xương bò hầm quên đưa cho Chu Tẫn Hoan, vì vậy liền quay đầu lại trở lại. Kết quả vừa quẹo qua ngõ rẽ liền thấy một chiếc xe hơi không tắt máy dừng trước cửa lớn, một người đàn ông mặc cảnh phục màu xanh sẫm và giày ống cao đang khoác áo khoác lên cho Chu Tẫn Hoan.
Hoắc Hằng lập tức giẫm mạnh lên chân phanh, đồng thời tắt đèn xe, đứng từ xa quan sát.
Hắn cách khá xa, không nghe thấy hai người kia nói chuyện gì. Nhưng hắn thấy rõ nụ cười chói mắt trên mặt Chu Tẫn Hoan, lúc nói chuyện còn dựa vào người đàn ông kia rất gần, không biết hắn ta đưa thứ gì mà Chu Tẫn Hoan ôm cứng vào trong lồng ngực, thậm chí còn hưng phấn nhón gót chân, ngay cả áo khoác cũng vì động tác của anh mà thiếu chút nữa đã rơi xuống.
Hoắc Hằng chưa từng thấy dáng vẻ tự nhiên như thế của anh, nhưng điều hắn quan tâm hơn cả là hành động của người đàn ông kia. Hai người bọn họ nói chuyện một hồi, tay của gã kia đã dừng lại trên đầu vai rồi trên tóc của Chu Tẫn Hoan. Hắn không biết Chu Tẫn Hoan và gã đàn ông này có mối quan hệ như thế nào mà có thể thân mật đến như vậy, chắc chắn không phải mối quan hệ xã giao rồi.
Sáng nay hắn nhờ chưởng quầy Đổng hỗ trợ điều tra cái biển số xe kia, rất nhanh chú Đổng đã nói cho hắn biết chiếc xe kia có thể là xe của nhà họ Tưởng.
Hắn biết nhà họ Tưởng, liền miêu tả ngoại hình của gã đàn ông kia. Đổng chưởng quầy nói: "Vậy chắc là là Tứ thiếu gia của nhà họ Tưởng rồi."
"A Hằng?" Thấy hắn vẫn luôn không có phản ứng, Hoàng Hiểu Hiểu liền kêu một tiếng.
Hoắc Hằng hồi thần lại: "Sao?"
Hoàng Hiểu Hiểu nghi ngờ nói: "Vừa này anh đang suy nghĩ gì đấy?"
Hắn liếc nhìn khung cảnh chung quanh, phát hiện đã đến gần đại lộ Thái Bình, nhân tiện nói: "Không có gì, đi mua đồ cho ông ngoại trước đã."
"Còn chuyện kia thì sao?" Hoàng Hiểu Hiểu chưa từ bỏ ý định hỏi.
Hoắc Hằng thở dài, nói: "Được rồi, mấy giờ vậy?"
Hoàng Hiểu Hiểu vui mừng khôn xiết, lúc mua quà cho ông ngoại thì cũng mua cho Hoắc Hằng một túi hạt cà phê thay lời cảm ơn. Hoắc Hằng lựa quà cùng cô, lúc cô cầm một hộp sữa bột nhập khẩu, nghe nhân viên nói sữa bột này thích hợp cho người bị yếu xương cốt uống thì Hoắc Hằng chợt nghĩ đến Chu Tẫn Hoan.
Bác sĩ đã nói với hắn là Chu Tẫn Hoan bị suy dinh dưỡng lâu dài nên tốt nhất vẫn phải tăng cường thể chất trước đã. Lúc đó bác sĩ đã đề cập đến loại này nhưng hắn bận rộn quá nên đã quên mất. Giờ hắn thấy thì liền kêu nhân viên gói cho hắn năm hộp.
Hoàng Hiểu Hiểu hiếu kỳ hỏi hắn mua nhiều như vậy làm gì, hắn tùy tiện tìm đại cái cớ nói là mua cho Hoắc Anh Niên. Hoàng Hiểu Hiểu không thắc mắc nữa, c*̃ng mua hai hộp cho ông ngoại mình.
Chọn quà xong thì đi thăm ông ngoại. Tính tình ông ngoại Hoàng Hiểu Hiểu khá khô khan, do bệnh tật lúc trẻ mà giờ về già chỉ nằm một chỗ nên không thích gặp ai hết, chỉ có hai người hầu trong nhà chăm sóc mà thôi.
Ông ngoại đối với con cái ông ai cũng như nhau nhưng lại rất thương Hoàng Hiểu Hiểu. Vừa nhìn thấy hai người bọn họ thì tinh thần cực kỳ tốt. Hoắc Hằng ngồi cùng ông cả buổi trưa, tán gẫu với ông không ít chuyện liên quan đến lễ cười, đến tận khi ăn tối xong mới lên xe trở về.
Ngày hôm sau Hoắc Hằng vốn muốn gọi Nguyên Minh đem sữa bột sang cho Chu Tẫn Hoan, nhưng hắn nhận điện thoại thì bận rộn một hồi nên quên béng, chờ đến tối đi đón Hoàng Hiểu Hiểu mới thấy ghế sau xe còn một hàng sữa bột.
Hắn nghĩ lát nữa có thời gian rảnh, có thể tự mình đem qua cho Chu Tẫn Hoan. Nhưng hắn đến nhà họ Hoàng mới nghe George gọi điện thoại tới nói anh ra bị đau bụng .
Hắn chở Hoàng Hiểu Hiểu tới chỗ George ở, Hoàng Hiểu Hiểu lên lầu xong lại xuống dưới đưa vé cho hắn. Nói George run chân không đi được, mình phải ở lại chăm sóc, nói hắn xem xong thì quay về chở cô là được.
Vốn dĩ hắn không muốn đi nhưng nhìn tấm vé xem kịch liền nghĩ tới Chu Tẫn Hoan. Mấy năm nay Lưu Vân Phù ít khi lên đài, nếu như Chu Tẫn Hoan thích xem kịch vậy thì tấm vé này sẽ không lãng phí rồi.
Hắn lái tới nhà Chu Tẫn Hoan, vừa mới đi qua chỗ rẽ thì lại thấy chiếc xe tối hôm đó.
Lần này Chu Tẫn Hoan ngồi ở ghế phụ, ngoẹo cổ nói chuyện gì đó với gã đàn ông đang lái xe. Chiếc xe hơi kia đi ngang qua bên cạnh, Hoắc Hằng đưa tay che mặt lại, đợi xe đi qua mới quay đầu lại.
Chu Tẫn Hoan không nhìn thấy hắn nhưng từ cửa kính xe có thể thấy Chu Tẫn Hoan đang rất vui vẻ.
Hoắc Hằng lập tức quành đầu xe đuổi theo.
Hắn không muốn bị Tưởng Văn Nghiệp phát hiện nên duy trì khoảng cách không gần không xa, mãi đến khi Tưởng Văn Nghiệp lái xe đến kịch viện Trường Long.
Lúc xuống xe Chu Tẫn Hoan đeo khăn quàng cổ lớn lên, còn đội mũ nữa. Hoắc Hằng nhìn hai người bọn họ đi đến chỗ cổng lớn kịch viện, giờ mới nhận ra bọn họ cũng tới nghe Lưu Vân Phù diễn.
Hoắc Hằng lấy vé kịch Hoàng Hiểu Hiểu cho hắn từ trong túi ra, chỉ do dự trong nháy mắt đã xuống xe đi theo vào.