Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 550: Mùa Xuân [2]
“Cậu có em bé mới à?”
“…Sao đây lại là lần đầu tiên tôi được nghe về chuyện động trời này vậy?”
Các cô gái hiện đang trên đường tản bộ về lại ký túc xá. Hiển nhiên, sau khi hứng chịu cú sốc từ cái tin tức về đứa em từ trên trời rơi xuống của Kiera, hai người kia tuyệt đối không thể nào giữ được cái mồm im lặng. Làm sao họ có thể làm ngơ cho được cơ chứ?
Một phiên bản Kiera nhí vừa mới được thả rông ra ngoài thế giới.
“Chúng ta bắt buộc phải thủ tiêu nó ngay trước khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát…”
“Dùng dây siết cổ hay là dùng tay bóp nghẹt đây?”
“Ủa chứ chẳng phải hai cái đó là một sao?”
“Nghe cậu nói cũng có lý đấy.”
“…Với lại mấy cái trò thủ công đó cũng đéo thực sự mang lại hiệu quả cao cho lắm.”
“Cậu nói chí lý. Chúng ta cần phải ra tay thật nhanh gọn lẹ và tuyệt đối không gây đau đớn. Làm như vậy thì mới hợp với đạo đức làm người hơn.”
“Chuẩn, chuẩn luôn…”
“Cái thể loại trò chuyện quái quỷ rùng rợn gì thế này?”
Lắng tai nghe lén cái cuộc đàm đạo đầy mùi thuốc súng ấy, Kiera bất giác chôn chân đứng sững lại. Chẳng hiểu vì cái lý do kỳ quái nào đó, cô lại có cảm giác như hai cái đứa dở hơi kia đang ngày càng cư xử và hành động giống hệt mình. Chẳng lẽ cái thói hư tật xấu của cô lại có tính truyền nhiễm lây lan sang cả bọn họ rồi sao?
‘Trong cái tình huống này thì mình nên phổng mũi tự hào hay nên khóc thét lên vì buồn đây?’
Không, gạt chuyện đó sang một bên, cái vấn đề cốt lõi nhất lúc này là…
“Hai người bị chập mạch đứt dây thần kinh hết rồi à?”
Bọn họ đang ngang nhiên lôi một đứa trẻ sơ sinh nhỏ bé và vô tội vạ ra làm chủ đề bàn tán cơ mà. Sao họ lại có thể thốt ra những lời lẽ máu lạnh kinh khủng đến như vậy chứ?
“Cái tư tưởng của hai người thực sự có chút b*nh h**n b**n th** rồi đấy.”
“Ơ kìa…”
“…Cô ả đang thực sự nghiêm túc đứng trên lập trường đạo đức cao cả để rao giảng cho chúng ta đấy à?”
Aoife và Evelyn đồng loạt trưng ra một cái biểu cảm ghê tởm y chang nhau trong lúc kề tai lẩm bẩm xầm xì.
‘Chưa kể, chẳng phải chính bản thân cô ả là người đã cười phá lên sằng sặc sái cả quai hàm khi chứng kiến một đứa trẻ con bị vấp ngã rồi bò lăn ra khóc lóc ầm ĩ sao?’
‘…Nếu có cơ hội thì chắc chắn cô ả cũng sẽ đè con bé Theresa ra bạo hành ngược đãi cho mà xem.’
“Cái quái gì…”
Kiera hoàn toàn á khẩu, đéo tìm ra nổi nửa chữ để có thể vặn vẹo phản bác lại hai người kia. Xét theo một mặt thì bọn họ nói đúng mẹ nó rồi. Xét theo mặt còn lại thì… ừ, bọn họ lại tiếp tục đúng nữa.
‘Ồ, chết tiệt thật.’
Đến tận lúc này cô mới bàng hoàng nhận ra.
…Bản thân cô thực sự đéo có tư cách gì để leo lên cái bục đạo đức cao cả mà rao giảng đạo lý trong cái tình huống trớ trêu này.
“Chậc.”
Hành động duy nhất mà Kiera có thể làm vớt vát lại hình tượng lúc này chỉ là tặc lưỡi một cái rõ kêu.
“Nhưng nói nghiêm túc đi, tại sao trước giờ cậu lại giấu nhẹm đi, chưa từng hé răng kể với bọn tôi một tiếng về việc sắp có em bé mới vậy?”
“…”
Kiera khựng người lại ngay khoảnh khắc đó.
Cô đã toan há mồm ra chửi phủ đầu bọn họ, nhưng ngay khi đôi môi vừa hé mở, cô lại ngậm chặt lại và đưa tay lên gãi gãi sau gáy.
“…Đó là em cùng cha khác mẹ.”
“Hả?”
“Ồ…”
Tinh ý nhận ra được cái điểm mấu chốt nhạy cảm của vấn đề, Aoife và Evelyn lập tức im bặt.
“Lão già nhà tôi đã vội vã tái hôn chỉ một thời gian ngắn không lâu sau khi mẹ tôi qua đời.”
Kiera lại tiếp tục gãi gãi sau gáy, khóe môi cô trễ xuống u ám.
“Tôi hoàn toàn thấu hiểu cái đạo lý về việc con người ta phải biết rũ bỏ quá khứ để bước tiếp và dăm ba cái mớ lý thuyết đại loại thế, nhưng mà… Chỉ vỏn vẹn một năm… Đó là cái tốc độ mà ông ta rũ bỏ để cất bước tiến về phía trước đấy. Chỉ tốn đúng một năm trời ngắn ngủi thôi.”
Thế mà…
“Tôi vẫn đéo thể nào làm được cái việc đó.”
Và thậm chí mọi chuyện còn tồi tệ hơn thế.
“Cảm giác cứ như thể tôi vẫn còn lưu giữ vẹn nguyên được cái giọng nói ấm áp của bà ấy, cái mùi hương đặc trưng của bà ấy, và cả cái hơi ấm quen thuộc mà bà ấy từng mang lại, nhưng… trong tất thảy mớ ký ức hỗn độn mà tôi còn nhớ được, thì khuôn mặt của bà ấy lại là cái thứ duy nhất mà tôi đéo tài nào có thể mường tượng nhớ ra nổi nữa.”
Việc hồi tưởng lại khuôn mặt của mẹ cô trước đây vốn dĩ chẳng có chút khó khăn nào. Bà ấy luôn luôn hiện diện trong những giấc mơ của cô, ôm ấp an ủi cô. Nhỏ nhẹ dỗ dành cô rằng rồi mọi chuyện tồi tệ cũng sẽ qua đi và ổn thỏa thôi. Rằng những nỗi đớn đau này rồi cũng sẽ dịu lại dễ chịu hơn. Thế nhưng, trớ trêu thay, cái nỗi đau chết tiệt ấy lại chẳng bao giờ chịu buông tha vơi đi chút nào.
Nó đéo bao giờ trở nên dễ chịu đựng hơn, và… nó chỉ càng khoét sâu thêm tồi tệ hơn khi cô bắt đầu hoảng loạn nhận ra mình đang dần lãng quên mất khuôn mặt bà ấy trông như thế nào.
“Khoan đã, rốt cuộc thì nãy giờ mình đang lảm nhảm cái gì vậy…”
Đưa tay lên bịt chặt miệng, Kiera giật mình nhận ra bản thân đã lỡ lời đi quá xa khỏi chủ đề ban đầu, cô vội vã quay phắt người lại, chỉ để bắt gặp ánh mắt của Aoife và Evelyn đang trợn tròn mở to nhìn chằm chằm vào mình.
“Khốn kiếp thật.”
Kiera bực dọc gãi gãi sau gáy.
Quả đúng như dự đoán, cô thực sự căm ghét cái mùa xuân khốn nạn này tận xương tủy.
Kiera là một đứa có cái nết văng tục chửi thề rất nhiều.
Kiera là một đứa cực kỳ khoái cái trò động tay động chân đánh đấm người khác rất nhiều.
Nói tóm gọn lại thì, Kiera đích thị là một kẻ du côn bất hảo chính hiệu.
Đó chính là ấn tượng sâu sắc đầu tiên của Aoife khi đánh giá về Kiera. Mang trên vai danh xưng công chúa cành vàng lá ngọc của Đế quốc, bản thân Aoife tự nhiên sinh ra một sự khinh miệt bẩm sinh đối với những thể loại người mạt hạng như thế.
Và cũng chính vì lẽ đó, cô đã dành cho Kiera một cái nhìn khinh bỉ rẻ rúng ngay từ lần đầu tiên hai người chạm mặt nhau.
Rốt cuộc thì cái lần đó diễn ra vào lúc nào nhỉ…?
Chắc chắn 100% là ở cái mốc thời gian trước khi cô gia nhập vào Học viện rồi, nhưng cô lại đéo thể nhớ nổi chính xác từng chi tiết. Quãng thời gian đó, cô đã phải xã giao gặp gỡ biết bao nhiêu thể loại người.
Nhưng dù sao đi chăng nữa, cái sự chán ghét hằn học của Aoife vẫn ngoan cố dai dẳng kéo dài cho đến tận lúc cô bước chân vào Học viện.
Và cũng rõ rành rành một điều rằng, ngay từ những ngày đầu, Kiera cũng đéo ưa gì cô ấy cho cam. Sự khinh miệt và chán ghét này đến từ cả hai phía. Quá tuyệt vời. Điều đó đồng nghĩa với việc hai người bọn họ đéo cần phải miễn cưỡng chạm mặt tương tác với nhau quá thường xuyên làm gì cho mệt xác.
…Hoặc ít nhất thì, cô nàng công chúa này từng ngây thơ huyễn hoặc ảo tưởng như vậy.
Sau một cái cột mốc thời gian nào đó, Aoife đéo thể xác định rõ được từ lúc nào mà cô lại bắt đầu dính líu tương tác với Kiera nhiều đến mức này. Gắn bó đến cái mức độ mà chính cô ấy thậm chí còn lờ mờ nhận ra bản thân đang dần bị tha hóa bởi sự ảnh hưởng từ Kiera.
Rốt cuộc là tại sao lại như vậy?
Tại sao một người luôn chú trọng hình tượng như cô ấy lại đi để bản thân bị ảnh hưởng bởi một kẻ thô lỗ bỗ bã đến mức đó?
Rốt cuộc thì trên người Kiera có cái mị lực quái quỷ gì lại đủ sức thu hút cô ấy đến vậy?
Ban đầu, Aoife cảm thấy cực kỳ chật vật đau đầu để tìm ra được một lời giải đáp thỏa đáng cho câu hỏi này, nhưng càng ngày càng lún sâu vào việc tương tác với Kiera, cái đáp án ấy lại càng phơi bày ra rõ rệt hơn bao giờ hết.
‘Bởi vì cô ấy là một kẻ rất mạnh mẽ.’
Cô ấy đéo bao giờ phải e dè sợ hãi việc để cho người khác biết rõ tường tận những gì mình đang nghĩ trong đầu, hay bận tâm việc thiên hạ sẽ soi mói đánh giá mình ra sao. Nếu đã trót mang lòng chán ghét một ai đó, cô ấy chắc chắn sẽ làm mọi cách để cái kẻ khốn khổ đó phải nhận thức được điều đó một cách sâu sắc nhất.
‘Đéo ưa tao à? Thế tao có nguyên một đôi quả bóng tuyệt đẹp cho mày bú l**m đây này~ Có muốn nếm thử một chút không?’
…Chính cái phẩm chất ngang tàng ngạo mạn đó đã tỏa ra một thứ từ trường mãnh liệt thu hút Aoife xích lại gần với Kiera.
Bởi vì… sâu thẳm trong thâm tâm, chính bản thân cô ấy tự nhận thức được sự yếu kém mỏng manh của mình.
Cô ấy hoàn toàn đéo giống như Kiera—một kẻ có thể thản nhiên đạp lên dư luận mà sống, phớt lờ hoàn toàn cái cách mà thế giới đang xoi mói đánh giá mình. Một kẻ… mà nói thẳng ra là đéo thèm quan tâm đến bất kỳ cái thứ chó má gì trên đời.
Còn Aoife, cô ấy lại cực kỳ mẫn cảm và luôn bị ám ảnh ý thức về mọi thứ xung quanh. Từ những ánh nhìn lén lút dòm ngó cho đến những lời xì xầm thì thầm to nhỏ, lúc nào cô ấy cũng sống trong cái cảm giác nơm nớp lo sợ bị người ta phán xét. Cảm giác đó ngột ngạt giống y hệt như việc cô ấy đang phải đứng trơ trọi giữa một căn phòng chật ních người đông đúc, tuy vô hình nhưng lại có thể cảm nhận một cách cực kỳ sắc nét và mẫn cảm từng ánh mắt đổ dồn về phía mình, dẫu cho thực tế thì đéo có một ai thực sự rảnh rỗi mà đi chằm chằm nhìn cô ấy cả.
Cô ấy luôn bị bủa vây bởi cái cảm giác bản thân giống như một ngôi sao sáng giá đang đứng trên sân khấu của một buổi biểu diễn nghệ thuật, nhưng lại bi đát đến mức đéo có lấy một khán giả nào thực sự quan tâm theo dõi.
…Phải chăng chính vì mang trong mình cái tâm lý đó nên cô ấy mới khao khát được đắm chìm vào diễn xuất đến vậy?
Bởi vì cô ấy thừa biết rằng ở ngoài đời thực, những ánh nhìn xoi mói đang tàn nhẫn mổ xẻ phán xét mình là có thật, chứ đéo phải chỉ là cái thứ ảo giác hoang tưởng do đầu óc cô tự biên tự diễn ra? Có lẽ là vậy, nhưng dẫu sao thì cuộc đời của cô ấy đéo phải là một vở kịch được dàn dựng sẵn.
Cô ấy thấu hiểu sâu sắc chân lý đó, và cũng chính vì lẽ đó, cô ấy bỗng nhận ra bản thân mình đang dần bị cuốn hút bởi lực hấp dẫn từ Kiera. Bởi cái sự mạnh mẽ bất cần của cô ấy.
Thế nhưng…
‘Xem chừng ngay cả một kẻ mạnh mẽ như cậu rốt cuộc cũng có điểm yếu chí mạng của riêng mình nhỉ.’
Aoife lẳng lặng đưa mắt nhìn Kiera, tinh tế nhận ra được cái luồng khí tức khó chịu bức bối đang không ngừng tỏa ra từ người cô ấy. Nó mãnh liệt và ngột ngạt hơn bất cứ thứ gì mà cô từng được chứng kiến—cảm giác gần như thể cái vỏ bọc tự tin kiêu ngạo thường ngày của Kiera đã bị đập cho nứt vỡ tan tành, phơi bày tr*n tr** ra cái sự mong manh yếu đuối và dễ bị tổn thương tột độ theo một cái cách mà Aoife tuyệt nhiên chưa từng một lần được thấy trước đây.
Trông bộ dạng cô ấy lúc này yếu ớt hệt như một chiếc đĩa sứ đã vỡ nát chi chít vết nứt, chỉ đang cố gồng mình bám víu vừa đủ để không bị vỡ vụn tung tóe ra thành từng mảnh.
“Dù sao đi nữa thì, kệ xác nó đi. Mọi chuyện cũng đã lùi vào dĩ vãng qua đi lâu rồi. Chắc chỉ do tâm lý của tôi có vấn đề thôi. Tôi dám cá là nếu dưới đ*ng q**n tôi mà có gắn thêm một thứ đồ lủng lẳng nào đó, thì chắc mẩm lối suy nghĩ của tôi lúc này cũng sẽ khác đi thôi.”
‘Ah, lại bắt đầu tuôn ra cái mớ lời lẽ thô thiển bỗ bã thường ngày của cô ấy rồi đấy…’
Aoife đã từng luôn mang trong mình một suy nghĩ rằng Kiera bị dính phải lời nguyền rủa đen đủi khi phải sinh trưởng lớn lên trong một cái môi trường khắc nghiệt và độc hại. Nhưng sự thật đằng sau cái lớp vỏ bọc đó có thực sự là như vậy không?
“…Điều khiến tôi phải kinh ngạc sốc óc hơn cả là cái thứ đó của ông ta vậy mà vẫn còn có thể hoạt động trơn tru bất chấp việc ông ta đã già khú đế rồi đấy. Rốt cuộc thì ông ta nốc cái loại xuân dược chết tiệt gì vậy nhỉ?”
Càng những lời lẽ th* t*c cay nghiệt tuôn ra khỏi miệng Kiera, Aoife lại càng nhìn thấu tâm can cô ấy rõ rệt hơn bao giờ hết.
“Hay là ông ta phải chui tọt vào trong khi cái thứ đó vẫn còn đang trong trạng thái mềm oặt yếu xìu rồi mới làm trò đại loại thế nhỉ? Khà, tôi dám cá cược bằng cả mạng sống rằng mụ đàn bà đó lết xác ở lại đó cũng chỉ vì dòm ngó cái đống tiền mỡ màng của ông ta mà thôi.”
Cái sự khó chịu uất ức kìm nén của cô ấy.
Những vết nứt yếu đuối đang dần bị bóc trần lộ diện của cô ấy.
“Nhưng mà thôi, kệ thây nó đi. Tôi đi về đây. Tôi thực sự căm ghét cái bầu không khí chó má ở đây muốn chết đi được.”
Vung tay giơ ngón giữa thô bỉ chĩa thẳng về phía hai người họ, Kiera dứt khoát xoay gót người lại và sải bước quay lưng đi theo một hướng hoàn toàn trái ngược. Và đó hoàn toàn đéo phải là con đường dẫn về khu ký túc xá.
Aoife lẳng lặng đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt xa xăm dõi theo bóng lưng đơn độc của Kiera.
‘Cô ấy đang cố gồng mình giả vờ như thể bản thân vẫn đang ổn.’
…Nhưng kỹ năng diễn xuất của cô ấy thì lại thực sự tệ hại đến mức thảm họa.
‘Trông bộ dạng cô ấy lúc này mới thật cô đơn và lạc lõng làm sao.’
Bóng lưng của cô ấy toát lên một nỗi buồn vời vợi như vậy đấy.
Đây là lần đầu tiên trong đời Aoife được tận mắt chứng kiến một Kiera yếu lòng đến mức này, và cái hiện thực phũ phàng đó bất giác dấy lên trong cô một thứ cảm giác vô cùng kỳ lạ khó tả.
Aoife rất tự tin vào khả năng đọc vị tâm lý người khác của mình, hoặc ít nhất thì cô ấy luôn tự huyễn hoặc và thích nghĩ rằng mình là một bậc thầy trong lĩnh vực đó, và có một điều gì đó ẩn giấu trong chuỗi hành vi bất thường của Kiera đang gào thét lên những ẩn ý sâu xa hơn bất kỳ lời nói sáo rỗng nào.
Cô ấy có một linh cảm mãnh liệt rằng Kiera thực sâu thẳm trong lòng rất khao khát muốn được quay trở về thăm đứa em sơ sinh của mình—hay nói đúng hơn là ‘đứa em cùng cha khác mẹ’—nhưng lại mang một nỗi sợ hãi mơ hồ không dám dấn bước đi một mình.
‘Cũng có thể là do tôi đang tự suy diễn và hiểu sai lệch hoàn toàn tình huống này, nhưng mà…’
Đưa ngón tay lên gãi gãi nhẹ bên má, cô ấy rút thiết bị liên lạc ra khỏi túi, ngón tay thoăn thoắt gõ lạch cạch một đoạn tin nhắn ngắn gọn trước khi ấn nút gửi đi không chút do dự.
“Này.”
Aoife lặng lẽ quay sang nhìn Evelyn đang đứng bất động ngay bên cạnh, người lúc này vẫn đang mang cái vẻ mặt thất thần choáng váng, trông hệt như thể bộ não vẫn còn đang load để xử lý tất cả cái mớ bòng bong vừa mới xảy ra.
“Hử?”
Cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm, Evelyn khẽ giật mình bừng tỉnh khỏi cơn mộng du. Trước khi cô ấy kịp cất lời thắc mắc, Aoife đã nhanh chóng lên tiếng cắt ngang.
“Cậu—”
“Cậu có suy nghĩ gì về cái ý tưởng chúng ta sẽ cùng nhau đi thăm viếng đứa em bé bỏng của Kiera không?”
‘…Tuy bản thân tôi đích thị là cái loại người cực kỳ ghét việc nhúng mũi bao đồng vào chuyện riêng tư của người khác.’
“Tôi cực kỳ yêu thích mùa xuân. Có lẽ đây chính là cái mùa tuyệt sắc và mỹ mãn nhất trong năm.”
Cái lạnh lẽo thấu xương của mùa đông đã hoàn toàn bị xua tan đi mất, nhường lại chỗ cho những làn gió xuân mơn man mát mẻ, sảng khoái và tràn trề sức sống. Trăm hoa đang thi nhau đua nở rực rỡ, và tất thảy vạn vật xung quanh dường như bừng sáng rạng rỡ hơn hẳn, bừng bừng sức sống hòa quyện cùng những gam màu rực rỡ và hơi ấm áp lan tỏa.
Mùa xuân.
Tôi thực lòng yêu chết đi được cái mùa xuân này.
Dẫu cho là vậy…
“Thằng ranh Leon rúc đi xó xỉnh nào rồi nhỉ?”
Tôi đã đứng gõ mỏi nhừ cả tay vào cửa phòng cậu ấy không biết bao nhiêu lần, nhưng dường như căn phòng trống trơn đéo có bóng dáng cậu ấy ở bên trong. Tôi cũng đã gửi cho cậu ấy cả một tràng tin nhắn, nhưng kết quả nhận lại chỉ là sự bặt vô âm tín đéo có hồi âm.
Chẳng lẽ cậu ấy chỉ đang ngủ nướng say như chết thôi sao?
Dù có là vậy đi chăng nữa, thì tôi cũng đã nện vào cửa với một lực đủ mạnh để đánh thức một người điếc cơ mà.
‘Liệu có cái khả năng khốn nạn nào là cậu ấy đang cố tình bơ mình đi không nhỉ?’
Có đấy, đó hoàn toàn là một cái khả năng cực kỳ sát với thực tế.
“Tiếc thật đấy.”
Tôi đã đặt rất nhiều hy vọng vào việc cậu ấy có thể nán lại giúp tôi bồi luyện thực chiến một chút. Kể từ cái lúc vừa mới chân ướt chân ráo trở về từ Kasha, tôi cay đắng nhận ra một sự thật phũ phàng rằng trình độ của mình đang bị tụt hậu lại xa xôi đến mức thảm hại nào, và bản thân cần phải dồn hỏa lực để tập trung rèn giũa cải thiện những yếu điểm nào.
Cũng còn may mắn chán là tôi vừa mới lĩnh ngộ trang bị thêm cho mình được một cái phong cách chiến đấu hoàn toàn mới toanh, nhưng nó vẫn còn khá non nớt và cần phải trải qua một quá trình mài giũa thực chiến gắt gao. Xét trên bình diện toàn Học viện, đéo có một con rối thử nghiệm nào hoàn hảo và trâu bò hơn thằng Leon cả.
“Dù sao đi nữa thì, tôi vẫn có thể mặt dày đi nhờ vả Caius hoặc Kaelion cũng được.”
Trải qua bao nhiêu chuyện, giờ đây mối quan hệ giữa chúng tôi đã đủ độ thoải mái thân thiết để tôi có thể tự nhiên nhờ vả hai người bọn họ.
Nếu phải lựa chọn, thì Caius có lẽ chính là cái đối tác bồi luyện hoàn hảo nhất dành cho tôi lúc này. Cái Lĩnh Vực quái gở của anh ta chắc chắn sẽ ép tôi phải trầy vi tróc vẩy lên bờ xuống ruộng mới chống đỡ nổi.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa bước chân ra khỏi văn phòng của Delilah, tôi đã lập tức nhận được một dòng tin nhắn thông báo từ cô ấy, nói rằng cô đã dàn xếp liên lạc thành công êm đẹp với vị Linh Mục cấp cao kia rồi. Bọn họ sẽ thu xếp thời gian đến đây ngay trước khi kỳ nghỉ phép này chính thức khép lại.
Cái hung tin này đột nhiên làm dấy lên trong tôi một cảm giác bị hối thúc đến mức nghẹt thở. Dẫu cho vẫn tồn tại một cái tỷ lệ phần trăm hy vọng mong manh rằng bọn họ sẽ ra tay tương trợ giúp đỡ tôi, nhưng cũng tồn tại một cái rủi ro ngang ngửa rằng bọn họ sẽ tinh ý đánh hơi phát hiện ra một cái bí mật động trời nào đó.
Tôi tuyệt đối đéo thể nào để cái viễn cảnh khốn nạn đó xảy ra được.
Và điều tồi tệ khốn nạn hơn cả là, khi tôi đã cố cắn răng đưa ra lời từ chối cái nhã ý đề nghị của cô ấy, thì cả cô ả lẫn cái lũ hội đồng trường chết tiệt kia đều hợp lực bác bỏ thẳng thừng sự cự tuyệt của tôi mà đéo có lấy một tia do dự nể nang nào. Bọn họ còn lải nhải hót mấy cái lời sáo rỗng đại loại về việc tôi hiện đang là một mối hiểm họa nguy cơ tiềm tàng đe dọa sự an nguy…
‘Rõ ràng là bọn họ phán đéo có trật phát nào, nhưng cay đắng ở chỗ là bất kỳ một mống nào trong số bọn họ cũng dư sức b*p ch*t tôi như một con kiến chỉ bằng một cái búng tay nhẹ tựa lông hồng.’
“Haa.”
Đến cuối cùng, cái tình cảnh hiện tại đã phát triển leo thang thành một mớ bòng bong hỗn độn nát bét. Một mớ hỗn độn chết tiệt mà tôi đéo thể nhìn ra nổi một tia sáng nào để tìm đường lách mình thoát ra.
Chính vì cái sự bế tắc đó nên tôi mới hạ quyết tâm sẽ dồn hết mọi sự tập trung vào việc điên cuồng luyện tập—tôi luôn tâm niệm rằng đó sẽ là cái phương pháp tối ưu nhất để thanh lọc lại đầu óc, giúp bản thân phân tâm rũ bỏ đi những áp lực suy nghĩ mệt mỏi về vạn vật xung quanh.
Thế nhưng, thời gian đéo bao giờ chịu ưu ái dừng bước lại để chờ đợi tôi cả.
Tôi thực sự đang bị dồn vào bước đường cùng, buộc phải vắt óc tìm ra một cái phương án khả thi để dứt điểm xử lý cái mớ bòng bong này ngay trước khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát để có thể cứu vãn. Nhưng bằng cách quái nào đây?
“Làm thế đéo nào tôi có thể…”
Trii—
Đang ngụp lặn chìm sâu vào mớ suy nghĩ rối rắm, tôi bất thần giật mình cảm nhận được một luồng rung động truyền đến từ phía túi áo. Lục lọi lấy thiết bị liên lạc ra,
Tôi ngã ngửa giật bắn mình khi đập vào mắt là một dòng tin nhắn đến từ Aoife, được gửi trực tiếp đích danh đến cho tôi.
“Cô ấy cũng thuộc trong cái diện đó cơ à?” Cô nàng này thực sự rất hiếm khi chủ động nhắn tin cho tôi.
“Có khả năng là…”
Ngay khi tôi vuốt màn hình mở tin nhắn ra đọc, mọi muộn phiền lo âu dường như bay biến sạch sành sanh khỏi đầu tôi, và hàm dưới của tôi gần như rớt uỵch xuống đất vì quá đỗi sốc.
—Này, cậu có hứng thú muốn tham gia cùng bọn này làm một chuyến đến thăm nhà của Kiera không? Tôi vừa hóng hớt được tin nóng hổi là cô ấy vừa mới có thêm em bé mới đấy.
Từ cái thuở nào mà con nhỏ Aoife này lại trở nên tốt bụng đáng yêu một cách thần kỳ đến như vậy cơ chứ?