Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Triệu Thiên Kích căn bản không ngờ có ngày mình lại tự lấy đá đập chân mình. Hắn lặng lẽ nhìn chằm chằm thiếu niên môi hồng răng trắng trước mặt, từ trên cao nhìn xuống đầy u oán: “Ngươi nói thật à?”
Lục Mạc Ninh nhướng mày: “Ngươi thấy ta nói đùa bao giờ chưa?”
Triệu Thiên Kích bị nghẹn lời, trơ mắt nhìn đối phương đón lấy bộ nữ phục kia. Đây là bộ váy thắt eo cao mà hắn đã đặc biệt chọn lựa dựa theo vóc dáng và vòng eo của y.
Ai ngờ y lại bình thản trải bộ đồ ra, rồi bắt đầu ướm thử lên người hắn.
Triệu Thiên Kích: “…” Nội tâm hắn đang gào thét từ chối.
Thế là Triệu Thiên Kích đột ngột lùi lại một bước, bắt đầu giả ngốc. Đánh chết hắn cũng không mặc, hắn đường đường là nam nhi tám thước, sao có thể khoác lên mình loại y phục nữ nhi này?
Lục Mạc Ninh nhìn bóng lưng đang quay đi của hắn, khóe môi khẽ nhếch, thong thả lên tiếng: “Sao vậy, bản quan mặc được, còn ngươi thì không?”
Triệu Thiên Kích lại bị bồi thêm một cú, vờ như điềm tĩnh tiến đến bên ngựa, nghịch nghịch dây cương: “Làm gì có? Chỉ là bộ y phục này mua không vừa người thôi, vốn là đặc biệt mua cho A Ninh mà, ta cao hơn ngươi nhiều thế này, tự nhiên là không hợp rồi. Hơn nữa, cứ mỗi nén nhang là ta lại có nguy cơ biến lại thành rắn, lỡ như đang đi trên phố mà đột nhiên biến thân, sẽ dọa sợ bách tính mất.”
Lục Mạc Ninh: “Chuyện đó không cần lo, ta sẽ canh chuẩn thời gian. Hơn nữa chúng ta cùng cưỡi chung một ngựa, ngươi còn lo lắng cái gì?”
Triệu Thiên Kích lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trời, nghiến răng: “Ta không mặc, đánh chết cũng không mặc.” Người này cố tình đúng không!
Lục Mạc Ninh: “Thật không?”
Triệu Thiên Kích: “Thật!”
Nào ngờ ngay sau đó, Lục Mạc Ninh thong thả gấp bộ nữ phục trong tay lại, vừa làm vừa nói: “Vốn dĩ ta định bụng nếu ngươi đã hy sinh một lần, đợi chuyện này xong xuôi, sau này ta cũng sẽ mặc một lần cho ngươi xem, tránh để ngươi cảm thấy không công bằng. Nhưng nếu ngươi đã không muốn, vậy thì thôi vậy. Cứ theo như lúc trước…”
“Đợi đã!” Triệu Thiên Kích đột ngột quay người lại, đôi mắt đen lánh nhìn chằm chằm vào y: “Ngươi nói… sau này ngươi cũng sẽ mặc một lần cho ta xem?”
Lục Mạc Ninh nhún vai: “Đúng vậy, sau này, mặc một lần cho ngươi xem.”
Ba chữ mặc một lần được y nói rất chậm, thong thả mang theo thâm ý, nhưng Triệu Thiên Kích đang lúc kích động hoàn toàn không chú ý tới. Trong đầu hắn lóe lên hình ảnh Lục Mạc Ninh mặc nữ phục, môi hồng răng trắng đứng đó đầy vẻ thanh tú, khiến hắn cảm thấy cổ họng khô khốc, máu nóng sôi trào. Hắn cắn răng: “Nếu cả hai đều phải mặc, tại sao… cứ nhất thiết phải là ta mặc trước?”
Lục Mạc Ninh điềm tĩnh đáp: “Nhưng ta thấy không công bằng, tại sao chỉ có mình ta mặc? Ngươi rốt cuộc có mặc hay không, không mặc thì thôi.”
Trong đầu Triệu Thiên Kích nổ ra một cuộc thiên nhân giao chiến, cuối cùng hắn nghiến răng: “Mặc thì mặc! Nhưng sau này khi ngươi mặc cho ta xem, phải do ta chọn quần áo.”
Hắn vốn tưởng Lục Mạc Ninh chắc chắn sẽ không đồng ý, không ngờ đối phương lại đáp ứng cực kỳ sảng khoái: “Được thôi, sau này ta nhất định sẽ mặc bộ ngươi chọn.”
Thế là Triệu Thiên Kích quyết định hy sinh một phen. Nhưng bộ đồ này chắc chắn không được, quá nhỏ, vốn dĩ là chuẩn bị riêng cho Lục Mạc Ninh mà.
Triệu Thiên Kích giật lấy bộ quần áo, nghiến răng để lại một câu “Đợi đấy” rồi chạy biến đi.
Lần này Triệu Thiên Kích hành động rất nhanh, chẳng mấy chốc đã quay lại, trên tay cầm một bộ nữ phục màu đen tuyền. Tuy kiểu dáng có phần rộng rãi nhưng gấu áo vẫn là chân váy dài. Dù không cam tâm, nhưng để được chiêm ngưỡng “phong thái” của ai đó sau này, hắn đành nghiến răng thay đồ.
Có điều lúc bước ra, cho dù Triệu Thiên Kích đã mua bộ nữ phục kích cỡ lớn nhất thì thân hình vạm vỡ của hắn vẫn suýt làm bung cả đường chỉ. Dáng vẻ đó… thật sự là cay mắt không để đâu cho hết.
Ngoại trừ khoảnh khắc lúc hắn mới bước ra khiến khóe môi Lục Mạc Ninh phải nén lắm mới không giật giật, thì sau đó y hoàn toàn bình thản, dối lòng phán một câu: “… Nhìn cũng không tệ.”
Triệu Thiên Kích hồ nghi: “Thật không?”
“Tất nhiên…” Lục Mạc Ninh dứt khoát tiến lên, bảo Triệu Thiên Kích cúi đầu xuống. Hắn định nói gì đó, nhưng ngay sau đó liền cảm nhận được những ngón tay thuôn dài của Lục Mạc Ninh đang len lỏi giữa làn tóc mình. Đầu ngón tay vô tình lướt qua da đầu khiến cả người Triệu Thiên Kích cứng đờ tại chỗ, một cảm giác tê dại lan tỏa làm hơi thở hắn không tự chủ được trở nên nặng nề hơn.
Lục Mạc Ninh chỉnh sửa xong xuôi liền lùi lại hai bước, tỏ vẻ cực kỳ hài lòng, rồi kỳ quái nhìn Triệu Thiên Kích: “Ngươi làm sao vậy? Đứng không vững à?”
Triệu Thiên Kích đột ngột quay lưng đi: “… Không có gì, ngươi đừng quên những gì đã hứa với ta đấy!”
Lục Mạc Ninh: “Tất nhiên.”
Chỉ là khi Triệu Thiên Kích xoay người lên ngựa, khóe môi y lại không kìm được nhếch lên một cái. Thế là, hai người thúc ngựa vào thành. Vừa vào đến nơi, Triệu Thiên Kích bỗng thấy có gì đó sai sai, bất cứ người dân nào đi ngang qua, dù đã đi quá một đoạn cũng phải đột ngột quay đầu lại nhìn trân trân vào họ, mặt mũi đờ đẫn cả ra.
Các tiểu thương hai bên đường vô tình nhìn thấy cảnh này cũng hoàn toàn hóa đá tại chỗ, vẻ mặt đầy sự hoài nghi nhân sinh…
Triệu Thiên Kích cau mày, khẽ nghiêng đầu hỏi: “Ngươi đã làm gì vậy?”
Phản ứng của những người này tuyệt đối không phải bị kinh diễm bởi dung mạo của hắn, mà hoàn toàn là bị kinh hãi như vừa bị… sét đánh.
Lục Mạc Ninh bình thản đáp: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, họ chỉ là cảm thấy chưa từng thấy nữ nhi nào vạm vỡ thế này thôi, nhưng cũng không phải là chưa từng có.”
Triệu Thiên Kích bán tín bán nghi, nhưng lúc này không có gương đồng, hắn chỉ có thể tiếp tục thúc ngựa đi thẳng, cuối cùng dừng lại trước cửa Đoạn phủ.
Theo lý mà nói, với tư cách là đệ nhất phú hộ của Việt Châu thành, Đoạn phủ phải rất bề thế, nhưng thực tế lại không phải vậy.
Cái gọi là Đoạn phủ này có thể nói là cực kỳ tiêu điều, chỉ là một ngôi nhà ba gian đơn sơ. Cặp sư tử đá trước cửa không biết lượm lặt từ đâu về mà sơn tróc đuôi cụt, tai mỗi con còn mất đi một bên, nhìn chẳng thấy uy nghiêm đâu cả, trái lại còn thấy… ngốc không chịu được.
Khóe môi Triệu Thiên Kích giật giật, hắn xuống ngựa, thấy người dân đi đường vẫn còn đang há hốc mồm nhìn mình, liền trợn trừng mắt hổ. Vì giọng nói không thể giả trang nên hắn dứt khoát không mở miệng.
Nào ngờ cái liếc mắt này khiến người kia sợ tới mức vứt luôn đồ đạc trong tay, hét lên: “Mẹ ơi!”
Sau đó vắt chân lên cổ chạy mất hút.
Triệu Thiên Kích: “…”
Lục Mạc Ninh cũng không nhịn được nở nụ cười, y giúp hắn kéo một nửa lọn tóc ở búi tóc rủ xuống thêm chút nữa, che đi phần lớn khuôn mặt.
Triệu Thiên Kích u oán nhìn y: “Ngươi rốt cuộc đã làm cái gì đó?”
Lục Mạc Ninh bình thản đáp: “Còn có chuyện gì có thể tệ hơn việc ngươi đang mặc nữ phục nữa đâu?”
Triệu Thiên Kích ngẫm lại cũng thấy đúng, với nhan sắc của hắn, dù có mặc đồ nữ thì tuyệt đối cũng không thể xấu đi đâu được, trẫm chính là tự tin đến thế đấy.
Sau đó hắn chỉ chỉ vào cánh cửa tồi tàn. Lục Mạc Ninh ừ một tiếng, chỉnh lại biểu cảm rồi tiến về phía cánh cửa màu đỏ thắm đã bong tróc kia, gõ gõ vào vòng cửa.
Chờ hồi lâu mới có một ông lão chân thọt ra mở cửa. Ông lão ngẩng đầu nheo mắt, còn nghiêng tai về phía trước, cất giọng khàn đặc hỏi: “Tìm… ai?”
Lục Mạc Ninh: “…” Giờ thì y đã tin lời đồn đại về việc Đoạn đại nhân keo kiệt rồi, thế này mà gọi là keo kiệt thôi sao?
Triệu Thiên Kích nhún vai: Hắn đã nói rồi mà.
Ông lão đó có lẽ mắt kém nên không chú ý đến Triệu Thiên Kích, lại gào giọng lên hỏi thêm một câu.
Lục Mạc Ninh cũng cố gắng nói lớn tiếng hơn một chút: “Chúng ta đến tìm Đoạn lão gia, ông ấy có ở trong phủ không?”
“Các người… tìm ai…? Phú thương, phú thương ở đâu tới?” Ông lão càng nghiêng tai ra ngoài dữ dội hơn, lại rướn cổ gào lên một tiếng.
Triệu Thiên Kích cảm thấy cổ họng hơi ngứa, nhưng để giữ gìn “dáng vẻ nữ nhi”, hắn đành bấm bụng nhịn, cứ thế đứng nhìn Lục Mạc Ninh kiên nhẫn lặp lại lời nói. Một Lục Mạc Ninh như vậy khiến Triệu Thiên Kích không tự chủ được nhìn đến ngẩn ngơ.
Chẳng biết thiếu niên này rốt cuộc lớn lên thế nào mà chỗ nào cũng vừa ý hắn, khiến trái tim hắn gần như tan chảy.
Cuối cùng ông lão cũng nghe rõ là họ đến tìm lão gia nhà mình, thế là ông lụ khụ chống lưng, lảo đảo đi vào báo tin, để lại Lục Mạc Ninh và Triệu Thiên Kích đứng chờ bên ngoài.
Có điều ông lão rõ ràng đã quên mất việc đóng cửa, cái trí nhớ này thật là…
Tuy nhiên Lục Mạc Ninh cũng không tự ý đi vào. Y đợi hồi lâu vẫn chẳng thấy ai ra đón, đúng lúc này, từ trong viện đột nhiên truyền đến một tiếng thét của nữ tử vô cùng thê thảm.
Lục Mạc Ninh cau mày, nhìn sang Triệu Thiên Kích. Cả hai không kịp đắn đo gì thêm, dứt khoát sải bước đi thẳng vào trong viện.
Suốt dọc đường vào Đoạn phủ, cảnh vật nơi đây đều đơn điệu đến lạ lùng, thậm chí chẳng có lấy một người canh gác. Họ đi theo hướng âm thanh phát ra, cuối cùng đến thẳng hậu trạch, phát hiện tất cả mọi người lúc này đều đang tụ tập trong một tiểu viện. Khoảng bảy tám người vây thành một vòng, tiếng la hét của nữ tử chính là từ bên trong đó truyền ra.
“Lão gia… thiếp thân thật sự không có… thật sự không có làm chuyện gì có lỗi với ngài mà… Á!” Tiếng khóc nghẹn ngào của người phụ nữ kèm theo tiếng kêu thảm thiết vang lên, chân mày Lục Mạc Ninh càng lúc càng nhíu chặt.
Triệu Thiên Kích thấy y như vậy liền trực tiếp gạt đám đông ra, sải bước tiến tới, nắm chặt lấy cổ tay của một gã đàn ông trung niên. Ngón tay hắn vừa dùng lực, cây roi trong tay gã kia lập tức rơi xuống đất, gã không ngừng kêu la đau đớn.
Thế nhưng khi vừa ngẩng đầu đối diện với đôi mắt phượng sắc lẹm của Triệu Thiên Kích, gã đột nhiên run rẩy vì sợ hãi, ngã ngồi bệt xuống đất.
Những người còn lại, nhìn như đám đầy tớ và bà vú, đồng loạt lùi lại mấy bước. Khi nhìn rõ bộ dạng của Triệu Thiên Kích, có kẻ nhát gan đã hét lên thất thanh: “Á, Hắc quả phụ tới rồi!”
Triệu Thiên Kích vốn đang trong cơn thịnh nộ, nghe thấy vậy thì ánh mắt càng thêm lạnh lẽo. Hắc quả phụ? Cái quỷ gì vậy?
Đám người kia hoảng hốt tản ra, cuối cùng cũng để lộ khung cảnh bên trong.
Lục Mạc Ninh chạm phải ánh mắt đầy vẻ khó hiểu của Triệu Thiên Kích, trong lòng bỗng có chút chột dạ, nhưng ánh mắt y vẫn cực kỳ bình thản nhìn nam tử cao lớn tráng kiện trước mặt. Hắn diện một bộ váy lụa đen huyền, thân hình vạm vỡ, qua làn tóc đen xõa xuống một nửa chỉ có thể thấy được đôi đồng tử sắc lẹm, ngặt nỗi phía bên kia búi tóc lại tết thành hình nhện, tạo nên diện mạo hung thần ác sát, nam nữ khó phân, chẳng khác nào một hắc quả phụ giết người không ghê tay ngoài đời thực.
Lục Mạc Ninh tuyệt đối không thừa nhận mình nhỏ mọn nên mới đào hố bẫy đối phương một vố chỉ vì kẻ mặt dày kia dám cả gan đòi y mặc nữ phục, y nhất quyết sẽ không nhận lỗi.
Ánh mắt y lướt nhanh qua gã đàn ông trung niên đang ngồi bệt dưới đất, rồi nhìn về phía người duy nhất đang ngồi trên ghế cách đó không xa. Đó là một nam tử gầy gò, để ria mép hình chữ bát, đôi mắt tinh anh đang nhìn chằm chằm vào Lục Mạc Ninh: “Các người là ai? Cớ sao lại xông vào trạch viện của lão phu? Có biết tội tự ý xông vào nhà dân là tội gì không? Lão phu có thể kiện cho các người tán gia bại sản, ngồi tù mục xương đấy.”
Thấy gã đàn ông kia nạt nộ Lục Mạc Ninh, Triệu Thiên Kích không để yên. Hắn xoay người, sải bước tiến tới, từ trên cao nhìn xuống Đoạn Kính Tùng với đôi mắt phượng lạnh lẽo mang theo vẻ sắc sảo nửa cười nửa không: “Được lắm Đoạn Lão Tứ, ai cho ngươi cái gan dám mắng người của ta hả?”
Giọng nói trầm thấp, lười biếng đầy vẻ không vui kia quen thuộc đến cực điểm, cộng thêm một cơn gió thổi qua, vừa khéo hất tung làn tóc đen đang che khuất phần lớn khuôn mặt của Triệu Thiên Kích, lộ ra diện mạo tuấn mỹ vô ngần. Người đàn ông vốn đã bàng hoàng vì giọng nói ấy nay càng không thể tin nổi, đôi mắt dần trợn ngược, rồi đột ngột đứng bật dậy, toàn thân không kìm được bắt đầu run rẩy dữ dội.