Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tự thưởng cho mình đại lễ, lòng kiêu ngạo thỏa mãn của Giáp Lễ được củng cố, tâm tình lại vô cùng tốt lên, nhưng hắn hoàn toàn không biết rằng, sự thật thì nơi ấy là ổ của chủ nhân giàu nhất thành phố kia? Rõ ràng là khả năng chịu đựng tốt của người ngoài hành tinh Tiêu Vũ Thê!
Dù tâm tình rất thoải mái, nhưng điều đó không có nghĩa là Giáp Lễ sẽ dễ dàng bỏ qua chuyện này. Đối với hắn, tình hình hiện tại của chủ công, cùng với phương hướng cụ thể của hắn, mới là quan trọng nhất!
“Lão già, nói nhanh lên những gì ngươi biết, không được giấu một chút nào, nếu không, haha…”, Giáp Lễ có bệnh thần kinh bỗng cười lạnh, sau đó gật đầu, ra hiệu cho hai tên đầy tớ bên cạnh lên, uy nghiêm ra lệnh, “Lên đi, bóp xương cho lão già này kỹ một chút.”
“Dạ!”, hai tên đầy tớ lập tức nhận lệnh, vì muốn biểu hiện, tranh giành lấy hai viên thuốc giải độc, hai tên đầy tớ lập tức bước ra, vỗ tay x** n*n, bắt đầu màn trình diễn của chúng.
Một tay siết chặt nắm đấm, âm thanh xương kêu răng rắc, trực tiếp hướng về phía lão đại phu mà đi, động tác thô bạo;
Một tên khác thì giơ một chân lên, dậm mạnh xuống, cái bàn cao trước mặt lão đại phu đang khám bệnh, trong chớp mắt phát ra một tiếng vang lớn ‘cạch rầm’, liền tan thành từng mảnh vụn rơi đầy đất, làm người ta hết hồn;
Khi cái bàn vỡ nát, tên đầy tớ đã đi đến trước mặt lão đại phu, giơ tay nắm lấy vạt áo trước ngực lão đại phu, nhấc bổng lão lên, nắm đấu to lớn giơ cao, sắp sửa nện xuống, hướng mặt mũi lão đại phu đập tới, Đỗ Trọng cuối cùng cũng chui ra từ đám người khó khăn kia, chạy đến trước mặt Giáp Lễ, kịp thời lao tới trước mặt sư phụ của mình, chết sống đỡ trước mặt sư phụ.
“Các ngươi muốn làm gì? Các ngươi là thổ phỉ sao! Sao có thể tùy tiện giở trò trên địa bàn của người khác, các ngươi…”.
Đỗ Trọng tình cảm tự kích động, dang rộng hai tay, mạnh mẽ che chắn cho sư phụ già sau lưng, trong miệng đầy những lời bất mãn và chất vấn đối với Giáp Lễ và bọn hung thần như thổ phỉ sống này.
Một tiếng một câu, nghe Giáp Lễ chán ngán.
Tiêu Vũ Thê từng người một thở ra bọt, mọi người chỉ thấy kẻ đó đứng đó, tay cầm roi, không kiên nhẫn nhíu mày, trong miệng khẽ nhổ ra một câu, “Sao ở đâu cũng có chó sủa? Ồn quá!”.
Sau đó, điều mà mọi người trong quán y nhìn thấy, chính là sự biểu hiện tích cực đánh trúng tâm lý mọi người;
Điều nghe thấy, chính là tiếng kêu thảm thiết phá giọng của Đỗ Trọng;
“Ao…”.
“Đỡ đòn, đỡ đòn! Các ngươi muốn làm gì? Muốn làm gì? Đừng đánh, đều đừng đánh!”.
Lão đại phu thấy đồ đệ thế mình chịu khổ, lòng đau quá, không kể an nguy của bản thân, gắng sức vùng vẫy, dùng hết sức lực để giật lấy tên đang ra tay đánh đồ đệ của mình, muốn giúp đồ đệ một tay.
Nhưng không ngờ đánh giá quá cao sức lực của bản thân, đánh giá quá thấp mức độ hung ác của đối phương, ngược lại bị lôi vào vòng chiến, còn bị đỡ đỡ cho tay đánh, cùng nhau bị đánh hội đồng, trông thật thảm hại…
Đỗ Trọng thấy sư phụ lên trước che chắn cho mình, ngược lại đẩy mình vào hang sói, nghe thấy tiếng sư phụ bị đánh, Đỗ Trọng sốt ruột, mắt đỏ lên vì tức giận.
Không còn như lúc nãy, chết sống che chắn cho mình bị hại, mà là chống lại như vẫy tay múa chân, cố gắng hết sức che chắn cho sư phụ bên cạnh, trong miệng còn kêu gào thảm thiết.
“A! A! Đừng đánh sư phụ tôi, đừng đánh sư phụ tôi! Các ngươi không phải chỉ muốn biết tung tích của hai người kia sao? Tôi nói, tôi nói là được, đừng làm khó sư phụ tôi! A…”.
Đỗ Trọng cũng đành chịu vậy, vì muốn bảo vệ sư phụ đang yếu đuối, hắn chỉ còn cách hét lên.
Không ngờ lời vừa dứt, lão đại phu bị hắn ôm trong lòng lập tức lớn tiếng quát, “Đỗ Trọng! Làm thầy thuốc, sư phụ ngày trước dạy ngươi những điều ấy, lẽ nào ngươi đều quên rồi sao?”.
Và lão đại phu giọng thanh ha hít cùng thở lên của, còn có Giáp Lễ tại nghe được Đỗ Trọng từ miệng sau tiên kính hỉ, rồi cũng tùy sau nghe được nói có hai người của sau kính nộ, nên bất thượng hoại việc của lão đại phu, Giáp Lễ chỉ đứng trước Đỗ Trọng đoạt đoạt bức hỏi: “Ngươi nói cái gì? Cái gì gọi có hai người?”.
Lão đại phu thấy Giáp Lễ bước lên trước mặt bức hỏi đồ đệ của mình, mà bản thân đồ đệ ấy lại định nói ra bí mật của bệnh nhân, hắn không khỏi sốt ruột.
Chính vì hắn là thủ phạm, còn đệ tử lại vi phạm nguyên tắc, nên lão nhân mới nóng lòng, giọng nói không khỏi trở nên nghiêm khắc hơn, “Đỗ Trọng!”.
Một tiếng lớn hét, nhượng chính dục hồi đáp của Đỗ Trọng toàn thân một chấn, trong miệng bất tình nguyện của hồi hám một tiếng, “Sư phụ!”.
Lão đại phu thu tay lại, nhìn đồ đệ mình kiên quyết lắc đầu, “Không thể…”.
Vừa mới mở miệng, Giáp Lễ đã bị đánh gục trước.
Khí thế bại hoại, chịu hai nhát đánh trước mặt sư phụ khiến mắt mờ đi, Đỗ Trọng thấy đao thủ kia lập tức hiểu ý, vung cao đao lên định chém gục lão đại phu đang cản trở. Hắn hồn xiêu phách lạc, liền lao đến ôm chặt lấy lão đại phu, chết sống che chở cho sư phụ mình, trong miệng gào thét: “Tôi nói, tôi nói! Đừng đánh sư phụ tôi nữa!”
Vì sợ đối phương lại ra tay, Đỗ Trọng vừa ôm chặt lấy sư phụ đang thở không ra hơi, vừa vội vàng nói nhanh: “Các ngươi muốn tìm hai người đó, phải không phải một người cao…, một người…”.
Đỗ Trọng trong lòng hối hận vô cùng!
Hắn phạm tội với người thầy duy nhất trên thế giới này đối xử tốt với mình, lại còn vô tình giúp lũ ác đồ kia hạ thủ, nên giọng điệu miêu tả vừa gấp gáp vừa nhanh.
Đỗ Trọng vội vẽ ra dung mạo của Kỷ Doãn và Tiêu Vũ Thê. Vì chuyện xảy ra chưa lâu, mà ấn tượng về sự việc hôm đó lại sâu đậm, thêm nữa ngoại hình của hai người họ đều chẳng phải người thường, vẻ tuấn tú xinh đẹp dễ khiến người ta ghi nhớ, nên Đỗ Trọng nhớ cũng rất rõ ràng.
Chỉ là, ngay cả Đỗ Trọng bản thân cũng không ngờ tới, vì quá lo lắng cho sư phụ, khi miêu tả ngoại hình hai người, lời nói lộn xộn, còn chưa kịp xác định rõ ai ngồi đâu, thậm chí còn chẳng nói rõ ai là nam, ai là nữ.
Mà thiên thiên thằng chết của nã bàn khiết xảo, Giáp Lễ tiên tiền vấn thoại của thời hậu, nhân vi vạn vạn tưởng bất đáo, hắn nã vị tiên tử giáng trần bàn của chủ công, cư nhiên sẽ xá đắc hạ hắn nã mãn thân của khí độ, xá đắc hạ tự tôn và ngạo khí của, cư nhiên chơi cái gì nam bàn nữ trang?
Cho nên, ha ha, tốt lắm, lần này gặp may lớn rồi!
Mà thả tối tối tối nhượng Giáp Lễ tại ý của thị, “Ngươi thị nói, trừ lấy tôi muốn tìm của người rồi ngoại, ngươi trong miệng của hình dung của linh ngoại cái này một cái người, cũng căn trước tôi muốn tìm của người một khởi?”.
Đây là chuyện gì? Chẳng phải là việc hiển nhiên và kỳ lạ sao?
Đỗ Trọng vừa muốn gật đầu lại trợ từ, không ngờ tay bị kéo lại, người bên cạnh thở dài một hơi, thân thể hắn như có thêm chút sức lực của sư phụ, trong lòng chết đi một đường kéo lấy.
Đỗ Trọng minh bạch, sư phụ cái này thị sinh khí rồi, thị ý bản thân bất năng tái vi bội nguyên tắc, vi bội sư môn tổ huấn, bất năng tái tiết lộ bệnh nhân của ẩn tư rồi, Đỗ Trọng chỉ có thể trầm mặc lấy đối.
Giáp Lễ làm như không thấy những cử chỉ nhỏ giữa hai thầy trò, hắn chỉ quan tâm đến vấn đề mình đang muốn hỏi.