Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 554: Kẻ ám ảnh nhà Mylne [3]
“Ồ, cái món này hương vị tuyệt hảo thật đấy!”
Lưỡi dao nhẹ nhàng lướt cắt ngang qua quả trứng ốp la.
“…Đã một khoảng thời gian khá dài rồi tôi mới được thưởng thức lại một thứ gì đó ngon lành đến nhường này. Việc nêm nếm gia vị cũng cực kỳ vừa vặn tinh tế. Ai là tác giả của món ăn này vậy?”
Dòng lòng đỏ trứng sánh mịn béo ngậy từ từ lan tràn ra khắp mặt đĩa.
“Là ngài đích thân xuống bếp sao?”
Kiera đột ngột chĩa thẳng mũi dao về phía vị Tử tước—người lúc này đang trân trân nhìn cô ấy với một nét mặt không giấu nổi sự ngỡ ngàng tột độ. Trông bộ dạng ông ta cứ như thể đang cứng họng đéo biết phải mở lời đáp lại ra sao, nhưng đồng thời sâu thẳm trong ánh mắt lại ánh lên một tia xúc động mãnh liệt.
Chẳng lẽ ông ta lại khao khát đến tuyệt vọng việc nhận được một chút xíu sự chú ý từ đứa con gái mình đến mức này sao?
Nhưng mặc kệ lý do sâu xa đằng sau là gì đi chăng nữa, thì có một sự thật hiển nhiên rành rành là ông ta cực kỳ cưng chiều và nhượng bộ Kiera. Càng ngồi quan sát thái độ của ông ta, tôi lại càng cảm thấy cái tình thế hiện tại nó sai trái và kỳ quặc đến lạ lùng.
Cảm giác bức bối cứ y hệt như thể đang có một bức màn sương mù dày đặc vô hình nào đó cố tình che khuất đi tầm nhìn của tôi, ngăn cản tôi nhìn thấu được bản chất thực sự của cái mớ bòng bong đang diễn ra trước mắt.
“Ngài đã tống cổ gã đầu bếp vô dụng đó đi đúng như lời tôi yêu cầu vào tối hôm qua chưa vậy? Nhưng mà bỏ qua chuyện đó đi, hương vị món này quả thực xuất sắc đấy.”
Kiera thản nhiên cắn phập một miếng trứng và bắt đầu nhai nhóp nhép, toàn bộ cơ mặt cô ấy bừng sáng rạng rỡ lên cứ như thể bản thân đang được tận hưởng hương vị của quả trứng ngon nhất trên thế giới vậy.
Tất thảy mọi người đang ngồi quanh bàn ăn đều đồng loạt đổ dồn những ánh nhìn chứa đầy sự kỳ dị khó hiểu về phía cô ấy.
Quả thực là như vậy, nếu đem ra đặt lên bàn cân so sánh với cái màn kịch đập phá điên cuồng tối hôm qua, thì cái thái độ của Kiera lúc này hoàn toàn trái ngược 180 độ, trông cứ như thể cô ấy đã bị hoán đổi linh hồn trở thành một con người hoàn toàn khác biệt vậy.
“Có khi nào cô nàng này mắc phải chứng rối loạn lưỡng cực nhân cách không nhỉ?”
“…Chắc mẩm là vậy rồi.”
Ngay cả một người điềm tĩnh như Aoife và những người còn lại trong nhóm cũng đéo thể giấu nổi sự ngỡ ngàng trước cú bẻ lái thái độ ngoạn mục này của cô ấy. Bọn họ đủ tinh ý để đánh hơi thấy có một cái uẩn khúc bất thường nào đó đang nhen nhóm, nhưng lại đéo thể nào chỉ mặt gọi tên chính xác được cái sự bất ổn đó là gì.
Cái linh cảm bất an này lại càng được biểu lộ một cách cực kỳ rõ nét trên khuôn mặt của Evelyn, một người vốn nổi tiếng là có khả năng quan sát và sự tinh ý nhạy bén hơn người. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi gần như có ảo giác là mình vừa nghe thấy cô ấy đang lẩm bẩm xầm xì cái câu gì đó đại loại như, ‘Thôi bỏ mẹ rồi, đừng nói là cô ấy lại bị một cái vong hồn vất vưởng nào đó nhập xác rồi đấy nhé? Lại thêm một ca nữa rồi…’
Giá như cô ấy thực sự thấu hiểu được cái bi kịch đang diễn ra…
Những người duy nhất vẫn còn duy trì được sự bình thản dửng dưng như đéo có chuyện gì xảy ra chỉ có Amell, Caius và Kaelion. Ba cái tên dị hợm đó chỉ lẳng lặng cắm mặt vào giải quyết phần ăn của mình, với cái cảnh tượng Kaelion điềm nhiên đẩy lọ muối sang cho Caius—kẻ sau đó đã lỡ tay dốc ngược đổ ụp nguyên cả một lọ muối trắng xóa lên đĩa thức ăn của mình, nhưng rồi vẫn thản nhiên xúc ăn một cách ngon lành mà đéo thèm nhíu mày bận tâm lấy một chút.
Cái rạp xiếc quái quỷ gì đang diễn ra ở đây thế này?
“Cậu vẫn ổn chứ?”
“Hửm?”
Cảm nhận được một cú huých cùi chỏ nhè nhẹ vào mạn sườn, tôi quay đầu sang nhìn Leon đang ngồi trầm ngâm ngay sát cạnh mình. Cậu ta đang ghim ánh nhìn vào tôi với một cái vẻ mặt chứa đầy sự kỳ lạ dò xét.
“Trông sắc mặt cậu có vẻ hơi bất ổn đấy.”
“…Tôi á?”
“Ừ, sắc mặt cậu đang nhợt nhạt tái mét đi kìa. Có chuyện gì rắc rối xảy ra à?”
“Tôi… ừ, thành thật mà nói thì đúng là đang có biến.”
Đôi lông mày của Leon nhíu chặt lại vào nhau khi cậu ta bắt đầu lầm bầm tính toán một cái gì đó khe khẽ trong miệng. Đại loại nội dung là, ‘Quả đúng như dự đoán, rõ rành rành là đang có một thứ gì đó cực kỳ bất ổn xảy ra với Kiera.’
Ồ, chắc chắn 100% là đang có chuyện cực kỳ bất ổn rồi.
Bởi vì cái kẻ đang ngồi chễm chệ ngay trước mắt chúng tôi lúc này hoàn toàn đéo phải là Kiera. Thật không may là, tôi đéo thể nào ngu ngốc đến mức đi tự bóc phốt lật tẩy cái lớp mặt nạ ngụy trang đó ngay tại cái thời điểm nhạy cảm này được.
“Tình hình thực sự tồi tệ lắm.”
“…Nghiêm trọng đến mức đó sao?”
“Ừ.”
Ánh mắt Leon lập tức toát lên một vẻ cảnh giác cao độ.
Ngay đúng lúc đó, tôi trút ra một tiếng thở dài thườn thượt.
“Chỉ là tối qua tôi đéo được chợp mắt ngủ đủ giấc vì bị một kẻ vô duyên chết tiệt nào đó phá bĩnh đánh thức ngay lúc tôi đang thèm ngủ nhất mà thôi.”
“…”
Khuôn mặt Leon bỗng chốc đông cứng đóng băng lại khi trừng mắt nhìn tôi. Dẫu cho cái thứ suy tính gì đang chạy với tốc độ ánh sáng bên trong đầu cậu ta lúc này cũng lập tức bị phanh gấp lại, và tất thảy những gì tôi có thể đọc vị được qua ánh mắt đó chỉ là một sự căm phẫn tột độ. Một thứ sự căm phẫn nguyên thủy, thuần túy và đéo hề bị pha lẫn tạp chất.
Tôi dứt khoát dời ánh mắt khỏi cậu ta và dồn toàn bộ sự tập trung xoi mói vào cái kẻ đang mạo danh ‘Kiera’ kia.
‘Rốt cuộc là cô ả đang ấp ủ cái mưu đồ quái quỷ gì ở chốn này? Con bé Kiera thật hiện đang bị giấu giếm ở xó xỉnh nào…? Và cái câu hỏi mang tính chất quan trọng cốt lõi nhất là, tại sao lại chỉ có duy nhất một mình tôi có khả năng nhìn thấu được cái lớp vỏ bọc ngụy trang tinh vi của cô ta?’
Tôi thực sự cảm thấy điên đầu đéo thể nào lý giải nổi cái mớ bòng bong sự kiện đang diễn ra trước mắt mình, và có lẽ cũng chính bởi vì tôi đã chằm chằm nhìn cô ta quá lâu, nên có vẻ như cô ta đã bắt sóng được cái ánh nhìn xoi mói của tôi và chầm chậm quay đầu sang nhìn đáp trả.
Ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau tóe lửa, và trái tim tôi bỗng chốc thắt nghẹn lại một nhịp trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
“Cậu đang lén lút nhìn lén cái gì đấy hả?”
“…Tôi đang nhìn cậu.”
Dẫu cho đang bị vây hãm trong cái tình huống ngặt nghèo này, tôi vẫn sống chết duy trì được một cái vỏ bọc bình tĩnh đến lạnh lùng.
“Nhìn tôi á?”
Kẻ mạo danh Kiera khẽ nhướn cao một bên lông mày.
Trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, đôi mắt của cô ta nheo lại sắc lẹm, và tôi cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt giá chạy dọc sống lưng.
“Có vẻ như cậu đã nhìn thấu được chân tướng rồi nhỉ, đúng không?”
“…”
Toàn bộ bầu không khí xung quanh dường như bị đóng băng cứng đờ ngay tại cái khoảnh khắc chết người đó, và ngay khi cái thùng thuốc súng này sắp sửa châm ngòi bùng nổ, tôi khẽ gật đầu xác nhận.
“Đúng vậy, tôi đã nhìn thấu được rồi.”
Tôi nhanh chóng bồi thêm một câu trước khi cô ta kịp hé mồm chặn họng.
“Tôi thừa thấy được là cậu lại đang tiếp tục giở cái thói cáu bẳn khó chiều đó ra rồi đấy. Mặc kệ cái mục đích sâu xa mà cậu đang cố gắng nhắm tới là gì đi chăng nữa, thì tốt nhất là cậu nên dẹp ngay cái trò đó lại đi. Cái thái độ đó của cậu đang làm cho cái bầu không khí ở đây trở nên ngột ngạt khó chịu lắm rồi đấy.”
“…”
Mọi tạp âm xung quanh bỗng chốc bị dập tắt chìm vào câm lặng ngay từ khoảnh khắc đó, khi tất thảy mọi ánh nhìn của những người có mặt đều đồng loạt chuyển hướng đổ dồn hết về phía tôi.
Ánh mắt của kẻ mạo danh Kiera nán lại ghim chặt trên người tôi mất vài giây đồng hồ trước khi cô ta uể oải ngả lưng tựa hẳn ra phía sau thành ghế.
“Thật vậy sao?”
“Ừ.”
Cô ta đưa mắt lướt qua một vòng nhìn quanh và tinh ý nhận ra được vô số những ánh nhìn dò xét của những người khác trước khi cuối cùng cũng chịu gật đầu cái rụp.
“Được thôi, theo ý cậu.”
Cô ta ung dung đứng dậy và giơ cả hai tay lên trời làm động tác đầu hàng.
“Bởi vì có vẻ như sự hiện diện của tôi đang làm cho cái bầu không khí ở đây trở nên ngột ngạt khó chịu, nên tôi xin phép được rút lui khỏi cái bàn ăn này.”
“Khoan đã, đừng đi…”
Vị Tử tước cuống cuồng vươn tay ra cố gắng cất lời níu giữ cô ấy lại, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô ích.
Kẻ mạo danh Kiera dứt khoát rời khỏi phòng ngay tắp lự, và cái bầu không khí bao trùm lại một lần nữa rơi vào trạng thái ngượng ngùng đến khó thở. Lần này, tôi lại xui xẻo trở thành cái bia đỡ đạn hứng chịu hầu hết những ánh nhìn xoi mói của mọi người.
Cảm thấy vô cùng bức bối và khó chịu, tôi chủ động đứng phắt dậy và lên tiếng xin phép cáo lui.
“Tôi cũng xin phép được rời khỏi đây.”
Tôi tuyệt nhiên đéo để cho bất kỳ ai có cơ hội kịp hé môi nói thêm một lời nào trước khi quay lưng rời đi thẳng một mạch và bám gót theo dõi theo sau cái kẻ mạo danh trắng trợn kia.
May mắn thay, cô ả vẫn chưa đi quá xa, chỉ vừa mới lết đến khu vực cầu thang dẫn lên tầng hai, và tôi dễ dàng tăng tốc nhanh chóng đuổi kịp.
“Khoan đã.”
“…Hử?”
Nghe thấy giọng nói của tôi cất lên, kẻ mạo danh Kiera khựng bước lại và quay đầu sang lườm tôi.
“Cậu còn bám theo muốn cái gì nữa đây? Chẳng phải lúc nãy chính mồm cậu là người đã—”
“Về cái thỏa thuận mà chúng ta đã nói chuyện trước đó, cậu còn nhớ chứ?”
“Nói chuyện gì cơ?”
“Thì cái vụ về tấm gương ấy.”
“…”
Khuôn mặt của kẻ mạo danh Kiera bỗng chốc đông cứng đờ ra, dẫu cho cái biểu cảm lúng túng đó chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi. Sau đó, cô ta vội vã đưa lưỡi l**m ướt đôi bờ môi.
“Ồ… Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, ừ.”
Cô ta cố tình nhăn mặt trưng ra một cái biểu cảm khó chịu giả tạo.
Kỹ năng diễn xuất nhập vai của cô ả quả thực là thuộc hàng thượng thừa đấy, nhưng đáng tiếc là tôi đã hoàn toàn l*t tr*n và nhìn thấu được cái lớp mặt nạ ngụy trang đó rồi. Cô ả đéo có cửa để qua mặt lừa phỉnh được tôi đâu.
“Thế rốt cuộc là có tính toán gì về cái vụ đó đây?”
“Ủa chứ chẳng phải chính miệng cậu đã hứa hẹn sẽ nhúng tay vào giúp tôi truy tìm tung tích của nó sao? Lần cuối cùng mà tôi còn nhớ được, cậu đã quả quyết mạnh miệng bảo rằng nó đang bị cất giấu ở cái chốn này cơ mà.”
“…Tôi đã thực sự thốt ra cái câu đó á?”
“Sao thế? Cậu vẫn ổn chứ? Trông bộ dạng cậu hôm nay có vẻ lạ lùng bất thường lắm đấy.”
“Hừ.”
Kẻ mạo danh Kiera đưa tay lên gãi gãi sau gáy. Trông bộ dạng cô ta có vẻ như đang vô cùng mâu thuẫn giằng xé. Hiển nhiên rồi, cái biểu cảm đó trông y hệt như thể cô ta đang bị đánh úp bất ngờ trước cái sự xoay chuyển lật bàn quá đỗi đột ngột của tình huống này. Chắc mẩm cô ta đéo bao giờ có thể lường trước được cái viễn cảnh rằng tôi đã ngầm thiết lập một bản thỏa thuận giao kèo bí mật với Kiera thật về cái tấm gương đó.
…Tất nhiên là tôi đéo hề có.
Tôi chỉ đang ôm hy vọng rằng cái mớ thông tin mập mờ này sẽ đủ sức nặng để làm mồi nhử dụ dỗ cô ả tự mình dẫn xác tôi đến cái nơi mà Kiera thật đang bị giam lỏng. Dẫu cho tôi tự biết thân biết phận rằng bản thân mình đéo phải là đối thủ có thể cản bước cô ta, nhưng tôi cũng đéo hề run sợ trước cái viễn cảnh cô ta dám giở trò manh động gì tổn hại đến tôi.
Cô ta và tôi vốn dĩ đều đang nằm chung trong một tổ chức hệ thống.
Thực tế mà nói, xét về mặt cấp bậc thì có lẽ cái vị trí của tôi còn được xếp ở cái mâm cao hơn hẳn cô ta.
‘Cô ả đéo có cái tư cách hay lá gan nào để dám đụng đến một cọng lông của mình đâu.’
Tất nhiên là, dẫu cho tôi có nắm chắc mười mươi phần thắng rằng cô ta đéo thể làm gì được mình, tôi cũng tuyệt đối đéo để cái sự tự mãn đó làm cho bản thân trở nên lơ là chủ quan. Trong tâm trí tôi, cô ả này đích thị là một con mụ điên khùng mất trí.
Dẫu cho cái xác suất cô ta có thể giở trò mèo tổn hại đến tôi gần như tiệm cận mức bằng không, thì vẫn luôn rình rập tồn tại một cái phần trăm tỷ lệ rủi ro nhỏ nhoi có thể xảy ra.
…Và cũng chính vì cái lý do mang tính chất phòng hờ đó, tôi vẫn luôn duy trì một cái trạng thái cảnh giác cao độ nhất.
“Thành thật mà thú nhận với cậu thì, tôi đéo thể nào nhớ được quá nhiều chi tiết về cái cuộc nói chuyện giao kèo của chúng ta đâu. Cậu cũng tự mình chứng kiến bộ dạng của tôi rồi đấy… Hiện tại cái trạng thái tinh thần của tôi đéo thực sự đủ tỉnh táo minh mẫn để có thể nhớ được cái mẹ gì cả.”
À há, ra là cô đang có ý định muốn chơi bài lầy lội giở trò đó với tôi đúng không. Tôi đột ngột mím chặt môi lại và gật gù ra chiều đã hiểu.
“Cũng có thể thông cảm và hiểu được thôi.”
“Khỏi cần phải nhiều lời thừa thãi làm gì, nếu không thì tại cái lý do chó má nào mà tôi lại đéo thể nhớ nổi cái bản mặt khốn khiếp đó chứ?”
‘Cô ả này quả thực là một diễn viên tài ba trong việc copy paste y hệt cái phong cách của Kiera…’
Tôi vừa định hé môi lên tiếng đáp trả thì đột ngột khựng lại và dồn ánh mắt săm soi cô ta một cách kỹ lưỡng hơn. Với cái cục diện bế tắc hiện tại, cái công cuộc cất công đi truy lùng tấm gương của tôi có vẻ như đang đi vào ngõ cụt, vô vọng chẳng khác nào cái trò rượt đuổi bắt bóng ma. Mặc kệ cái diễn biến chó má gì sắp sửa ập đến tiếp theo, thì nó cũng đéo mang lại bất kỳ một cái lợi lộc nào đưa tôi tiến gần hơn đến cái đích của mục tiêu.
Tôi đã từng liều lĩnh cố gắng thâm nhập đào bới vào vùng ký túc của Kiera trước đây, nhưng tất thảy mọi nỗ lực đều đổ sông đổ biển vô ích chỉ vì cái làn sương đen nhánh quỷ dị kia đã nhúng tay vào can thiệp cản trở.
Cái làn sương khốn nạn đó đã cố tình làm cho mọi bề mặt trở nên khó nhằn hơn, nhưng đồng thời tôi cũng cay đắng nhận ra một sự thật phũ phàng rằng, dẫu cho tôi có nắm trong tay quyền truy cập bới móc toàn bộ kho tàng ký ức của Kiera đi chăng nữa, thì tôi cũng đéo tài nào có thể truy ra được tung tích vị trí của tấm gương.
‘Ký ức của Kiera… cảm giác rành rành cứ như thể chúng đã bị một bàn tay tàng hình nào đó can thiệp và bóp méo vậy.’
Tôi đéo dám chắc chắn 100% cái suy luận này có phải là sự thật hay không, nhưng hiện tại cô ấy đéo có mặt ở đây, và tôi cũng đéo có cách nào để có thể trực tiếp kiểm chứng lại được.
Nhưng giả sử như đang tồn tại một cái phương án lựa chọn thay thế khác thì sao nhỉ?
…Nếu như thực sự có một đối tượng mục tiêu khác mà tôi có thể xâm nhập nhìn thấu vào tiềm thức để xác định xem rốt cuộc là có cái cớ sự gì đã xảy ra trong quá khứ thì sao?
‘Đúng mẹ nó rồi, mình đang có một con mồi thử nghiệm hoàn hảo tuyệt đối đang đứng sờ sờ ngay trước mặt đây cơ mà.’
Biết đâu chừng nhờ vào sự trợ giúp vô tình của cô ả, tôi lại có thể khai quật thêm được những manh mối cực kỳ giá trị về nơi cất giấu tấm gương thì sao. Quỹ thời gian của tôi đang cạn kiệt dần như cát chảy qua kẽ tay, và tôi đéo còn dư dả cái sự xa xỉ để có thể rảnh rỗi ngồi chờ đợi thêm được nữa.
Bởi vì tôi nhận thức quá đỗi rõ ràng một điều rằng…
“Này, Kiera.”
“Chuyện gì nữa?”
“Chìa tay cậu ra đây.”
“Hả? Để làm cái quái gì?”
Kẻ mạo danh Kiera đột nhiên quắc mắt lườm tôi với một cái ánh nhìn cực kỳ kỳ lạ. Trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, tôi cảm thấy dọc sống lưng mình như bị căng cứng lại nhưng vẫn sống chết giữ vững được cái vẻ ngoài bình tĩnh.
“Chẳng lẽ cậu đã não cá vàng quên mất đi cái thân phận thật của tôi là một pháp sư cảm xúc rồi à?”
“Thì liên quan cái đéo gì ở đây?”
“Tôi có khả năng dùng ma pháp để giúp cậu bình tâm lại.”
“Khoan đã, ừ thì, nhưng mà… cái trò gì cơ?”
“Rốt cuộc là cậu đang bị cái chứng bệnh đa nghi gì ám ảnh vậy hả?”
Tôi đột nhiên nhíu chặt đôi lông mày lại và nghiêng đầu lườm cô ấy một cách đầy dò xét.
“Chẳng phải cái trò này chúng ta đã thực hành làm đi làm lại với nhau không biết bao nhiêu lần rồi hay sao. Tôi thề là tôi chỉ chạm vào người cậu vỏn vẹn một giây đồng hồ thôi.”
“…”
Cơ hàm của kẻ mạo danh Kiera rõ rành rành là đang nghiến chặt lại với nhau bần bật. Hiện rõ mồn một là cô ta đang rất khao khát muốn mở mồm phản bác lại lời đề nghị của tôi, nhưng lại lâm vào cái thế bí đéo thể cãi chày cãi cối được bởi vì bản thân cô ta hoàn toàn mù tịt đéo biết lời tôi nói là sự thật hay đang bốc phét, và cô ta thì lại đéo muốn tự tay lật tẩy tung lớp vỏ bọc ngụy trang của mình ngay tại cái thời điểm nhạy cảm này. Đặc biệt là ngay sau khi tôi vừa mới thả ra cái tin tình báo động trời rằng Kiera thật và tôi đang có một kế hoạch hợp tác ngầm để truy lùng tấm gương.
Cô ta đã bị dồn vào thế bí bắt buộc phải đâm lao đành phải theo lao, và dẫu cho bề ngoài rõ ràng là đang lộ vẻ giằng co do dự cực độ, cuối cùng cô ta cũng phải ngoan ngoãn vươn tay ra chạm khẽ vào tay tôi.
Ngay tại cái khoảnh khắc chết người khi da thịt hai bàn tay chúng tôi vừa cọ xát chạm vào nhau, tôi lập tức chớp lấy thời cơ vàng ấn mạnh vào chiếc lá thứ hai.
Toàn bộ tầm nhìn của tôi bỗng chốc tối sầm lại đen kịt.
“Khi lớn lên con khao khát muốn trở thành một người như thế nào?”
Một chất giọng trong trẻo đột ngột vang lên xé toạc màn đêm tăm tối bủa vây. Đó là một chất giọng mang âm sắc mềm mại nhưng lại đong đầy sự ấm áp đến lạ thường. Khi tôi dần dần lấy lại được ý thức, tôi bàng hoàng nhận ra bản thân mình đang đứng chôn chân trong một không gian căn phòng khá là nhỏ bé hẹp hòi.
Đang ngồi vắt vẻo ngay chính giữa chiếc giường đệm không ai khác chính là người dì của Kiera, với mái tóc vàng óng ả mềm mại buông xõa ôm trọn lấy những đường nét trên khuôn mặt, và đôi mắt màu đỏ thẫm lấp lánh phản chiếu lại những tia ánh sáng dịu nhẹ hắt vào từ phía ô cửa sổ.
Dung mạo của cô ta lúc này trông có một sự khác biệt một trời một vực so với cái tạo hình phong thái mà tôi vẫn thường thấy.
‘Trông bộ dạng cô ta lúc này hệt như đang ở cái độ tuổi thiếu niên chưa trải sự đời vậy.’
Những nét biểu cảm trên khuôn mặt cô ta có phần mềm mại ngây thơ hơn, thiếu đi sự sắc sảo trưởng thành trải đời, với cái vẻ ngoài và thứ khí chất tỏa ra trông giống hệt như đúc cái phiên bản Kiera ở thời điểm hiện tại. Đang ngồi ngay ở vị trí đối diện, gục đầu tựa hẳn cằm lên mép bàn và dán chặt ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài khoảng không cửa sổ, là một hình bóng mờ ảo khác.
Mái tóc màu bạch kim rực rỡ lấp lánh tỏa sáng dưới nắng khi cô ấy đăm đăm hướng mắt nhìn ra bên ngoài, dường như đang bị chìm sâu vào một mớ suy tư miên man nào đó.
‘Đó chính là…’
“Con cũng đéo biết nữa, tại sao mẹ lại đi hỏi dăm ba cái câu vớ vẩn rảnh rỗi đó làm gì vậy? Đợi đến lúc nước đến chân thì con sẽ tự khắc biết lo liệu sau.”
“Con thực sự nghĩ thế à?”
“Ừ, con vẫn còn bé chán mà. Cái chuyện vặt vãnh đó thì có mẹ gì quan trọng cơ chứ?”
“…Thế hiện tại con có đang cảm thấy thực sự vui vẻ không?”
“Vui vẻ á?”
Rose chớp chớp đôi mắt to tròn ngơ ngác khi đánh mắt sang nhìn người chị gái của mình, hay nói một cách chính xác tr*n tr** hơn thì đó chính là mẹ của Kiera.
“Vượt lên trên cả cái khái niệm vui vẻ đơn thuần, cái thứ cảm giác đó… giống y hệt như là mình đang thực sự được sống vậy? Đúng rồi đấy. Giống y hệt như là đang thực sự sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.”
“Giống y hệt như là đang thực sự được sống…?”
Đột ngột ngẩng phắt đầu lên, mẹ của Kiera phóng ánh nhìn xoáy sâu về phía Rose, đôi mắt cô ấy ánh lên một vẻ gì đó hơi lạc lõng và chênh vênh.
Không, nếu soi xét kỹ lưỡng hơn một chút thì, cái ánh nhìn đó gần như mang đậm sắc thái của sự…
‘Ghen tị sao?’
…Hoặc ít nhất thì tôi đã tự suy diễn là như vậy. Cái ý niệm hoang đường ấy chỉ kịp xẹt lướt qua não tôi trong một khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi, trước khi cô ấy đột nhiên bật ra một tràng cười phá lên nắc nẻ.
“Phì—!”
“Ơ kìa, có chuyện gì đáng buồn cười ở đây vậy?”
Rõ ràng là cái phản ứng cợt nhả này hoàn toàn đéo hề thuận theo ý muốn của Rose, người lập tức bắt đầu trừng trừng mắt lườm chị gái mình một cách hậm hực, nhưng những nỗ lực dằn mặt đó hoàn toàn vô ích. Nó chỉ như đổ thêm dầu vào lửa khiến cô ấy càng cười lớn tiếng và sảng khoái hơn nữa.
“Hahaha.”
Ngay tại cái khoảnh khắc chết tiệt ấy, đứng trân trân ngắm nhìn cô ấy, tôi bỗng cảm nhận được một thứ lực kéo vô hình nào đó đang giật mạnh xé toạc liên hồi trong lồng ngực mình.
Tuyệt nhiên đéo phải là cái thứ tình cảm lãng mạn sến súa nam nữ hay bất kỳ một cái thứ gì đó tương tự như vậy đâu. Trời đất quỷ thần ơi đéo phải đâu… nhưng đó rõ ràng là một thứ sức mạnh ma quái nào đó đang cộng hưởng mãnh liệt cùng với linh hồn tôi. Chỉ là tôi đéo tài nào có thể tìm ra được từ ngữ để giải thích một cách cặn kẽ và chính xác xem rốt cuộc cái thứ cảm giác đó nó là cái mẹ gì.
Tôi chỉ mông lung có một cái suy nghĩ rằng… cái âm sắc tiếng cười của cô ấy mang lại một thứ cảm giác quen thuộc đến mức kỳ lạ.
Nhưng rốt cuộc là tại sao lại như vậy?
Cũng đúng vào cái lúc dầu sôi lửa bỏng đó, bao tử của tôi bắt đầu quặn thắt lại chùng hẳn xuống. Chẳng hiểu vì cái lý do khốn nạn gì, tôi bắt đầu linh cảm dấy lên một cái điềm báo vô cùng tồi tệ về cái vụ này.
…Cực kỳ tồi tệ là đằng khác.