Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 630: Đền Thờ Ánh Sáng Tàn Lụi [5]
[Ngươi có chắc chắn muốn giúp ta không, con người? Ngươi thậm chí còn chưa nghe xem ta cần giúp đỡ chuyện gì cơ mà.]
‘Dĩ nhiên là nếu yêu cầu đó quá đỗi vô lý, ta sẽ lập tức từ chối. Tất cả còn phụ thuộc vào cái tình huống mà ngươi đang rắp tâm muốn kéo ta vào nữa.’
[Vậy thì…?]
‘Vậy thì sao?’
[Ngươi định sẽ làm gì sau khi cự tuyệt ta?]
‘Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào hành động tiếp theo của ngươi.’
Thế giới xung quanh chìm vào tĩnh lặng trong khoảnh khắc ngay sau đó. Tất cả những gì ta có thể làm là chôn chân đứng yên chờ đợi câu trả lời từ con quái vật. Ta hoàn toàn không hề nói giảm nói tránh.
Ta tuyệt đối không thể dễ dàng đặt lòng tin vào con quái vật này.
Ta thừa hiểu rằng lý do duy nhất khiến nó nảy sinh ý định thương lượng với ta chính là nhờ vào sự xuất hiện đột ngột của Nho Nhỏ. Ta dám chắc chắn một điều rằng nếu không có sự hiện diện của Nho Nhỏ, nó sẽ chẳng thèm hé răng nói với ta dù chỉ nửa lời.
Một con rồng kiêu ngạo lại chịu cúi đầu đi theo một con người và tự nguyện hóa thành hình dạng linh hồn…
Chuyện động trời đó chắc chắn đã khơi dậy sự hứng thú tột độ của nó.
Nói một cách dễ hiểu thì, Nho Nhỏ chính là chất xúc tác cốt lõi khiến cho cuộc đàm phán này có cơ hội được diễn ra.
Nhưng dẫu cho có là vậy đi chăng nữa…
Ta cũng không định nhắm mắt đưa chân mù quáng chấp nhận các điều khoản của một con quái vật. Ta bắt buộc phải thu về được những lợi ích xứng đáng từ cuộc trao đổi này.
Nếu như ta chỉ là một quân cờ bị lợi dụng và có nguy cơ bị đâm lén sau lưng trong tương lai, thì ta sẽ không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc sống mái một phen với nó. Nếu kẻ thù là một chủng loại quái vật khác, có lẽ ta sẽ phải lo sốt vó. Nhưng đây rành rành là một con quái vật thuộc hệ [Tâm Trí], và sở trường chuyên môn của ta lại chính xác là mảng [Tâm Trí].
Ta hoàn toàn không hề e sợ việc phải đọ sức với nó.
Vấn đề nan giải duy nhất của ta lúc này là lượng dưỡng khí. Ta chỉ còn có thể nín thở được khoảng chừng mười phút nữa thôi.
[…Được rồi.]
Cuối cùng thì con quái vật cũng chịu cất tiếng.
[Ta chắc chắn sẽ bồi thường cho ngươi một cái giá vô cùng tương xứng. Nhiệm vụ này cũng hoàn toàn nằm trong phạm vi năng lực của ngươi.]
Ta khẽ mỉm cười khi lọt tai những lời cam kết đó của con quái vật.
‘Ta rất thích nghe những lời lọt tai như vậy đấy.’
Đó chính xác là tất cả những gì mà ta muốn nghe. Chỉ cần nhiệm vụ đó vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát và ta được trả một mức thù lao xứng đáng, ta hoàn toàn không có ý kiến gì với việc ra tay giúp đỡ nó.
‘Vậy…? Ta có thể giúp được gì cho ngươi đây? Hãy nói cho ta nghe chi tiết đi rồi ta mới có thể đưa ra quyết định.’
[Được thôi.]
Con quái vật khựng lại một thoáng, dường như nó đang tự tóm tắt và xâu chuỗi lại tình hình trong đầu trước khi cất lời, chất giọng thì thầm vang lên tĩnh lặng và đầy vẻ u ám.
[…Vị Cổ thú Nguyên Thủy Vĩ Đại đang bị người ta khuấy động.]
‘Ồ…’
Nghe có vẻ quen tai quá phải không?
[Việc cả gan khuấy động giấc ngủ của một sinh vật tầm cỡ như vậy sẽ chỉ dẫn đến sự tàn phá hủy diệt hoàn toàn đối với cả một hệ sinh thái. Không chỉ trên bề mặt, mà ngay cả dưới tận tầng sâu thẳm này cũng sẽ chịu chung số phận. Ta… chỉ với sức lực của một mình ta thì tuyệt đối không thể nào chống đỡ nổi cơn thịnh nộ giáng xuống từ vị Cổ thú Nguyên Thủy đó.]
‘Vậy nên ngươi cần ta dang tay giúp sức để ngăn chặn cái việc vị Cổ thú Nguyên Thủy đó bị khuấy động sao?’
[Đúng là như vậy.]
‘…Vậy điều đó đồng nghĩa với việc ngươi đã tỏ tường rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra rồi sao? Và kẻ nào mới là tay chủ mưu phải chịu trách nhiệm cho toàn bộ chuyện này?’
[Chính xác.]
‘Và ngươi cứ đứng trơ ra đó mà chẳng làm cái quái gì cả ư?’
[Ta đã dốc sức thử rồi, nhưng ta không thể nào đánh bại được bọn chúng. Số lượng của chúng quá mức đông đảo và thực lực lại vô cùng cường hãn.]
Ta khẽ cau mày khi nghe đến đoạn này. Nếu như bản thân nó thực sự đã dốc sức thử và chuốc lấy thất bại, thì rốt cuộc cái cơ sở quái quỷ nào lại khiến nó ảo tưởng rằng ta có đủ sức để giúp đỡ? Tình thế hiện tại mang lại cảm giác phức tạp và rắc rối hơn rất nhiều so với những gì ta đã dự tính ban đầu.
Nhưng ngẫm lại thì, cũng chẳng phải là ta có cái quyền để từ chối giúp đỡ nó.
Cái tình cảnh này… lại trùng khớp một cách hoàn hảo với lợi ích cá nhân của chính ta. Bản thân ta cũng vô cùng khao khát muốn ngăn chặn bằng được bất cứ thứ thế lực chết tiệt nào đang là cội nguồn gây ra đợt Thủy triều Đỏ và khuấy động vị Cổ thú Nguyên Thủy.
Việc chung tay làm như vậy cũng là vì những lợi ích tốt nhất dành cho ta.
[Ta hoàn toàn thấu hiểu được những trăn trở lo âu của ngươi, con người ạ. Nhưng ngươi không cần phải quá lo lắng. Cái lý do duy nhất khiến ta bất lực không thể nghiền nát đám con người kia là bởi vì ta đang thiếu đi một vật chủ phù hợp. Một vật chủ hoàn hảo có đủ khả năng đáp ứng được mọi nhu cầu sức mạnh của ta.]
‘Hả…?’
Ta đột nhiên đánh hơi thấy một dự cảm cực kỳ tồi tệ về cái diễn biến này. Lẽ nào nó đang rắp tâm muốn sử dụng thân xác ta để làm vật chủ?
[…Và chính ngay tại cái thời khắc đó, ngươi đã xuất hiện, và ta có thể dễ dàng nhìn thấu được tâm trí của ngươi sở hữu sự mạnh mẽ đến nhường nào. Nếu như ngươi chịu đồng ý trở thành vật chủ của ta, thì ta chắc chắn sẽ vơi bớt đi vô vàn những khó khăn trong việc đánh bại những kẻ đầu sỏ đang phải chịu trách nhiệm cho toàn bộ chuyện này.]
‘Chuyện đó…’
[Đừng quá lo lắng, con người. Ngươi vẫn sẽ nắm giữ toàn quyền kiểm soát cơ thể của chính mình ngay cả khi đã trở thành vật chủ của ta. Trên thực tế, chính bản thân ‘ta’ mới là kẻ đáng lẽ ra phải lo lắng ở đây.]
‘Tại sao lại như vậy chứ?’
[…Bởi vì để cho ngươi có thể trở thành vật chủ của ta, ta bắt buộc phải phơi bày ra cái thân thể thực sự của chính mình.]
‘À ra là vậy.’
Ta lập tức bừng tỉnh hiểu ra vấn đề. Nếu như mọi chuyện thực sự diễn ra đúng như những gì ta đang suy tính, thì kẻ nắm giữ vị thế cửa trên hoàn toàn thuộc về ta.
Nếu cái ‘tâm trí’ này bắt buộc phải phơi bày ra cái bản thể cốt lõi thực sự để có thể sử dụng ta làm vật chủ, thì lỡ như nó dám dở trò đâm lén, ta luôn luôn có sẵn phương án dự phòng là ra lệnh cho Nho Nhỏ hoặc An’as đánh úp cái bản thể đó và tiêu diệt nó ngay tắp lự.
Dĩ nhiên, cái tình thế này vẫn luôn ẩn chứa vô vàn những rủi ro chết người, bởi vì cái ‘tâm trí’ xảo quyệt này hoàn toàn có khả năng dự đoán trước được mọi nước đi và dùng một mánh lới nào đó để ngăn chặn Nho Nhỏ cùng An’as tiếp cận tấn công vào thân thể chính của nó.
Rủi ro hiện hữu là quá đỗi rõ ràng.
Cứ như thể đã đi guốc trong bụng đọc thấu được mạch suy nghĩ của ta, cái tâm trí kia liền cất tiếng hỏi,
[Có phải ngươi đang nơm nớp lo sợ rằng ta có thể sẽ rắp tâm cưỡng đoạt lấy cơ thể của ngươi mà không có sự đồng thuận từ ngươi?]
‘Thành thật mà nói thì, đúng là như vậy đấy.’
Ta cũng chẳng thèm phí công che giấu những hoài nghi trong đầu mà thẳng thừng gật đầu thừa nhận. Ta quả thực vô cùng lo ngại về cái viễn cảnh nó có thể cướp đi quyền kiểm soát cơ thể của ta.
Làm sao mà ta có thể không lo sốt vó lên được cơ chứ?
Cái con quái vật nham hiểm này chỉ vừa mới dốc sức hòng đoạt mạng ta cách đây chưa được bao lâu kia mà.
[Nếu như đó là nỗi bận tâm của ngươi, thì ngươi hoàn toàn không cần phải lo lắng quá nhiều làm gì. Tâm trí của ngươi sở hữu một sự kiên định quá đỗi mạnh mẽ để ta có thể hoàn toàn bề nghễ chiếm đoạt được. Dẫu cho bản thân ta có dã tâm muốn làm điều đó đi chăng nữa, ta e rằng sức của ta cũng không kham nổi đâu. Kẻ thực sự phải gánh chịu mọi rủi ro trong cái giao kèo này chỉ có duy nhất một mình ta mà thôi.]
‘Và ngươi đang hoang tưởng mong chờ rằng ta sẽ ngoan ngoãn tin sái cổ vào những lời đường mật đó của ngươi sao?’
[…Đó hoàn toàn không phải là vấn đề nằm ở việc ngươi có chịu tin hay không tin. Ta thừa biết rằng chính bản thân ngươi cũng đã tự nhận thức rõ được cái tâm trí của mình mạnh mẽ và bất khả xâm phạm đến mức độ nào rồi.]
Con quái vật này tỏ ra nhạy bén và sắc sảo hơn những gì ta từng tưởng tượng rất nhiều.
Quả thực là vậy, ta đã sớm tự ý thức được sự vượt trội về mặt sức mạnh tâm trí của bản thân. Đây cũng chính là cái cơ sở vững chắc nhất để ta có thể tự tin bước vào trận chiến đối đầu sòng phẳng với nó bên trong không gian tâm trí này.
Nhưng chỉ dựa vào mỗi cái lý do là tâm trí ta mạnh hơn nó, thì điều đó hoàn toàn không đồng nghĩa với việc ta có thể cho phép bản thân mù quáng tin tưởng nó.
Lỡ như nó vẫn còn đang giấu giếm một con bài tẩy chết người nào đó dưới tay áo thì sao?
[Quỹ thời gian của chúng ta không còn nhiều nhặn gì nữa đâu, con người. Rốt cuộc quyết định cuối cùng của ngươi là gì?]
Ta khẽ khựng lại, vắt óc cân đo đong đếm về tất cả những ưu điểm và rủi ro chí mạng của cái tình huống này.
Cuối cùng, kết quả chỉ quy về duy nhất một câu trả lời.
Một câu trả lời hoàn toàn hiển nhiên.
Ta hoàn toàn không thể tìm ra được bất kỳ một lý do chính đáng nào để cự tuyệt cái lời đề nghị này.
Suy cho cùng, ta không chỉ được hưởng trọn một phần thưởng vô cùng xứng đáng, mà cái lợi ích của con quái vật này còn trùng khớp một cách hoàn hảo với những gì mà ta đang hướng tới. Việc mượn lực sử dụng sức mạnh của nó để hỗ trợ ta nghiền nát những kẻ thù đang vượt quá giới hạn năng lực hiện tại của ta, vô hình trung cũng sẽ giúp cho chặng đường sinh tồn sắp tới của ta trở nên dễ thở hơn rất nhiều.
Cái nhược điểm chí mạng duy nhất ở đây chỉ là những rủi ro đang tiềm ẩn chực chờ bùng phát trong cái tình thế này, nhưng nếu như không có sự trợ lực của con quái vật, thì e rằng cái rủi ro mà ta phải tự mình gánh vác sẽ còn thảm khốc hơn gấp bội.
Chính vì lẽ đó, ta dứt khoát gạt bỏ đi mọi sự do dự.
‘Ta chấp thuận giúp đỡ ngươi.’
[Ngươi quả thực đã đưa ra một quyết định vô cùng sáng suốt đấy, hỡi con người.]
Quả cầu đỏ thẫm ở tít đằng xa bắt đầu dao động điên cuồng dữ dội, vô vàn những chấm đỏ xung quanh cũng hưng phấn đập theo nhịp điệu đó khi toàn bộ thế giới bắt đầu rung chuyển theo một nhịp đập mang sắc đỏ cuồng bạo.
Ta đảo mắt nhìn quanh một vòng lần cuối trước khi nhắm nghiền hai mắt lại và cảm nhận rõ rệt có một thứ tà khí lạnh buốt nào đó đang dính chặt bám rễ vào sau gáy mình.
…
‘Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy? Thế này là sao chứ? Tại sao hắn ta lại ra nông nỗi kia?’
An’as nơm nớp nhìn gã thương nhân với một vẻ mặt chất chứa đầy sự lo âu. Kể từ cái khoảnh khắc hắn dại dột ụp mảng san hô đó vào cổ, hắn đã đột nhiên đông cứng mọi cử động và nhắm nghiền hai mắt lại.
Cứ như thể bản thân hắn đã đột ngột hóa đá trở thành một bức tượng vô hồn vậy.
Nếu như không phải vì vẫn còn lờ mờ cảm nhận được nhịp tim đang thoi thóp đập, thì có lẽ An’as đã đinh ninh rằng hắn đã chết cứng từ lâu rồi.
Nhưng nguyên cớ gì lại khiến hắn rơi vào cái thảm trạng này cơ chứ?
An’as hoảng hốt dáo dác nhìn quanh, ánh mắt của hắn va phải bầy tượng đá đang trân trân chằm chằm nhìn vào cả hai người bọn họ. Lồng ngực hắn quặn thắt lại đầy sợ hãi khi trực tiếp hứng chịu vô số những ánh nhìn chết chóc của chúng.
Hắn thừa biết rằng bọn họ đang bị theo dõi cực kỳ gắt gao.
‘Rốt cuộc thì mình nên làm cái gì đây…? Cứ đà này thì sớm muộn gì cả hai cái mạng cũng sẽ phải bỏ lại nơi đây mất thôi.’
Dẫu cho trong thâm tâm đang gào thét hoảng loạn, An’as vẫn dốc sức duy trì một vẻ mặt điềm tĩnh ở bề ngoài trong lúc cố gắng xâu chuỗi và tìm hiểu tình hình. Hắn ưu tiên lia mắt rà soát toàn bộ cơ thể của gã thương nhân để xem liệu có xuất hiện bất cứ một dấu hiệu bất thường nào không. Tuy nhiên, nhìn đi nhìn lại, dường như trên người hắn chẳng có một thương tích hay vấn đề gì sai trái cả.
Vậy thì nguyên do là do đâu…?
Tại sao hắn lại đột nhiên chết cứng như một tảng đá vậy chứ?
‘Lẽ nào cơ địa của hắn bị dị ứng bài xích với san hô, hay là…’
Một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên như tia chớp trong đầu An’as khiến hai con ngươi của hắn mở to trừng trừng. Chẳng lẽ cái con quái vật đó đang rắp tâm muốn chiếm đoạt đoạt xác của gã thương nhân?!
‘Nếu cái giả thuyết tồi tệ đó là sự thật, thì e rằng mọi bề đang trượt dốc thảm hại hơn rất nhiều so với những gì mình đã huyễn hoặc ban đầu.’
An’as bắt đầu lo lắng cắn chặt môi, cố gắng kìm nén tiết chế lại nhịp thở. Bản thân hắn hoàn toàn có đủ năng lực để nín thở cầm cự trong khoảng thời gian xấp xỉ một giờ đồng hồ. Năng lực sinh tồn phi thường này hoàn toàn bắt nguồn từ việc hắn chuyên tu rèn luyện theo nhánh sức mạnh [Thân thể] (Body).
Những chuỗi ngày huấn luyện địa ngục đã nhào nặn và ban tặng cho hắn một cơ thể tráng kiện cùng một buồng phổi sở hữu sức bền cực kỳ khủng khiếp.
Nhưng đó tuyệt nhiên không phải là cái vấn đề cốt lõi ngay lúc này.
Cơ thể của hắn lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ khi ánh mắt trở nên sắc lẹm như dao cạo. Dáo dác nhìn quanh một vòng, hắn từ từ di chuyển áp sát lại gần Lazarus hơn trong khi toàn thân vẫn luôn căng cứng chuẩn bị chiến đấu.
Ngay cả vào giờ phút sinh tử này, hắn vẫn có thể cảm nhận rõ rệt được sự hiện diện của cái kỹ năng khống chế trọng lực kỳ lạ từ Lazarus đang ghim chặt kéo chân hắn xuống đáy biển.
Kẻ đó rõ ràng là vẫn chưa hề chịu đầu hàng thua cuộc.
‘Tạm thời thì mình sẽ nhận trọng trách bảo vệ cho sự an nguy của hắn.’
Hành động này là nhằm mục đích triệt để đảm bảo rằng hắn sẽ không bị quấy nhiễu hay cắn lén bởi bất cứ một con quái vật tép riu ngẫu nhiên nào đó. Nếu như cái quá trình đó vô tình bị gián đoạn, thì có trời mới lường trước được hậu quả tồi tệ gì sẽ giáng xuống?
Nhưng khi bình tâm suy xét lại, nếu như cái viễn cảnh đó thực sự là chủ đích mà con quái vật nhắm tới, thì đáng lẽ ra nó đã điều động bầy tượng đá vào cuộc từ lâu rồi mới phải.
‘Lẽ nào là do nó muốn chiếm giữ một cái xác còn nguyên vẹn trong trạng thái hoàn hảo nhất, hay là—!?’
Đột nhiên cảm nhận được có một thứ tà khí nào đó vừa mới sột soạt chuyển động, đầu An’as lập tức giật phắt ngoảnh về phía Lazarus ngay khi có một cái sinh vật dị hợm nào đó bất ngờ trồi lên từ dưới đáy bùn, lao vút tới và đâm xuyên thẳng vào sau gáy gã thương nhân.
‘Chết tiệt!’
An’as gào thét trong sự hoảng loạn tột độ, nhưng hắn hoàn toàn không có lấy một cơ hội để kịp thời phản ứng khi cái thứ vừa lao tới đó đã cắm rễ bám chặt như đỉa đói vào gáy của Lazarus.
An’as cảm thấy toàn bộ cơ bắp trên người mình đông cứng lại như một tảng đá.
Và rồi—
Lazarus vô cùng chậm rãi mở bừng mắt ra, một ánh nhìn tĩnh lặng như mặt hồ nước chết cùng với một biểu cảm lạnh lẽo buốt giá hơn hẳn so với dáng vẻ thường ngày.
Trong một khoảnh khắc vô thức chớp nhoáng, An'as có cảm giác như kẻ đang đứng trước mặt mình mang một khí chất hoàn toàn dị biệt so với gã thương nhân mà hắn đã từng quen thuộc. Nhưng cái cảm giác rờn rợn đó chẳng thể kéo dài được bao lâu khi cái nụ cười giảo hoạt quen thuộc thường trực lại vẽ lên trên khuôn mặt hắn, và hắn lững thững lướt nhẹ những ngón tay xuyên qua làn nước.
Cái cảnh tượng kinh hoàng diễn ra tiếp theo đó quả thực đã khiến cho An’as chấn động đến mức hóa đá khi hắn tận mắt chứng kiến bầy tượng đá bủa vây xung quanh đồng loạt rùng mình chuyển động, tất thảy đều lầm lùi cất bước nhắm thẳng về phía vị trí của bọn họ.
‘Thôi toang thật rồi…!’
Từng thớ cơ trên người An’as siết chặt lại và gồ lên cuồn cuộn khi hắn nắm chặt hai tay thành quyền, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng lao vào một trận tử chiến.
Tuy nhiên, ngay trước khi hắn kịp kích hoạt bùng nổ sức mạnh, gã thương nhân đã hững hờ giơ một cánh tay lên.
…và toàn bộ bầy tượng đá lập tức ngoan ngoãn phanh gấp dừng lại như có một phép màu.
‘Cái quái gì thế này?’
An’as hoang mang chớp mắt liên hồi một cách chậm chạp, dốc toàn bộ công suất não bộ cố gắng hết sức để phân tích và xử lý cái tình huống siêu thực này.
Rồi…
Hắn chầm chậm vặn cổ xoay đầu nhìn về phía gã thương nhân, đập vào mắt hắn là hình ảnh gã đang ném thẳng một nụ cười đầy ngạo nghễ trực diện về phía hắn.
Và đó cũng chính là lúc hắn nhìn thấy khẩu hình miệng của kẻ nọ bắt đầu mấp máy,
‘Trông cũng khá là ngầu lòi đấy chứ nhỉ, có phải không?’