Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Ông chủ Chu này, tôi nói cậu cũng đừng làm ra vẻ nữa. Nhìn đi, nơi này làm gì còn chút dáng vẻ nào của ngày xưa đâu? Bây giờ khó lắm mới có người đồng ý mua lại, cậu cầm tiền rồi muốn làm gì thì làm, cần gì phải kiên quyết giữ mãi cái kịch viện này không buông?"
Người đàn ông phì phèo điếu thuốc trong miệng thiếu kiên nhẫn gõ ngón tay lên mặt bàn, gã ta đã đứng ở đây gần nửa canh giờ thế mà tên Chu Tẫn Hoan này cứ như người ngu không hiểu tiếng người, cứ nhất quyết bắt bên mua cam kết không dở bỏ dù chỗ này đã hư hại hết cả rồi.
Kịch viện Thịnh Kinh đã bị lửa thiêu rụi hoàn toàn, hai năm qua như viện hoang, ai nấy đi ngang qua đều tránh như tránh tà. Thế này rồi còn không chịu dở bỏ, chẳng lẽ muốn người ta mua về để cúng bái quỷ thần chắc?
Thấy Chu Tẫn Hoan vẫn chẳng buồn hé răng, người đàn ông mất hết kiên nhẫn, lời nói cũng dần khó nghe: "Tôi biết mấy người hát hí khúc như các cậu có lòng tự trọng cao, giống như cậu trước đây là kép hát nổi tiếng đó, đi đến đâu cũng có người vây quang tung hô. Nhưng mà giờ đâu như xưa nữa, cậu nhìn lại tình hình bản thân chút đi. Chỉ với cái eo bị thương này của cậu, tay không thể xách vai không thể khiêng, nửa cuối năm nay em gái cậu muốn học lên nữa đúng không, mà tiền học phí không phải con số nhỏ đâu. Lẽ nào cậu cam lòng để con bé nghỉ học, đi theo cậu bưng bê chén đĩa trong trà lâu à?"
Giọng hắn khó nghe như tiếng chổi quét sàn sạt trên mắt đất, lúc nhắc tới em gái Chu Tẫn Hoan còn có vẻ giễu cợt. Chu Tẫn Hoan quả nhiên không vui, ngẩng đầu lên: "Uông thúc, nếu chú biết tình hình của em gái tôi thì phải hiểu việc tôi bán kịch viện này cũng là việc bất đắc dĩ. Vẫn là câu nói kia, muốn mua thì được thôi, nhưng không thể phá huỷ."
Người được gọi là Uông thúc trợn trừng mắt lên, điếu thuốc trên miệng cũng rơi xuống đất, gã gắt lên: "Đủ rồi! Tôi cũng rảnh hơi mới ở đây lãng phí thời gian với cậu. Nếu không phải trước đây cha cậu và tôi có chút giao tình thì tội gì tôi phải chạy vạy giúp cậu? Cậu thích bán thì bán, không thì thôi đi! Dù sao chỗ này cũng từng có người chết, không chừng người mua còn chê nó xui xẻo đấy!"
Gã nắm tờ chuyển nhượng trên bàn, quay phắt người bỏ đi. Chờ gã khuất bóng say cánh cửa kịch viện thì Chu Tẫn Hoan mới chống mép bàn đứng lên, ngẩng đầu nhìn mái nhà thủng lỗ chỗ.
Hôm trước có một trận mưa rào khiến ngói vụn rơi xuống không ít khiến cái lỗ đó càng rộng hơn.
Anh ngước nhìn khoảng trời nhỏ bé qua lỗ thủng đó, trong lòng dâng lên một nỗi niềm đắng chát.
Đây là nơi anh lớn lên từ nhỏ, cũng là nơi anh trải qua bao nỗi cay đắng mới có thể thành danh một thời.
Hết thảy hào quang, hạnh phúc và đau khổ đều gắn liền với nơi này.
Mặc dù đã bị ngọn lửa phá huỷ, mặc dù cha mẹ đã mất đi không bao giờ có thể trở lại, mặc dù anh cũng không bao giờ có thể tiếp tục lên đài xướng hí khúc được nữa nhưng anh vẫn không muốn mất đi nơi này.
Anh thở dài, tay xoa xoa chỗ dạ dày, bước chân đi ra ngoài kịch viện.
Sáng nay ra khỏi nhà vội quá nên còn chưa kịp ăn điểm tâm. Cái bụng trống rỗng không chống chọi được gió lạnh của ngày đông nên đã đau đớn một hồi lâu.
Anh vừa đi vừa nghĩ tiền thu chi của tháng này. Hôm qua vừa mới nộp tiền nước và tiền thuê nhà, lại nộp tiền ăn trong trường cho Tẫn Hân nên bây giờ trong túi đã chẳng còn lại bao nhiêu tiền. Nghĩ tới việc còn nửa tháng nữa mới phát tiền công, anh kéo kín áo khoác bông ngắn trên người rồi quyết định không đi ăn nữa, tính về trà lâu uống chút nước nóng cho qua bữa.
Nhưng anh vừa ra khỏi cửa kịch viện liền bị một đứa trẻ ăn mày đụng phải.
Đứa trẻ đó khoảng chừng bảy, tám tuổi, mặt mũi dính đầy bụi đất, va vào anh với lực rất mạnh, may mà anh đã kịp dựa vào tường. Eo đau nhói lên nhưng may sao không bị té xuống đất.
Anh tiện tay đỡ đứa trẻ ăn mày một cái, đồng thời lúc đó lại nghe được cách đó không xa có người hô to: "Mau bắt lấy nó!"
Chu Tẫn Hoan quay đầu nhìn lại, đứa trẻ ăn mày kia ngay trong nháy mắt đã vòng qua người anh, co giò chạy nhanh như một làn khói.
Anh còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì liền bị người đuổi tới tóm chặt cổ áo.
Kẻ túm lấy anh là một người đàn ông trẻ mặc âu phục, đeo kính gọng vàng, rặt một vẻ không dễ chọc vào.
Đúng như dự đoán, người đàn ông đó vừa mở miệng đã mắng: "Mẹ nó, tôi vừa bảo cậu bắt lấy nó, thế mà cậu lại dám thả cho nó chạy! Hai người cùng một bọn không? Cấu kết với nhau đến ăn trộm ví tiền của tôi?"
Chu Tẫn Hoan ngẩn người, cuối cùng cũng coi như hiểu rõ ràng xảy ra chuyện gì, liền lập tức giải thích: "Ngài hiểu lầm rồi, tôi mới vừa đi ra đã bị nó va vào người."
"Loại thấp hèn như chúng mày có quỷ mới tin!" Gã hùng hổ kéo mạnh cổ tay anh lôi đi: "Đi cục cảnh sát với tao! Trong ví của tao có cả ngàn đô la vừa mới rút ra, làm gì có chuyện dễ dàng để tụi mày cuỗm mất!"
Chu Tẫn Hoan ăn mặc giản dị nhưng không hề lôi thôi như ăn mày. Thấy người đàn không phân rõ trắng đen vu oan cho mình khiến anh tức giận, dùng sức vặn cổ tay gã, còn dùng chân móc ngược lại khiến gã bất ngờ bị đẩy xa ra.
Bởi vì vết thương cũ trên eo mà anh không dám dùng sức quá nhiều nên thành ra lúc ra đòn thế này sức không bằng như lúc trước. Tên đàn ông đó chỉ lảo đảo vài bước đã đứng vững lại, quay đầu biểu tình dữ tợn, xắn tay áo muốn lao lên đánh anh.
Anh nhanh chóng lùi về phía sau. Gã vung quyền thứ nhất bị hụt, lại tiếp tục vung quyền thứ hai sượt qua chóp mũi anh. Anh chật vật né tránh, cảm giác đau nhói ở eo nhắc nhở anh không thể làm bậy được nữa, lúc này chỉ có thể cố gắng phân trần với người này: "Tôi với ngài không hề quen biết, sao ngài vừa xông tới đã vội vu oan cho tôi?"
Anh có vẻ ngoài thanh tú, nhưng hai năm nay ăn uống không đầy đủ nên đã gầy đi rất nhiều. Tên đàn ông kia thấy vậy cứ khăng khăng anh dựa vào ngoại hình mà tỏ vẻ đáng thương khiến gã càng điên tiết hơn.
Gã thấy tốc độ không chiếm được ưu thế bèn nảy ra ý khác, đột nhiên nhặt một hòn đá bên chân ném mạnh tới.
Nếu là trước đây thì Chu Tẫn Hoan chỉ cần lắc người một cái đã có thể ung dung tránh được nhưng bây giờ anh không thể làm được động tác quá mạnh như thế nữa nên chỉ có thể giơ cánh tay lên cố che mặt lại.
Nhưng anh lo để tâm trên mặt quá nên quên mất dưới chân, vô tình vấp một cái khiến cả người lảo đảo rồi ngã ngửa về phía sau.
Anh thầm nghĩ thôi tiêu rồi, té như vậy chắc chắn phải nằm liệt giường chừng mười ngày nửa tháng thôi. Nhưng đón lấy anh không phải là mặt đất cứng ngắc mà lại là một vòng tay rất vững vàng.
Anh quay đầu nhìn lại, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Người đón được anh dùng tay đỡ lấy eo anh, cẩn thận đỡ anh đứng vững rồi mới rút dùi cui bên hông ra, "vút" một tiếng đặt ngay mi tâm gã đàn ông: "Làm gì vậy? Giữa ban ngày ban mặt dám ngang nhiên gây rối à, coi cảnh sát như chết hết rồi sao?"
Gã đàn ông vừa thấy người này mặc cảnh phục, vóc dáng lại cao to hơn mình nên khí thế cũng thu lại đôi chút. Nhưng gã vẫn chỉ vào mũi Chu Tẫn Hoan mà mắng: "Ngài cảnh sát đến đúng lúc lắm, tên này là ăn cướp! Tôi vừa rút một ngàn đô từ ngân hàng ra đã bị đồng bọn của hắn ta cướp mất, mong ngài mau bắt hắn về tra hỏi đi!"
Viên cảnh sát kia mặt không chút thay đổi, nói: "Theo như anh nói thì kẻ cướp tiền của anh cũng không phải là người này, thế sao anh dám chắc người này và kẻ cướp tiền của anh là đồng bọn?"
Gã đàn ông hiển nhiên không ngờ tới thế mà viên cảnh sát lại che chở cho tên quỷ nghèo này, tức giận nhảy dựng lên: "Tôi nói hắn ta tóm lấy tên ăn mày kia nhưng hắn lại thả người chạy đi mất!"
Viên cảnh sát quay mặt lại, nhìn Chu Tẫn Hoan: "Cậu nói đi."
Chu Tẫn Hoan trầm mặt, không nhanh không chậm nói: "Sáng sớm nay có người tên Uông Dũng hẹn tôi ra kịch viện bàn chuyện chuyển nhượng, tôi vừa ra khỏi cửa kịch viện đã bị một đứa trẻ va phải. Nó chạy rất nhanh, mà tôi cũng không biết nó đã trộm ví tiền của vị tiên sinh này thì làm gì có chuyện giúp nó tẩu thoát?"
Viên cảnh sát nhíu mày, nhìn sang người đàn ông: "Có nghe không?"
Gã đàn ông bị màn phối hợp ăn ý của hai người làm cho nghẹn lời, vừa muốn phản bác tiếp thì đã thấy viên cảnh sát quay người nói chuyện với hai cấp dưới vừa chạy tới: "Đưa vị tiên sinh này về đồn lấy lời khai, hỗ trợ anh ta tìm được tên ăn mày đã cướp tiền."
"Rõ." Hai cảnh sát cấp dưới ngay lập tức tiến lên, một trái một phải giữ lấy tay gã đàn ông, không nói thêm một lời mà kéo gã đi.
Gã đàn ông kia mất mặt liên tục, lúc này mới sửng cồ lên, nói mình mới là người bị hại, nói cảnh sát bao che cho ăn cướp. Kết quả bị một trong hai viên cảnh sát bịt miệng lại, thấp giọng uy h**p: "Không muốn sống nữa à? Cả đội trưởng Tưởng cũng dám đắc tội sao?"
Gã đàn ông mới đến Bắc Bình cuối tháng trước, hiển nhiên cái gì cũng không rõ. Nhưng đám người đang hóng chuyện xung quanh bỗng chốc tản đi, mỗi một người đều như rùa rụt cổ, thậm chí còn quay lưng như muốn cách đám người càng xa càng tốt.
Chờ âm thanh ồn ào kia im bặt đi thì Tưởng Văn Nghiệp mới thu dùi cui lại, quay người hỏi Chu Tẫn Hoan: "Cậu sao rồi? Eo có đau không?"
Chu Tẫn Hoan ấn vào phần thắt lưng đang nhói đau nhưng trên mặt vẫn giữ lại nụ cười nhẹ nhàng: "Vẫn ổn mà."
Nhìn sắc mặt anh tái nhợt, Tưởng Văn Nghiệp tiếp tục nói: "Có phải là chưa ăn sáng không?"
Chu Tẫn Hoan vẫn chưa trả lời, liền nghe Tưởng Văn Nghiệp tiếp tục lầm bầm lầu bầu: "Đừng nói với tôi là cậu ăn rồi. Uông Dũng hẹn cậu bàn việc chuyển nhượng từ sáng sớm, chắc hắn cậu vừa thức dậy đã vội vã đi ngay, làm gì có thời gian ăn sáng."
Thấy mình bị nhìn thấu, Chu Tẫn Hoan chỉ đành cười nói:"Cũng không đói lắm đâu."
Nhìn gương mặt chỉ to bằng bàn tay kia, Tưởng Văn Nghiệp lắc đầu thở dài, đỡ anh đến một quầy ăn sáng gần đó, gọi ông chủ cho một phần bánh bao, tàu hủ và bánh quẩy.
"Cậu ăn trước đi, ăn xong rồi tôi đưa cậu đi gặp bác sĩ Dương." Tưởng Văn Nghiệp nói.
"Không cần đâu, tôi chỉ rảnh một canh giờ thôi, phải đi trà lâu bây giờ." Chu Tẫn Hoan cự tuyệt nói.
Nói thì nói vậy nhưng anh vẫn thành thật cầm bánh bao lên ăn. Tưởng Văn Nghiệp nói anh ăn chậm một chút, còn y chạy sang tiệm thuốc phía đối diện mua loại rượu thuốc và cao dán mà anh hay dùng.
Anh ăn rất vội vàng, lúc Tưởng Văn Nghiệp trở lại thì đồ ăn trên bàn đã được càn quét sạch sẽ. Thấy trong miệng anh nhét tràn đầy, Tưởng Văn Nghiệp liền gọi cho anh bát sữa đậu nành uống đỡ nghẹn, sau đó trả tiền rồi chạy ra ngoài gọi một chiếc xe kéo lại.
Tưởng Văn Nghiệp bảo anh lên xe nhưng anh nói mình có thể tự đi được. Cuối cùng Tưởng Văn Nghiệp cho phu xe một đồng bạc, dặn phu xe kéo cho vững rồi mới tạm biệt anh.
Lần này anh chỉ có thể đi lên, mới vừa ngồi vững vàng liền nghe Tưởng Văn Nghiệp nói: "Sau giờ làm tôi sẽ qua chỗ cậu, đồ mà tuần trước hứa với Tẫn Hân hôm nay sẽ giao tới, tôi mang sang cho cậu."
Chu Tẫn Hoan đáp lại một tiếng cảm ơn với Tưởng Văn Nghiệp rồi thúc phu xe đi nhanh lên, anh bị muộn rồi .
Người phu xe đi đứng nhanh nhẹn, khéo léo tránh đám đông trên đường, trong thoáng chốc đã đưa cậu đến nơi.
Chỗ làm việc của anh hiện giờ gọi là Bản Hồ Trà Lâu, nằm ở ven hồ phía đông thành, phong cảnh như tranh vẽ vậy.
Trà lâu chủ yếu bán cho khách buôn bán vãn lai, người phục vụ vũng không nhiều lắm. Anh vừa làm người tính tiền thu chi vừa phải thu tiền ở quầy. Đứng nguyên một ngày thường sẽ đau eo mỏi lưng không thôi, lúc trở về sẽ phải dán thuốc mỡ chườm nóng.
Tưởng Văn Nghiệp nói công việc của anh quá cực khổ, muốn để anh đổi một việc khác nhẹ nhàng hơn. Anh biết Tưởng Văn Nghiệp chỉ cần mở lời thì mình có thể thoải mái hơn rất nhiều, nhưng mà trong hai năm qua Tưởng Văn Nghiệp đã giúp anh không ít, anh không thể cứ mãi ỷ lại bạn bè như vậy được.
Lại nói công việc bây giờ rất tốt, ít nhất không cần phải khiêng vác, càng không cần phải nhìn sắc mặt người, lúc không có khách cũng có thể ngồi xuống nghỉ ngơi.
Anh đi vào cửa tiệm, đợi đến lúc đi ra thì mặt trời cũng đã ngả về phía Tây.
Thường Chu Tẫn Hân sẽ ở trong trường đến hết thứ sáu nên anh hay không về nhà sớm, nhưng mà hôm nay Tưởng Văn Nghiệp nói sẽ ghé qua nên anh về sớm một chút nấu cơm tối.
Anh cố kìm lại cảm giác đau nhức trên eo, đi dọc theo ven bờ hồ, khoảng nửa giờ đã đến được cổng nhà.
Anh vẫn theo thói quen kiểm tra hòm thư xem có thư của mình không, lúc cúi đầu cũng không để ý có người đẩy cửa gỗ chỗ gần cuối bức tường ra.
Một người đàn ông đưa lưng về phía anh, bước một bước dài đi về phía trước.
Nơi ở bây giờ là anh thuê sau khi kịch viện bị thiêu rụi, là một toà nhà với kiến trúc điển hình thời bấy giờ. Chỉ có điều nhân khẩu phức tạp, hai tầng mà ở cả sáu hộ gia đình.
Người đàn ông này mặc âu phục phẳng phiu, đầu đội mũ dạ, hay tay đút trong túi quần âu. Bóng lưng dưới ánh tà dương trông rất từ tốn và vững vàng, vừa nhìn đã biết là tầng lớp thượng lưu có học thức.
Chu Tẫn Hoan len lén đánh giá hắn, ăn mặc như vậy lại tới nơi này, chẳng lẽ là họ hàng xa của nhà nào đó trong toà này?
Nhưng mà cái bóng lưng này... Anh do dự một chút, luôn cảm thấy có chút quen mắt.
Trong hai năm qua anh không còn tiếp xúc với người có tiền như vậy nữa, nên thôi c*̃ng không nghĩ nhiều, đẩy cửa gỗ đầu bên này đi vào.
Sau khi anh đi vào rồi thì người đã đi xa - Hoắc Hằng dường như cảm giác được cái gì mà quay đầu nhìn lại.
Cánh cửa gỗ vừa bị đẩy ra lúc này đã khép lại, tia nắng chiếu đến từng góc kiến trúc nơi toà nhà.
Hắn ngẩng đầu nhìn toà nhà cổ kính phủ ánh mặt trời của buổi chiều tà.
Một cô gái cầm kèn harmonica, đứng ở trên ban công thổi một giai điệu vô nghĩa. Thấy hắn nhìn lên liền ngại ngùng trốn vào trong bóng tối.
Bác gái cách vách đang thu dọn chăn, kéo mạnh vài cái khiến những hạt bụi mịn ra sức nhảy múa trong ánh tà dương rực rỡ. Hoắc Hằng nhăn mày, cuối cùng liếc nhìn khung cửa sổ nằm trơ trọi cuối dãy vẫn còn đóng kín kia rồi quay người rời đi.
🌤️Baby nào ghé qua ủn mung cmt cho tớ nha🌻