Tà Linh Đoạt Hồn - Mao Mao Trư Trư

Chương 6

Trước Tiếp

Tiêu Đại tướng quân – ca ca của Quý phi – cũng đã vào cung.

Sau khi biết rõ ngọn ngành, hắn định cầm kiếm xông thẳng vào cung Hoàng hậu để tính sổ.

Phụ hoàng đã ngăn hắn lại, ánh mắt đầy quyết tuyệt: "Nàng ta nợ Như nhi, đích thân trẫm sẽ đi đòi lại! Việc cấp bách bây giờ là trừ bỏ sát khí trên người Như nhi."

Phụ hoàng quay sang nhìn ta: "Niệm Niệm, con có chắc chắn không?"

Ta thầm đảo mắt trong lòng.

Lão phụ hoàng của ta ơi, ông đừng coi thường nữ nhi mình quá chứ.

Buổi lễ bắt đầu.

Ta vừa dán lá bùa lên người Quý phi, luồng khí đen trên miếng ngọc bội lập tức cuộn trào ra.

Cả căn phòng nhanh chóng bị một làn sương đen dày đặc như sóng dữ bao phủ.

Phụ hoàng ôm chặt Quý phi, cả hai sớm bị làn sương ấy nhấn chìm.

Ta vung kiếm gỗ đào, dùng máu thay mực, viết bùa chú lên tờ giấy vàng đã phết chu sa.

Giây tiếp theo, một luồng ánh sáng bùng nổ.

Khí đen trong phòng tan sạch.

Miếng ngọc bội cũng theo đó rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Phụ hoàng nhìn Quý phi từ từ tỉnh lại, vui sướng đến phát khóc.

"Hoàng thượng, thần thiếp... Thần thiếp mơ thấy con của chúng ta."

Lúc này, trông Quý phi mệt mỏi rã rời.

Trông bà ta như thể già đi rất nhiều.

Phụ hoàng nắm tay bà ta, những giọt lệ lăn dài trên má: "Như nhi, trẫm sẽ đòi lại công bằng cho nàng và con."

13

Sau biến cố này, trong cung không còn ai dám bảo ta là kẻ lừa đảo nữa.

Ta bỗng chốc trở thành người được săn đón nhất hoàng cung.

"Ngũ công chúa, người xem giúp ta bao giờ thì duyên tới?"

"Ngũ công chúa, dạo này ta hay bị bóng đè, có phải bị ma quỷ quấy phá không?"

...

Thế nhưng, Mẫu phi lại đuổi khéo hết . Người khóa chặt cửa cung, cũng không cho ta đến Thượng Thư phòng.

"Mẫu phi chỉ muốn con được bình an."

"Ta sẽ đi xin Hoàng thượng cho chúng ta xuất cung."

"Mẫu phi sẽ đưa con đi thật xa."

Ta biết người đang lo lắng điều gì.

Chuyện này đã ầm ĩ khắp cung.

Dù Hoàng hậu có đang tĩnh dưỡng hay đóng cửa không ra ngoài, bà ấy cũng không thể không biết.

Nhưng ta và mẫu phi khác nhau.

Ta muốn gặp vị Hoàng hậu này.

Ta muốn hỏi xem, rốt cuộc bà ấy đang che giấu bí mật gì.

14

Chẳng đợi ta tự tìm đến cung Hoàng hậu.

Vào một đêm trăng tròn, ta bị bắt cóc sau cung Hoàng hậu.

Nói chính xác hơn, đây là mật điện của Hoàng hậu.

Trên tường dán đầy những lá bùa lớn nhỏ, treo lỉnh kỉnh đủ loại cờ chiêu hồn.

Trên một lá cờ, ta nhìn thấy tên của Ngưng Hương.

Quả nhiên, cái chết của nàng có liên quan đến bà ấy.

"Ngươi còn nhớ nàng ta không?"

Một giọng nói dịu dàng bỗng vang lên sau lưng.

Ta quay lại, thấy một nữ nhân mặc tố phục, không tô son điểm phấn, gương mặt nở nụ cười.

Ánh mắt bà ấy hiền hòa, trông giống hệt như bức tượng Phật được thờ phụng trong chùa.

"Tất nhiên là nhớ chứ. Nàng ta bắt nạt ta nhiều lần lắm."

Bà ấy xoa cái bụng bầu nhô cao, khẽ cười nhạt: "Ta cũng nhớ."

"Ban đầu có kẻ bảo ngươi là con nhóc lừa đảo giả thần giả quỷ."

"Ta bảo nàng ta phải trông chừng ngươi cho kỹ, nhưng nàng ta cứ khăng khăng bảo ngươi chẳng có gì đáng ngại."

"Bản cung ghét nhất hạng người tự cho mình là thông minh như nàng ta."

"Cho nên, người đã giết nàng ta?"

Bà ấy chỉ mỉm cười: "Cũng không hẳn, ta chỉ đưa nàng ta đi luân hồi sớm hơn thôi. Dù sao bản cung cũng không chịu nổi kẻ ngu ngốc."

Lần đầu tiên ta thấy có người gọi việc giết người bằng một cách thanh cao là "đưa đi luân hồi" như vậy.

Đúng là phong thái của một bậc mẫu nghi thiên hạ.

"Vậy người thấy ta có ngốc không?"

Bà ấy cười lớn: "Đương nhiên là không, ngươi đã phá hỏng mưu kế của ta bao nhiêu lần rồi. Ngươi thông minh như vậy, lẽ ra nên là con của ta mới đúng."

Ta cũng cười theo: "Chỉ tiếc là ta không có cái phúc đó. Ta không phải con của người."

Biểu cảm của bà ấy trở nên dữ tợn, trông vô cùng không phù hợp trên khuôn mặt vốn hiền từ như Phật kia: "Nhưng ta có cách để khiến ngươi trở thành con của ta!"

"Ồ? Là đánh cắp thần trí, hoán đổi dung mạo, hay là cướp lấy mệnh cách của ta?"

Ta đã dự liệu trước rồi.

Việc bị Hoàng hậu bắt tới đây là số phận đã định sẵn.

Và bà ấy làm tất cả những điều này đều là vì đứa trẻ trong bụng.

15

Ta bị Hoàng hậu trói chặt trên giường đá.

Bà ấy như kẻ điên dại, cứ đi qua đi lại quanh giường: "Tại sao ngươi có thể khỏe mạnh và thông minh đến thế, còn con của ta ngay từ lúc trong bụng đã bị phán án tử?"

Bà ấy nhìn chằm chằm vào cái bụng của mình, ánh mắt vô hồn.

"Ngươi biết không? Khi thái y bảo nó đã chết trong bụng, ta không tin. Rõ ràng đêm hôm trước ta còn cảm nhận được nhịp tim của nó. Đôi tay, đôi chân nhỏ xíu của nó còn động đậy...Thế mà, nó đột nhiên dừng lại..."

Nói xong, bà ấy đột ngột dí sát mặt vào ta.

Đôi mắt mở trừng trừng, đen ngòm và trống rỗng.

Bà ấy bắt đầu v**t v* tóc ta.

Hơi thở lạnh lẽo phả l*n đ*nh đầu khiến ta rùng mình ớn lạnh.

"Sao ta có thể để nó rời xa mình được?"

"Nó là chỗ dựa duy nhất của ta! Mất nó rồi, ta sống sao đây?"

"Cho nên người mới tận dụng mọi cách để giữ nó lại?"

"Đầu tiên là giết cung nữ, dùng tinh khí của họ để nuôi dưỡng nó."

"Sau đó người thấy vẫn chưa đủ."

"Người muốn nó có dung mạo kiều diễm nên ra tay với mẫu phi ta để cướp đi nhan sắc của bà ấy."

"Người muốn nó có trí tuệ thông minh nên hãm hại Thục Quý nhân."

"Người muốn nó có mệnh cách tốt nhất nên nhắm vào Tiêu Quý phi."

Nghe những lời này, vẻ mặt bà ấy lộ rõ sự hài lòng: "Phải, nữ nhi của ta xứng đáng có được những thứ tốt nhất."

"Nhưng giờ đây..."

"Ta nhận ra, chỉ cần một mình ngươi là đủ rồi."

Ánh mắt bà ấy nhìn ta lúc thì dịu dàng, lúc lại hung ác: "Sẽ không đau đâu."

"Mẫu hậu sẽ làm nhẹ nhàng."

"Chỉ như ngủ một giấc thôi."

Bà ấy chậm rãi giơ con dao găm lên, kề sát tim ta. Ta cảm nhận được mũi dao đã chạm vào da thịt.

"Câu hỏi cuối cùng! Người đã có hai hoàng tử rồi, tại sao vẫn phải làm thế này?"

Động tác của bà ấy khựng lại.

Chính lúc đó, ta nắm chặt lá bùa "Thoát thân" trong tay áo, vùng dậy khỏi giường đá.

Nhân lúc bà ấy chưa kịp hoàn hồn, ta rút thêm lá bùa "Định thân" dán chặt lên người bà ấy.

16

Phụ hoàng và Tiêu Đại tướng quân dẫn theo thị vệ xông vào.

Lúc này Hoàng hậu đã bị dán bùa và trói lại, cả người chỉ còn cái miệng là cử động được.

"Tại sao?"

"Trẫm cần một lời giải thích." 

Trước Tiếp