Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhưng rất nhanh sau đó, cô không cần phải bận tâm về điều này nữa, bởi vì khu vực quanh hòn đảo nhỏ đã chi chít thú biến dị. Chúng đang vây quanh đảo, lượn lờ và thèm thuồng nhìn những con người trên đó.
Thỉnh thoảng, lại có một hai con phóng vọt lên khỏi mặt nước, Giang Từ cuối cùng cũng nhìn rõ được bộ dạng thật của lũ quái vật này.
Chỉ có thể dùng một từ để miêu tả: Xấu. Xấu đến mức kì dị quái gở. Lũ sinh vật trông như cá này xấu tới độ Giang Từ cảm thấy có lẽ sau này mình sẽ bị ám ảnh tâm lý với tất cả các loại cá.
Từ một khoảng cách nhất định, Giang Từ có thể thấy những người sống sót trên đảo, trông có vẻ không ít. Nhìn tư thế của họ, có lẽ họ đang cố hết sức để né tránh những cú tấn công bất chợt của lũ thú biến dị.
Đúng như Giang Từ dự đoán, Chu Tề và những người khác thật sự đang cố gắng né tránh những cú vồ của lũ quái vật.
Tuy không thể lên bờ hoạt động, nhưng mỗi lần nhảy lên, chúng lại há to cái miệng rộng ngoác, cố gắng đớp về phía bờ.
Quần áo ai nấy đều đã ướt sũng nước biển. Mọi người cố gắng co cụm vào giữa đảo, nhưng diện tích hòn đảo ngày một thu hẹp, không gian hoạt động của họ cũng ngày càng bị giới hạn.
“Mọi người cố gắng đứng vào giữa, đừng ra sát mép!” một người sống sót lại lớn tiếng nhắc nhở.
Thế nhưng, họ đã cạn kiệt lương thực từ lâu, thể lực gần như không trụ nổi nữa. Thêm vào đó, tinh thần lúc nào cũng căng như dây đàn, vài người đã nảy sinh ý nghĩ buông xuôi, có lẽ bị chúng ăn thịt lại là một sự giải thoát.
Đúng lúc này, tiếng còi tàu vang lên từ phía xa. Trái tim những người sống sót chợt nảy lên một nhịp, họ ngẩng đầu nhìn lại. Quả nhiên, có một con tàu đang tiến đến! Lẽ nào họ được cứu rồi sao?!
Thấy khoảng cách ngày càng gần, Giang Từ cũng thả sương đen ra cho nó một bữa no nê.
Mấy thứ xấu xí này, sương đen ăn vào lại chẳng hề ngán, cuối cùng còn nhả ra cho Giang Từ một đống tinh hạch như thể nhả xương.
Bầy thú biến dị vây quanh hòn đảo cứ thế bị một đám sương đen quỷ dị giải quyết gọn gàng. Những người sống sót nhìn đám sương đen với ánh mắt có phần cảnh giác, nhưng sau khi ăn xong lũ quái vật, nó lại ngoan ngoãn quay về con tàu. Dần dần, họ cũng yên tâm hơn.
Con tàu chầm chậm cập bờ. Giang Từ hạ cầu thang từ bên mạn thuyền xuống, trông thấy những người sống sót ai nấy đều phờ phạc như gà rù, kẻ đứng người ngồi rũ rượi, quần áo ướt sũng nước biển.
Thấy Giang Từ, Chu Tề bước lên phía trước: “Cảm ơn cô đã giúp đỡ.”
“Không có gì, mọi người còn đi được không? Lên thuyền trước đã, lát nữa thú biến dị kéo tới, đứng gần thuyền sẽ rất nguy hiểm,” Giang Từ hỏi.
“Đi được.” Nghe Giang Từ nói đúng là đến để đưa họ đi, mắt Chu Tề sáng rỡ, anh vội vàng gọi những người còn đang ngồi bệt dưới đất.
Mọi người nghe được tin này cũng mừng rỡ, dù chẳng còn chút sức lực nào cũng cố gắng gượng dậy.
Những người sống sót lần lượt bước lên boong tàu. Trong lúc đó, cũng có vài con thú biến dị bị con người thu hút mà mò tới, Giang Từ nhanh chóng dùng sương đen xử lý chúng.
Sau khi tất cả mọi người đã lên tàu, bầy thú biến dị mới chịu yên tĩnh trở lại.
Lên thuyền xong, Giang Từ đưa cho họ một chồng quần áo sạch sẽ, bảo họ vào trong phòng thay.
Lúc này, những người sống sót đã cảm động đến rơi nước mắt. Quần áo trên người họ không thể dùng từ nào để tả nổi. Gần đây thời tiết nóng nực, quần áo hết bị mồ hôi và nước biển làm cho ướt sũng, rồi lại được mặt trời phơi khô, cứ thế lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, đến nỗi chính họ cũng không dám ngửi mùi trên cơ thể mình.
Từ lúc họ lên thuyền, cả con tàu đã thoang thoảng một mùi chua lòm. Mãi đến khi mọi người thay quần áo xong xuôi, mùi hương khó chịu ấy mới đỡ hơn.
Những bộ quần áo cũ bị họ ném xuống biển rộng, và những bộ đồ còn vương mùi người sống lập tức bị một con thú biến dị khổng lồ đớp gọn.
Khi những người sống sót thay đồ xong, mũi họ lại ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức. Giang Từ đã chuẩn bị sẵn đồ ăn nóng hổi trên boong tàu. Một chiếc chảo sắt lớn khói bốc nghi ngút, bên trong là thức ăn đang sôi ùng ục.
Sau nhiều ngày đói khát, mệt mỏi và sợ hãi, giờ đây lại được thay quần áo sạch sẽ, ngửi thấy mùi thức ăn nóng hổi, hốc mắt ai nấy đều cay xè.
Giang Từ dường như cũng hiểu được cảm xúc của họ lúc này, cô không nói gì, chỉ lặng lẽ múc từng chén thức ăn đưa cho mọi người.
Con tàu rời xa hòn đảo, đi chưa được bao xa, Giang Từ đã thấy một cơn sóng lớn cuộn lên giữa biển, ngay sau đó, hòn đảo nhỏ đã bị nhấn chìm trong chớp mắt.
Những người sống sót chứng kiến cảnh tượng đó mà không khỏi sợ hãi. Nếu Giang Từ đến chậm một chút thôi, có lẽ họ cũng đã chung số phận với hòn đảo kia, bị vùi lấp hoàn toàn dưới đáy biển.
Nhìn hòn đảo đã chìm hẳn, những người sống sót sau khi ăn uống no đủ đều có vẻ trầm ngâm.
Trên đường trở về, Giang Từ còn dùng sương đen xử lý thêm vài con thú biến dị tự tìm đến cửa.
Chuyến đi này, cô thu hoạch được rất nhiều, không chỉ là phần thưởng nhiệm vụ mà còn là những con số nối dài trong tài khoản.
Phần thưởng nhiệm vụ lần này rất hợp ý Giang Từ, đó là một công viên trò chơi vô cùng rộng lớn.