Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 611: Hiệp sĩ thất bại [1]
“…Đã một khoảng thời gian dài đằng đẵng rồi nhỉ,” tôi thì thầm lẩm bẩm, ánh mắt đăm đăm nhìn ra ngoài ô cửa sổ của chiếc xe ngựa đang bon bon chạy, thu trọn vào tầm mắt cái khung cảnh quen thuộc đến nao lòng đang lướt qua bên ngoài.
Tuy ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng nếu tính toán một cách thực tế thì khoảng thời gian kể từ cái lần cuối cùng tôi rời mắt khỏi cái Học viện này hoàn toàn không thể gọi là lâu. Cùng lắm cũng chỉ mới trôi qua chưa đầy một tuần lễ mà thôi.
Nhưng đối với tôi, cái khoảng thời gian ngắn ngủi ấy lại mang đến một cảm giác nặng nề, kéo dài lê thê như thể cả một đời người vừa trôi qua vậy.
“Hãy khắc cốt ghi tâm điều này, bằng mọi giá tuyệt đối không được phép để lộ ra bất kỳ một sơ hở nào về thân phận thực sự của ngươi. Mục tiêu duy nhất và tối thượng của ngươi trong chuyến đi này là phải thuận lợi tiếp cận được cái khe nứt đó và an toàn tiến vào bên trong Không gian Gương.”
“Ta thừa biết rồi.”
Tôi hoàn toàn không cần Noel phải tốn công tốn sức nhắc nhở thêm nữa. Thực tế thì dọc theo suốt chuyến đi này, ông ấy đã nhai đi nhai lại cái điệp khúc tương tự không biết bao nhiêu lần rồi.
Cái bản mặt của tôi trông có vẻ thiếu sự đáng tin cậy đến mức đó sao?
‘Không, hoàn toàn không phải vì lý do ông ấy không tin tưởng mình, mà chính xác hơn là do cái bản tính đa nghi Tào Tháo của ông ấy đang trỗi dậy mạnh mẽ mà thôi.’
Quả thực, một người đã từng nếm trải những đau khổ tột cùng như ông ấy chắc chắn sẽ không bao giờ muốn phải lặp lại cái viễn cảnh tồi tệ đó thêm một lần nào nữa. Tôi hoàn toàn có thể thấu hiểu được điều đó—và chính vì thế, tôi quyết định không cất thêm lời nào nữa, khẽ nhắm nghiền hai mắt lại mặc cho chiếc xe ngựa vẫn đang lộc cộc lăn bánh tiến về phía trước.
Mặc dù đã cố gắng hết sức để ép buộc bản thân phải duy trì được sự bình tĩnh, nhưng tôi vẫn gặp phải muôn vàn khó khăn trong việc kiểm soát những dòng suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu khi tâm trí cứ không ngừng bay bổng hướng về cái Học viện đó. Chuyện tồi tệ gì sẽ xảy ra nếu như tôi vô tình chạm mặt cô ấy? Còn đám người quen cũ kia thì sao? Liệu bọn họ có đủ tinh ý để nhận ra được tôi dưới lớp ngụy trang này không?
Nếu xét theo mặt logic thì khả năng đó gần như bằng không—bởi vì chính tay Noel đã đích thân ra tay can thiệp, sử dụng những thủ thuật tinh vi nhất để che đậy hoàn toàn khuôn mặt thật của tôi. Nhưng liệu cái phép thuật ngụy trang của ông ấy có thực sự đủ khả năng để qua mặt được tất cả bọn họ không?
Nếu là vào khoảng thời gian trước đây thì có lẽ tôi đã dám chắc chắn, nhưng với cái tình trạng tàn tạ hiện tại của ông ấy thì…
“Chúng ta đã đến nơi rồi thưa ngài.”
Cỗ xe ngựa từ từ giảm tốc độ rồi dừng lại một cách nhẹ nhàng êm ái, tiếng cọt kẹt khẽ vang lên khi cánh cửa xe được ai đó mở ra từ bên ngoài. Noel là người dậm chân bước ra trước tiên, ngay lập tức ánh nắng mặt trời rực rỡ đã ùa vào ngập tràn bên trong khoang xe.
Sau đó, ông ấy quay đầu lại nhìn tôi với một ánh mắt đầy nghiêm nghị.
“Ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý chưa?”
“…Ta đã sẵn sàng rồi.”
Tôi lặng lẽ gật đầu xác nhận đồng thời dứt khoát bước ra khỏi xe, để mặc cho những tia nắng chói chang của mặt trời hoàn toàn bao bọc lấy toàn bộ cơ thể mình.
Rồi, từ từ xoay đầu lại, tôi lập tức bắt gặp hình ảnh cái cổng chính của Học viện, một khung cảnh quá đỗi quen thuộc đã từng in sâu vào tâm trí.
Tôi bỗng cảm thấy lồng ngực mình như bị ai đó bóp nghẹt lại khi nhìn thấy cái khung cảnh tĩnh lặng ấy, lặng lẽ nối gót theo sau ‘Aldric’ từ phía sau, cùng với một vài tên người hầu đang lầm lũi đi theo tháp tùng.
Và chỉ một lúc sau đó, khi chúng tôi đã tiến đến ngay sát trước cổng Học viện, một hình bóng quen thuộc bỗng dưng xuất hiện.
Ngay tại cái khoảnh khắc mà cô ấy vừa mới lộ diện, cứ như thể toàn bộ lượng không khí bên trong lồng ngực tôi đã bị hút sạch sành sanh, khiến cho tôi rơi vào trạng thái nghẹt thở hoàn toàn. Mái tóc đen tuyền mềm mại tung bay trong gió cùng đôi mắt sắc lạnh như sương giá, cô ấy cất những bước đi tự tin tiến đến đứng ngay trước mặt tất cả chúng tôi, cái vẻ ngoài mang nét đẹp tuyệt mỹ đó dễ dàng thu hút trọn vẹn sự chú ý của một vài người đang đứng gần đó.
Đầu óc tôi lập tức trở nên trống rỗng hoàn toàn khi đôi mắt chạm phải hình bóng của cô ấy.
…Nhưng song song với đó, trái tim tôi lại nhói lên một cơn đau đớn khó tả.
“Vô cùng cảm tạ ngài vì đã cất công đến tận đây.”
Cô ấy cất lời chào hỏi Aldric trước tiên, hầu như không hề có ý định liếc mắt nhìn về phía những người đi cùng chúng tôi. Ánh mắt của cô ấy chỉ vô tình lướt qua chạm vào tôi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhất có thể trước khi lạnh lùng dời đi nơi khác, và chỉ ban phát cho những tên người hầu khác những cái nhìn thoáng qua có thái độ tương tự.
‘Vậy là cô ấy hoàn toàn không nhìn thấu được cái lớp ngụy trang này rồi.’
Một phần nào đó trong sâu thẳm thâm tâm tôi cảm thấy khá là mừng rỡ và nhẹ nhõm vì điều đó, nhưng đồng thời tôi lại bất giác cảm thấy vô cùng lạc lõng và chông chênh.
Khi ngắm nhìn cô ấy, ngắm nhìn cái nét mặt lạnh lùng quen thuộc đến nao lòng ấy, một ý nghĩ chợt len lỏi và nảy mầm trong đầu tôi—tại sao trông cô ấy vẫn y hệt như cái bộ dạng trước đây vậy?
Cô ấy dường như hoàn toàn không có mảy may một chút thay đổi nào so với cái khoảng thời gian trước đây cả.
Cứ như thể cái sự kiện ‘chết chóc’ kinh hoàng của tôi hoàn toàn không gây ra bất kỳ một sự ảnh hưởng nào đến tâm trạng của cô ấy vậy.
Dĩ nhiên lý trí của tôi thừa hiểu rằng có lẽ sự thật đằng sau không phải là như vậy, nhưng rủi như cái viễn cảnh tồi tệ đó là sự thật thì sao? Rủi như cô ấy thực sự không thèm quan tâm đến cái sống chết của tôi thì sao?
Nhớ lại cái ánh mắt căm phẫn tột độ mà cô ấy đã từng dùng để lườm tôi trước đây, đôi môi tôi bất giác khẽ run lên bần bật.
‘…Có lẽ sự thật đúng là như vậy thật rồi.’
Tôi nhắm nghiền hai mắt lại và cố gắng hít một hơi thật sâu. Nỗi đau đớn cào xé trong lồng ngực lại càng trở nên dữ dội và tàn nhẫn hơn khi cái ý nghĩ tồi tệ ấy bắt đầu chiếm đoạt lấy tâm trí, và ngay tại cái khoảnh khắc yếu lòng ấy, tôi hoàn toàn không còn bất kỳ sự lựa chọn nào khác ngoài việc bắt buộc phải làm cái điều đó.
Tôi quyết định tắt ngấm mọi xúc cảm của bản thân.
Xóa sạch mọi thứ.
Cái nỗi đau đớn giày vò này…
Tôi thực sự không thể nào tiếp tục chịu đựng thêm được nữa.
…
Phù
Những làn khói thuốc lá mỏng manh cứ thế bay lượn và lơ lửng trong cái không gian rộng lớn tĩnh mịch của phòng sinh hoạt chung. Với một ánh mắt lơ đãng, vô hồn thả trôi qua làn khói mờ ảo, Kiera từ từ giơ một bàn tay lên và nhẹ nhàng dùng ngón tay xoay vần những vòng khói.
Cô cứ ngồi tĩnh lặng ở đó với cái tư thế như vậy, ánh mắt lạc lõng, trống rỗng, cho đến tận khi một giọng nói quen thuộc cất lên phá vỡ đi bầu không khí tĩnh lặng.
“Kiera này?”
Đôi lông mày thanh tú của Kiera khẽ nhíu chặt lại đầy vẻ khó chịu.
Lại là cái chất giọng ồn ào và phiền phức ấy…
“Kiera…?”
“Tôi không có bị điếc, tôi đã nghe thấy cô gọi ngay từ lần đầu tiên rồi.”
Kiera chậm rãi dời ánh mắt khỏi những làn khói, ánh nhìn lạnh lùng lập tức dừng lại trên khuôn mặt của Aoife. Thoạt nhìn qua thì sắc mặt của cô ấy có vẻ vẫn bình thường, nhưng những quầng thâm nhạt màu in hằn dưới đôi mắt là một minh chứng quá đỗi rõ ràng khó mà có thể bỏ qua được.
Mặc dù tin tức chấn động về cái chết của Julien vẫn đang được giấu nhẹm và bưng bít với hầu hết tất cả mọi người, nhưng bọn họ lại là những người nắm rõ sự tình.
…Bởi vì chính Aoife là người đầu tiên mang cái tin tức động trời đó về thông báo cho bọn họ biết.
Với cái tư cách cao quý là một vị Công chúa của Đế quốc, hiển nhiên là cô ấy sẽ nằm trong danh sách những người được nhận được thông báo về vụ việc. Dù đã nhận được chỉ thị nghiêm ngặt yêu cầu phải giữ kín bí mật, nhưng với cái bản tính ồn ào và lắm mồm vốn có của mình, Aoife đã nhanh chóng chia sẻ thông tin tuyệt mật đó với những người bạn thân thiết khác, kèm theo đó là lời khăng khăng khẩn khoản yêu cầu bọn họ tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai khác biết.
Cái tin tức đó dĩ nhiên đã giáng một đòn sốc tâm lý cực mạnh khiến cho tất cả mọi người đều phải bàng hoàng.
Tuy nhiên, cái cú sốc tâm lý đó cũng chỉ có thể kéo dài được vỏn vẹn trong vài giây ngắn ngủi trước khi tất cả mọi người đều đồng loạt gạt bỏ cái ý nghĩ điên rồ đó ra khỏi đầu. Suy cho cùng thì đây cũng đâu phải là lần đầu tiên cái tên Julien đó dở chứng đột nhiên biến mất dạng hay giả vờ chết.
Thế nhưng…
‘Sự thật là lần này hắn ta hoàn toàn không phải chỉ đơn thuần là biến mất. Thi thể bất động của hắn đã thực sự được người ta tìm thấy trong cái tình trạng không còn chút nhịp đập của tim hay một hơi thở nào cả.’
Dù sự thật rành rành ra đó là vậy, nhưng dường như bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ đô để có thể thuyết phục được bọn họ tin vào cái chết của hắn. Julien trong mắt bọn họ giống hệt như một con gián sống dai dẳng. Hắn ta hoàn toàn không phải là cái loại người dễ dàng bỏ mạng một cách ngớ ngẩn và vô cùng đột ngột như vậy được.
Hắn ta tuyệt đối không thể nào chết một cách nhảm nhí như thế được.
Nhưng rồi…
Bọn họ đều đã được tận mắt chứng kiến bộ dạng tàn tạ của Leon.
Một người đàn ông luôn nổi tiếng với sự điềm tĩnh sắt đá, chưa từng thực sự bộc lộ bất kỳ một loại cảm xúc nào ra bên ngoài, cuối cùng thì cũng đã để lộ ra những dấu hiệu của sự yếu đuối và suy sụp tột độ, từ cái khuôn mặt hốc hác, tiều tụy đi trông thấy cho đến cái ánh mắt xa xăm, vô hồn và lạc lõng.
Và đó cũng chính là cái khoảnh khắc mà sự thật phũ phàng đã giáng một đòn chí mạng, đập nát mọi sự ảo tưởng của bọn họ.
Julien.
…Hắn ta thực sự đã chết rồi.
“Cũng sắp đến giờ vào lớp rồi đấy. Cậu có định đi học không vậy?”
“Chắc là tôi sẽ cúp cua thôi…”
Kiera hờ hững buông một câu trả lời lơ đãng, toàn bộ sự chú ý của cô lại một lần nữa trôi tuột về những làn khói đang cuộn xoáy trong không khí. Thành thật mà nói thì, học kỳ này cũng sắp sửa đi đến hồi kết thúc rồi, và cái kỳ thi cuối kỳ mang tính chất quyết định cũng đã cận kề ngay trước mắt. Trong cái thời điểm nhạy cảm này, việc vác xác đến lớp học thực sự mang lại một cảm giác vô cùng vô nghĩa và thừa thãi.
Những buổi học trên lớp bây giờ về cơ bản cũng chỉ mang tính chất như những buổi tự ôn tập kiến thức chứ chẳng có gì hơn.
Hơn nữa, bản thân cô ấy ở thời điểm hiện tại cũng đã trang bị được cho mình những phương pháp tự học vô cùng hiệu quả. Những phương pháp mà cô ấy đã cất công học hỏi được từ…
Phù
Kiera lại đưa điếu thuốc lên miệng rít thêm một hơi thật sâu trong khi Aoife vẫn đang dán chặt ánh nhìn vào cô ấy với một vẻ mặt đong đầy sự lo lắng. Cô ấy vừa mới hé miệng định nói thêm một điều gì đó thì sự xuất hiện bất thình lình của một người ở phía sau đã khiến cô ấy phải ngậm miệng lại.
“Hai cậu đang làm cái gì ở đây vậy?”
Người vừa mới cất tiếng đó chính là Evelyn.
Nhìn lướt qua cô ấy và bắt gặp cái khuôn mặt nhợt nhạt, thiếu sức sống đó, Aoife thừa hiểu rằng nguyên nhân phần lớn là bắt nguồn từ tình trạng của Leon. Anh ấy vẫn luôn tự nhốt mình và chưa từng chịu bước chân ra khỏi phòng lấy nửa bước kể từ cái ngày nhận được hung tin về cái chết của Julien.
Anh ấy cũng gần như đã bỏ ăn bỏ uống hoàn toàn.
Aoife khẽ hít một hơi thật sâu trong khi nhanh chóng tóm tắt lại một cách vô cùng ngắn gọn tình hình hiện tại cho cô ấy nghe.
“Mình chỉ đang hỏi thăm xem Kiera có muốn đi học không thôi. Cô ấy bảo là không muốn đi.”
“Oh, mình hiểu rồi.”
Evelyn gật đầu tỏ vẻ đã thấu hiểu trong khi ánh mắt buồn bã khẽ hạ xuống nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.
Mặc dù nếu xét về mức độ thân thiết thì cô ấy không quá mức gần gũi với Julien bởi vì trong quá khứ cô đã từng mang một ác cảm rất lớn đối với hắn, nhưng dạo gần đây mối quan hệ giữa cô ấy và hắn đã trở nên hòa hợp và bớt căng thẳng hơn rất nhiều. Cái tin tức chấn động về cái chết đột ngột của hắn quả thực đã gây ra một cú sốc không hề nhỏ đối với cô ấy, nhưng dường như cái sự thật tàn khốc đó vẫn chưa thực sự thấm sâu vào trong nhận thức của cô.
Nhưng nếu phải chỉ ra một người chịu ảnh hưởng nặng nề và bi đát nhất từ sự kiện này, thì người đó không ai khác chính là Leon.
Toàn bộ con người anh ấy dường như đã bị đóng băng hoàn toàn, chìm nghỉm trong một cái vòng xoáy không đáy của sự dằn vặt và tự trách móc bản thân, cái miệng cứ lẩm bẩm lặp đi lặp lại những câu nói vô nghĩa như, ‘Tất cả là tại lỗi của mình… Chính mình là kẻ đã gián tiếp gây ra cái chuyện tồi tệ này. Giá như mà mình có thể trở nên giỏi giang và mạnh mẽ hơn…’ hết lần này đến lần khác không biết mệt mỏi.
Dù cho cô ấy có dùng đủ mọi lời lẽ ngon ngọt để khuyên can hay an ủi đi chăng nữa, anh ấy cũng hoàn toàn bỏ ngoài tai, cứ thế mặc cho bản thân bị kéo chìm sâu hơn vào cái vòng xoáy tự trách đầy tuyệt vọng ấy.
Anh ấy thực sự là người bị cái chết của Julien giáng cho một đòn nặng nề và tàn nhẫn nhất.
…Và một điều khiến cho mọi người cảm thấy bất ngờ hơn cả, là ngay cả những kẻ như Kaelion và Caius cũng vậy. Hai cái tên đó dường như cũng chịu một sự đả kích không hề nhỏ bởi cái chết của Julien.
Cái phản ứng kỳ lạ này của bọn chúng đã khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng ngạc nhiên và khó hiểu. Đặc biệt là khi thử hồi tưởng lại về cái mối quan hệ như nước với lửa của bọn họ trong giai đoạn ban đầu.
Từ lúc nào mà mối quan hệ của bọn họ lại trở nên thân thiết và gắn bó đến như vậy cơ chứ?
Một sự tĩnh lặng đến mức kỳ lạ và ngột ngạt bắt đầu bao trùm lấy căn phòng khi cả ba cô gái đều đang chìm đắm trong những dòng suy nghĩ miên man của riêng mình.
Cho đến khi,
“Thôi bỏ đi, vậy cũng được…”
Aoife chủ động cất tiếng phá vỡ đi sự im lặng đáng sợ đó trong khi đưa tay thu xếp lại đống sách vở và tài liệu ghi chép rồi đặt mạnh chúng xuống chiếc bàn gần đó trước khi kéo ghế ngồi xuống.
“Bởi vì cả hai cậu đều quyết định cúp cua không đi học, nên chắc là tôi cũng sẽ ngồi lỳ ở đây để tự học luôn cho có bạn có bè.”
“Cút đi cho khuất mắt tôi.”
Kiera lạnh lùng vung tay hất văng mẩu tàn thuốc lá đi.
“Tôi thà lủi thủi ngồi tự học một mình còn hơn là phải ngồi chung mâm với cô. Một trong những lý do khiến tôi quyết định cúp cua không thèm vác mặt đến lớp là để tránh phải nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét của cô đấy. Vậy nên tôi sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc và biết ơn nếu như cô cứ việc ngoan ngoãn vác xác đi đi, cô biết đấy…”
Kiera chợt dừng lại giữa chừng, đưa tay làm động tác xua đuổi như đuổi ruồi.
Khuôn mặt của Aoife lập tức giật giật vì tức giận.
“Cậu có bị đứt dây thần kinh nhận thức không vậy, cậu thừa biết đây là không gian phòng sinh hoạt chung cơ mà?”
“…Tôi biết thừa chứ.”
“Nếu đã biết thì—”
“Nhưng cái sự thật hiển nhiên đó cũng chẳng thể nào làm thay đổi được cái cảm giác chướng mắt của tôi đối với cô.”
Kiera lại một lần nữa phũ phàng cắt ngang lời của Aoife trong khi chỉnh đốn lại tư thế ngồi thẳng dậy, đưa tay phủi phủi những nếp nhăn trên quần áo. Sau khi dùng mũi giày dẫm nát để dập tắt tàn điếu thuốc dưới chân, cô ấy hùng hổ tiến thẳng về phía Aoife, nét mặt cau có và khó chịu thể hiện rõ mồn một.
“Cảnh cáo cô đấy, nếu như cô dám to gan phát ra dù chỉ là một tiếng động nhỏ xíu thôi là tôi sẽ lập tức g**t ch*t cô đấy.”
“…Cái thái độ quái quỷ gì thế này…”
Aoife trừng mắt nhìn Kiera với một vẻ mặt tủi thân tột độ trong khi miệng lẩm bẩm những câu trách móc như, ‘Cái thứ gọi là sự tôn trọng tối thiểu để ở đâu rồi? Nên nhớ tôi là một vị công chúa cao quý đấy nhé. Sao cậu lại dám ăn nói với tôi bằng cái giọng điệu xấc xược như vậy chứ?’
Nghe thấy tiếng lẩm bẩm đầy ấm ức của cô ấy, Kiera khẽ dừng bước, và cái miệng của Aoife cũng nhanh chóng ngoan ngoãn khép chặt lại vì sợ hãi.
Kiera nhếch mép nở một nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ.
“Đồ nhát gan vô dụng.”
Nói xong, cô ấy kéo ghế ngồi phịch xuống ngay đối diện với cô ấy.
Chứng kiến màn tương tác đầy mùi thuốc súng của hai người bọn họ, Evelyn chậm rãi chớp chớp mắt. Tính ra thì cũng chưa trôi qua bao lâu kể từ cái ngày mà Julien qua đời. Trong thâm tâm, Evelyn đã nửa mong đợi rằng hai cái con người này sẽ phải gánh chịu những ảnh hưởng nặng nề và suy sụp hơn rất nhiều, nhưng ngoài những khoảnh khắc im lặng đáng sợ thỉnh thoảng mới xuất hiện ra, thì trông bọn họ có vẻ như vẫn đang kiểm soát rất tốt cảm xúc của mình.
Như thể đã đánh hơi được cái nét mặt mang đầy vẻ kỳ lạ và thắc mắc của cô ấy, Kiera quay phắt đầu sang nhìn chằm chằm.
“Sao, bộ có chuyện gì không ổn à?”
“Không có gì, chỉ là…”
“…Cậu đang nghi ngờ và đánh giá rằng tôi đang hành xử một cách quá đỗi bình thường sau khi phải tiếp nhận cái tin tức chấn động đó, có đúng không?”
“Ờ thì…”
Đôi môi của Aoife mím chặt lại thành một đường thẳng hình chữ X. Những luồng suy nghĩ giấu kín trong đầu cô ấy quả thực đã bị đối phương đọc thấu một cách vô cùng hoàn hảo.
Kiera bật cười sảng khoái khi nhìn thấy cái phản ứng lúng túng đó, rồi tiện tay với lấy cuốn sách tham khảo đang đặt trên chiếc bàn gần đó trước khi lật mở nó ra.
“Các cậu có biết được rằng cái gã đó đã từng nói với tôi những lời lẽ như thế nào không?”
Kiera vừa khẽ lẩm bẩm trong miệng, đôi mắt vừa di chuyển quét nhanh qua từng dòng chữ in trên trang sách.
Cả Aoife và Evelyn đều đồng loạt dán chặt ánh nhìn vào cô ấy khi thấy cô ấy từ từ nhắm mắt lại và bắt đầu hồi tưởng về một cuộc trò chuyện đã từng diễn ra trong quá khứ.
“Cuộc sống này sẽ không bao giờ chịu dừng lại chỉ vì chúng ta đang phải trải qua những đau khổ.”
“Nó cứ thế phũ phàng tiến về phía trước, một cách không ngừng nghỉ.”
“Giống y hệt như những gì mà chúng ta nên và bắt buộc phải làm.”
“Đó chính là cái cách tốt nhất để thể hiện sự tôn vinh đối với những gì đã thuộc về quá khứ, đồng thời cũng là cách để dọn đường và tạo ra khoảng trống cho những điều kỳ diệu có thể xảy ra trong tương lai. Và đó cũng chính là cái cách mà một con người học cách để trưởng thành.”
Hai người họ chỉ biết lẳng lặng nhìn Kiera trong một sự im lặng đến ngột ngạt khi cô ấy tiếp tục cất lời.
“…Thú thực là vào cái thời điểm đó, tôi hoàn toàn không thể nào lĩnh ngộ được hàm ý sâu xa chứa đựng trong những lời nói ấy, nhưng giờ thì tôi đã thấu hiểu được tất cả rồi.”
Kiera khẽ mím môi lại đầy suy tư.
“Luôn có một thời điểm và một không gian thích hợp dành cho mọi thứ, nhưng cái cuộc đời này sẽ không bao giờ kiên nhẫn đứng lại để chờ đợi tôi, hay chờ đợi bất kỳ một ai khác. Tôi hoàn toàn không thể cứ mãi chôn chân đứng yên tại một chỗ, để cho bản thân mình bị mắc kẹt mãi mãi trong vũng lầy của quá khứ. Tôi cũng chỉ vừa mới chập chững bước được một bước đi đầu tiên ra khỏi cái vạch xuất phát an toàn… và tôi tuyệt đối không cho phép bản thân mình được quay đầu trở lại cái nơi mà mình đã từng đứng.”
Cô ấy đã lãng phí quá nhiều thời gian quý báu của cuộc đời mình chỉ để quẩn quanh trên cái vạch xuất phát tẻ nhạt ấy.
Phải mãi cho đến tận dạo gần đây, cô ấy mới thực sự tìm được cho mình đủ can đảm để có thể bứt phá và vượt qua được cái vạch xuất phát đó. Và tất cả những sự thay đổi tích cực đó đều là nhờ vào công lao của hắn.
Và cũng chính vì cái lý do trân quý đó mà cô ấy kiên quyết không bao giờ muốn quay trở lại cái nơi mà mình đã từng đứng.
Bởi vì cô ấy đã thực sự trưởng thành và vượt qua được cái ranh giới an toàn đó.
Cô ấy—
Ầm!
Một tiếng va đập lớn vang lên vô cùng đột ngột khiến cho tất cả mọi người đều phải giật bắn mình hoảng sợ khi tất cả đồng loạt ngẩng phắt đầu nhìn về phía khu vực cầu thang, nơi có một bóng dáng tiều tụy đang lảo đảo, loạng choạng bước từng bước khó nhọc đi xuống.
“Leon!?”
Evelyn và những người khác lập tức rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy anh ấy lúc này chỉ có thể miễn cưỡng bám víu vào tay vịn lan can để không bị ngã nhào.
Ngay khi bọn họ vừa mới lao đến định đưa tay ra đỡ lấy anh ấy, bọn họ kinh hãi nhìn thấy anh ấy chậm rãi ngẩng đầu lên, để lộ ra một đôi mắt đỏ ngầu vằn vện tơ máu.
“Tôi…”
Đôi môi khô khốc của anh ấy cứ run lên bần bật liên hồi, một thứ bản năng vô hình nào đó đang không ngừng thôi thúc và xui khiến anh ấy.
“…Cái linh cảm của tôi tuyệt đối không thể nào sai được.”