Ta Cùng Nam Chủ Đoạt Nữ Nhân

Chương 107

Trước Tiếp

Sau cơn mưa, đêm trở nên yên ắng.

Tiêu Cẩn tựa đầu lên chiếc gối gỗ hoàng dương, bất giác nhớ đến chiếc gối bông êm ái, dễ chịu của thời hiện đại.

Nàng cũng không hiểu vì sao người xưa lại cho rằng gối đầu càng cao, thì càng có thể kê cao gối mà ngủ ngon.

Dù sao Tiêu Cẩn không cho là vậy.

Thậm chí còn rất muốn ném thứ này đi.

Đang định biến suy nghĩ thành hành động, Tiêu Cẩn nghiêng đầu, lại phát hiện Sở Thiều đã nhắm mắt.

Nàng vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy eo Sở Thiều, hàng mi rậm rạp khép lại, dường như đã ngủ rất say.

Ánh trăng lướt qua song cửa sổ dán giấy lụa, chiếu vào trong màn.

Vầng sáng thanh khiết, dịu dàng, dung mạo của Sở Thiều cũng được phủ lên một lớp hào quang nhàn nhạt.

Nhờ luồng sáng ấy, Tiêu Cẩn nhìn chăm chú vào mặt mày Sở Thiều, ánh mắt không tự chủ mà trở nên dịu dàng.

Nhìn một hồi lâu, đến khi thu lại tầm mắt, nàng đã sớm từ bỏ ý định ném chiếc gối gỗ đi.

Mặc dù thiết kế của chiếc gối này quả thực phản nhân loại.

Nhưng Sở Thiều đã ngủ ngon như vậy, chứng tỏ nó ít nhiều vẫn có chút tác dụng.

Đúng lúc này, trong đầu Tiêu Cẩn đột nhiên vang lên một giọng nói máy móc quen thuộc.

[Chúc mừng ký chủ, sau đêm nay, cộng thêm độ thiện cảm chưa kết toán trước đó, hiện tại độ thiện cảm tổng giá trị của nữ chủ Sở Thiều đối với ngài là 20.]

"20?" Tiêu Cẩn nghiêm trọng hoài nghi mình đã nghe lầm.

Nếu không phải nàng quản lý cảm xúc khá tốt, e rằng đã hét lên tại chỗ.

Thậm chí còn sinh lòng hoài nghi: Chẳng lẽ là vì kỹ năng của nàng có hạn, Sở Thiều cảm thấy không hài lòng, cho nên mới...

Thấy tư duy của Tiêu Cẩn đang lái về một hướng kỳ quái, hệ thống kịp thời giải thích: [Cũng không phải vì điều đó.]

Tiêu Cẩn lại càng thêm nghi ngờ: "Vậy thì vì sao?"

Hệ thống êm tai nói: [Thật ra ban đầu, hệ thống cho rằng trên người nữ chủ Sở Thiều không có cái gọi là độ thiện cảm. Cho đến khi ký chủ mở khóa độ thiện cảm của nàng, chỉ số mới chính thức bắt đầu tính toán.]

"Vậy tại sao bây giờ lại đột nhiên biến thành 20?"

Hệ thống: [Bởi vì hệ thống cũng không biết giới hạn độ thiện cảm của nữ chủ Sở Thiều là bao nhiêu, chỉ dựa vào tính toán sơ bộ mà thiết lập khoảng từ 0-100.]

[Nhưng chỉ vài giờ trước, độ thiện cảm của Sở Thiều đối với ký chủ đã đột phá 100, điều này có nghĩa là...]

"Có nghĩa là tính toán của ngươi bị lỗi, cho nên đã nuốt mất độ thiện cảm?" Tiêu Cẩn hợp lý đưa ra suy đoán.

Đồng thời quyết định, nếu Sở Thiều tỉnh lại mà quay về trạng thái của mấy tháng trước.

Vậy nàng nhất định sẽ không tiếc tự bạo, cùng hệ thống đồng quy vu tận.

Hệ thống dường như nhận ra tâm trạng muốn giết người của Tiêu Cẩn, vội vàng phủ nhận: [Cũng không phải như vậy, độ thiện cảm của nữ chủ Sở Thiều đối với ngài đương nhiên vẫn còn.]

[Chỉ là do độ thiện cảm vượt quá giới hạn, nên hệ thống đã chuyển hóa một phần chỉ số thành thời gian sống của ký chủ.]

Sắc mặt Tiêu Cẩn vẫn như thường, không hề lộ ra một tia vui mừng nào.

Nàng nhìn Sở Thiều đang nằm bên cạnh, thậm chí còn hỏi một câu: "Sau khi chuyển hóa thành thời gian sống, chỉ số độ thiện cảm có thay đổi không?"

Hệ thống sững sờ một thoáng, rồi đáp: [Sẽ không thay đổi, chỉ là tính toán lại phần vượt ngưỡng, chuyển thành thời gian sống.]

Tiêu Cẩn suy nghĩ một lát, miễn cưỡng hiểu thao tác này của hệ thống là một phép tiến một chữ số trong hệ trăm.

Cho nên, độ thiện cảm của Sở Thiều đối với nàng thực tế phải là 120.

Nghĩ thông suốt điểm này, Tiêu Cẩn không khỏi mỉm cười.

Ý thức được mình có chút quá vui mừng, nàng lại hạ thấp nụ cười nơi khóe miệng, rồi tiếp tục giao lưu với hệ thống trong đầu: "Vậy thì tốt."

Thế nhưng hệ thống lại ngơ ngác.

Sao cảm giác ký chủ dường như không quan tâm mình còn sống được bao lâu, mà lại quan tâm hơn đến việc độ thiện cảm của Sở Thiều có giảm đi hay không.

Ký chủ đây là... bị tình yêu làm cho mụ mị đầu óc, không muốn sống nữa sao?

Sự thật chứng minh, suy nghĩ của hệ thống là đúng.

Bởi vì không đợi nó nói ra lần này đã chuyển hóa được bao nhiêu thời gian sống, và hào quang nhân vật chính tạm thời thực ra có tác dụng phụ —

Tiêu Cẩn đã cẩn thận lật người, kéo chăn lên cao hơn cho Sở Thiều.

Sau đó, ngủ.

Nó trước đây sao lại không phát hiện, vị ký chủ này lại có tiềm chất lụy tình như vậy chứ.

Cho đến ngày hôm sau tỉnh lại, Tiêu Cẩn mới cảm nhận được tác dụng phụ do hào quang mang lại.

Sở Thiều tỉnh sớm hơn Tiêu Cẩn.

Cho nên khi nàng đẩy cửa vào, đã là y phục chỉnh tề, sẵn sàng lên đường bất cứ lúc nào.

Trên tay nàng bưng một khay điểm tâm lót dạ, môi mỉm cười, chậm rãi đi về phía Tiêu Cẩn.

Chỉ là đi được nửa đường, chưa kịp mở miệng vấn an, đã dừng bước.

Bởi vì lúc này Tiêu Cẩn chưa cài tóc, mái tóc đen bóng mượt mà như gấm vóc, xõa trên chiếc chăn thêu đầy hoa văn cành lá.

Đôi chân không thể cử động, nàng đành phải dùng những ngón tay thon dài, trắng xanh chống lên ván giường, khẽ ngẩng lên đôi mắt trống rỗng, không một chút tiêu cự.

Nhìn về phía trước qua một lớp màn mỏng, có vẻ hơi sững sờ.

Sở Thiều chưa kịp thưởng thức cảnh tượng vốn nên khiến nàng vui thích này, đã đột ngột thu lại nụ cười, đặt khay trong tay xuống, kéo màn ra.

Tầng tầng lớp lớp màn che bay theo gió, tựa những cánh hoa mai trắng thưa thớt.

Sở Thiều đứng bên giường, lặng lẽ nhìn chăm chú vào mắt Tiêu Cẩn.

Qua nửa ngày, vẫn là Tiêu Cẩn phá vỡ sự im lặng trước: "Mắt ta không nhìn thấy nữa."

Câu này, Tiêu Cẩn nói một cách cực kỳ lãnh đạm.

Dù sao vừa rồi, hệ thống đã thân thiện nhắc nhở nàng: Đây là tác dụng phụ khi sử dụng hào quang nhân vật chính "rơi xuống vách núi không chết".

Hai mắt tạm thời mù, thời gian kéo dài ba ngày.

Ba ngày mà thôi, không đau không ngứa.

Huống chi, tác dụng phụ này cũng rất hợp lý.

Dù sao, nhân vật chính thỉnh thoảng cũng sẽ bị mù một chút.

Tiêu Cẩn thản nhiên chấp nhận sự thật này, đồng thời cho rằng tất cả đều rất hợp tình hợp lý — muốn đội vương miện, phải chịu được sức nặng của nó.

Nhân vật chính phải chịu đựng, thật sự là quá nhiều.

Chỉ cần không phải một đêm bạc đầu hay kinh mạch đứt từng khúc, thì vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng của nàng.

Thế nhưng Tiêu Cẩn hoàn toàn quên mất.

Thực ra trạng thái hiện tại của nàng, đôi chân tàn phế, một tay bị thương, cũng không khác gì tự đoạn kinh mạch là bao.

Chính chủ cảm thấy không có vấn đề gì, nhưng Sở Thiều hiển nhiên không cho là vậy.

Chỉ là lúc này Tiêu Cẩn hai mắt đã mù, cũng không thể quan sát được biểu cảm của Sở Thiều.

Nàng chỉ biết, sau một hồi im lặng ngắn ngủi.

Đối phương đã bình tĩnh gọi Diệp Tuyệt Ca vào, sau đó lại là một trận rối loạn khóc lóc.

Đương nhiên, binh hoang mã loạn là Diệp Túc Vũ.

Khóc lóc là Diệp Tuyệt Ca.

Diệp Túc Vũ vô cùng kinh ngạc: "Vương gia, người rơi từ trên vách núi xuống, sao lại bị thương ở mắt chứ không phải ở đầu..."

Tiêu Cẩn lười giải thích, cũng không thể giải thích hiện tượng ngược y học này.

Chỉ vươn tay, mặc cho y sĩ bắt mạch.

Y sĩ cau mày, tay bắt mạch run như cầy sấy, nhưng cũng run rẩy nói không ra một nguyên do nào.

Dưới áp lực của mọi người xung quanh, ông ta lau mồ hôi, áy náy nói: "Thảo dân vô năng."

Điều này cũng nằm trong dự đoán của Tiêu Cẩn.

Nhưng Diệp Tuyệt Ca lại ngồi không yên, đưa tay lau khô nước mắt, rồi không quay đầu lại mà đi ra ngoài.

Diệp Túc Vũ giật mình, vội vàng cản nàng: "Diệp thống lĩnh, ngươi định đi đâu?"

"Đi tìm danh y giỏi nhất Khánh Châu, chữa bệnh cho vương gia." Giọng Diệp Tuyệt Ca lạnh lùng, mang tư thế nếu Diệp Túc Vũ còn cản, sẽ giao đấu với nó.

Đường Linh đứng ở một bên, như có điều suy nghĩ nhìn Tiêu Cẩn đang tựa vào mép giường, lại cười: "Bệnh của Yến Vương điện hạ đến có chút kỳ lạ, y sĩ Khánh Châu e là không chữa được."

"Vậy Đường chỉ huy sứ cho rằng, nên làm thế nào cho phải?" Sở Thiều vốn đang cầm thìa bạc, cúi mắt đút thuốc cho Tiêu Cẩn.

Nghe lời của Đường Linh, nàng bỗng quay đầu nhìn đối phương, ôn tồn đặt câu hỏi.

Đối diện với đôi mắt tràn ngập ý cười của Sở Thiều, Đường Linh giả vờ không nhận ra hàn ý trong đó, mỉm cười nói: "Tự nhiên là phải tức tốc lên đường, đưa Yến Vương điện hạ về kinh cho danh y chẩn trị."

Diệp Tuyệt Ca dù có chút kiêng dè Đường Linh, nhưng nghĩ đến bệnh tình của Tiêu Cẩn, vẫn gật đầu đồng ý: "Đường đại nhân nói rất phải, là Tuyệt Ca l* m*ng rồi."

Tiêu Cẩn ngược lại không có gì gọi là.

Dù sao có chữa thế nào, cuối cùng cũng không khỏi được thôi.

Đã không chữa được, dứt khoát buông xuôi — để mặc cho đôi chân và đôi mắt, hưởng thụ đãi ngộ của nhân vật chính trong ba ngày.

Cho nên lúc này, Tiêu Cẩn chỉ mở to đôi mắt trống rỗng vô hồn, khẽ hé môi, mặc cho Sở Thiều đưa thuốc vào miệng.

Uống xong thuốc trị thương, lại lạnh nhạt quyết định: "Cứ theo ý của Đường chỉ huy sứ, nhanh chóng về kinh đi."

Dù sao không quay về, sẽ không kịp dự tiệc sinh nhật của cô cô nguyên chủ.

Huống chi, nàng còn phải mau chóng trở về, tìm Tô Đàn hỏi cho rõ ràng.

Trước khi chuẩn bị đi, Tiêu Cẩn nghĩ đến thế lực đứng sau Huyết Vũ Lâu, vẫn bất đắc dĩ thả Thẩm Lan.

Huyết Vũ Lâu cũng rất biết điều.

Chỉ nói viện chủ Thẩm Lang tung tích không rõ, thuận thế làm ơn cho Tiêu Cẩn, không đến mức để Thẩm Lan sinh lòng thù hận.

Thượng Quan Tốn hoàn thành nhiệm vụ cấp trên giao phó, cười rất vui vẻ.

Chúc mừng Tiêu Cẩn sớm ngày bình phục, còn tặng cho nàng một dải lụa làm từ giao tiêu, dùng để che mắt thì không còn gì bằng.

Theo lý mà nói, mọi chuyện vốn nên là một kết cục vui vẻ.

Chỉ là, khi Tiêu Cẩn ngồi trên xe lăn, được Diệp Tuyệt Ca chậm rãi đẩy lên thuyền trở về kinh.

Không giống như thường ngày, Sở Thiều không lập tức lên thuyền, mà đứng ở xa xa lặng lẽ quan sát mọi thứ.

Nàng nhìn dải lụa trắng che mắt Tiêu Cẩn, cùng đôi chân buông thõng theo chiếc xe lăn làm từ gỗ trúc.

Nụ cười của nàng ấm áp như gió xuân, vẫn tràn ngập vô hạn ôn nhu.

Trong đầu lại hiện lên cảnh tượng khi nàng đẩy cửa vào, đối diện với đôi mắt trống rỗng kia.

Màn che bay lên, bóng người trong trướng tóc đen xõa tung, những ngón tay tái nhợt mảnh mai cong lại, nắm chặt lấy tấm chăn bên dưới.

Mờ mịt như vậy, hoang mang như vậy.

Tựa như một con chim bị nhốt trong lồng, gãy cả hai cánh, người đầy máu tươi.

Ý cười trong mắt Sở Thiều càng thêm dịu dàng, tay áo tung bay, cùng dòng sông chảy xiết về đông mà bay lượn.

Dù sao, một con chim tù bị gãy cánh, bịt mắt, vĩnh viễn không thể nào bay ra khỏi lồng giam.

Nếu như vậy — nếu vẫn luôn như vậy.

Tiêu Cẩn cũng sẽ không bao giờ rời xa nàng.

Trước Tiếp