Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đám trẻ đối diện quả thật bị dọa sợ, bước chân khựng lại, có vẻ do dự không dám tiến lên.
Nhưng ngay sau đó, thằng bé cầm súng không chút do dự bóp cò, động tác nhanh đến mức Giang Từ cũng không kịp phản ứng.
Hôi Hôi lập tức dựng lên một bức tường đất vững chắc trước mặt Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên, chặn đứng viên đạn.
Phát súng đó như một tín hiệu, Giang Từ nghe thấy cả đám trẻ đồng loạt xông về phía họ, vũ khí trong tay chém loạn xạ vào bức tường đất. Chúng dùng hết sức lực, quyết tâm dồn hai người vào chỗ chết.
Tống Cẩn Xuyên bắt đầu dùng dị năng phản kích. Gió và lửa hòa vào nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy lửa cỡ nhỏ, khiến đám trẻ la hét tán loạn bỏ chạy.
Ngọn lửa không thể tránh khỏi việc làm chúng bị bỏng. Nghe tiếng la hét thảm thiết của chúng, trên gương mặt vốn không chút biểu cảm khi chiến đấu của Tống Cẩn Xuyên cũng thoáng hiện lên vẻ giằng co.
Trong thời tận thế, trẻ em luôn là đối tượng cần được bảo vệ, bởi vì chúng là hy vọng của cả thế giới.
Có lẽ thấy hai người quá lợi hại, không thể nào hạ thủ được, đám trẻ nhanh chóng giải tán, chia nhau ra bỏ chạy. Trông chúng không chỉ có tổ chức mà còn biết nhìn thời thế, hẳn đây không phải lần đầu chúng làm chuyện này.
Cơn lốc xoáy lửa của Tống Cẩn Xuyên vẫn đuổi theo một đoạn rất xa, cho đến khi chúng biến mất khỏi tầm mắt của cả hai.
“Những cứ điểm như thế này có quản lý chuyện này không?” Giang Từ nhíu mày hỏi.
“Có chứ. Sau khi biết được tình hình, cứ điểm sẽ cử người chuyên trách đến. Nếu chúng không thể cứu chữa được nữa, họ sẽ dùng vũ lực để tiến hành tiêu diệt nhân đạo. Nếu vẫn còn có thể cứu vãn, họ sẽ đưa về giam giữ và giáo dục lại,” Tống Cẩn Xuyên nói.
Hiện tại, Giang Từ không có thời gian để dây dưa với chúng, còn phải đi giao đơn hàng cơm hộp khẩn cấp nên đã bàn với Tống Cẩn Xuyên rằng lúc quay về sẽ báo cáo lại cho cứ điểm xử lý.
Hai người nhanh chóng lên xe máy điện tiếp tục đi về phía trước. Giang Từ ngoái đầu lại nhìn, lòng vẫn chưa thể bình tĩnh trở lại.
Vì mải suy nghĩ, Giang Từ cảm thấy chỉ trong chớp mắt, họ đã đến thành phố điểm đỏ tiếp theo.”
“Thành phố này rất lớn, địa hình lại phức tạp với vô số con dốc và những bậc thang nối dài. Thoạt nhìn, đây hẳn là một khu phố cổ có bề dày lịch sử.
Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên phải mất gần một giờ đồng hồ mới tìm được đến nơi giao cơm.
Đó là một tòa nhà năm tầng trông giống một trung tâm thương mại bỏ hoang. Cửa sổ vỡ nát, bên trong tối om, còn lớp vữa tường thì gần như đã bong tróc hết.
Giang Từ kiểm tra lại địa chỉ một lần nữa, chính xác là nơi này.
“Nơi này có gì đó không ổn.” Tống Cẩn Xuyên cau mày. Cấp bậc dị năng của hắn không thấp nên có thể cảm nhận được sự tồn tại của những dị năng giả khác.
Có dị năng giả không lạ, điều lạ là nơi này quá mức yên tĩnh.
Cùng lúc đó, bên trong tòa nhà, một đám người đang nấp trong bóng tối, bí mật quan sát Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên ở bên ngoài.
“Họ đến thật kìa, xem ra những gì chúng nói đều là sự thật.”
“Mọi người chú ý ẩn nấp, cứ làm theo kế hoạch.”
Trên tầng cao nhất, một gã đàn ông cơ bắp đang ngồi trong bóng tối. Hai cánh tay trần của hắn xăm kín hoa văn, ngay cả trên mặt cũng có những đường cong màu đen.
Hắn đang tung hứng một viên tinh hạch cấp bảy trong tay, bên cạnh là mấy người sống sót đang bàn tán về Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên vừa tới dưới lầu.
Gã đàn ông nghe đám thuộc hạ nhắc đến Tống Cẩn Xuyên, kẻ từng được xem là át chủ bài của căn cứ Hy Vọng nhưng không biết vì sao lại đột ngột rời đi để theo một bà chủ tiệm lẩu.
Nghe vậy, gã đàn ông bật cười khẩy, tung viên tinh hạch lên rồi há miệng đớp lấy. Ngay sau đó là tiếng nhai “răng rắc” khiến người ta tê cả da đầu. Hắn cứ thế nhai nát và nuốt chửng viên tinh hạch.
Tinh hạch rất hữu dụng cho việc thăng cấp của dị năng giả, nhưng vì năng lượng chứa bên trong quá tinh khiết nên không thể ăn trực tiếp mà phải trải qua quá trình chiết xuất và pha loãng.
Rất nhanh, gân xanh trên trán gã đàn ông nổi lên, trông như đang phải chịu đựng nỗi đau tột cùng, nhưng biểu cảm trên mặt hắn gần như không hề thay đổi.
Một lúc lâu sau, năng lượng mới được hấp thụ hoàn toàn, gã đàn ông chậm rãi thở ra một hơi đục ngầu.
Hắn vươn tay, một thứ chất lỏng màu đen chảy ra từ lòng bàn tay, giọng nói ngạo mạn đến cực điểm: “Quan tâm hắn là át chủ bài hay phó lãnh đạo gì, giết là được.”
Chất lỏng màu đen chảy từ lòng bàn tay xuống đất, ăn mòn mặt sàn thành một lỗ thủng lớn.
Thứ dị năng này trông vô cùng quái dị, không liên quan gì đến các hệ kim, mộc, thủy, hỏa, thổ thông thường mà thuộc về hệ đặc thù.
Những người sống sót khác trong phòng thấy gã đàn ông phô diễn chiêu thức thì không khỏi reo hò khe khẽ.
Trong khi đó, những người co ro ở góc phòng chứng kiến cảnh này thì run lên bần bật. Vết thương do bị thứ chất lỏng kia ăn mòn trên người vẫn chưa lành, đau đến mức mặt họ trắng bệch nhưng không dám hé răng kêu một tiếng.
Ban đầu, họ không hề muốn đặt cơm ở đây. Bà chủ Giang là người tốt, họ không muốn hại cô.
Nhưng dị năng của gã đàn ông kia quá quỷ dị, đã hành hạ họ sống không bằng chết, cuối cùng họ vẫn phải đặt đơn cơm này.