Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa

Chương 562

Trước Tiếp

Chương 562: Một mục tiêu [1]

“Đừng có tốn hơi phí sức gặng hỏi làm gì vô ích. Đây rốt cuộc cũng chỉ là một đoạn băng ghi âm được thu sẵn thôi.”

Chỉ vỏn vẹn một câu nói đó thôi, tôi đã buộc bản thân phải bừng tỉnh và chấn chỉnh lại tinh thần. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi suýt chút nữa đã huyễn hoặc rằng bản thân mình đang thực sự tương tác trực tiếp với chính cái bản ngã của mình trong quá khứ, nhưng thực tế phũ phàng lại chứng minh điều ngược lại.

“Nếu như nhà ngươi đã có thể mở khóa và tiếp cận được cái đoạn ghi âm này, điều đó đồng nghĩa với việc nhà ngươi đã thành công nắm giữ được Chiếc Gương Thiên Hà trong tay rồi. Làm tốt lắm.”

Trông cái vẻ mặt của hắn ta có vẻ khá là mãn nguyện và hài lòng trước cái diễn biến khả quan ấy.

…Hoặc ít nhất thì, cái biểu cảm mà hắn ta đang phơi bày ra trông có vẻ là như vậy. Dẫu cho cái bản mặt đó đích thị là khuôn mặt của chính tôi, nhưng tôi lại cay đắng nhận ra mình hoàn toàn mù tịt, không tài nào đọc vị nổi những biểu cảm đang nhấp nhô trên cái khuôn mặt của chính mình.

Liệu trong cái khoảng thời gian quá khứ đó, bộ dạng của tôi thực sự trông thảm hại như thế này sao?

“Vào cái thời điểm hiện tại, có vô vàn những cái uẩn khúc trông có vẻ cực kỳ phi lý và không ăn khớp, nhưng rồi theo thời gian mọi thứ cũng sẽ đâu vào đấy và trở nên hợp lý thôi. Chỉ cần nhà ngươi khắc cốt ghi tâm một điều…”

Cái hình ảnh phản chiếu bên trong gương đột ngột khựng lại và phóng ánh nhìn sắc như dao cạo thẳng vào tôi.

“…Bản chất của chúng ta tuyệt nhiên không phải là những kẻ thánh thiện tốt đẹp gì cho cam. Cái thứ mà ta mòn mỏi tìm kiếm đéo… à không, hoàn toàn không phải là những thứ phù phiếm như đạo đức hay nhân phẩm. Mục tiêu duy nhất mà ta thèm khát chính là sức mạnh tuyệt đối. Bàn tay ta nhuốm đầy rẫy những tội lỗi nhơ nhuốc, nhưng lương tâm ta lại thanh thản vô cùng. Chúng ta… ta… chỉ đơn thuần là đang dốc sức hoàn thành những cái sứ mệnh mà định mệnh đã tàn nhẫn an bài sẵn cho mình. Mặc kệ cái kết quả cuối cùng có là tốt đẹp hay tồi tệ, ba cái thứ râu ria đó hoàn toàn không quan trọng.”

Những cái triết lý giáo điều này rốt cuộc là mang cái hàm ý sâu xa gì đây?

Tôi lẳng lặng khựng lại một nhịp, mím chặt đôi môi cố gắng vắt kiệt nơ-ron thần kinh để có thể tiêu hóa trọn vẹn những lời lẽ đầy ẩn ý ấy.

“Tất thảy những gì mà ta có thể khẳng định chắc nịch là cái tầm nhìn của ta đã vượt quá giới hạn cho phép. Những dòng chảy của quá khứ, hiện tại, và cả tương lai… ta đều có thể nhìn thấu vạn vật, và cái thứ sức mạnh ma quỷ này… nó đang dần dần bào mòn và nuốt chửng lấy ta.”

Một sự biến chuyển đột ngột và rùng rợn bất thần xảy ra với cái hình ảnh phản chiếu bên trong gương.

Chầm chậm từng chút một, đôi đồng tử của hắn bắt đầu vằn lên những tia máu đỏ ngầu vẩn đục trong khi những nét trên khuôn mặt tôi bắt đầu hốc hác, gầy guộc đi trông thấy.

“Cái thứ sức mạnh khốn nạn này… Nó hoàn toàn không phải là thứ đồ chơi mà những kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có cái tư cách để kiểm soát và thao túng. Cái quyền năng của nó quá đỗi áp đảo và bòn rút sinh lực đến mức kiệt quệ, và nó đang âm thầm hủy hoại phá nát ta từ tận sâu bên trong. Càng phải chứng kiến nhiều cái tương lai tăm tối, ta lại càng thấu hiểu rõ ràng cái quy luật tàn khốc đó… và đi kèm với mỗi một lần ngộ ra được chân lý, ta lại càng cay đắng nhận thức được rằng cái quỹ thời gian sống của mình đang cạn kiệt dần.”

Đến cái nước này rồi, tôi đã có thể nhìn thấy rõ mồn một cái khuôn mặt ẩn sau lớp kính kia đang dần dần thay da đổi thịt biến thành một cái dung mạo quen thuộc đến mức ám ảnh.

Cái thứ đó…

“Sinh lực của ta đang thoi thóp chết mòn từng ngày.”

Chất giọng của hắn ta khàn đặc và rách nát.

Tôi đã cố gắng tập trung cao độ để dỏng tai lên lắng nghe từng chữ hắn ta thốt ra, nhưng hoàn toàn bất lực.

Có một thứ gì đó vô cùng bất ổn trong cái hình trạng thê thảm hiện tại của hắn ta đang liên tục lôi tuột tâm trí tôi ra khỏi mọi luồng suy nghĩ logic.

“Ta… thực sự không muốn phải đối mặt với cái chết.”

Có một tảng đá vô hình nào đó đang đè nặng ép chặt lấy lồng ngực tôi.

“Nhưng cái kết cục nghiệt ngã là ta bắt buộc phải chết.”

“…..”

Một khoảng không gian tĩnh lặng đến mức căng như dây đàn lập tức bao trùm lấy mọi thứ ngay sau cái lời tuyên bố cay đắng đó.

Trân trân nhìn vào cái dung mạo tàn tạ cũ kỹ của chính mình và chứng kiến cái lớp vỏ bọc biểu cảm dửng dưng kiên cường cuối cùng cũng bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt vỡ vụn, tôi hoàn toàn có thể nhìn thấu được…

Tôi có thể nhìn thấu rõ rành rành cái sự tuyệt vọng cùng cực và một nỗi sợ hãi tột độ đang hiện hữu bủa vây trong chính đôi mắt của bản thân mình.

“Cái chết vốn dĩ không phải là thứ khiến ta phải sợ hãi, nhưng thứ khiến ta kinh sợ nhất chính là việc đánh mất đi cái bản ngã của chính mình. Sống lay lắt trong sự thất bại thảm hại thì thà rằng phải chịu đựng cái chết đau đớn một ngàn lần còn vinh quang hơn. Số mệnh của một đấng nam nhi tuyệt đối không phải là một thứ đồ vật được nhào nặn bởi bàn tay của định mệnh hay là sự sắp đặt của những kẻ rảnh rỗi tự cho mình cái quyền định đoạt con đường của kẻ khác; nó bắt buộc phải được nắm giữ và tự tay định đoạt bởi chính bản thân mình. Đó chính là cái lý do đanh thép biện minh cho việc dẫu cho ta có thể nhìn thấu trước mọi kết cục tồi tệ, ta vẫn quyết tâm dấn bước hành động. Dẫu cho cái sự lựa chọn đó có tàn nhẫn đẩy ta vào chỗ chết, ta vẫn kiên quyết hành động đến cùng.”

Hắn ta đột ngột khựng lại, những nét cơ mặt khẽ run lên bần bật vì kìm nén.

Chầm chậm, hắn ta lắc đầu nguầy nguậy nhằm xua tan đi cái mớ suy nghĩ u ám đó rồi ngẩng phắt đầu lên phóng ánh nhìn xoáy sâu vào tôi thêm một lần nữa.

“Chính vì cái lý do đó nên dẫu cho ta đéo… à không, dẫu cho ta hoàn toàn không có khả năng nhìn thấu được những bước đi của ngươi, nhưng ta vẫn có một niềm tin mãnh liệt rằng ngươi chắc chắn sẽ ra tay hành động.”

Cái giọng điệu của hắn ta nghe có vẻ như đã trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận rõ rệt được một sự kiệt quệ mệt mỏi cùng cực đang ẩn giấu đằng sau những lời lẽ đanh thép của chính bản thân mình.

Xét theo một cái khía cạnh vặn vẹo nào đó, cái hình bóng của hắn ta hiện tại lại vô tình khiến tôi liên tưởng ngay đến người mẹ quá cố của Kiera.

Cái biểu cảm tuyệt vọng của bà ấy trông cũng y hệt như thế này.

‘À há, vậy ra đây chính là cái nguyên nhân cốt lõi giải thích cho cái sự thật tại sao ta lại có cảm giác quen thuộc đến rợn người với cái biểu cảm của bà ấy đến vậy.’

Bởi vì cái hình ảnh của bà ấy đã khơi gợi lại hình bóng tàn tạ của chính bản thân ta trong những tháng ngày quá khứ.

“Hoo.”

Nhắm nghiền hai mắt lại, cái dung mạo tàn tạ của tôi hít vào một hơi khí lạnh thật sâu trước khi mở mắt ra nhìn lại tôi một lần nữa.

“Cái Lò Hút Giam Cầm, Chiếc Gương Thiên Hà, Con Mắt Của Nhà Tiên Tri, và Chén Thánh Thu Thập. Ngươi bắt buộc phải thu thập cho bằng đủ cả bốn cái cổ vật quyền năng mà ta đã dày công để lại.”

Ơ kìa?

Ta đã dày công để lại sao?

“Để có thể nắm chắc được phần thắng đảm bảo rằng vạn vật sẽ vận hành đúng theo cái quỹ đạo mà nó bắt buộc phải diễn ra, ngươi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải gom góp tập hợp tất thảy chúng lại với nhau. Ta hoàn toàn nắm rõ được cái sự thật rằng hiện tại trong tay ngươi đang nắm giữ hai món bảo vật—cái Lò Hút và chiếc gương này. Nhưng chỉ với chừng đó thôi là vẫn chưa đủ trọng lượng. Ngươi bắt buộc phải gom đủ bộ tứ cổ vật đó. Ngay tại cái khoảnh khắc mà ngươi hoàn thành được cái sứ mệnh đó, tất thảy mọi uẩn khúc… và ta đang nói một cách vô cùng nghiêm túc là tất thảy mọi bề mặt của sự thật, sẽ được phơi bày tr*n tr** và trở nên sáng tỏ trước mắt ngươi. Rằng tại sao trong quá khứ ta lại phải cắn răng làm những cái việc tàn nhẫn mà ta đã làm, và… rốt cuộc thì thằng Noel hiện đang bị giam cầm ở cái xó xỉnh nào.”

Nhịp thở của tôi bất thần bị bóp nghẹt lại đứt đoạn ngay khi cái danh xưng Noel được thốt ra.

Đinh—!

Và cũng chính xác vào cái khoảnh khắc chết người đó, một chuỗi thông báo hệ thống màu đỏ chót lóe sáng chói lòa hiện lên ngay giữa tầm nhìn, khiến tôi hoàn toàn bị hóa đá sững sờ tại chỗ.

[ ◆ Nhiệm vụ Tuyến Chính đã được kích hoạt: Hoàn tất Thu Thập Đủ Bốn Món Cổ Vật Quyền Năng]

: Điểm Tiến độ Nhân vật + ◆◆◆

: Điểm Tiến độ Trò chơi + ◆◆◆

Hình Phạt Thất bại

: Giáng Xuống Tai họa 1 + ◆◆◆

: Giáng Xuống Tai họa 2 + ◆◆◆

: Giáng Xuống Tai họa 3 + ◆◆◆

“Khoan đã nào, dừng lại một chút…?”

Tôi vội vã đưa tay lên điên cuồng dụi mắt để chắc chắn 100% rằng mình không hề bị ảo giác hay nhìn lầm.

‘…Tại sao đến tận lúc này rồi mà ta vẫn bị hệ thống che khuất đéo… à nhầm, không cho phép nhìn thấy được những con số cụ thể nhỉ?’

Trân trân nhìn vào cái thông báo nhiệm vụ tuyến chính mới toanh vừa xuất hiện cùng với những dãy con số mờ ám bị bôi đen che khuất đi kèm, tôi hoàn toàn rơi vào trạng thái bế tắc không biết phải có phản ứng như thế nào cho phải đạo. Rốt cuộc là cái tình huống oái oăm gì đang diễn ra ở đây vậy? Đây đích thị là lần đầu tiên trong lịch sử có một cái sự cố lỗi game như thế này xảy ra, và tôi đang thực sự cảm thấy hoang mang bối rối tột độ.

Nhưng gạt tất cả những cái vấn đề lỗi kỹ thuật đó sang một bên, tâm trí của tôi lúc này đang bị xao nhãng và dồn toàn bộ sự tập trung vào một nơi hoàn toàn khác.

Noel…

Rốt cuộc thì cái tên đó đang bị lưu đày ở chốn nào?

Hiện tại cái tình trạng của hắn ra sao rồi? Liệu hắn vẫn còn đang thoi thóp giữ được mạng sống chứ? Hắn…

Cứ y hệt như thể đã bắt sóng cảm nhận được những luồng suy nghĩ hỗn loạn của tôi, một nụ cười mỉm chua chát đầy bi thương từ từ vẽ lên trên cái dung mạo bên trong mặt gương.

“Nếu như nhà ngươi vẫn đang ảo tưởng nghĩ rằng cái cuộc đời của chúng ta đã là tận cùng của sự khốn khổ bi đát, thì tốt nhất là ngươi nên tự nhận thức được một sự thật phũ phàng rằng… Những cái nỗi đau đó chẳng đáng là một cái thá gì nếu đem ra so sánh với những cái địa ngục trần gian mà hắn đang phải oằn mình gánh chịu. Trên đời này không có một cái hình phạt nào tàn khốc và mang lại sự ám ảnh kinh hoàng hơn việc bị kẻ khác lợi dụng biến thành một thứ công cụ vật tế thần vô tri vô giác chỉ để phục vụ cho sự sinh tồn của cái lũ nhân loại thối nát.”

Một cơn cuồng nộ và căm hận thuần túy điên dại bất thần quét ngang qua cái dung mạo của tôi chỉ trong một cái chớp mắt, khiến cho đôi đồng tử vốn dĩ đã đỏ ngầu vằn máu nay lại càng rực lên một sắc đỏ chói lọi hơn nữa khi những nét cơ mặt của hắn ta bắt đầu vặn vẹo méo mó đi.

Cái biểu cảm đó…

“Đó chính là cái nguyên nhân cốt lõi biện minh cho việc chúng ta bắt buộc phải ra tay làm cái điều tàn nhẫn đó.”

Chính vào cái khoảnh khắc đó, tôi đã tận mắt nhìn thấu được bản chất của nó.

“Chúng ta bắt buộc phải ra tay tàn sát giết sạch sành sanh đéo… à không, không chừa một mống nào trong số bọn chúng.”

Sự điên loạn mất trí.

“Tất thảy những kẻ mang danh xưng là những vị thần rác rưởi… Chúng ta bắt buộc phải tàn sát giết sạch toàn bộ.”

Một sự điên loạn cuồng bạo thực sự.

…Và khi được tận mắt chứng kiến cái trạng thái tha hóa mà bản thân mình đang lún sâu vào, tôi vô thức nhận ra bản thân đang nghiến răng cắn chặt lấy môi đến rớm máu. Đặc biệt là sau khi giác ngộ ra được cái chân lý rằng sự điên loạn mất trí này lại được khơi nguồn nảy sinh từ chính cái thứ sức mạnh kinh hoàng mà tôi đang hãnh diện nắm giữ.

Một cái ý nghĩ lạnh gáy đột nhiên xẹt qua trong đầu tôi.

‘Liệu sau khi hoàn tất việc dung hợp kế thừa toàn bộ cái kho tàng ký ức cũng như sức mạnh của bản ngã cũ, ta có bị tha hóa trở nên điên loạn mất trí y hệt như thế này không?’

Nhưng mà khoan đã, xem xét lại từ ngọn nguồn, nguyên nhân thực sự gây ra cái chết của ta vốn dĩ là do căn bệnh ung thư quái ác hay là do…?

“Ta dám cá cược rằng ngay lúc này trong đầu ngươi đang chứa đựng một mớ bòng bong bối rối. Bối rối về tất thảy mọi thứ, và cả về những cái mảnh vụn thông tin mập mờ mà ta vừa mới hé lộ… Cảm giác đó thực sự rất bức bối và khó chịu, đúng không nào? Nhận thức được một cách rõ ràng rằng ta hoàn toàn có đủ khả năng để khai sạch mọi bí mật ngay tại lúc này, nhưng ta lại cố tình lựa chọn ngậm miệng không làm vậy.”

Cái dung mạo của tôi trong gương nhếch mép nở một nụ cười khẩy trào phúng.

“Đúng như những gì ta đã giao phó lúc nãy, hãy dốc sức đi thu thập cho bằng đủ cả bốn món cổ vật đó đi, và cái câu trả lời mà ngươi đang mòn mỏi tìm kiếm sẽ tự động được phơi bày tr*n tr** ra ánh sáng. Giả sử nếu như lúc này ta rảnh rỗi ngồi giải thích ngọn ngành cặn kẽ hết mọi chuyện, chắc mẩm sẽ phải tốn kém mất hàng ngày trời—và sự thật phũ phàng là cả hai chúng ta đều đéo… à không, đều không có dư dả cái khoảng thời gian vàng bạc ấy, và bản thân ngươi lúc này cũng chưa cần thiết phải biết được tường tận hết mọi thứ làm gì. Việc nhồi nhét quá nhiều thông tin cũng sẽ không thể nào thay đổi được cái hiện thực tàn khốc rằng ở cái thời điểm hiện tại ngươi vẫn chỉ là một kẻ bất lực yếu kém. Phương án tối ưu nhất là cứ để cho ngươi tự mình bôn ba trải nghiệm và chứng kiến tất thảy mọi thứ. Chỉ có đi theo cái con đường đó, ngươi mới có thể thực sự thấu hiểu được tận gốc rễ của vấn đề.”

Tôi há hốc miệng định phản bác, gần như theo một phản xạ bản năng đã quên béng mất một sự thật rằng cái thứ trước mặt mình lúc này chỉ là một đoạn băng ghi âm được lập trình sẵn, và ngay khi những câu chữ chực chờ phụt ra khỏi cổ họng thì tôi lập tức khựng lại.

Đến cuối cùng, tất thảy những hành động mà tôi có thể làm chỉ là bất lực trân trân đứng nhìn chằm chằm vào cái dung mạo tàn tạ cũ kỹ của chính mình khi nó cũng đang phóng ánh nhìn đáp trả lại tôi.

Vào cái thời điểm này, trông bộ dạng của hắn ta đã có sự lột xác khác biệt hoàn toàn so với lúc nãy.

Khuôn mặt hốc hác trơ xương, toàn bộ mái tóc trên đầu đã rụng sạch bóng. Trông cái dáng vẻ thảm hại của hắn ta lúc này giống y đúc với cái hình trạng của tôi ngay trước khi bị kéo vào cái thế giới chó má này.

Trong suốt cái khoảng thời gian im lặng đó, hắn ta tuyệt nhiên không thèm hé môi thốt thêm bất kỳ một lời nào nữa và chỉ lẳng lặng đứng đó để cho tôi được tự do chiêm ngưỡng cái trạng thái thê thảm của mình.

Cái màn nhìn chằm chằm đó kéo dài lê thê thêm vài giây đồng hồ tiếp theo trước khi hình bóng của hắn ta bắt đầu nhạt nhòa mờ dần đi và cái hình ảnh phản chiếu quen thuộc của hiện tại lại một lần nữa thay thế trở lại.

Nhưng dẫu cho mọi chuyện đã kết thúc, tôi vẫn hoàn toàn đéo… à không, không thể nào dứt mắt rời khỏi chiếc gương ma quái đó.

Tôi thực sự không thể làm được điều đó.

Làm thế quái nào mà tôi có thể bình tâm lại cho được, nhất là sau khi vừa phải hứng trọn và tiêu hóa tất thảy những cái thông tin động trời mà mình vừa mới được nghe?

Tôi…

“Này con người kia.”

Bất thần nhớ ra một sự thật rằng bản thân mình không phải là sinh vật duy nhất đang có mặt ở đây, tôi quay phắt đầu sang lườm con Pebble đang đậu chễm chệ nghỉ ngơi trên vai mình.

Tôi lại một lần nữa há miệng định nói, đầu óc quay cuồng điên đảo vận dụng đủ mọi loại mưu hèn kế bẩn vắt óc suy nghĩ tìm ra một cái cớ hoàn hảo nhất để có thể giải thích lấp l**m cho Pebble hiểu về cái chuỗi sự kiện kinh hoàng vừa mới xảy ra thì…

“Tại cái nguyên cớ quái quỷ gì mà cái thứ đồ chơi đó lại soi rọi và phơi bày ra cái hình dáng thật sự của ta ở bên trong mặt gương vậy?”

À.

Và chính xác vào cái khoảnh khắc định mệnh đó, một luồng nhận thức sắc bén bất thần giáng thẳng xuống đập vào đầu khi tôi đưa mắt nhìn lại vào trong gương.

Đưa lưỡi l**m ướt đôi môi, tôi vô cùng cẩn trọng lên tiếng thăm dò,

“Chỉ có duy nhất mỗi cái hình ảnh đó là thứ mà ngươi có thể nhìn thấy thôi sao?”

“Ơ kìa?”

Pebble trố mắt nhìn tôi với một vẻ mặt đong đầy sự hoang mang bối rối.

“Ủa chứ đáng lý ra ta phải được nhìn thấy cái thứ mờ ám gì khác nữa sao?”

“Thế ngươi hoàn toàn không nhìn thấy hình bóng của ta à?”

“Có thấy chứ.”

“Thế thì…?”

“Ta vốn dĩ đã thừa biết một sự thật rành rành rằng cái lớp vỏ bọc này hoàn toàn không phải là cái thân thể thật sự của ngươi rồi, hỡi con người. Nên ta cũng chả có gì phải tỏ ra quá đỗi ngạc nhiên với cái sự lột xác thay đổi về mặt ngoại hình đó của ngươi đâu.”

“Không phải ý ta là như vậy… Rốt cuộc là ngươi có—Thôi bỏ mẹ nó đi, dẹp chuyện này sang một bên.”

Tôi cũng chả rảnh rỗi để phải hao tâm tổn trí bận tâm xem rốt cuộc là con Pebble có thực sự nhìn thấy hay không nữa. Suy cho cùng thì con Pebble vốn dĩ đã nắm thóp và biết quá rõ về cái bí mật thân phận của tôi rồi, tình thế này cũng giống y hệt như cái vụ con Owl-Mighty vậy.

Dẫu cho con Pebble có vô tình vểnh tai nghe lén được toàn bộ nội dung cái cuộc trò chuyện sặc mùi bí ẩn giữa tôi với chiếc gương đi chăng nữa thì cái kết quả cũng chả có mẹ… à không, không có gì thay đổi cả, bởi vì nó vốn dĩ đã biết được quá nhiều thông tin bảo mật rồi.

…Và vượt lên trên tất thảy mọi thứ, hiện tại tôi còn đang phải đau đầu giải quyết hàng tá những cái công việc mang tính chất ưu tiên cấp bách hơn cần phải dồn sự tập trung vào.

Ví dụ điển hình như việc…

‘Gom cho bằng đủ bốn món cổ vật quyền năng.’

Mặc dù tôi vẫn chưa thực sự thấu hiểu và dám chắc chắn 100% về cái tầm quan trọng cũng như công năng chính xác của từng món đồ, nhưng với những cái dữ liệu thông tin ít ỏi vừa mới thu thập được, thì cái nhiệm vụ đi thu thập chúng là một cái mệnh lệnh bắt buộc phải thực hiện.

Chỉ là đang bị kẹt lại ở một cái vấn đề vô cùng nan giải…

‘Làm thế chó… à không, làm thế quái nào mà ta có thể tìm cách cướp lại được cái Chén Thánh từ tay thằng Leon đây?’

Sự thật trớ trêu là, thằng Leon lại chính là cái kẻ đang nắm giữ món cổ vật thứ ba, cái Chén Thánh Thu Thập. Và cái điều khiến cho mọi chuyện trở nên tồi tệ thảm hại hơn cả là, chính tay tôi là người đã hào phóng dâng tặng cái Chén Thánh đó cho hắn ta.

Bây giờ mà tự nhiên mặt dày đòi lấy lại, cái việc lên kế hoạch tìm ra một cái cớ hợp lý để cuỗm lại từ tay hắn ta mang lại một cái cảm giác khá là nhức não và rắc rối…

Rốt cuộc thì tôi phải dùng cái thủ đoạn khốn nạn nào để thực hiện được việc đó đây?

Còn về phần cái Con Mắt Của Nhà Tiên Tri thì sao nhỉ? Hiện tại nó đang lưu lạc ở cái xó xỉnh nào?

“Ukh.”

Tôi đột nhiên trút ra một tiếng thở dài nặng nhọc đong đầy sự uất ức và bực bội.

Mọi thứ dường như vừa mới bị đẩy lên một cái tầm cao rắc rối và phức tạp mới, nhưng ít ra thì ở cái thời điểm hiện tại tôi cũng đã có được một cái mục tiêu cụ thể và rõ ràng hơn để có thể bám víu và hướng tới.

‘Nhưng ta thực sự vô cùng tò mò tự hỏi rằng sau khi thành công thu thập đủ trọn vẹn bộ bốn cổ vật, rốt cuộc thì ta sẽ bóc trần và phát hiện ra được cái bí mật động trời gì.’

Thực tế sâu xa hơn mà nói thì, liệu cái câu trả lời giải đáp mọi thắc mắc đó có phải là cái thứ duy nhất mà ta sẽ tìm thấy được không?

Dám cá cược bằng cả mạng sống rằng chắc chắn 100% là còn ẩn chứa vô vàn những cái bí mật khủng khiếp khác vượt xa hơn những gì ta đã được cảnh báo về các cổ vật này… Dù sao đi chăng nữa thì giả sử nếu như bọn Sithrus đã thèm khát và khao khát điên cuồng muốn đoạt lấy chúng đến mức đó, thì bắt buộc phải tồn tại một cái thứ sức mạnh hay bí mật gì đó vượt quá tầm kiểm soát và hiểu biết của ta, một cái thứ mà bọn chúng đang cố sống cố chết phong tỏa không muốn để cho ta biết.

Nhưng mà thôi mặc xác cái chuyện đó đi.

Sớm muộn gì ta cũng sẽ tìm ra được cái chân tướng sự việc bằng cái cách này hay cách khác thôi.

“Tạm thời gạt mấy cái thứ rắc rối đó sang một bên đã, rốt cuộc thì ta phải thao tác sử dụng cái thứ đồ chơi ma quái này như thế nào đây?”

Cầm chặt chiếc gương trong tay, tôi tiếp tục dồn thêm một lượng lớn mana truyền vào trong nó. Tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được một cách vô cùng rõ rệt sự biến chuyển đang tác động lên cái cơ thể vật lý ở bên ngoài, nhưng bởi vì hiện tại cái linh hồn của tôi đang bị kẹt cứng ngắc trong cái không gian của chiếc nhẫn, tôi đéo… à không, không tài nào có thể nhìn thấu được chính xác xem rốt cuộc là đang có cái cớ sự gì xảy ra bên ngoài.

Cái điều duy nhất mà tôi dám khẳng định chắc nịch là cái thằng ranh Julien ở bên ngoài chắc chắn đang phải oằn mình hứng chịu một cơn đau đớn khổ sở tột cùng.

‘Ta đã vắt kiệt sức lực truyền biết bao nhiêu là mana vào cái thứ của nợ này rồi, vậy mà cái thành quả duy nhất thu lại được chỉ là một cái đoạn tin nhắn video rẻ rách. Rốt cuộc thì phải thao tác làm sao để—’

Dòng suy nghĩ phàn nàn của tôi bị đứt đoạn và phanh gấp lại ngay tắp lự khi một sự chuyển biến cực kỳ bất ngờ ập đến—chiếc gương ma quái bắt đầu phát tỏa ra một thứ ánh sáng màu trắng chói lòa bạo liệt.

Giật thót mình hoảng hốt trước cái tình huống bị đánh úp bất ngờ, tôi suýt chút nữa thì đã tuột tay đánh rơi chiếc gương, nhưng tôi đã kịp thời vớt vát lại được khả năng kiểm soát vừa đủ để giữ chặt lấy nó không bị rơi vỡ khi đôi mắt đang bị cái thứ ánh sáng rực rỡ đó làm cho mù lòa tạm thời.

Phải mất một vài giây đồng hồ định thần thì tầm nhìn của tôi mới có thể hồi phục lại trạng thái bình thường, và ngay khi vừa lấy lại được thị lực, ánh mắt tôi lập tức đổ dồn dán chặt vào chiếc gương khi chứng kiến một sự thay đổi ngoạn mục và vô cùng rõ rệt đang xảy ra.

“Cái thứ phép thuật quỷ dị này…”

Trân trân nhìn chằm chằm vào mặt gương, hàm dưới của tôi tự động há hốc ra tạo thành một hình chữ ‘O’ tròn xoe khi những lời cảm thán trong vô thức tuột ra khỏi miệng.

Phải đợi đến tận vài giây đồng hồ trôi qua tôi mới có thể khép miệng lại được trong khi khóe môi bắt đầu khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười đắc ý.

“…Quên ngay và luôn cái ý tưởng rẻ rách chỉ dùng thứ này để thiết lập phong ấn giam cầm thằng ranh Julien đi. Cái thứ bảo vật này có tiềm năng mang lại những cái công dụng hữu ích và bá đạo hơn những gì ta có thể tưởng tượng ra rất, rất nhiều đấy.”

Tôi từ từ quay đầu sang phóng ánh nhìn về phía Pebble, kẻ dường như cũng vừa mới trải qua một cái khoảnh khắc bừng tỉnh ngộ ra được một chân lý đột ngột nào đó.

“Này con người…”

“Ta hiểu mà.”

Tôi chầm chậm gật gù ra chiều đã đả thông tư tưởng, ánh mắt lại một lần nữa dời về phía chiếc gương.

“…Có vẻ như ngươi sẽ có cơ may đoạt lại được một cái thân xác mới mẻ sớm hơn rất nhiều so với những gì chúng ta đã dự tính ban đầu đấy.”

Trước Tiếp